Long Huyết Chiến Thần - Chương 212 Quyết chiến sinh tử đài (1)
Chương 212: Quyết chiến sinh tử đài (1)
Đông Phương Thiên Tinh nói quả thật không sai, Mộng Dao đã cảm giác thân
thể của mình xuất hiện phản ứng khác thường. Nguyên bản dung nhan xinh
đẹp dần dần đỏ lên kiều diễm say lòng người. Băng sơn mỹ nhân biến thành
góa phụ kiều mỵ nóng bỏng, Đông Phương Thiên Tinh nhất thời nhịn không
nổi nuốt khan mấy hớp. “Quên nói cho ngươi biết, ta có thêm vào hương
hoa một ít dược vật. Cứ như vậy, ngươi sẽ trở thành nai con mềm yếu, vô
lực. Yên tâm đi. Thiên Tinh ca ca sẽ cẩn thận hầu hạ ngươi, ha ha ha!”
Nói xong, Đông Phương Thiên Tinh cất bước tiến lại gần Mộng Dao. “Hèn
hạ, khốn kiếp!” Lúc này Mộng Dao hoảng sợ chí cực, nàng hồn nhiên chưa
từng nghĩ đến Đông Phương Thiên Tinh lại dám làm chuyện này ở trong
trang viên gia tộc. “Đông Phương Thiên Tinh, nếu ngươi dám làm gì ta.
Nghĩa phụ sẽ trực tiếp giết ngươi!” Trong người nàng bốc lên từng đợt
hỏa nhiệt khiến cho toàn thân mềm nhũn, Mộng Dao cực kỳ sợ hãi tìm cách
hù dọa đối phương. Thế nhưng, Đông Phương Thiên Tinh đã chuẩn bị kỹ càng
mọi thứ, làm sao có thể dừng tay vào lúc này? Ánh mắt hắn ngó chừng bộ
ngực Mộng Dao phập phồng lên xuống, từ cần cổ trắng nõn tưởng tượng ra
phong cảnh tuyệt đẹp. Chỉ lát nữa thôi, mỹ nhân sẽ nằm gục trong lòng
hắn, để mặc hắn làm gì tùy ý. Nghĩ tới đây, Đông Phương Thiên Tinh hung
hăng bước tới. “Nha đầu, ngươi không hiểu sao? Đợi gạo sống nấu thành
cơm chín, ngươi còn có mặt mũi tố cáo Đông Phương Huyền Tiêu? Ta thấy
ngươi hay là biết điều một chút, trở thành nữ nhân của ta thì tốt hơn,
ha ha!” Vừa nói xong, Đông Phương Thiên Tinh lộ ra thần sắc điên cuồng,
bộ dạng vô cùng hưởng thụ khi thấy đối phương sợ hãi lùi lại. Cho nên
hắn không nói thêm gì nữa, lập tức đi tới tiếp cận Mộng Dao. Đến lúc
này, Mộng Dao vẫn cố gắng ra sức chạy trốn, lớn tiếng kêu la hi vọng có
ai đó cứu nàng khỏi ma trảo Đông Phương Thiên Tinh. Nàng cực kỳ hối hận
vì quyết định của mình, thật ra nàng chỉ muốn giúp đỡ Long Thần mà thôi.
