Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Next
Novel Info

Long Huyết Chiến Thần - Chương 1 Ngọc bội hình rồng

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Long Huyết Chiến Thần
  4. Chương 1 Ngọc bội hình rồng
Next
Novel Info

Chương 1: Ngọc bội hình rồng

“Cô nàng, có cái gì làm cho đại gia sướng một, đại gia cho ngươi vui
mừng gấp mười.” “Cái gì, không chịu? Xem đại gia cầm ngân phiếu tát chết
ngươi.” Tại Bạch Dương trấn, lầu hai Phỉ Thúy ngọc lâu. Trong một gian
nhã phòng, trên hai chân Dương Thần là hai nữ tử kiều mỵ. Lúc này Dương
Thần đang thu hồi bàn tay vừa mới vuốt ve cái mông tròn trịa, êm ái. Sau
đó hắn lấy mấy tấm ngân phiếu ném lên bàn, mở miệng cười đắc ý. Hai nữ
tử thanh lâu vừa thấy ngân phiếu nhất thời hai mắt sáng rực, vội vàng
tranh nhau áp bộ ngực trắng nõn cọ cọ cánh tay Dương Thần, trên mặt
không ngừng cười duyên:”Dương gia, ngài xuất thủ đúng là hào phóng. Tối
nay tỷ muội chúng ta…” Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên mở ra. Một gã
tiểu nhị đầu đầy mồ hôi chạy đến bên cạnh thiếu niên, nói nhỏ vào tai
hắn:”Thần thiếu gia, Tam lão cô gia qua đời.” Vẻ mặt Dương Thần lập tức
dại ra, một lúc lâu mới phất tay áo đứng dậy, thản nhiên nói:”Tiểu
Hoàng, những năm này ngươi trung thành cảnh cảnh đối với ta. Tối nay ta
thưởng cho ngươi hai cô nương này, ta đi trước!” Tiểu Hoàng cả kinh
trong lòng, sau đó mới lộ vẻ hạnh phúc đến choáng váng. Đi trên đường
lớn, Dương Thần thầm nghĩ: “Mặc dù lão phụ thân của mình sống mơ mơ màng
màng, ăn chơi gấp mấy chục lần. Nhưng mà năm nay không tới bốn mươi, tại
sao đột nhiên chết rồi?” Cước bộ hắn tăng nhanh, mau chóng trở về Dương
gia. Bạch Dương trấn có hai đại bá chủ, theo thứ tự là Bạch gia và Dương
gia. Dương gia chiếm cứ gần nửa tài nguyên là thổ hoàng đế chân chính ở
nơi này. Sinh ra ở trong thế gia vốn đã may mắn hơn người khác rất
nhiều, nhưng mà đối với Dương Thần lại không phải như thế. Khi lão tổ
Dương gia tuổi còn trẻ thiên phú tung hoành, tu vi sâu không lường được.
Trải qua mấy chục năm cố gắng đã xây dựng cơ nghiệp hiển hách tại Bạch
Dương trấn. Mẫu thân Dương Thần là nữ nhi lão tổ, xếp hạng thứ ba, thiên
phú siêu nhiên, tại Bạch Dương trấn không người nào không biết. Thế
nhưng, phụ thân Dương Thần lại chấp nhận ở rể, Dương Thần không biết lúc
tuổi còn trẻ đã làm những gì, từ hiểu chuyện thì phụ thân cả ngày uống
rượu, một mình một người sống cô đơn trong căn nhà tranh đơn sơ, bộ dạng
giống như là ngồi ăn chờ chết. “Lão tử làm con của một phế vật đúng là
xui xẻo.”Dương Thần lăn lộn ở trong đại gia tộc cũng không tốt lắm,
thuộc loại hàng có cũng được không có cũng không sao. Nhưng mẫu thân chỉ
có một mình hắn, cho nên từ nhỏ tự do, trời sinh phóng khoáng, dựa vào
