Long Huyết Chiến Thần - Chương 12 Đây mới là làm nhục !
Chương 12: Đây mới là làm nhục !
Dương Chiến đang đối chiến không có ngu ngốc như đám người ngoài kia.
Mặc dù Long Thần bị hắn đuổi chạy tán loạn, nhưng mà né tránh vô cùng
bình ổn, không hề rối loạn chút nào. Dương Chiến đã dùng hết toàn lực
cũng không thể đánh trúng đối phương, trong lòng hắn đã âm thầm kinh
hãi. “Không đúng, thực lực hắn chỉ là Long Mạch cảnh đệ nhị trọng, mặc
dù tránh né không tệ, nhưng khẳng định không có biện pháp công kích.”
Nghĩ đến đây, Dương Chiến cười lạnh một tiếng, mở miệng quát lớn: “Ngươi
chỉ biết né tránh mà thôi. Nếu như còn là nam nhân thì quang minh chính
đại đánh một trận với ta.” Long Thần trải qua một đoạn thời gian thích
ứng đã hiểu được đại khái thực lực Dương Chiến. Trên phương diện chân
khí, hắn còn mạnh hơn đối phương mấy lần. Tinh Thần chiến thể thành tựu
chút ít nhưng hiệu quả rất lớn, cho dù là công kích hay tốc độ đều mạnh
hơn Long Mạch cảnh đệ tam trọng, lực phòng ngự lại càng biến thái. Long
Thần cảm thấy có chỗ dựa vào liền điều chỉnh trạng thái, bắt đầu tụ lực
vào nắm đấm của mình. “Mãnh Hổ quyền.” “Mãnh Hổ quyền.” Hai đầu quyền
mạnh mẽ đánh thẳng vào nhau. “Ầm!” Song phương đều lùi lại phía sau vài
bước, cước bộ trầm trọng hất tung một đám bụi mù. Thậm chí Dương Chiến
còn dẫm vỡ mấy miếng gạch ở dưới chân. “Cái gì? Lực lượng của hắn tại
sao lớn quá vậy?” Dương Chiến rốt cuộc đứng vững cước bộ, thấy Long Thần
lui về phía sau ngắn hơn mấy bước nhất thời sợ hãi trợn tròn mắt. Bộ
dạng rõ ràng là không dám tin tưởng, đám đệ tử Dương gia ở vòng ngoài đã
đứng im bất động, không còn tên nào buông lời cợt nhã nữa. “Như thế nào?
Một quyền này phù hợp khẩu vị của ngươi không? Dương Chiến, ngươi thi
triển Mãnh Hổ quyền đúng là quá bèo bọt rồi.” Trong lòng Dương Chiến
kinh hãi không nói nên lời. “Mấy ngày trước, hắn không phải là võ giả,
chỉ cách mấy ngày đã tăng cường thực lực lên tới Long Mạch cảnh đệ nhị
trọng, thậm chí đánh bại Trần Lục. Hiện tại bộc phát thực lực còn mạnh
hơn ta, không ngờ hắn ẩn nhẫn sâu như vậy. Rốt cuộc hắn có mục đích gì?”
Nhìn Long Thần cười nhạo nhìn mình, lửa giận trong lòng Dương Chiến lại
bốc cháy dữ dội. “Không thể nào, hắn không thể nào có thực lực như vậy,
nhất định là sử dụng thủ đoạn nào đó tạm thời gia tăng công lực. Mãnh Hổ
quyền là chiến kỹ bình thường, một chiêu này không thể vượt qua ta được.
Ta phải cẩn thận hơn mới được!” Nghĩ đến đây, Dương Chiến quát lớn một
tiếng, khí thế bạo tăng ép cho đám đệ tử Dương gia vội vàng lui về phía
sau, miệng không ngừng ca thán: “Dương Chiến ca quả nhiên không giống
tầm thường, chỉ tu luyện chiến kỹ Vẫn Tinh quyền ít lâu đã đạt được
thành tựu rồi. Lần này tên kia chết chắc rồi!” “Vẫn Tinh quyền!” Nhìn
thấy đối phương đánh tới một quyền cực nhanh, Long Thần mỉm cười không
chút hoang mang. “Không biết xử xong cái tên ngu ngốc này sẽ gây ra bao
nhiêu phong ba đây? Nữ nhân kia sẽ chú ý tới ta mấy phần nhỉ? Thật là
mong đợi a…aa!” Long Thần không thể không thừa nhận, cách nhìn của
Dương Tuyết Tình cực kỳ trọng yếu đối với hắn. “Tiểu tử này quả nhiên là
phế vật, thấy Dương Chiến ca thi triển Vẫn Tinh quyền đã sợ choáng váng
rồi.” Long Thần cười khẩy bỏ qua câu nói châm chọc kia, ánh mắt nhìn về
phía Dương Chiến lộ vẻ hài hước. “Vẫn Tinh quyền, ta đây thi triển tốt
hơn ngươi một vạn lần.” Dùng Mãnh Hổ quyền đối Mãnh Hổ quyền, dùng Vẫn
Tinh quyền cản Vẫn Tinh quyền. Cái Long Thần muốn chính là đánh sụp tinh
thần lẫn thể xác Dương Chiến. Từ đó cái tên Long Thần sẽ trở thành bóng
ma trong lòng hắn, khiến hắn trọn đời đau khổ, đêm ngủ không yên. Một
đạo Tinh quang đột nhiên lóe sáng, Long Thần sử dụng Tinh Thần chiến thể
hỗ trợ Vẫn Tinh quyền bộc phát ra lực chiến đấu trước nay chưa từng có.
