Long Huyết Chiến Thần - Chương 230 Đả Bại Thiên Tuyền
Chương 230: Đả Bại Thiên Tuyền
“Thiên Tuyền, đáp ứng đi! Không nên chủ quan khinh địch.” Âm thanh Thanh
Long lão tổ vang lên bên tai nàng. Đông Phương Thiên Tuyên giật mình
tỉnh ngộ, đây là Thanh Long lão tổ lo lắng vấn đề an toàn. Hai người
đánh một vẫn tốt hơn, dù sao Long Thần đã chủ động nói ra, nếu như hắn
thua không thể trách Đông Phương gia tộc ỷ đông hiếp yếu được. Vì thế
Đông Phương Thiên Tinh và Thiên Tuyền liếc mắt nhìn nhau, sau đó đi lên
Sinh Tử đài trong ánh mắt hi vọng của mọi người. “Đông Phương Thiên
Tinh, còn nhớ lần trước ngươi bại dưới tay ta không?” Long Thần cười đê
tiện nói. Sắc mặt Thiên Tinh mắt nhất thời biến thành màu gan heo, không
nghi ngờ chút nào, lần trước thất bại chính là sỉ nhục lớn nhất cả đời
hắn. “Đừng cao hứng quá sớm, hôm nay ta sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời.”
Tròng mắt Đông Phương Thiên Tinh trợn trừng, bộ dạng cực kỳ dữ tợn. “Ngu
xuẩn!” Long Thần lắc đầu mắng. Trong quá trình nói chuyện, Đông Phương
Thiên Tinh và Thiên Tuyền đã hội ý tách ra hai hướng, tạo thành thế trận
vây công Long Thần. “Tiểu tử, mau thi triển thú hồn biến thân.” Đông
Phương Thiên Tinh biết Long Thần nắm giữ trạng thái cường đại nhất, lúc
này mới lớn tiếng nhắc nhở. “Biến thân?” Long Thần cười cười nói: “Đối
với mấy kẻ nhu nhược giống như các ngươi, không cần phải biến thân.” Tất
cả đều là võ giả Thiên Đan cảnh, nếu như hắn sử dụng Long Hồn biến thân,
vậy thì thể diện đặt vào đâu? “Cái gì?” Đông Phương Thiên Tinh và Thiên
Tuyền bị Long Thần khinh thường không kiềm được cơn giận, chỉ là hiện
tại còn có sự tình quan trọng, không thể nào bỏ lỡ thời cơ. Dù sao Long
Thần cũng đã chủ động mời hai người bọn họ liên thủ, bọn họ cớ gì không
làm? “Đây là người tự tìm đường chết, chiến bại đừng có trách chúng ta.”
Sắc mặt Đông Phương Thiên Tinh âm lãnh chí cực. Về phần Thiên Tuyền đã
không cần phải nói, nàng chỉ ước gì mình có thể giết rụng hắn, chặt đầu
lột da. “Lên!” Miệng nàng phun ra một chữ, động tác Đông Phương Thiên
Tinh rất nhanh. Trong nháy mắt cả hai cùng thi triển chiến kỹ Huyền giai
cao đẳng đánh tới Long Thần. “Lão tử không có thời gian rảnh rỗi đùa vui
với các ngươi.” Long Thần cười nhạt, bắt đầu tụ lực nghênh đón địch
nhân. “Chân Long cửu thiềm.” Long Thần sử dụng Chân Long cửu thiềm lao
ra khỏi vòng vây của đối phương, hai người bọn họ công kích đều rơi vào
khoảng không. “Tốc độ Long Thần nhanh vậy? Hắn đã đạt tới Thiên Đan
cảnh?” Chẳng những hai người đang đối chiến khiếp sợ, những người ở trên
khán đài cũng không dám tin tưởng. Trong vòng một tháng vượt qua liên
tiếp hai trọng, lại còn đột phá Thiên Đan cảnh, rốt cuộc thiên phú của
hắn cao siêu tới trình độ nào đây? Long Thần mặc kệ bọn họ nghĩ gì, sau
khi né tránh công kích lập tức chuyển sang Đông Phương Thiên Tinh, Thanh
Long chiến tích hiện ra trong tay hắn. “Đông Phương Thiên Tinh, nếm thử
một chiêu này!” Tốc độ Long Thần cực nhanh, ngay cả Thiên Tuyền dùng
toàn lực cũng không thể theo kịp. “Nhanh như vậy?” Đông Phương Thiên
Tinh bị dọa lạnh sống lưng, lúc này Long Thần biến thành mũi tên sắc bén
bắn về phía hắn. Trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên cảm giác vô lực
chống đỡ. “Thiên Tuyền, cứu ta!” Ở thời khắc khẩn cấp, hắn chỉ kịp thét
lớn một câu. Sau đó hai tay kết ấn tụ tập chân khí, một luồng kình khí
mạnh mẽ bộc phát ngăn cản phía trước mặt. “Lưu Tinh Long ấn!” Trong lúc
Long Thần công tới, Đông Phương Thiên Tinh đẩy mạnh bàn tay phóng ra một
đạo Long ảnh khổng lồ ý đồ kìm hãm Long Thần. Nhưng mà cỗ lực lượng này
chỉ là cơn gió thoảng trong mắt Long Thần. Thanh Long chiến kích trong
tay hắn điên cuồng vũ động, dần dần hóa thành vô số ảo ảnh. Một chiêu
Toái Thanh Minh này cực kỳ hung mãnh, tựa hồ có được uy lực đâm rách
trời xanh. “Thanh Long chiến pháp, Thái Thanh Minh.” Một tiếng gào thét
vang vọng thời không, nhất thời không gian phát ra tiếng ma sát chói
tai, vô số tia lửa bắn ra rực rỡ. Thanh Long chiến kích huyễn hóa thành
một đầu cự long, trong đó long giác đâm thẳng về phía Đông Phương Thiên
Tinh. Long Thần không có sử dụng Long Hồn biến thân, cho nên lực lượng
Toái Thanh Minh chưa phải là cường đại nhất. Nhưng mà uy lực cỡ này cũng
đã thu thập Đông Phương Thiên Tinh rồi. Dù thế nào đi nữa, thực lực Long
Thần đã áp đảo đối phương, lại còn sử dụng thần binh Địa giai trung
đẳng. Đông Phương Thiên Tinh lấy cái gì đối kháng với hắn? Trong ánh mắt
kinh hãi của mọi người, Lưu Tinh long ấn bị kích phá trong nháy mắt,
biến mất không còn bóng dáng. Nếu như chiến kích đâm trúng Đông Phương
Thiên Tinh tuyệt đối là một chiêu tất sát. Tất cả mọi người đều hiểu rõ
điểm này, bao gồm Thiên Tuyền ở phía sau cũng thế. Lúc này nàng đang gấp
rút xông tới hi vọng kịp thời trợ giúp Thiên Tinh. Đông Phương Thiên
Tuyền tiến tới gần Long Thần, nếu như hắn kiên quyết giết chết Thiên
Tinh, vậy thì sau lưng hắn sẽ bị nàng công kích nguy hiểm. “Thiên Tinh.”
Mắt thấy nhi tử của mình sắp mất mạng, Đông Phương Huyền Vũ nhất thời
trợn tròn mắt. Trong lòng nàng khó thể áp chế sát ý, chuẩn bị lao tới
Long Thần. Thế nhưng, Long Thần không có ý định giết chết Đông Phương
Thiên Tinh. “Lý Tuyền Cơ đã đi rồi, ta áp bách bọn họ cũng được. Nhưng
không thể làm quá mức, một khi chọc cho bọn họ nổi điên hại nhiều hơn
lợi. Hơn nữa, ta còn phải nhờ vả đám người này tiến vào di tích viễn
cổ.” Nghĩ tới đây, Long Thần thay đổi phương hướng Toái Thanh Minh công
kích, đồng thời một chiêu Hủy Diệt Sơn Thần thối pháp đá vào mặt Thiên
Tinh. Khi Thiên Tinh bay vào trong ngực Đông Phương Huyền Vũ, trên mặt
hắn đau rát khó nhịn, mặt mày sưng húp như đầu heo. Cảm giác này quá đau
đớn rồi, sỉ nhục trong lòng lại càng to lớn khó nhịn. Tất cả mọi người
thấy một màn này biến hóa quá nhanh, rất nhiều người chưa kịp phản ứng
thì mọi chuyện đã kết thúc rồi. Thanh Long lão gia nắm chặt quả đấm, sau
đó mới từ từ buông lỏng. Nếu như lúc nãy Long Thần không nương tay, hắn
sẽ lập tức xông vào giải cứu Đông Phương Thiên Tinh. Dù sao tên này vẫn
là tôn tử của hắn, không thể nào để chết vô ích như vậy được. Trên đài
còn có Đông Phương Thiên Tuyền, mọi người vẫn đang khẩn trương quan sát.
Chỉ có Đông Phương Huyền Vũ nhỏ giọng an ủi nhi tử, đồng thời lấy ra
được tổ chữa thương cho hắn. “Long Thần, súc sinh khốn kiếp. Chờ sư tôn
ngươi rời đi, ta sẽ bầm thây ngươi thành vạn đoạn mới có thể hóa giải
mối hận trong lòng.” Nội tâm Đông Phương Huyền Vũ bốc cháy lửa giận hừng
hực. Chỉ có điều hiện tại nói gì cũng không có ý nghĩa, bọn họ đang hi
vọng Thiên Tuyền có thể đánh ngã Long Thần. Bọn họ vẫn có lòng tin đối
với Đông Phương Thiên Tuyền, bởi vì nàng vừa mới đột phá mấy ngày trước,
thực lực tăng cường thêm một bước mang đến vui mừng cho cả gia tộc. Lúc
này Long Thần đối chiến Đông Phương Thiên Tuyền cũng đã cảm nhận được
điểm này. Lúc nãy hắn đánh bại Đông Phương Thiên Tinh, sau đó thi triển
Chân Long cửu thiềm né tránh Đông Phương Thiên Tuyền công kích nhưng tốc
độ nàng đột nhiên tăng lên xém chút nữa đánh trúng lưng hắn. Long Thần
còn nhớ rõ ban đầu nàng ỷ vào thực lực cường đại thường xuyên trêu chọc
hắn và Mộng Dao. “Nha đầu, dường như thực lực ngươi đã đạt tới Thiên Đan
cảnh tiểu thành?” Long Thân cười nói như thường, hoàn toàn không có một
chút sợ hãi. “Nếu người đã biết còn dám mạnh miệng, đúng là không thấy
quan tài không đổ lệ. Cho rằng đánh bại Thiên Tinh là có thể điều võ
dương oai trước mặt ta sao?” Đông Phương Thiên Tuyền lạnh giọng nói. Quả
thật nàng đã đột phá tới cảnh giới Thiên Đan cảnh tiều thành. Trong Linh
Vũ gia tộc chỉ thua kém Mạc Tiểu Lang một chút mà thôi, những thanh niên
trẻ tuổi khác đã không thể so sánh với nàng rồi.