Long Huyết Chiến Thần - Chương 13 Thần bí khó lường
Chương 13: Thần bí khó lường
“Dương Chiến người cao ngựa lớn, không nghĩ tới cái mông béo mập như
thế. Thật là đáng mừng, sau này không tập võ cũng có đồ mưu sinh sống
tốt.” Long Thần cười lên ha hả, lời nói nhạo báng khiến cho tất cả mọi
người đỏ mặt tía tai, âm thầm mắng tên này không biết xấu hổ. Mà Dương
Linh Nguyệt bình thời vẫn luôn bày ra một mặt trang trọng, tao nhã, lúc
này bị Long Thần nhất cử phá tan hình tượng. Nàng thiếu chút nữa bị
Dương Chiến tông trúng té ngã xuống đất. Hiện tại mới từ từ bình ổn tâm
tình ngó chừng Long Thần, trong mắt tràn đầy sát ý. “Dương Thần, ngươi
chẳng những không tuân thủ tộc quy, đánh bào huynh của mình. Lại còn to
gan làm chuyện hạ tiện như vậy, hôm nay ta sẽ giáo huấn ngươi đạo lý làm
người!” Rất khó tưởng tượng trước giờ Dương Linh Nguyệt luôn giữ vững
hình tượng tiểu thư đài các cũng bị chọc cho nổi cơn điên, mở miệng mắng
người. Ngay cả hai gã nam tử phía sau nàng nhất thời trợn tròn mắt kinh
ngạc. “Hôm nay chỉ là tỷ thí bình thường, ai mà biết gây ra động tĩnh
lớn như thế. Ngươi làm như Long Thần ta làm chuyện thương thiên hại lý
vậy, bình thường đám đệ tử Dương gia các ngươi sỉ nhục ta đánh ta tại
sao không nói?” Vừa nói đến đây, ánh mắt Long Thần đã bộc phát hung
quang nhìn chằm chằm Dương Linh Nguyệt không chút yếu thế. “Phụ thân quả
nhiên nói không sai, nếu như nam nhân không có thực lực chẳng khác gì
một con chó. Sở dĩ nàng dám mắng ta là vì thực lực của ta không bằng
nàng. Nhưng mà ngày hôm nay ta đã đánh bại Dương Chiến, ngày khác ta sẽ
có thể đánh bại nàng.” Hắn lui lại mấy bước, lạnh lùng nói: “Dương Linh
Nguyệt, chẳng lẽ mắt ngươi mù rồi hả? Rõ ràng là Dương Chiến sáng sớm
tới tìm ta phiền toái. Tất cả mọi người đều biết tên này ý đồ bất chính,
chỉ có điều hắn không ngờ ta đã tu luyện thành công ngược lại đánh bại
hắn. Ta đây không giết hắn đã là lương thiện lắm rồi, ngươi đổ tất cả
tội danh lên đầu ta là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi thân là đại tỷ lại làm
việc lỗ mãng, lấy việc quan báo tư thù sao?” Bị Long Thần nói như thế,
nguyên bản Dương Linh Nguyệt đang tức giận bừng bừng mới tỉnh táo lại.