Đầu quyền của hắn đối chọi với nắm đấm Dương Chiến phát ra thanh âm chói
tai. “A ~!” Dương Chiến chịu không nổi áp lực há miệng phun ra một búng
máu, thân thể bay ngược về phía sau lăn tròn dưới đất. Còn Long Thần
tiếp tục xông lên, một tay kéo lấy cổ áo Dương Chiến. Những đệ tử Dương
gia thấy Long Thần mắt lộ hung quang cũng bị dọa sợ hãi lui về phía sau.
Tất cả mọi người đều không ngờ Long Thần cường đại đến trình độ này.
“Hắn dùng Vẫn Tinh quyền đánh bại Dương Chiến ca Long Mạch cảnh đệ tứ
trọng, không thể nào!” “Dương Chiến ca chiến lực ngập trời, tiểu tạp
chủng làm sao đánh bại hắn? Lúc nãy chúng ta không có thấy rõ, nhất định
là tên kia sử dụng thủ đoạn ti tiện.” “Không tốt, hình như hắn muốn giết
Dương Chiến ca.” Mọi người kinh hồn táng đảm nhìn tới, chỉ thấy Long
Thần một tay nắm cổ áo Dương Chiến, tay kia chậm rãi nắm lại thành
quyền. Lúc này miệng Dương Chiến tràn ra máu tươi hiển nhiên là bị
thương không nhẹ, ánh mắt hoảng hốt hoàn toàn mất đi chiến ý. “Thấy
không, lão tử còn mạnh hơn ngươi, danh tiếng phế vật sau này để lại cho
ngươi rồi. Thế nhưng, Dương Chiến ngươi thường xuyên sỉ nhục ta, nửa đời
sau từ từ trả nợ đi. Ngươi tốt nhất chuẩn bị tâm lý thật tốt!” “Súc
sinh!” Dương Chiến nôn ra một búng máu mới tạm thời điều hòa hơi thở,
ánh mắt hắn nhìn Long Thần lóe lên một tia sát khí. Nhưng lúc này hắn
chợt phát hiện đối phương không còn là kẻ đáng thương dễ ăn hiếp như
trước nữa rồi. Thậm chí, khí thế đối phương phát ra làm cho hắn sợ hãi
từ tận đáy lòng. “Run rẩy sao?” Đây chính là kết quả Long Thần muốn
thấy, nhưng mà oán hận trong lòng hắn không thể giải trừ với một quyền
đơn giản như thế. Từ nhỏ đến lớn Dương Chiến khiến hắn đau đớn và tủi
nhục khó thể diễn tả bằng lời, đoạn thời gian sau này hắn sẽ từ từ suy
nghĩ biện pháp báo thù, một quyền đánh chết tên này thì quá tiện nghi
cho hắn rồi. Long Thần cười ha hả, chuẩn bị đánh mấy quyền cho hả giận
đột nhiên nghe tiếng mắng chửi từ sau lưng truyền tới. “Dừng tay cho
ta!” Long Thần không cần nhìn cũng biết đó là ai, đó là nữ nhi bảo bối
của đại bá hắn, thực lực xếp hạng thứ hai trong số cao thủ thế hệ trẻ –
Dương Linh Nguyệt. Lúc này Dương Linh Nguyệt đang vội vàng chạy tới, đi
theo phía sau nàng là hai gã nam tử, một người trong đó cũng là cao thủ
rất mạnh. Một người khác là thiếu niên tuổi tác gần bằng Long Thần, mặt
mày hắn lộ vẻ hiếu kỳ khi thấy tình huống ở trước mắt. Hai người này đều
là nhi tử Bạch Triển Hùng, cao thủ trẻ tuổi của Bạch gia. Long Thần chú
ý tới thiếu niên trẻ tuổi hơn tên là Bạch Thế Huân, đây là người thường
xuyên xuất hiện tại Phỉ Thúy ngọc lâu, ỷ vào thực lực cường đại khi nhục
Long Thần mấy lần. Lúc này Bạch Thế Huân nhìn thấy Long Thần đánh bại
Dương Chiến nhất thời lộ vẻ kinh hoảng, vội vàng lùi lại trốn ra sau
lưng ca ca của mình. “Tiểu quỷ nhát gan!” Long Thần cười nhạt một tiếng,
sau đó dời mắt về phía Dương Linh Nguyệt. “Ánh mắt căm hận như thế, hẳn
là cô nàng Dương Linh Nguyệt muốn giết ta đây!” Long Thần suy nghĩ một
hồi liền âm thầm cười lạnh trong lòng. Mắt thấy Dương Linh Nguyệt cắm
đầu xông lên, hắn đột nhiên xoay người, cánh tay nắm cổ áo Dương Chiến
vận lực bộc phát kình khí. “Vù vù vù!” Y phục tan nát biến thành vô số
mảnh vụn, Dương Chiến trần truồng bị ném ngược về phía nữ nhân kia. Long
Thần cử động như thế làm cho tất cả nữ tử kêu lên thảm thiết, cả đám
người đồng loạt dùng tay che mắt xoay người bỏ chạy. Dương Linh Nguyệt
thấy thân thể trắng bạch bay tới chỗ mình cũng kinh hoảng nói không nên
lời, mặt mày tái nhợt không biết nên làm gì cho tốt. Trong lúc nhất thời
nàng đâu còn tâm tư đuổi giết Long Thần? Cũng may phía sau nàng còn có
hai gã nam nhân, một tên liền vọt tới phía trước đỡ lấy Dương Chiến,
trong khi chuẩn bị lấy áo khoác phủ lên người Dương Chiến. Ngay lúc này
Dương Chiến đã biết hiện trạng của mình lập tức gào lên bi thảm, hai
chân vừa tiếp đất đã chạy đi như bay, hai cái mông trắng nõn không ngừng
đung đưa qua lại vô cùng “hoành tráng”.