ánh hào quang Dương gia trên người thường xuyên ra ngoài ăn uống miễn
phí, lấn nam ép nữ, cuộc sống coi như thoải mái. Dương Thần không thèm
để ý thái độ lạnh lùng của những gã vệ sĩ gác cửa, từ cửa hông tiến vào
Dương gia. Đại viện Dương gia là một khoảng sân rộng lớn, lầu đình trang
nhã, hoa cỏ rực rỡ tươi mát. Từ phong cảnh đã cho thấy nội tình hùng hậu
của một đại gia tộc. Hắn đi chưa được mấy bước đã thấy hai người từ phía
đối diện đi tới. Người đi trước là một gã nam tử mặc cẩm y màu trắng,
thân hình cao lớn, mặt mũi lạnh lùng, chính là nhi tử Nhị bá, cũng là
đường ca của hắn -Dương Chiến. Phía sau Dương Chiến là gã biểu đệ phương
xa, tên là Trần Lục. Tên này vẫn thường bám theo nịnh hót Dương Chiến,
hi vọng tìm kiếm chỗ tốt. Song phương chuẩn bị đi lướt qua nhau, Dương
Chiến đột nhiên xoay người ngăn cản trước mặt Dương Thần. “Nghe nói
ngươi gã phụ thân phế vật của ngươi xong đời?” Ánh mắt Dương Chiến nhìn
Dương Thần tràn đầy miệt thị, ngữ khí trào phúng lộ liễu. Danh tiếng
Dương Chiến tại Bạch Dương trấn khá tốt, năm nay mười bảy tuổi đã đạt
tới trình độ Long Mạch cảnh đệ tứ trọng, xem như là một cao thủ mới nổi.
Dương Thần từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ đứng chung hàng ngũ với những
nhân vật cỡ này tại Dương gia. Bọn họ từ nhỏ đã được gia tộc cung cấp đủ
loại tài nguyên bồi dưỡng, công pháp bí tịch tự do tuyển chọn. Về phần
Dương Thần không có cái phúc này rồi. Không biết tại sao mẫu thân không
quan tâm nhiều lắm đến sự tình của hắn, những người khác lại càng mặt
kệ. Lúc ban đầu còn được tham gia rèn luyện chung với tộc nhân khác, hắn
tiến cảnh thật nhanh, lực áp nhiều người. Nhưng mà sau đó không có công
pháp, tiến cảnh từ từ chậm lại, hắn nản lòng thoái chí không tu luyện
nữa. Từ đó cũng mất đi cơ hội đột phá Long Mạch cảnh. Dương Thần đã từng
âm thầm cố gắng tu luyện, nhưng mà không có công pháp bí tịch, không có
lão sư chỉ đạo nên con đường tu luyện cực kỳ khó khăn. “Tại sao trầm
mặc? Ta nói phụ thân ngươi là một phế vật, chẳng lẽ ngươi còn không
phục?” Dương Chiến đứng ở trước mặt Dương Thần, lấy thái độ bề trên nhìn
xuống lộ vẻ hài hước. Dương Thần đã gặp tình huống khi nhục kiểu này quá
nhiều rồi, hắn ở bên ngoài phong quang vô hạn, nhưng mà về tới Dương gia
chẳng khác nào một con chó. Hắn biết mình có bao nhiêu cân lượng, cho
nên thường thường nhẫn nhịn một chút là có thể đi qua. Nào ngờ ngày hôm
nay không biết có phải do lão quỷ phụ thân chết đi hay không, vừa mới
vào cửa đã bị người ta chèn ép một đầu. Chính vì thế, trong lòng hắn cực
kỳ phiền não, nhưng không biết trả lời thế nào cho tốt. “Ngươi tránh ra
cho ta!” Hồi lâu sau, Dương Thần hít sâu một hơi rồi lạnh giọng quát.
“Lão đệ, tại sao ngươi nói chuyện với ca ca như thế. Chẳng lẽ trong lòng