Nếu không, nàng sẽ không ngu xuẩn đến độ tin tưởng Đông Phương Thiên
Tinh. “Đừng chạy, ngươi sẽ minh bạch trở thành nữ nhân của ta là chuyện
tình tốt đẹp nhất trên đời.” Đông Phương Thiên Tinh vừa đuổi theo vừa
trêu chọc. Ngay lúc này, mảng rừng gần đó đột nhiên xao động, một bóng
người phóng ra lướt qua Mộng Dao. Sau đó một đạo Kiếm quang bắn tới Đông
Phương Thiên Tinh nhanh như chớp. “A!” Đông Phương Thiên Tinh kinh hãi,
cuống quít lùi lại tránh né công kích. Thậm chí hắn còn sử dụng chiến kỹ
thân pháp nhanh chóng gia tốc, nhưng đó không phải là Chân Long cửu
thiểm. Chân Long cửu thiểm là chiến kỹ thân pháp cao cấp nhất của Đông
Phương gia tộc, chỉ là độ khó quá cao nên có rất ít người lựa chọn tu
luyện. Khi thấy Kiếm quang xuất hiện, bất luận là Mộng Dao hay Đông
Phương Thiên Tinh cũng biết người đến là ai. Không nghi ngờ chút nào, cả
Đông Phương gia tộc chỉ có duy nhất Long Thần biết sử dụng Linh Ma kiếm
chỉ. Sau khi dùng Linh Ma kiếm chỉ bức lui Đông Phương Thiên Tinh, Long
Thần quay đầu quan sát tình huống Mộng Dao. Cái tên Đông Phương Thiên
Tinh ban ngày ban mặt dám động tới nàng hiển nhiên không có chuyện gì
tốt. “Long Thần, tại sao ngươi tới đây?” Đông Phương Thiên Tinh khó thể
tin tưởng thịt đưa đến miệng thịt lại bay mất dễ dàng như vậy. Hắn làm
sao nuốt được cơn giận này? Hiện tại hắn chỉ muốn giết chết Long Thần
ngay lập tức, sau đó phanh thây xé xác cho hả giận. “Tại sao ta ở chỗ
này? Ha ha, Đông Phương Thiên Tinh, ngươi cả gan làm chuyện trộm đạo
ngay trong gia tộc, đệ tử tinh anh là như vậy sao? Quả thực là không
bằng cầm thú a…aa!” Mặc dù không trực tiếp chứng kiến vụ việc, nhưng
Long Thần cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì. Tất nhiên là Đông Phương
Thiên Tinh kiềm nén không được muốn động thủ đối với Mộng Dao. Trong
không khí vẫn còn mùi hương nhàn nhạt, Long Thần ngửi thấy thầm kêu
không tốt, biết lúc này nên mau chóng rời khỏi. Chỉ là sau lưng đột
nhiên vang lên tiếng gió, sau đó hai cánh tay mềm mại ôm chặt eo hắn,
điểm đáng chết chính là hai khối thịt mềm mại cơ hồ dính sát vào lưng
hắn, không ngừng cọ cọ. Long Thần bị tập kích đột ngột cũng sợ hãi ngây
người Lúc này hắn biết Mộng Dao đã trúng dược vật rồi, vội vàng nín thở,
ánh mắt liếc sang mặt hồ cách đó không xa. Mặc dù hắn bây giờ rất là
hưởng thụ cảm thụ sung sướng, nhưng mà người ta chính là tỷ tỷ, thỏ còn
không ăn cỏ gần hang nha! Huống chi Mộng Dao là cỏ trong hang, lâu lâu
dùng để sưởi ấm là được rồi, không nên “xử lý”. Cho nên hắn nắm lấy cánh
tay Mộng Dao, không để ý nàng phản kháng kéo tới bờ hồ. Mùa đông nhiệt
độ trong nước rất thấp, Mộng Dao bị hắn ném thẳng xuống hồ để giảm bớt
nhiệt lực sinh ra từ dược vật. Nhưng mà Long Thần sát ý không có biến
mất, ngược lại theo thời gian trôi qua càng thêm mãnh liệt. “Cảm thấy
trong người thế nào?” Long Thần chờ Mộng Dao tỉnh táo mới kéo lên bờ,
sau đó dùng chân khí hỏa tốc hong khô y phục của nàng. Sở dĩ hắn làm như
vậy là vì y phục dính nước bám sát vào thân thể nàng bại lộ những đường
cong mềm mại như ẩn như hiện, hắn nhìn cũng muốn bốc hỏa. Hơn nữa, cỏ
này vốn không thể ăn, càng nhìn càng có hại cho cơ thể. “Đỡ rồi!” Mộng
Dao cúi đầu, sắc mặt đỏ rực có chút lúng túng. Loại đỏ mặt này không
giống với lúc nãy, trước kia là vì trúng dược vật động tình. Mà bây giờ
nàng đang xấu hổ không có mặt mũi thấy Long Thần mà thôi. “Mộng Dao tỷ,
ngươi chớ suy nghĩ quá nhiều. Chuyện này không có gì mất mặt, muốn trách
chỉ có thể trách tên súc sinh này.” Long Thần đỡ nàng đứng lên, thản
nhiên nói. “Long Thần, ngươi nói ai là súc sinh?” Đông Phương Thiên Tinh
giận dữ hét lớn, hắn dù sao cũng là võ giả Thiên đan cảnh. Long Thần
giải cứu Mộng Dao coi như xong, thế mà còn không biết đủ từng bước ép
sát trêu chọc hắn. Long Thần xuất hiện khiến hắn biết được sự tình ngày
hôm nay triệt để tiêu tan rồi. Nếu như Đông Phương Thiên Tinh giết chết
Long Thần, sau đó cưỡng bức Mộng Dao sẽ phải mạo hiểm rất lớn, hoàn toàn
không đáng giá. Bởi vì hiện tại Long Thần đã là thành viên quan trọng
của Đông Phương gia tộc, xử lý không tốt ngay cả mạng nhỏ cũng sẽ vứt
bỏ. Cho nên Đông Phương Thiên Tinh chủ động dừng tay, sau này vẫn còn
nhiều cơ hội, hắn không sợ Mông Dao chạy mất. Thế nhưng, Long Thần dùng
ngữ khí châm chọc, giọng nói không hề khách khí dần dần khiến hắn nổi
giận. “Mặc dù không thể giết chết, nhưng mà dạy dỗ một trận hẳn là không
sao. Long Thần, ngươi dám phá chuyện tốt của ta, để ta dạy dỗ ngươi một
trận.” Thời điểm Đông Phương Thiên Tinh suy nghĩ biện pháp giáo huấn đối
phương. Long Thần bỗng nhiên quay đầu lại, nói: “Ngươi dám sử dụng thủ
đoạn hèn hạ vô sỉ như vậy đối phó tộc nhân, ngươi không phải là súc sinh
thì ai đây? Đông Phương Thiên Tinh, ngươi từng muốn chiến đấu với ta
trên Sinh Tử đài đúng không?” “Sinh Tử đài?” Đông Phương Thiên Tinh nghi
ngờ hỏi: “Chẳng lẽ ngươi muốn quyết chiến trên Sinh Tử đài?” Đối với
hắn, điều này thật sự là nằm ngoài dự liệu, hắn đang nghẹn khuất một
bụng lửa giận cần phải tìm nơi phát tiết. Nếu không cuộc sống sau này
cực kỳ khó chịu, vốn là hắn chuẩn bị dạy dỗ Long Thần một trận, nhưng
không ngờ đối phương lại tự mình nạp mạng. “Không sai, ta bây giờ hỏi
ngươi có dám gặp ta trên Sinh Tử đài hay không?” Long Thần nhìn thẳng
vào mắt hắn, giọng nói lạnh băng. “Ha ha, dĩ nhiên dám. Có ngon đi ngay
bây giờ.” Đông Phương Thiên Tinh cầu còn không được, lúc này trong lòng
âm thầm hô hoán thoải mái. Chút nữa hắn sẽ biểu hiện ra sự cường đại của
mình cho Mông Dao xem, cớ gì không làm? Nhất tiễn hạ song điêu nha, vô
cùng có lợi. Thế nhưng, Long Thần đột nhiên hạ quyết tâm làm hắn tương
đối nghi ngờ, Long Thần chỉ là võ giả Địa đan cảnh tiểu thành tại sao
lại dám thách đấu với hắn trên Sinh Tử đài? “Chỉ bằng Thanh Long chiến
kích? Mới có năm ngày, hắn cầm Thanh Long chiến kích còn chưa nóng nổi,
làm gì có chuyện lĩnh ngộ chiến pháp.” Nghĩ tới đây, Đông Phương Thiên
Tinh không còn một chút áp lực, ánh mắt nhìn tới Mộng Dao núp sau lưng
Long Thần từ từ bốc lửa. Nữ nhân càng khó chiếm càng hấp dẫn lòng người,
Mộng Dao chính là một ví dụ điển hình. “Long Thần, ngươi muốn làm gì?”
Mộng Dao nuốt vội linh dược giải độc liền hỏi gấp. “Ngươi có tin ta đã
lĩnh ngộ Thanh Long chiến pháp rồi không?” Long Thần nói nhỏ vào tai
nàng, thanh âm trầm thấp làm cho Mộng Dao sợ ngây người. “Ngươi nói là
…?” Sau đó Mộng Dao nở nụ cười vui mừng. “Đừng nói ra, ta tới báo thù
cho ngươi.” Long Thần cười hắc hắc, bộ dạng gian tà ác độc không gì sánh
nổi. Tham gia cuộc chiến Sinh Tử đài chắc chắn phải báo cho trưởng bối,
dưới sự chứng kiến của bọn họ làm trọng tài mới được. Hai người Long
Thần và Đông Phương Thiên Tinh cùng nhau đi xin phép bọn họ, tin tức
quyết đấu nhanh chóng lan truyền ra khắp Đông Phương gia tộc. Thoáng cái
đã có vô số người xuất hiện ở chung quanh đấu trường, mặt mũi người nào
người nấy tràn đầy hứng thú. Đông Phương gia tộc xây dựng Sinh Tử đài
tọa lạc bên trong Huyền Vũ các, toàn bộ đấu trường đều dùng cương nham
tạc thành. Long Thần và Đông Phương Thiên Tinh chậm rãi bước lên đài
cao, chuẩn bị một trận tử chiến. Bốn phía Sinh Tử đài là chỗ ngồi dành
cho khán giả, lúc này thành viên Đông Phương gia tộc đã xuất hiện đông
nghịt. Ngoại trừ Thanh Long lão tổ và mấy đại Huyền lão không thích hợp
hiện diện, những người khác đã đến đông đủ, từ xưa đến nay quan chiến
vốn là chuyện tình hấp dẫn lòng người nhất. Đông Phương Huyền Phong nhìn
Long Thần chằm chằm, mặc dù tận lực hít thở nhưng mà tâm tình hắn không
có cách nào bình tĩnh. Nguyên bản có thể ổn cầm Thanh Long chiến kích,
nửa đường tự nhiên xuất hiện Long Thần cướp mất chiến lợi phẩm, lại còn
đả thương nhi tử của hắn, trong lòng hắn khẳng định oán hận ngập trời.
Từ trong ánh mắt hắn không ngừng lóe lên sát ý, chỉ là Long Thần đang
được gia tộc chú ý nên không tiện hạ độc thủ mà thôi. Lúc này Mộng Dao
đứng ở bên cạnh Đông Phương Huyền Tiêu, bên cạnh là Đông Phương Thiên
Tuyền từng khi dễ nàng. Thiên Tuyền là nữ nhi Đông Phương Huyền Vân, vốn
nên giao hảo với Long Thần, nhưng nàng từ nhỏ tính cách quái dị khó
đoán, ngay cả mẫu thân cũng không đặt ở trong mắt, cần gì nhắc đến Long
Thần và Mộng Dao. Thế nhưng, Thiên Tuyền chính là đệ nhị thanh niên cao
thủ của Đông Phương gia tộc. Mặc dù thực lực cũng là Thiên đan cảnh,
nhưng mà chiến lực chân chính cao hơn Đông Phương Thiên Tinh một tầng.
Ban đầu nếu như nàng có cơ hội lĩnh ngộ Thanh Long chiến pháp khẳng định
thực lực không hề thua kém Đông Phương Thiên Thần. Trên thực tế, Đông
Phương Thiên Tuyền vẫn được Đông Phương gia tộc ban cho chiến kỹ Địa
giai, danh tiếng nổi bật trong hàng ngũ thanh niên trẻ tuổi. Dĩ nhiên,
nàng chỉ mới tu luyện một phần nhỏ chiến kỹ Địa giai mà thôi, còn lâu
mới hiểu hết tinh túy trong đó. Lúc này Đông Phương Huyền Tiêu chưa hiểu
Long Thần đang muốn làm gì, Mộng Dao nói nhỏ vào tai hắn vài câu mới
giật mình tỉnh ngộ. Sau khi biết Long Thần đã lĩnh ngộ Thanh Long chiến
kích, hắn đột nhiên cười khổ nói: “Mới qua năm ngày, đúng là đáng sợ mà.
Ban đầu ta lĩnh ngộ Thanh Long chiến kích ước chừng chín ngày, mà Thiên
Thần cũng mất tới tám ngày.” “Nghĩa phụ, Long Thần nói mấy ngày qua hắn
tập trung tu luyện Thanh Long chiến pháp, về phần lĩnh ngộ chỉ khoảng
một ngày là hoàn thành.” Đông Phương Huyền Tiêu càng thêm khiếp sợ khi
biết chuyện này. Hắn hít vào một hơi, ánh mắt nhìn sang Long Thần tràn
ngập kính nể và bái phục. “Nói miệng không bằng chứng thật, nhìn hắn
biểu hiện đi.” Đông Phương Huyền Tiêu vừa nói xong, Huyền Vũ cách đó
không xa đã châm chọc: “Có ít người không có thực lực cứ thích chơi nổi.
Thực lực chỉ là Địa đan cảnh tiểu thành lại dám khiêu chiến cao thủ
Thiên đan cảnh trên Sinh Tử đài. Sinh Tử đài chính là Sinh Tử đài, ta
chỉ mong lần này phân ra sinh tử để hắn hấp thu đủ giáo huấn.” Nàng nói
thật sự quá phận, Mộng Dao đang định phản bác nhưng thân phận thấp hơn
nên không thích hợp lên tiếng. Nàng nhìn qua Huyền Tiêu lộ vẻ mong đợi,
chẳng qua là hắn đang ngó tới Sinh Tử đài căn bản không để ý tới Huyền
Vũ. Đông Phương Huyền Tiêu trực tiếp không nhìn làm cho Huyền Vũ châm
chọc vô ích, ngược lại chính nàng ôm một bụng lửa giận không chỗ phát
tiết. Ánh mắt nàng trợn trừng nhìn sang Đông Phương Huyền Tiêu, trong
lòng tự nhủ: “Khốn kiếp, dám không nhìn sự tồn tại của ta. Dù sao ta
cũng là Nhân đan cảnh đại thành, ngươi bây giờ dương dương tự đắc đi,
đợi đến lúc Thiên Tinh đánh bại Long Thần, ta sẽ nhục nhã ngươi một phen
cho biết.” Lão Tam Đông Phương Huyền Vân đứng ở giữa hai người chỉ biết
cười khổ không dứt. “Lão Tứ, nghĩa tử của ngươi quá hấp tấp rồi. Ban đầu
tại sự kiện Thanh Minh hồn quả, ta đã thấy tính cách hắn có chỗ thiếu
sót, hi vọng lần này vấp ngã sẽ làm hắn tỉnh ra.” “Trước nhìn kỹ rồi hãy
nói, có lẽ còn có kỳ tích phát sinh a…aaa!” Đông Phương Huyền Tiêu mỉm
cười đầy ẩn ý. Trọng tài chủ trì đã tuyên bố bắt đầu, mọi người không
nghị luận nữa, mà là chuyên tâm quan sát tình huống dưới sân. Trải qua
bọn họ thảo luận đã xác định Long Thần không phải là đối thủ Đông Phương
Thiên Tinh. Mặc dù Thiên Tinh không biết chiến kỹ Địa giai, nhưng mà nắm
giữ Lưu Tinh long ấn cũng có uy lực vô cùng cường đại. “Các ngươi nói
Long Thần có thể sử dụng Thanh Long chiến kích không? Nếu như có thể sử
dụng thứ kia, lực chiến đấu sẽ nhảy lên mấy lần nha!” “Nói hưu nói vượn,
chỉ mới qua năm ngày, hắn làm sao lĩnh ngộ Thanh Long chiến pháp? Ngươi
nên biết Thiên Tuyền còn chưa có tìm hiểu xong kia kìa.” “Thiên Tuyền là
đứa nhỏ chịu khổ, thật ra chỉ thiếu một chút may mắn mà thôi.” Lúc này
bọn họ thảo luận đề tài chuyển sang đệ đệ muội muội, đường đệ đường muội
có thực lực nằm trong khoảng Thiên đan cảnh tiểu thành. Những người này
thiên phú có thừa, chỉ cần chuyên tâm tu luyện sẽ có cơ hội tiến vào
Thiên đan cảnh. Tất cả mọi người vừa nói vừa chú ý chiến trường phía
dưới, Đông Phương Thiên Tinh đang muốn giáo huấn Long Thần liền tìm cách
cười nhạo: “Tiểu tử, ngươi đã nhận được Thanh Long chiến kích mấy ngày
nay. Nếu có ngon đánh ra một chiêu Thanh Long chiến pháp cho ta xem
nào!” Hắn nói lời này chỉ thuần túy là châm chọc mà thôi, thanh âm vừa
dứt lập tức kéo theo một trận tiếng cười vang dội, các thiếu niên và
thiếu nữ trên khán đài cũng lên tiếng phụ dọa, trong lúc nhất thời cả
quảng trường ồn ào, áo nhiệt. Nếu có ai đó dùng thời gian năm ngày lĩnh
ngộ Thanh Long chiến pháp, hơn nữa tu luyện thành công đã không còn là
người nữa rồi. Mà phải gọi hắn là thần thì đúng hơn. Thế nhưng, phần lớn
người âm thầm kinh ngạc chính là Long Thần lại ngu ngốc lấy ra Thanh
Long chiến kích, dưới ánh mặt trời lưu chuyển quang mang sáng chói biểu
hiện lực lượng bá đạo của nó. Đây là chí bảo trấn tộc của Thanh Long gia
tộc, rất nhiều lần đầu tiên thấy nó cũng nhịn không được trợn trừng hai
mắt. “Ha ha ha!” Đông Phương Thiên Tinh ôm bụng cười to, nói: “Long
Thần, ngươi làm cái gì đó? Chẳng lẽ ngươi điên rồi phải không? Hay là tu
luyện nhiều quá u mê rồi?” Những người khác cũng có cùng suy nghĩ với
hắn. “Điên rồi? Ta không điên, rõ ràng là ngươi muốn ta dùng Thanh Long
chiến kích đối phó ngươi mà. Hay là ngươi hối hận định nuốt lời đây?”
Long Thần vũ động Thanh Long chiến kích mấy vòng, chiến kích bộc phát
lực lượng chấn động khiến cho đám người bên ngoài sợ hãi than thở.