Nàng hít thở sâu một hơi, nghĩ đến sau lưng mình còn có khách nhân không
tiện phát tác vào lúc này. Vì thế nàng mới cố gắng bình phục tâm tình,
trong đầu không ngừng suy nghĩ tìm cách gỡ gạt thể diện. Mặc dù Long
Thần mới mười sáu tuổi, nhưng mà hình dáng cao to hơn Dương Linh Nguyệt
không ít. Khi nàng đến gần hắn liền thấy thể hình bọn họ chênh lệch rất
lớn. “Dương Thần, trước đây ta chưa bao giờ thấy ngươi biểu hiện. Không
nghĩ rằng ngươi ẩn giấu sâu như thế, lúc nãy bộc phát thực lực tương
đương với Long Mạch cảnh đệ tứ trọng. Chúng ta đều là đệ tử Dương gia
vốn không cần ẩn giấu thực lực, chắc là ngươi bụng dạ khó lường, có ý đồ
gì đây?” “Cũng được, ngươi đả thương Dương Chiến, lại nhục nhã hắn một
phen. Ta nghĩ Tam bá và cô cô sẽ không bỏ qua cho ngươi. Cho dù ta không
giáo huấn ngươi, hôm nay ngươi cũng khó thoát khỏi trọng phạt.” Long
Thần cười cười nói: “Ta rất là chờ mong. Hãy đợi đấy, ta xem ngươi hay
là cút mau đi, hai tiểu tình lang đang chờ ngươi kìa!” Long Thần nói thế
trước mặt mọi người khiến cho Dương Linh Nguyệt xấu hổ đỏ cả mặt. Tất cả
mọi người đều biết hai thiếu niên này có ý với Dương Linh Nguyệt. Thế
nhưng, Long Thần nói thẳng ra như thế lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Ý
tứ rõ ràng là chế nhạo Dương Linh Nguyệt bắt cá hai tay. Dương Linh
Nguyệt chịu đựng không nổi sỉ nhục lập tức nổi điên, vung tay chộp tới
cổ Long Thần. Khí thế Long Mạch cảnh đệ lục trọng bộc phát giống như
ngọn núi đè xuống khiến hắn hô hấp khó khăn. Mặc dù có Tinh Thần chiến
thể bảo hộ, nhưng da thịt toàn thân bị áp bách căng thẳng, cực kỳ đau
nhức. “Còn chưa có công kích đã đau đớn như vậy rồi, không ngờ thực lực
Dương Linh Nguyệt cường đại cỡ này. Tạm thời không nên va chạm chính
diện với nàng.” Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ nhắn ngăn cản trước mặt
Dương Linh Nguyệt, không cho nàng tiếp tục xông tới. Long Thần tưởng
rằng mình sẽ bị đánh một bữa no đòn rồi, không nghĩ tới còn có người ra
mặt bảo vệ hắn. Vừa mới tập trung nhìn tới, không phải là tiểu nha đầu
Dương Linh Thanh đó sao? Long Thần mới vừa đả thương ca ca của nàng, tại
sao nàng lại chịu ra mặt cứu hắn? Dương Linh Thanh thắt tóc kiểu đuôi
ngựa, mặc đồng phục võ giả màu xanh, dung mạo xinh đẹp không thua gì
Dương Linh Nguyệt. Nhìn thấy Dương Linh Thanh ra mặt ngăn cản, Dương
Linh Nguyệt tức giận hét lớn: “Thanh muội, ngươi đang làm cái gì đó? Tên
này mới vừa đả thương ca ca ngươi, vì thế ta mới xuất thủ giáo huấn
hắn!” Dương Linh Thanh nhỏ giọng nói: “Linh Nguyệt tỷ, ta biết. Nhưng mà
phụ thân và đại bá muốn ta dẫn hắn đi gặp bọn họ. Thật sự xin lỗi!”
Dương Linh Nguyệt nghe thấy câu này mới trừng mắt nhìn Long Thần, lạnh
lùng nói: “Báo ứng của ngươi sẽ tới nhanh thôi! Hi vọng ngươi còn sống
đi ra, ngươi đắc tội ta sẽ không sống khá giả đâu!” Long Thần nhếch
miệng cười cợt, nhún vai nói: “Ngươi có thời gian thì cứ việc đợi, bao
lâu cũng được. Nhưng mà lão tử không có rảnh rỗi chơi với ngươi. Ta cho
ngươi một đề nghị, tốt nhất là tìm cơ hội giải quyết một lần, ngươi thấy
thế nào?” Dương Linh Nguyệt cau mày nói: “Ngươi muốn giở trò quỷ gì đó?”
