Long Huyết Chiến Thần - Chương 9 Trọng bảo
Chương 9: Trọng bảo
Hai người cười cười nói nói đi lướt qua mặt Long Thần. Chỉ có Dương Linh
Nguyệt mới lạnh nhạt nhìn sang Long Thần, sau đó nói chuyện với gã nam
tử trẻ tuổi, lâu lâu lại phát ra tiếng cười hờn dỗi. “Rất tốt, thế mà
không thèm nhìn ta một cái, đúng là xem ta như không khí mà.” Long Thần
nắm chặt quả đấm, trong lòng càng thêm tức giận. “Xem ra phụ thân vừa
chết, ngươi đã vội vã đi tìm duyên mới rồi. Không nói đến làm tổn tại
danh tiếng phụ thân, nhưng Bạch Triển Hùng vốn không phải là hạng người
tốt lành gì. Cho dù ngươi vô tình đối với ta, Long Thần ta cũng sẽ nghĩ
đến ân dưỡng dục của ngươi.” “Bạch Triển Hùng ngoài mặt thích giả làm
quân tử, trên thực tế lòng dạ hắn cực kỳ độc ác. Lần trước mấy cô nương
Phỉ Thúy ngọc lâu chỉ lỡ lời một câu lại bị hắn giết sạch.” Thấy mẫu
thân Dương Tuyết Tình chuyện trò vui vẻ với gã nam tử trung niên kia,
Long Thần cũng nhớ tới sự kiện cách đây không lâu. Mấy cô nương Phỉ Thúy
ngọc lâu vốn là bằng hữu của hắn bán nghệ không bán thân, nhưng lại bị
tên kia âm thầm bắt đi, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.Long Thần đúng dịp
đi ngang qua, tình cờ nhìn thấy mới biết được chuyện này. Từ ngày đó,
hắn đã đánh giá Bạch Triển Hùng là một tên cầm thú đội lốt người. “Ngươi
hôm nay khinh thường ta ở trước mặt Bạch Triển Hùng. Thế nhưng, ngươi
càng muốn ta biến mất, ta sẽ không ngừng lượn lờ trước mặt ngươi. Ngươi
cảm thấy phụ tử chúng ta vô dụng, ta đây sẽ trở nên mạnh mẽ.” “Chung quy
sẽ có một ngày, ngươi quỳ xuống trước mặt ta cầu xin sám hối. Thân là
mẫu thân chưa bao giờ quan tâm đến trách nhiệm của mình, thân là thê tử
lại ruồng bỏ trượng phu đi với người khác. Ta hận ngươi, rồi sẽ có một
ngày ngươi hối hận vì hành vi của mình.” Giờ phút này, nhóm người kia đã
đi khá xa, Long Thần cúi đầu, nắm chặt quả đấm, móng tay cắm vào trong
thịt máu tươi chảy ròng. Tâm thái hắn biến đổi triệt để, tựa như trường
giang chảy ra biển lớn. Trong lòng hắn hiện ra một đầu dã thúi điên
cuồng gầm thét. Trở lại căn phòng của mình, Long Thần chuẩn bị tắm rửa
rồi tu luyện chân khí. Đột nhiên hắn thấy một tờ giấy nằm trên bàn, vừa
đọc sơ qua đã bốc cháy lửa giận hừng hực. Trên tờ giấy viết: “Nếu muốn
cứu mạng tiểu Hoàng mau tới Húc Nhật tửu lâu, phòng một lầu Mẫu Đan. Quá
hạn nhận xác!” Đối với Long Thần, tiểu Hoàng là một gã sai vặt rất sợ
chết. Nhưng tên này đã đi theo hắn sáu năm, trung thành cảnh cảnh chưa
bao giờ làm trái ý hắn. Cho nên Long Thần có ích lợi gì cũng phân ra một
ít, mặc dù tạm thời không biết là ai muốn đối phó mình, nhưng hắn nhất
định phải cứu tiểu Hoàng. Long Thần biết trong nhà tiểu Hoàng còn có cha
mẹ bị bệnh cần người chiếu cố. Nếu như tiểu Hoàng xảy ra chuyện ngoài dự
liệu, trong lòng Long Thần sẽ áy náy không yên. Hắn giận dữ xé tan tờ
giấy thành từng mảnh vụn, không nói hai lời rời khỏi Dương gia, lấy tốc
độ nhanh nhất chạy về phía Húc Nhật tửu lâu. Húc Nhật tửu lâu tọa lạc ở
vị trí gần với Phỉ Thúy ngọc lâu, Long Thần tăng tốc chạy như điên. Đám
người qua lại trên đường chỉ cảm thấy một cơn gió thổi qua, thậm chí còn
không thấy bóng dáng đối phương. Trong đêm tối, đèn đuốc tửu lâu sáng
trưng, Long Thần tiến tới gần nhìn thấy dòng người đông đảo lập tức thả
chậm tốc độ. Hắn từ từ đi tới đại môn, âm thầm suy nghĩ kế sách. Lúc này
bên trái tửu lâu xuất hiện một chiếc xe bốn ngựa chạy ầm ầm ra ngoài,
người đi đường vội vàng nhảy lui tránh né, tiếng la mắng vang lên dồn
dập. Tốc độ xe ngựa vẫn không giảm, Long Thần vốn có thể tránh né dễ
dàng, nhưng đúng lúc nhìn thấy một đứa bé đứng im bất động cách đó không
xa. Chiếc xe ngựa chạy nhanh như thế sợ rằng tiểu hài này lành ít dữ
nhiều. Trong lòng Long Thần thất kinh, không kịp suy nghĩ nhiều phóng
tới ôm lấy đứa bé kia, chân khí toàn thân bộc phát ngăn cản chính diện
chiếc xe ngựa. Đám người hai bên đường phát ra một tràng kinh hô, cho
rằng Long Thần và đứa trẻ chết chắc rồi. