Long Huyết Chiến Thần - Chương 232 Huyết Hải Thâm Thù
Chương 232: Huyết Hải Thâm Thù
Ban đầu lần đầu tiên gặp mặt ở Bạch Dương trấn, Long Thần chỉ là con nhà
giàu ăn chơi chờ chết. Thế mà bây giờ hắn đã thay đổi triệt để, trở
thành một người sát phạt quyết đoán. Mạc Tiếu Lang nghĩ đến đây cũng
phải lắc đầu cảm thán. “Tiếu Lang, người đã là huynh đệ của ta rồi. Một
tháng sau, chúng ta cùng nhau tiến vào di tích viễn cổ, kề vai chiến
đấu, bản thân ta muốn nhìn xem trong đám thanh niên trẻ tuổi Nguyên Linh
thành có ai đủ sức làm đối thủ của huynh đệ chúng ta?”. Long Thần vỗ vỗ
bả vai Mạc Tiếu Lang, ngữ khí hào hùng vạn trượng. “Đúng, đại ca, chúng
ta là hảo huynh đệ. Chiến thì chiến, có gì phải sợ!” Mạc Tiếu Lang cười
nói. Quan hệ giữa hắn và Long Thần tiến triển quá nhanh nhưng hết thảy
mọi chuyện lại diễn ra vô cùng tự nhiên. Thời khắc Long Thần cầm Thanh
Long chiến kích tiến vào hiếm địa, Mạc Tiếu Lang đã chính thức nhìn nhận
người đại ca này rồi. “Đi, ra ngoài chuẩn bị ít đồ ăn. Háo huynh đệ nhất
định phải uống rượu, đúng không?” Long Thần nói xong liền cười phá lên.
Cả hai người đều thật tâm kết giao. Chỉ có điều Long Thần hào sảng, khác
với Mạc Tiếu Lang hay ngượng ngùng, xấu hổ. Mặc dù thực lực hắn kinh
khủng hơn Long Thần nhiều lắm. Đây cũng là nguyên nhân Long Thần cảm
thấy thoải mái. Cho dù Mạc Tiếu Lang là siêu cấp thiên tài nhưng trên
người hắn không có khí chất hung hăng bức người. Thành thật mà nói, bộ
dạng Long Thần giống như cười gian, âm thầm đắc ý. Còn Mạc Tiếu Lang lại
là cừu non đang bị dụ dỗ. “Hắn cười ngây thơ như vậy, tại sao lão tử có
cảm giác đang lừa gạt trẻ con?” Một hồi sau, Long Thần có chút câm lặng.
Trên đường đi, Long Thần hỏi thăm Mạc Tiếu Lang tin tức Mộng Dao. Sau
khi biết nàng sống tại Ngân tộc tương đối ổn định, hắn mới yên lòng tạm
thời bỏ qua chuyện này. Kế tiếp hắn phải tập trung tu luyện, cố gắng
tiếp nhận truyền thừa rồi trở thành thần vệ Tiên cảnh. Khi biết Mạc Tiếu
Lang cũng muốn tham gia tranh đoạt chiến di tích viễn cổ, Long Thần cảm
thấy lo lắng dùm cho hắn. Chỉ là tạm thời không có thời gian suy tư
chuyện này. Ra khỏi Linh Vũ thành, Long Thần tìm đến một tòa tửu lâu
phía đông Linh vực, nhanh chóng kéo Mạc Tiếu Lang tiến vào. Hai người
bọn họ đều là thành viên đại gia tộc nên được tiếp đãi long trọng. Long
Thần quyết định tìm tới vị trí gần cửa sổ, cảnh quan tương đối ưu nhã.
Tuy rằng hắn và Mạc Tiếu Lang quen biết đã lâu nhưng thời gian chung
đụng lại không dài. Vì thế hai người cần phải hàn huyên, tâm sự vài ngày
để hiểu nhau hơn. Sau khi gọi rượu và thức ăn, Long Thần lập tức tiến
vào trạng thái con nhà giàu mới nồi. Coi như là có hai người cũng nói
cười vô cùng náo nhiệt, Mạc Tiếu Lang chỉ phụ họa vài câu, hoặc lắc đầu
cười khổ không dứt. Bản thân hắn thật sự không quen tiếp xúc thân mật
với người khác kiểu này. Một phen rượu thịt trôi qua, hai người ăn uống
no say mới bắt đầu nói chuyện chính sự. “Đúng rồi, Tiếu Lang, tại sao
người muốn đi di tích viễn cổ?” Long Thần chủ động hỏi thăm. “Lần trước
người giúp cho chúng ta có cơ hội chạy trốn, ta vốn là muốn rời khỏi
ngay lập tức. Nhưng mà Thanh Long lão tổ nói chỉ cần ta đáp ứng một
chuyện, hắn sẽ tặng cho ta Thiên Lang yêu nhận.” Mạc Tiếu Lang uống khá
nhiều rượu, lúc này đã say khướt rồi. Trên gương mặt thanh tú dần dần
ứng hồng y như thiếu nữ e thẹn. “Hắn muốn người tranh đoạt truyền thừa
cho gia tộc?” Long Thần hỏi. “Ừ, nếu ta không đạt tới Thiên đan cảnh đại
thành, có lẽ hắn sẽ có quyết định khác. Theo như tin đồn, Thần Hi thương
minh và Thú Hồn điện cử ra đại biểu đều là võ giả Thiên đan cảnh đại
thành. Nhưng mà Linh Vũ gia tộc lại không có, cho nên mấy lão gia hỏa
cảm thấy lo lắng, vội vã suy nghĩ tìm kế sách. Nói thật ra, lần này đội
ngũ Thần Hi thương minh và Thú Hồn điện phát ra mạnh mẽ như thế cũng nằm
ngoài dự liệu của mọi người. Trước kia tối đa chỉ là Nhân đan cảnh tiều
thành mà thôi, vốn không phải là đối thủ của Linh Vũ gia tộc.” Mạc Tiếu
Lang chậm rãi giải thích. “À, thì ra là vậy!” Long Thần gật đầu nhận
đồng. Trên thực tế, trong lòng hắn lo lắng chính là vấn đề truyền thừa
và trở thành thần vệ Tiên cảnh. Đây là mục tiêu nhất định phải hoàn
thành, nếu như Mạc Tiếu Long cũng muốn tranh đoạt, vậy thì phiền toái
rồi. Sau khi nghe hết đầu đuôi câu chuyện, Long Thần mới thở phào nhẹ
nhõm. Bởi vì chỉ cần một trong hai người bọn họ tiếp nhận truyền thừa
cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ cho Linh Vũ gia tộc. “Đại ca, ngươi rất
muốn nhận được truyền thừa?” Mạc Tiếu Lang cũng không ngốc, thấy vẻ mặt
hắn như thế lập tức hiểu ra vấn đề. “Ừ, rất trọng yếu đối với ta!” “À,
vậy thì ta sẽ giúp người một tay. Dù sao ta vẫn mạnh hơn người nha!” Mạc
Tiếu Lang cười nói. Long Thần thấy Mạc Tiếu Lang nhường lại truyền thừa
không chút do dự, trong lòng hắn thật sự cảm động. Hắn quả nhiên không
có nhìn lầm tiểu tử này. Long Thần nhớ rõ ông nội Dương Thương Khung
từng nói, trước khi kết giao nhất định phải tìm hiểu rõ ràng nội tâm
huynh đệ là nhiệt huyết hay là độc dược. Hiện tại hắn đã biết Mạc Tiếu
Lang bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng lại là một bầu nhiệt huyết.
“Tiếu Lang, người tốt với ta như thế. Ta dĩ nhiên không thể chiếm hết
chỗ tốt, nếu như chúng ta tranh đoạt thành công, ngoại trừ truyền thừa
ra, những thứ khác đều là của ngươi.” Long Thần mỉm cười hào sảng. “Ha
hả, được rồi, đến lúc đó tính sau. Nếu là đồ ta cần tự nhiên sẽ không
khách khí, chỉ có điều lần này tranh đoạt chiến không hề đơn giản. Thực
lực đối phương rất mạnh, cho dù hai chúng ta liên thủ cũng chưa nắm chắc
phần thắng.” Mạc Tiếu Lang nói. “Có vấn đề?” Long Thần hỏi. “Người mạnh
nhất Thú Hồn điện là Yến Đan Thanh, ta đã gặp hắn lần. Hắn cũng là Thú
võ giả giống như chúng ta, tu luyện chính là thú hồn Huyên giai cửu phẩm
Nguyên Cực thú, chiến lực cực mạnh. Sở dĩ đầu lĩnh Thú Hồn điện tôn xưng
Nguyên Đế chính là vì Nguyên Cực thú tồn tại. Hơn nữa, hắn đã tiến vào
cảnh giới Thiên đan cảnh đại thành từ lâu rồi, đây là một đối thủ rất
khó chơi.” “Ngươi cũng là Thú võ giả?” Long Thần thiếu chút nữa phun
luôn ngụm rượu trong miệng, hắn là đại ca mà cái gì cũng không biết,
toàn phải đợi tiểu đệ kế ra chi tiết đúng là quá mất mặt rồi. Long Thần
nghĩ đi nghĩ lại, hình như Mạc Tiếu Lang chưa từng sử dụng thú hồn biến
thân trước mặt hắn. Ngoài ra hai người cũng không đề cập tới vấn đề này.
“Ngươi còn chưa biết?” Mạc Tiếu Lang cảm thấy kỳ quái nhưng hắn nghĩ
thông suốt rất nhanh, vội vàng nói: “Ta chỉ xuất thủ trước mắt người có
một lần, hình như là cái lần đối phó Thanh Long lão tổ. Thế nhưng, ban
đầu ta sắp đột phá Thần Đan cảnh không có người nào trợ giúp, cho nên ta
đành phải dùng Phệ Nguyệt yêu lang làm thú hồn bồn nguyên. Cho đến hiện
tại, lực lượng thú hồn trên căn bản là vô dụng, vì thế người nói ta là
võ giả bình thường cũng được. Chỉ khi nào ta bước vào Thiên Hà cảnh mới
có thể tìm kiếm thú hồn cao cấp.” Thì ra là như vậy, Long Thần bừng tỉnh
đại ngộ, không trách được lúc trước hắn đoán không ra Mạc Tiểu Long là
Thú võ giả. Phệ Nguyệt yêu lang chỉ là yêu thú cấp thấp, khi hắn gặp gỡ
Linh Hi cũng đã nhìn thấy một lần. Nghĩ đến tình cảnh chật vật của mình
lúc đó, Long Thần không nhịn được lắc đầu cười khổ. “Đại ca, không gạt
ngươi, ta cảm giác mình sắp chạm vào biên giới Thiên Hà cảnh rồi. Nhưng
mà chung quanh Nguyên Linh thành không có yêu thú cường đại, cho nên ta
quyết định tiến vào di tích viễn cổ thử vận khí.” Mạc Tiếu Lang nói rất
chân thành. “Cái gì?” Long Thần giật mình kinh hãi, trong lòng thật sự
hết chỗ nói rồi. Mạc Tiếu Lang đúng là quá mức yêu nghiệt, cho dù qua
năm hắn chỉ mới mười lăm tuổi. Một vị cường giả Thiên Hà cảnh mười lăm
tuổi, đây là khái niệm gì chứ? Đến khi nào hắn mới có thể đuổi kịp, đề
còn làm một gã đại ca chân chính? “Ý nghĩ này không tệ, di tích viễn cổ
hẳn là tồn tại không ít yêu thú cao cấp. Đến lúc đó, ta và người cùng
nhau đi dạo tìm vận may, ha ha!” Dựa vào trợ thủ đắc lực như Mạc Tiếu
Lang, lòng tin Long Thần càng lúc càng lớn. “Thật ra, nếu so sánh với
thanh niên tuấn kiệt Bích Sơng hoàng thành, ta đây không tính là thiên
tài gì cả.” Mạc Tiếu Lang bỗng nhiên nói nhỏ một câu, thần sắc có vẻ vô
lực. Long Thần nhạy cảm phát hiện hình như tên tiểu tử này có tâm sự.
Nhớ ngày đó gặp nhau tại Bạch Dương trấn, Mạc Tiếu Lang từng nói gia tộc
của mình bị người ta giết sạch. Không khí trong tửu lâu ồn ào, náo
nhiệt, cách đó không xa là một nhóm thiếu niên đang chơi trò đoán số
uống rượu hấp dẫn ánh mắt mọi người. Long Thần nhìn chung quanh một
vòng, không thấy gì lạ mới yên tâm. Hắn tiến tới gần Mạc Tiếu Lang, nói
nhỏ: “Tiểu Lang, người hiểu rõ Bích Ương hoàng thành như vậy, chẳng lẽ
ngươi từng sống ở đó?” Đối với Long Thần, Mạc Tiểu Lang cảm thấy không
cần phải giấu diếm. Hắn im lặng suy nghĩ, hàm răng căn chặt đến ứa máu
khi nào không biết. “Ừ, đại ca, nói thật cho người biết vậy. Mạc gia
chúng ta đã từng là một trong tứ đại gia tộc Bích Ương hoàng thành.
Nhưng bây giờ đã bị diệt môn, toàn tộc chỉ có một mình ta trốn ra được,
lúc ấy ta chỉ mới sáu tuổi.” Mạc Tiếu Lang nói rất bình thản nhưng mà
lọt vào tai Long Thần bỗng nhiên đắng chát. Bởi vì hắn biết rõ đoạn
đường Mạc Tiểu Lang trải qua cực kỳ gian khổ, trong đó mồ hôi, máu và
nước mắt phải đổ ra không ít. Gia tộc bị diệt, toàn bộ thân nhân chết
hết, một hài đồng sáu tuổi độc thân xông xáo giang hồ rốt cuộc khó khăn
đến mức nào? Mặc dù Mạc Tiếu Lang chỉ kể lại vài câu ngắn gọn nhưng mà
Long Thần biết rõ sự tình không có đơn giản như vậy. Đây là lần đầu tiên
Long Thần cảm thấy đau lòng vì gã tiểu đệ này. “Ai động thủ?” Long Thần
sẽ không an ủi sáo rỗng. Cái hắn cần làm chính là hạ quyết tâm hỗ trợ
Mạc Tiếu Lang báo thù rửa hận. “Không nóng được, đối phương quá mạnh.
Nếu ta muốn báo thù ít nhất phải tu luyện thêm vài chục năm.” Trong mắt
Mạc Tiếu Lang lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài một hơi khổ sở. “Đừng nói nhảm,
ngươi nói cho ta biết là ai động thủ?” Long Thần nhìn thẳng vào mặt Mạc
Tiếu Lang. “Hoàng tộc!” Mạc Tiếu Lang nhả ra hai chữ trầm trọng. Long
Thần cười ha hả trở lại chỗ ngồi, dùng ánh mắt hài hước nhìn Mạc Tiều
Lang: “Không phải là hoàng tộc sao? Có gì to tát, cùng lăm ta giúp người
một tay. Vài chục năm trôi qua nhanh lắm!” Nếu như có người nghe thấy
Long Thần nói lời này tuyệt đối sẽ cười rụng răng. Nhưng Mạc Tiều Lang
không nghĩ như vậy, ánh mắt hắn ngơ ngác nhìn chằm chằm Long Thần, trong
lòng sinh ra cảm ngộ kỳ lạ. Bởi vì hắn có thể đoán được tính cách Long
Thần vẫn luôn bền bỉ, tín niệm vững chắc mới có thể kiên trì tu luyện
đến cảnh giới hiện tại. “Cám ơn đại ca dạy bảo, Tiểu Lang nhớ kỹ. Đại
ca, ta mời người một chén.” Mạc Tiếu Lang cười thật to phá tan bầu không
khí nặng nề. Sau khi Mạc Tiều Lang nói ra tâm sự, quan hệ của hai người
càng thêm thân mật. “À, một tháng sau hoàng tộc phái Cửu hoàng tử tới
đây chủ trì đại cục. Người có nguy hiểm gì không?” Long Thân bỗng nhiên
hỏi một câu. “Hẳn là không biết ta đâu, Cửu hoàng tử bình thời rất ít lộ
điện. Khi đó ta còn nhỏ không có mấy người quen biết. Hơn nữa, Mạc gia
đã bị diệt tộc, ai có thể ngờ được một đứa con nít sống sót cho đến bây
giờ?”. Mạc Tiếu Lang lắc đầu nói. Lúc này Long Thần mới yên tâm, cầm một
chén rượu từ từ thưởng thức. Kế tiếp hai người Long Thần đàm luận về
chuyến đi di tích viễn cổ. Thế nhưng, hắn bỗng nhiên cảm giác sau lưng
khác thường, thời điểm quay đầu nhìn lại lập tức phát hiện một đám thanh
niên Linh Vũ gia tộc. Long Thần thấy được Bắc Đường Mặc, Đông Phương
Thiên Tuyền và Đông Phương Thiên Thần, ngoài ra còn có mấy gã cao thủ
trẻ tuổi lạ mặt. “Đây là đội hình Linh Vũ gia tộc phái ra tham dự tranh
đoạt chiến tại di tích viễn cổ.” Mạc Tiểu Lang thản nhiên nói, từ ngữ
khí cho thấy hắn không hề quan tâm đến đám người này. Tổng cộng tám
người, cộng thêm Long Thần và Mạc Tiểu Long là chẵn chục. Long Thần cảm
thấy ngạc nhiên chính là Đông Phương Thiên Tuyền vốn bị hắn loại bỏ dĩ
nhiên xuất hiện ở trong đội ngũ này. Hắn đoán chừng là vì nàng đã đạt
tới Thiên đan cảnh tiêu thành mới được gia tộc coi trọng, sau đó bọn họ
trích ra một phần danh sách khác đưa cho nàng. “Cái gã đại hán khôi ngô
kia là Nam Cung Hoàng thuộc Nam Cung gia tộc, thiếu nữ nhỏ xinh là Tây
Môn Tiểu Điệp thuộc Tây Môn gia tộc. Bọn họ đều là võ giả Thiên đan cảnh
tiều thành, tính cả Đông Phương Thiên Tuyền được coi là thanh niên tối
cường của Linh Vũ gia tộc.” Mạc Tiêu Lang lên tiếng giải thích. “Nhưng
mà Thần Hi thương minh và Nguyên Đế thành phải ra võ giả Thiên đan cảnh
đại thành, đám người kia hữu dụng sao?” Long Thân tỏ ý nghi ngờ. “Thần
Hi thương mình chẳng qua là tin đồn mà thôi, Nguyên Đế thành nhất định
có. Hơn nữa, theo ta đoán nhất định là Yến Đan Thanh sở hữu Nguyễn Cực
thú hồn. Hắn là Thú võ giả chân chính, trong bốn đại nội tộc không có ai
là đối thủ của hắn. Nguyên Đề thành đã lâu không có xuất hiện thiên tài
cấp bậc này rồi. Cho nên Thanh Long lão tổ thấy ta tiến vào Thiên đan
cảnh đại thành mới dùng Thiên Lang yêu nhận trao đổi điều kiện. Nếu
không, ta đoán chừng Mộng Dao tỷ tỷ và mấy đồng bạn Ngân tộc sớm muộn gì
cũng gặp tai nạn, làm gì được sống yên ổn như thế. Chuyến đi này ta nhất
định phải tìm được một đầu Địa giai thú, mau chóng tăng cường thực lực
của mình.” Mạc Tiêu Lang nói. Thời điểm Long Thần nhìn đám người kia,
bọn họ cũng đang đánh giá Long Thần và Mạc Tiếu Lang. Linh Vũ gia tộc
vốn là thiên hạ của bọn họ nhưng mà mấy ngày qua danh tiếng hai người
Long Thần đã lấn át bọn họ một đầu. Nói bọn họ không cảm thấy khó chịu
khẳng định là giả dối. Mạc Tiều Lang hiển nhiên không cần phải nói, một
cường giả Thiên đan cảnh đại thành tuyệt đối là vương bài của Linh Vũ
gia tộc. Về phần Long Thần chỉ là Thiên đan cảnh lại có cách khiến cho
Thanh Long chiến tích nhận chủ, sau đó đánh bại Đông Phương Thiên Tuyền.
Điều này nói rõ chiến lực của Long Thân ít nhất cũng tương đương Bắc
Đường Mặc. Đây là nguyên nhân bọn họ giữ vững im lặng, lần trước Long
Thần giải quyết Bắc Đường Mặc đã truyền đi khắp chốn rồi, đoạn thời gian
này thật sự là gian nan đối với hắn. Lúc này Bắc Đường Mặc vốn là muôn
động thủ lại bị Nam Cung Hoàng kéo lại, nhẹ giọng nói: “Đường Mặc, bình
tĩnh chớ nóng. Hiện tại không phải là thời cơ động thủ, đợi tiến vào di
tích viễn cổ còn nhiều cơ hội.” Đại hán khôi ngô là người chững chạc,
sau khi ngăn cản Bắc Đường Mặc lập tức dẫn mọi người đi lên lầu hai. Từ
vị trí này có thể nhìn thấy hai người Long Thần rõ ràng mà không gây chú
ý. Khi nhìn thấy Long Thần ở chỗ này còn có một người phản ứng lớn hơn
nữa, đó là Đông Phương Thiên Tuyền. Đến bây giờ nàng còn chưa dám tin
chuyện kia chính là sự thật, hoặc có thể nói là nàng không thể nào chấp
nhận sự thật này. Nàng lại bị Long Thần khinh bạc? Mỗi lần nghĩ đến đây,
nội tâm Đông Phương Thiên Tuyền rất là cổ quái. Một phương diện nàng oán
hận muốn lập tức giết chết Long Thần, một phương diện khác nàng cảm giác
hình như không nỡ ra tay… “Tam muội!” Đông Phương Thiên Thần nhẹ giọng
kêu một tiếng, Thiên Tuyên giật mình hỏi: “Đại ca, chuyện gì?” “Ngươi
hận hắn không? Sau khi tiến vào di tích viễn cổ, ta giết hắn báo thù cho
ngươi.” “Ngươi nói thật? Không phải ông nội đã dặn dò cần hắn hỗ trợ
tranh đoạt truyền thừa sao?” Đông Phương Thiên Tuyền tỏ ý nghi ngờ. Nàng
không nghĩ tới đại ca vốn chững chạc, trầm tĩnh lại đưa ra quyết định
như vậy. “Truyền thừa, ta có đủ thực lực chiếm lấy.” Đông Phương Thiên
Thần vỗ ngực tự tin. Sau khi nói xong, ánh mắt hắn lóe lên hàn quang,
cười nhạt nói: “Ngươi biết không? Bởi vì sự tình quyền quản lý lãnh thổ,
Chu Tước lão tổ và mấy lão gia hỏa kia đã hao phí nửa năm chân khí
truyền cho đám người Nam Cung Hoàng. Cứ như vậy bọn họ có thể sử dụng
Chu Tước ma linh, Bạch Hổ thánh đạo và Huyền Vũ thần phủ. Bản thân ta
chỉ có thể giương mắt nhìn bọn họ nhận được chỗ tốt, ngươi nói xem ta có
nên giết hắn cầm lại Thanh Long chiến kích vốn thuộc về mình không?”