“Đại hội gia tộc còn có nửa tháng, đến lúc đó ta cũng tham gia, ân oán
của chúng ta tính toán rõ ràng vào lúc đó là được rồi. Thời gian nửa
tháng cũng không dài, ngươi có dám đánh cuộc không?” Long Thần vừa nói
lời này nhất thời nhấc lên một trận thanh âm nghị luận. “Tên này nói đùa
gì vậy, Long Mạch cảnh đệ tam trọng đã muốn khiêu chiến linh Nguyệt đại
tỷ? Đơn giản là người si nói mộng.” “Không tốt, đây nhất định là âm mưu.
Tiểu tử này muốn sử dụng kế hoãn binh, nửa tháng sau sợ rằng hắn đã trốn
mất tăm rồi.” Ánh mắt Dương Linh Nguyệt lộ vẻ nghi ngờ nhìn Long Thần
chăm chú, sau đó bất chợt cười nói: “Nói vậy ngươi gần đây có chút tiến
bộ, cho nên mới tự cao tự đại, to gan lớn mật hơn nhiều rồi. Con đường
tu luyện cực kỳ gian khổ Dương Linh Nguyệt khổ tu mười năm mới đạt tới
cảnh giới hôm nay. Ngươi muốn dùng thời gian nửa tháng san bằng chênh
lệch sao? Cũng được, ta sẽ cho ngươi tiêu dao thêm nửa tháng, sau đó
đánh bại ngươi trước mặt mọi người.” Nàng mới dứt lời lập tức xoay người
rời khỏi. Tin tức Long Thần ước định với Dương Linh Nguyệt nhanh chóng
lan truyền ra khắp Dương gia. Đại đa số người đều cho rằng Long Thần si
tâm vọng tưởng, trở thành trò cười trong mắt bọn họ. Trên đường đi, ánh
mắt Dương Linh Thanh nhìn Long Thần có vẻ kỳ quái, cuối cùng không nhịn
được hỏi thử một câu: “Này, ngươi làm thế nào vậy?” “Chuyện gì?” Dương
Linh Thanh nói: “Hôm trước ta biết ngươi chỉ là võ giả Long Mạch cảnh đệ
nhị trọng, rốt cuộc tại sao ngươi tăng cường thực lực nhanh như vậy? Lại
còn đánh bại ca ca của ta?” Long Thanh Lan đã dặn dò cẩn thận không được
tiết lộ bí mật Long ngọc, cho nên Long Thần đành phải nói: “Ta vốn đạt
tới Long Mạch cảnh đệ nhị trọng từ lâu rồi, chẳng qua là ngươi không
thấy rõ mà thôi.” “Thật sao?” Trong lòng Dương Linh Thanh chỉ tin một
nửa, khi nàng thấy vẻ mặt Long Thần bình thản như thường chợt có cảm
giác khó hiểu. Tựa hồ gã nam tử này trở nên bí ẩn hơn trước rất nhiều.
Dương Linh Thanh phát hiện đầu óc của mình thật sự không đủ dùng, nhưng
hiện tại không phải thời điểm nói chuyện này. Sau khi đi đến trước cửa,
Dương Linh Thanh lo lắng nói: “Phụ thân và đại bá ở bên trong, nói không
chừng bọn họ sẽ trừng phạt ngươi. Ta đây không giúp được ngươi rồi, cố
gắng đừng chọc giận bọn họ.” Long Thần gật đầu nói: “Linh Thanh, hôm nay
cám ơn ngươi đã cứu ta.” Dương Linh Thanh nói: “Ngươi đả thương ca ca
của ta, ta đây cũng không muốn cứu ngươi. Thế nhưng, ngươi đúng là buồn
cười, Linh Nguyệt tỷ đã là võ giả Long Mạch cảnh đệ lục trọng, lấy thực
lực của ngươi còn không xứng xách dép cho nàng. Ai ngờ ngươi còn muốn
thách đấu đánh bại nàng, không sợ người ta nhạo báng sao?” Long Thần
cười cười không nói, bộ dạng thần bí khó lường.