ngươi bất mãn đối với ta? Ngươi là cái đồ bất học vô thuật làm bại hoại
danh tiếng Dương gia. Ta là ca ca giáo huấn ngươi vài câu không phải là
thiên kinh địa nghĩa sao?” Dương Chiến vẫn cười nói như thường, từ thái
độ cho thấy không muốn buông tha Dương Thần. Sau đó hắn nắm tay đánh một
quyền đánh vào bụng Dương Thần rồi mới xoay người rời đi. Dương Thần kêu
lên một tiếng, thân thể loạng choạng té ngã xuống đất. Dương Chiến vừa
rời khỏi, Trần Lục hấp tấp chạy theo sau. Thời điểm đi ngang qua Dương
Thần, hắn quay đầu lại nhổ một ngụm nước bọt tràn đầy khinh bỉ. Dương
Thần đang đau đớn co quắp dưới đất, thấy thế vội vàng lăn sang một bên
né tránh. “Ai u, tránh nha, né được luôn? Đường ca, con chó này cũng quá
linh hoạt đi!” Trần Lục giễu cợt một câu rồi tăng tốc chạy theo Dương
Chiến. Mấy nha hoàn chung quanh thấy một màn như vậy cũng không phản ứng
gì, bọn họ đã quen với loại tình huống này lắm rồi. Không có một người
nào đồng tình với Dương Thần, ngược lại còn có vẻ đứng xem cuộc vui.
Dương Thần từ trên mặt đất bò dậy, đưa tay lau khóe miệng. Ánh mắt hắn
lóe lên một tia tàn nhẫn nhìn bóng lưng Dương Chiến và Trần Lục biến mất
bên ngoài hành lang. “Võ giả, nếu ta cũng là võ giả, nếu như ta đạt tới
Long Mạch cảnh. Ta nhất định sẽ trả thù.” “Dương Chiến, còn có cẩu nô
tài Trần Lục, sỉ nhục ngày hôm nay lão tử nhớ kỹ. Đừng để lão tử bắt
được cơ hội, nếu không các ngươi sẽ chết rất thảm.” Dương Thần nắm chặt
quả đấm đi về phía căn nhà của phụ thân. Trong quãng thời gian mười mấy
năm này, hắn đều ghi tạc trong lòng những kẻ nhục nhã mình. Nếu như có
cơ hội lật mình, hắn sẽ cho những người đó mở rộng tầm mắt, sống không
bằng chết. Đây mới chính là hắn, trong vòng tròn quan hệ bằng hữu, tất
cả những người quen biết đều gọi Dương Thần là Tiếu diện hổ, lòng dạ
hiểm độc không ai sánh nổi. Phụ thân Dương Thần tên là Long Thanh Lan,
cái tên thư sinh văn nhã không chút tục khí. Nghe nói lúc tuổi còn trẻ
vô cùng phong tao, tài năng hơn người rất được Dương gia thưởng thức,
sau đó mới đồng ý gả Dương tam nương Dương Tuyết cho hắn. Dương Thần
tiến vào gian phòng đơn sơ lại bị một đám nha hoàn tạp dịch ngăn trở.
Đám người này vây quanh Long Thanh Lan nằm gục trên mặt đất, trong phòng
tràn ngập mùi rượu và mùi hôi thối trộn lẫn cực kỳ khó chịu.

Next
Novel Info
Editor choices
y-xuan-chang-muon-huyen-cuu-chu-1768047130
Ý Xuân Chẳng Muộn – Huyền Cửu Chu
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
thieu gia bi bo roi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Chương 2145_ Gặp Gỡ Trong Hư Không Tháng 1 13, 2026
Chương 2120_ Là Diệp Các Chủ Nào Tháng 1 13, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
View All

Comments for chapter "Chương 1 Ngọc bội hình rồng"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese