Long Huyết Chiến Thần - Chương 228 Huyền Thiên Ngọc Liên
Chương 228: Huyền Thiên Ngọc Liên
Long Thần dạo quanh một vòng mất chừng một buổi đã hoàn thành hai trăm
lần nhiệm vụ. Vốn là hắn chỉ sử dụng Phệ Linh yêu đồng lên người thường
hoặc võ giả cấp thấp, vì thế tạm thời chưa thể xác định uy lực chân
chính của nó. Trở lại Nguyên Linh thành, đám người Lý Tuyền Cơ quả nhiên
vẫn còn đợi hắn. “Ngươi chậm!” Ánh mắt Lý Tuyền Cơ ngó chừng hắn, âm
thanh lạnh lẽo chí cực. “Xin lỗi, lần đầu sử dụng không quen lắm!” Long
Thần đành phải đưa ra một lý do. Trên thực tế, nếu như hắn trực tiếp cắn
nuốt hồn phách một trăm người sẽ rút ngắn thời gian được một nửa. Lý
Tuyền Cơ cũng không truy cứu vấn đề này. Thật ra hắn vẫn là ân nhân của
nàng, hao phí một ít thời gian cũng không sao. Lý Tuyền Cơ sử dụng Phệ
Linh yêu đồng bắt đầu hấp thu thành quả của Long Thần chuyển vào trong
cơ thể mình. Sau khi hấp thu hồn phách thiếu nữ, Lý Tuyền Cơ khoanh chân
ngồi xuống tiến hành luyện hóa. Mà lúc này, Dương Linh Thanh và Dương
Vân Thiên nháy mắt ra hiệu cho Long Thần, ý bảo hắn đi theo tới một chỗ
cách đó không xa. Bộ dạng Dương Linh Thanh lộ vẻ kiên định, nói với Long
Thần: “Ca, ta muốn đi theo nàng!” “Cái gì?” Long Thần mở to mắt ra nhìn
nàng chằm chằm nhưng hắn lại nghĩ thông suốt rất nhanh. Hẳn là thời điểm
hắn đi ra ngoài trước, Lý Tuyền Cơ đã nói gì đó với Linh Thanh. “Nàng uy
hiếp ngươi?” Long Thần nhỏ giọng hỏi. Lý Tuyền Cơ là Cửu Âm tuyệt mạch,
sau khi thấy được Dương Linh Thanh có Thái Âm ma thể tất nhiên sẽ sinh
ra ý nghĩ không tốt. “Không phải thế, nàng hỏi ta có nguyện ý theo nàng
tu luyện hay không, ý là muốn thu ta làm đệ tử. Nàng nói lấy năng lực
của ngươi không thể hướng dẫn ta tu luyện, mặc dù nàng có vẻ lạnh lùng
nhưng mà ta biết nàng là người tốt.” Dương Linh Thanh lắc đầu nói.
“Người tốt? Ban đầu Bắc Đường Mặc thoạt nhìn cũng là người tốt đi!”
Trong lòng Long Thần rất là lo lắng. Đối với hắn, Dương Linh Thanh nên
biết điều một chút quay trở về Bạch Dương trấn, chứ không phải chạy ra
ngoài xông xáo giang hồ. “Chuyện này không giống nhau!” Thái độ Dương
Linh Thanh vô cùng kiên quyết. Nàng thấy Long Thần có ý ngăn cản liền
cắn răng nói: “Ca, ta đã nghĩ thông suốt, ta cũng có cuộc sống của mình,
không thể nào dựa vào ngươi cả đời, chờ ngươi bảo vệ. Đây là cơ hội để
ta thay đổi vận mệnh của mình, nếu như bỏ qua, ta chỉ có thể sống quay
ngày trong địa phương nhỏ. Ca, ta cũng có quyền lợi suy nghĩ cho mình,
đúng không?” “Cái này…” Ánh mắt nàng khiến cho Long Thần không biết
nên nói gì nữa. “Lúc nãy ngươi đi, nàng đã kể cho ta một ít chuyện. Nào
là Long Tế đại lục, Vạn Quốc cương vực, ngoài ra còn có ba đại Đế vực
rộng lớn vô bờ. Đây là lần đầu tiên ta nghe thấy những chuyện này, ta
muốn đi ra ngoài mở rộng tầm mắt.” Nói tới đây, ngữ khí Dương Linh Thanh
càng thêm dứt khoát. “Để nàng đi!” Ngoài dự liệu của Long Thần, ngay cả
Dương Vân Thiên cũng đồng ý với nàng. Từ ánh mắt Dương Vân Thiên, Long
Thần thấy được vẻ yêu thương nồng đậm. “Trải qua sự việc lần này, ta đã
biết được Tiểu Thanh không thể mãi dựa vào ngươi. Linh Thanh, việc gì
nên làm thì cứ làm. Ngươi là niềm kiêu hãnh của phụ thân.” Thời điểm nói
ra những lời này, khóe mắt Dương Vân Thiên đã tràn ra một giọt lệ nóng.
