Long Huyết Chiến Thần - Chương 224 Đại Náo Hôn Lễ (1)
Chương 224: Đại Náo Hôn Lễ (1)
“Nhan huynh, ngươi không động thủ thì lui ra. Để hai chúng ta giải quyết
việc này.” Hai gã chiến giáp vệ sĩ liếc mắt nhìn nhau, sau đó tiến đến
trước mặt Long Thần. Bọn họ đều là cao thủ Thiên Đan cảnh tiểu thành,
nếu đổi lại là trước kia, Long Thần tuyệt đối không đối phó nổi. “Muốn
động thủ?” Long Thần cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không sợ hãi. Thật
ra từ lúc nãy khi bọn họ lên tiếng, Long Thần đã biết được một tin tức
trọng yếu, đó là Đông Phương Huyền Tiêu chưa có chết, đối với hắn như
vậy là đủ rồi. Long Thần đang chuẩn bị động thủ thì Lý Tuyền Cơ ở phía
sau không nhịn được tùy tiện phất tay một cái. Đám người Nhan Hồng Hải
nhất thời sắc mặt trắng bệch, há mồm phun máu thành vòi, đồng thời thân
thể quay cuồng bay ngược về phía sau. “Đừng trì hoãn thời gian, muốn hỏi
gì thì hỏi mau đi!” Giọng nói nàng vô cùng bình thản, tựa hồ hành động
lúc nãy không hề đáng kể. Long Thần biết thời gian khẩn cấp, chẳng quan
tâm Nhan Hồng Hải bị thương nặng bao nhiêu. Hắn đi tới trước mặt ba
người kia, mở miệng hỏi: “Nhan đại ca, ngươi biết Dương Linh Thanh muội
muội của ta ở đâu không? Ta chỉ hỏi ngươi một lần, nếu không trả lời thì
ta không bảo đảm tính mạng của ngươi đâu!” Nhan Hồng Hải hoàn toàn không
hiểu nổi tại sao thiếu nữ này lại cường đại như thế, chỉ vung tay nhẹ
một cái đã đánh trọng thương cả ba người bọn họ. Chỉ là đầu óc hắn vẫn
còn rất tốt, nhanh chóng xoay chuyển rồi trả lời vấn đề của Long Thần:
“Bắc Đường Mặc muốn cưới Dương Linh Thanh, ngày hôm nay sẽ tổ chức hôn
lễ. Ngươi đi tới Bắc Đường gia tộc là thấy!” “Cưới nàng?” “À, thì ra hắn
muốn chết!” *** Đối với Bắc Đường gia tộc, hôm nay là một ngày vui hiếm
có. Dĩ nhiên, đây cũng là thịnh hội của Linh Vũ gia tộc. Bởi vì nhi tử
của gia chủ Bắc Đường Minh, Bắc Đường Mặc chính thức kết hôn với Dương
Linh Thanh, nghĩa muội của hắn. Dĩ nhiên, sau khi thành thân thì nàng
không còn là nghĩa muội nữa, mà là phu nhân của hắn. Dương Linh Thanh có
Huyền Âm thể, sau khi nhận được phương pháp tu luyện thích hợp sẽ một
đường thăng tiến rất nhanh. Hiện tại thực lực nàng đã là Nhân Đan cảnh
đại thành, thậm chí sau này sẽ có cơ hội vượt qua Bắc Đường Mặc, trở
thành cao thủ trẻ tuổi hàng đầu tại Bắc Đường gia tộc. Vì thế Bắc Đường
Minh liều lĩnh trả giá hết thảy cũng phải trói buộc nàng vào gia tộc. Ba
gia tộc khác cũng nhận thức rõ điểm này mới dốc sức hỗ trợ, chỉ có điều
trước kia bị Đông Phương Huyền Tiêu quấy rối khiến cho chuyện tốt trì
hoãn khá lâu. Bây giờ thì tốt rồi, cái tên Huyền Tiêu kia đã chạy trốn
mất dạng, Bắc Đường Minh định ra ngày tốt tổ chức lễ kết hôn. Cả một
tháng trước, Bắc Đường gia tộc lao tâm lao lực chuẩn bị cho buổi lễ quan
trọng này. Hôn lễ diễn ra vô cùng long trọng, hai đại gia tộc Bắc
Đường – Linh Vũ cho mời toàn bộ nhân vật trọng yếu của hai đại nội tộc,
chín đại Thái thượng trưởng lão ngoại tộc, còn có những thế lực khác
trong Nguyên Linh thành đều đến trình diện đầy đủ. Lúc này trang viện
Bắc Đường gia tộc giăng đèn kết hoa sáng rực, đám người đông nghịt xuyên
qua hoa viên cười nói náo nhiệt. Tạp dịch, đầu bếp và nha hoàn tay chân
bận rộn, chạy tới chạy lui phục vụ thực khách. Nguyên bản không gian u
tĩnh đột nhiên biến hóa khác hẳn ngày thường làm cho các bậc trưởng bối
khó thể thích ứng. Bên trong chính điện Bắc Đường gia – Huyền Vũ điện
đang chuẩn bị cho lễ bái đường, các bàn đã ngồi đầy tân khách giang hồ
tứ hải, đa số biết nhau nhưng nhiều năm không thấy, lúc này mọi người
hàn huyên rất là vui vẻ. Bốn bức tường giăng đầy hoa đỏ, hai viên ngọc
châu khắc chữ song hỉ treo trên đại môn vô cùng bắt mắt. Đám tân khách
nhìn thấy bốn bề trang trí rực rỡ như vậy cũng phải lắc đầu than thở.
Trong Huyền Vũ điện, các vị trưởng lão chín đại ngoại tộc và gia chủ đã
tụ tập lại với nhau. Một mặt khác, bốn vị cường giả trong hàng ngũ Phong
Vũ Vân Tiêu của Đông Phương gia tộc cũng tới ba người. Về phần hai vị
gia chủ Chu Tước và Bạch Hổ thì đang ngồi phía bên trái Đông Phương
Huyền Phong. Giờ lành sắp đến, trưởng bối hai nhà đã yên vị trên cao
đường. Bên trái là Bắc Đường Minh mặc hồng y đang mỉm cười, không ngừng
chào hỏi tân khách, mọi người trò chuyện vui vẻ trở thành tâm điểm chú
ý. Phía bên Dương Vân Thiên lại cực kỳ khó coi, hắn chỉ là nhân vật của
một địa phương nhỏ làm sao đánh đồng với đám người ở nơi này nổi. Lúc
này hắn chỉ có thể giả vờ mỉm cười che giấu vẻ lúng túng và sợ hãi. Đám
tân khách liên tục tán dương Bắc Đường Minh, đồng thời cố ý nói to nói
nhỏ phỉ báng Dương Vân Thiên. “Nghe nói Bắc Đường Minh cưới nữ tử có
Huyền Âm thể nhưng phụ thân nàng quá kém rồi. Ngay cả sính lễ cũng không
đáng mấy đồng.” “Ta thấy ngươi đang ghen tỵ thì có. Người ta sinh được
nữ nhi tốt, sau này nhất định mượn gió thuyền lên, trở thành thân gia
với Bắc Đường gia tộc rồi. Vinh dự cỡ này cho dù người nằm mộng cũng
muốn trèo!” “Nói nhảm gì đó! Cho dù nàng không phải Huyền Âm thể nhưng
tướng mạo cũng rất tốt. Nếu như thiếu gia Bắc Đường Mặc chọn trúng nữ
nhi nhà ta, ta ít nhất cũng không biểu hiện khó coi như tên kia… a a!”
“Lão Triệu, nói chuyện cẩn thận một chút, nhỏ giọng thôi!” “À à, dạ dạ!”
Bọn họ nói chuyện lộ liễu như vậy, Dương Vân Thiên ở bên kia khẳng định
nghe thấy loáng thoáng. “Thân gia, đừng để ý tới đám tiền nhân thiển cận
này, Linh Thanh có thể gả cho nhi tử của ta vốn là chuyện vui. Ta bảo
đảm có thể giúp cho Dương gia trở thành đại gia tộc quản lý lãnh địa
phương viên trăm dặm. Đến lúc đó Dương gia danh tiếng hiển hách, không
cần phải lo lắng, so đo mấy chuyện nhỏ nữa.” Dương Vân Thiên vội vã gật
đầu, tạ ơn. Trên thực tế, đây vốn là chuyện tốt rất lớn nhưng mà vẫn lộ
ra thần sắc lo lắng. Bởi vì Dương Linh Thanh đã nói cho hắn biết sự tình
về Long Thần, ngoài ra hắn cũng biết Dương Linh Thanh không hề tình
nguyện. Thời điểm nhận được tin tức kia, Dương gia từ trên xuống dưới
gần như là hỏng mất. Loại tin tức này ập tới khiến cho lão tổ Dương gia
chấn động, thân thể mất hồn mất vía mấy ngày, lại càng không cần phải
nói đến những người khác. Dương Linh Thanh bị giam hãm tại Bắc Đường gia
tộc cơ hồ cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, qua một tháng vẫn chưa thể an
tĩnh một khắc nào. Đám người Bắc Đường Mặc căn bản không thèm để ý thái
độ của nàng nhưng hắn vẫn mơ hồ sợ hãi ánh mắt nàng mỗi khi chạm mặt.
Lần này tổ chức hôn lễ quy mô cực lớn, thế mà Dương gia chỉ xuất hiện
Dương Vân Thiên mang tính tượng trưng. Từ đó có thể thấy được trong lòng
Dương gia tồn tại bất mãn nhưng mà bọn họ không dám phát biểu ý kiến của
mình. Thực lực yếu hơn người ta chính là như vậy, ngay cả nói một câu
cũng phải nhìn sắc mặt người khác, oán khí to lớn thế nào cũng phải nuốt
ngược vào lòng. Đúng lúc này, người lo việc nghi lễ hô lớn: “Giờ lành đã
đến, bái đường!” Dưới sự hướng dẫn của hắn, chú rể và tân nương tiến vào
từ cửa hông, hôm nay Bắc Đường Mặc đặc biệt nổi bật, một thân hồng y
thêu hình kim long thật to trước ngực. Khuôn mặt lúc nào cũng mỉm cười
nho nhã, phong thái hiền lành khác hẳn vẻ kiêu ngạo thường ngày. Một nam
tử như vậy chỉ cần mỉm cười một cái nhất định có thể miêu sát vô số
thiếu nữ, nhanh chóng trầm mê trong bể tình. Dương Linh Thanh đội hồng
quan, bên dưới có tấm lụa mỏng che kín gương mặt. Y phục trên người cũng
một màu đỏ rực tượng trưng cho đại cát đại hỷ. Nhưng mà bất kỳ người nào
cũng có thể thấy được thân thể nàng đang cực kỳ run rẩy. “Thanh nhi,
ngươi đang khẩn trương sao? Đừng sợ, có ta đây, mỗi nữ nhân đều phải
trải qua thời khắc quan trọng này một lần trong đời. Sau đó ngươi mới
trở thành nữ nhân chân chính.” Bắc Đường Mặc cười nhạt nói thầm vào tai
nàng. Dương Linh Thanh thoáng chao đảo nhưng vẫn cắn răng không có lên
tiếng.