Đến tận lúc này, Long Thần bỗng nhiên phát hiện nhị bá của mình đã già
yếu rồi. Ban đầu là một nam nhân từng xuất thủ muốn dồn hắn vào chỗ
chết, hiện tại đã hoàn toàn thay đổi. “Yên tâm, Lý Tuyền Cơ ta làm việc
tàn nhẫn nhưng chưa bao giờ nói không giữ lời. Ta đã nói chiếu cố nàng,
nàng nhất định sẽ sống tốt.” Lý Tuyền Cơ đã luyện hóa thành công, thần
sắc khôi phục tốt hơn vài phần. Đoạn thời gian này chung đụng không lâu
nhưng Long Thần cũng biết nàng là hạng người gì. Ít nhất nàng không phải
là cái loại tàn nhẫn thích giết chóc, hỉ nộ vô thường. “Sau này ta làm
sao tìm được các ngươi?” Long Thần trầm mặc hồi lâu mới hỏi một câu.
Điều này đại biểu hắn đã đồng ý quyết định của Dương Linh Thanh. Lý
Tuyền Cơ hơi ngạc nhiên. Theo như suy nghĩ của nàng, cả đời này chỉ có
thể là Dương Linh Thanh trở lại tìm hắn, chứ không phải Long Thần đi tìm
nàng. Chỉ có điều nàng không muốn đả kích lòng tự ái của Long Thần, mới
mỉm cười nói: “Nếu như có một ngày, ngươi tiến vào ba đại Đế vực. Ngươi
chỉ việc hỏi thăm Cửu Âm tuyệt ma Lý Tuyền Cơ là được rồi.” “Ba đại Đế
vực, Cửu Âm tuyệt ma.” Long Thần gật đầu xác định, âm thầm ghi nhớ mấy
chữ này. “Chuẩn bị lúc nào thì lên đường?” Long Thần lại hỏi. “Ca, ta
muốn trở về Bạch Dương trấn một chuyến, sau đó sẽ đi theo sư tôn.” Dương
Linh Thanh nói. “Được!” Kế tiếp Long Thần không còn gì để nói. Dương
Linh Thanh trước sau gì cũng đi, hắn quyết định tiễn nàng đoạn đường
cuối cùng. Trở lại Bạch Dương trấn, Long Thần đi theo nàng thăm những
địa phương quen thuộc, nghĩ đến nơi này đã có rất nhiều ký ức giữa hai
người. Dương Linh Thanh bất giác tựa vào ngực Long Thần khóc ròng. Có
đôi khi, Long Thần cảm thấy vô cùng khổ sở. Thế nhưng Dương Linh Thanh
có được cơ hội này hiền nhiên là chuyện tốt, tự đáy lòng hắn cảm thấy
vui vẻ dùm cho nàng. Ba ngày sau, hai người chuẩn bị tách ra rời khỏi
Bạch Dương trấn. Lần trước Long Thần đi tới Linh Vũ gia tộc, tất cả mọi
người cùng nhau tiễn hắn. Thế mà lần này biến thành mọi người đưa tiễn
Dương Linh Thanh. Trong lúc nhất thời tất cả mọi người nghẹn ngào, xúc
động, lần lượt chào hỏi cáo biệt nàng. “Ca, ngươi còn nhớ chúng ta ra
đời cùng ngày cùng tháng cùng năm không?” Ánh mắt Dương Linh Thanh dần
dần đỏ ửng. “Nha đầu ngốc!” Long Thần biết nàng đã thay đổi, từ từ trở
nên quật cường, mạnh mẽ hơn. Hắn đưa tay ôm nàng vào trong ngực, sau đó
lại cười vang: “Được rồi, đừng khóc nữa, chúng ta nên có một lời hứa
hẹn.” “Lời hứa?” Dương Linh Thanh khẽ giật mình. Long Thần cười, vỗ vỗ
bả vai nàng: “Ta đáp ứng ngươi, chung quy sẽ có một ngày ta xuất hiện
trước mắt ngươi. Đến khi đó, ta sẽ mạnh hơn ngươi, vẫn tiếp tục bảo vệ
người. Chỉ bằng vào một tiếng gọi ca của ngươi.” “Ừ!” Dương Linh Thanh
cảm động chảy nước mắt, nắm chặt tay hắn nói: “Ta tin tưởng ngươi nhất
định có thể làm được. Ta chờ ngươi!” Trường hợp như vậy khiến cho mọi
người xúc động không nói nên lời. Coi như là Lý Tuyền Cơ cũng nhìn hai
người có phần trìu mến hơn. “Thiếu niên này không biết được lời hứa kia
khó khăn cỡ nào. Đây vốn là chuyện không thể nào thực hiện. Đừng nói là
Đế vực, chỉ sợ cả đời hắn còn không thể bước ra khỏi quốc gia này. Đáng
tiếc thanh Linh kiếm kia lại hao tổồn trong tay hắn.” Lý Tuyền Cơ âm
thầm suy nghĩ trong lòng. Bỗng nhiên nàng nghĩ đến một chuyện, quay sang
nói với Long Thần: “Ngươi đi theo ta!” Long Thần theo nàng đi qua một
bên. “Trong kiếm có một linh hồn con người, ngươi đang tìm biện pháp
khôi phục cho nàng đúng không?” Lý Tuyền Cơ trực tiếp đi thẳng vào vấn
đề. Long Thần không ngờ nàng biết nhiều như vậy, hình như nàng có biện
pháp giúp hắn. Vì thế hắn lộ vẻ kích động, vội vàng hỏi: “Ngươi có Cửu
Thiên Tiên Linh quả?” Linh Hi từng nói chỉ có Cửu Thiên Tiên Linh quả
mới có thể trợ giúp nàng khôi phục. “Ngươi còn biết Cửu Thiên Tiên Linh
quả?” Lý Tuyền Cơ vô cùng ngạc nhiên nhưng nàng lại lắc đầu nói: “Ta
không có Cửu Thiên Tiên Linh quả nhưng ta biết nơi nào có!” “Ở đâu?” Sự
tình của Linh Hi rốt cuộc có chuyển biến, nội tâm Long Thần bắt đầu nóng
lên. “Bên trong quốc gia này có một nơi gọi là tiều Càn Khôn thế giới.
Trước kia ta từng vào đó phát hiện Cửu Thiên Tiên Linh quả. Hình như tên
nó là Nghịch Ương tiên cảnh.” Lý Tuyền Cơ chậm rãi nói. “Nghịch Ương
tiên cảnh?” Long Thần thoáng cái cứng đờ người, nhất thời không kịp phản
ứng. Hồi lâu sau, hắn mừng rỡ như điên, vội vàng hỏi tới: “Ta biết
Nghịch Ương tiên cảnh. Nguyên Linh thành chuẩn bị tiến hành tranh đoạt
chiến phủ thành chủ. Nếu ta có thể trở thành thần vệ Tiên cảnh sẽ tiến
vào Nghịch Ương tiên cảnh một đoạn thời gian. Có lẽ ta sẽ tìm được Cửu
Thiên Tiên Linh quả.” Ngay lúc này, đầu óc hắn hỗn loạn, kích động khó
thể diễn tả. Nguyên bản hắn còn không biết làm thế nào trợ giúp Linh Hi,
thế mà bây giờ đã có mục tiêu rõ ràng. Đó là trở thành thần vệ Tiên
cảnh, tranh thủ cơ hội tiến vào Nghịch Ương tiên cảnh tìm kiếm linh
dược. “Xem ra ta còn phải trở về Linh Vũ gia tộc. Hơn nữa, bọn họ cũng
không biết Lý Tuyền Cơ rời đi, trong lòng kiêng kị nhất định không dám
hạ thủ đối với ta.” Long Thân nhanh chóng suy nghĩ vạch ra kế hoạch mới.
“Cảm ơn người!” Long Thần quả thật cảm kích Lý Tuyền Cơ vì tin tức này.
“Nàng trọng yếu với người vậy sao?” Ngữ khí Lý Tuyền Cơ đột nhiên chuyển
sang lạnh lẽo. “Quả thật rất trọng yếu, cực kỳ trọng yếu.” Long Thần
không có phát hiện điểm khác thường, tiếp tục cười nói hưng phấn. Sau đó
hắn chợt thấy ánh mắt Lý Tuyên Cơ bắn ra sát khí mới sợ hết hôn. “Ngươi
đừng quên, người từng nhìn thấy ta không mặc y phục bên dưới Tinh Ma
ngục.” Thanh âm Lý Tuyền Cơ từ từ rét lạnh, sát khí như đao bắn vào tại
Long Thần. “Chưa từng có nam nhân nào nhìn thấy cơ thể ta. Vốn là quyết
định xử lý người sau khi xong việc. Nhưng mà bây giờ muội muội đã là đệ
tử ta, tạm thời xóa bỏ chuyện này. Nếu người dám tiết lộ thì… hừ!” Lý
Tuyền Cơ lạnh lùng nói. Long Thần đổ mồ hôi lạnh ướt áo, cũng may lúc
trước hắn đồng ý Dương Linh Thanh quyết định. Nếu không, bản thân hắn
khinh nhờn Cửu m tuyệt đại ma nữ đoán chừng mạng nhỏ khó bảo toàn. Thế
nhưng, hình như Lý Tuyền Cơ quả thật xinh đẹp a…aa? “Ta đi, cho ngươi
thêm một món.” Lý Tuyền Cơ lấy ra một đồ vật, nhất thời mùi thơm ngào
ngạt xông vào mũi. Long Thần ngửi thấy liền cảm giác cả người sảng
khoái, tinh thần lâng lâng bay bổng. Mùi thơm nồng nặc lập tức hấp dẫn
ánh mắt mọi người. Long Thần rất là kỳ quái, Lý Tuyền Cơ mới vừa rồi còn
muốn giết hắn, tại sao bây giờ quay sang tặng đồ rồi? Quả nhiên tâm tư
nữ nhân thâm sâu khó đò, nhất là cái loại đại ma nữ giống như Lý Tuyền
không thế nào suy đoán theo như lẽ thường. “Đây là Huyền Thiên Ngọc
Liên.” Lý Tuyền Cơ nói. Long Thần cẩn thận quan sát, linh được này lập
lòe Bạch quang, hình dáng trong suốt giống như bảo ngọc. Trên thực tế
đây là củ sen, đường kính ước chừng nửa thước, rất giống bàn tay xòe ra.
“Có ích lợi gì?” Long Thần hỏi. Lý Tuyền Cơ nói: “Huyền Thiên Ngọc Liên
có thể chứa đựng hồn phách, ở trong đó từ từ biến ảo thành hình người,
trải qua thời gian lâu dài thậm chí chuyển sang thực thể. Đây là thứ tốt
đối với Kiếm linh nhưng người đừng cao hứng quá sớm. Huyền Thiên Ngọc
Liên có hai khuyết điểm, đầu tiên nó chỉ hiệu dụng một lần, nếu như hồn
phách chủ động rời khỏi Huyền Thiên Ngọc Liên, hoặc là bị ép buộc bay
ra, Huyền Thiên Ngọc Liên sẽ tự động tan biến. Khuyết điểm thứ hai là
Huyền Thiên Ngọc Liên chi tạo ra thân thể bình thường, hoàn toàn không
có lực chiến đấu, dân theo bên người chính là gánh nặng. Làm thế nào tùy
người quyết định!” Long Thần nhận lấy Huyền Thiên Ngọc Liên, trong lòng
mất bình tĩnh, suy nghĩ đủ thứ khả năng. Có lẽ Huyền Thiên Ngọc Liên
giúp cho Linh Hi thức tỉnh, đồng thời còn có cơ hội trở lại thành người.
Nhưng nàng sẽ mất đi toàn bộ lực lượng, bản thân Huyền Thiên Ngọc Liên
cũng không thể tồn tại lâu dài, chuyện tốt không lớn, nguy hiểm không
nhỏ. Hắn nên làm sao đây? Chỉ có điều đây vẫn là chuyện tốt trăm phần
trăm, cùng lắm thì dùng Huyền Thiên Ngọc Liên để cho Linh Hi tỉnh lại.
Trong thời gian đó, hắn đi tìm Cửu Thiên Tiên Linh quả. “Cảm ơn!” Long
Thần vô cùng cảm kích Lý Tuyền Cơ. “Cho ngươi Huyền Thiên Ngọc Liên là
vì cảm thấy người làm người khá tốt. Ít nhất còn có cơ hội tìm thấy Cửu
Thiên Tiên Linh quả. Long Thần, nghe ta khuyên một câu, nếu người thật
sự thích nàng, tốt nhất để nàng trở thành người bình thường, sau đó tìm
một chỗ cùng nàng sinh sống an nhàn, vui vẻ là được rồi. Thế giới này
quá lớn, các ngươi chỉ là võ giả nhỏ yếu vốn không có cách nào trèo lên
đỉnh. Các ngươi nên an phận sống ngày tháng hạnh phúc bên nhau là tốt
rồi, không nên làm những việc quá sức mình.” Lý Tuyền Cơ thản nhiên nói.
Thật ra nàng đang suy nghĩ giùm cho Long Thần mà thôi. Nàng cho rằng
Long Thần sẽ đưa ra quyết định thông minh. Bởi vì nàng không biết Long
Thần có Long ngọc thần bí, hắn chính là Long võ giả trong truyền thuyết
làm sao bị hù dọa bởi một câu nói chứ? “Ngươi yên tâm đi, ta tự có chừng
mực.” Long Thần cũng lười tranh cãi vấn đề này, âm thầm hạ lời thề nhất
định phải tìm thấy Dương Linh Thanh. Đường đường chính chính xuất hiện ở
trước mặt Dương Linh Thanh, cũng là biểu hiện sự tồn tại của mình trong
mắt Lý Tuyền Cơ. “Tốt nhất là… trọn đời không gặp lại…!” Dù sao một
thiếu niên nhìn thấy thân thể nàng chính là đại kỵ. Lý Tuyền Cơ không
giết hắn là may mắn rồi. Tốt nhất là hắn vĩnh viễn không nên xuất hiện
trước mắt nàng, tránh cho khơi dậy chuyện xấu kia. Cứ như vậy, bóng dáng
Dương Linh Thanh biến mất trong tầm mắt mọi người, bắt đầu bước lên hành
trình mới. Long Thần lãng lặng nhìn các nàng rời đi, trong lòng dâng lên
ý chí chiến đấu ngập trời. “Ta sẽ để Linh Hi sử dụng Huyền Thiên Ngọc
Liên, sau đó từ từ bồi dưỡng tình cảm.” Long Thần tạm thời gạt chuyện
Linh Thanh sang một bên, bắt đầu suy nghĩ hèn mọn. Thật ra đây mới là
mục đích thực sự của hắn. “Ừ, hiện tại nên đi Đông Phương gia tộc, mau
chóng đoạt lấy danh sách thần vệ Tiến cảnh. Cửu Thiên Tiên Linh quả, chờ
ta hái đi!” Hai canh giờ sau, thái dương bừng sáng, Long Thần cáo biệt
mọi người rời khỏi Bạch Dương trấn. Hắn nhảy lên lưng Liệt Phong thần
bằng xé gió bay tới Nguyên Linh thành. Phía trước đang có chuyện gì chờ
hắn đây? Tốc độ Liệt Phong thần bằng nhanh hơn Hắc Lân long mã nhiều
lắm, Long Thần bay tới Nguyên Linh quận rất nhanh. Thế sự vô thường,
biến ảo quá nhanh, lúc này hắn lại lấy thân phận đệ nhất thiên tài xuất
hiện ở nơi này. Ban đầu tới đây, hắn chỉ là võ giả chưa đạt tới Thần Đan
cảnh, thậm chí còn không bằng hạt cát trong sa mạc, quá mức nhỏ nhoi
rồi. Vừa nghĩ tới chuyện này, nội tâm hắn vô cùng cảm khái. Nửa canh giờ
sau, Long Thần đi tới Đông Phương gia tộc. Dựa theo Đông Phương gia tộc
thuyết pháp, Long Thần bây giờ đã bị trục xuất ra khỏi gia môn. “Ta muốn
tiến vào di tích viễn cổ, các ngươi muốn trục xuất ta đi. Lão tử cương
quyết không đi, xem các ngươi dám làm gì ta, ha ha ha!” Long Thần cười
phá lên. Nói thật ra hắn cũng là hạng người to gan lớn mật, bây giờ Lý
Tuyền Cơ đã chạy mất tích rồi, thế mà hắn còn dám ỷ vào nàng uy hiếp
người ta, trực tiếp tới cửa đòi danh sách. Nếu như bị ai đó đoán ra sự
thật, cái mạng hắn xem như toi rồi. Nhưng Long Thần biết đây là chuyện
không thể xảy ra, bởi vì lúc trước Lý Tuyền Cơ thật sự đánh trọng thương
hai vị lão tổ chỉ bằng một câu nói. Bọn họ có gan động tới hắn không?
Hắn tiến vào trang viên, đám thiếu niên đang luyện tập võ nghệ giật nảy
mình, không một ai dám vây quanh Long Thần, mà trực tiếp nhảy sang một
bên né tránh, không ngừng la hét ỏm tỏi. Rất nhanh, tất cả thành viên
Đông Phương gia tộc đã biết Long Thần trở về, lại còn đi tới Huyền Phong
các. Thế là bọn họ kéo theo đội ngũ hùng hậu chạy đi, đầu lĩnh chính là
Thanh Long lão tồ thần sắc âm trầm tới cực điểm.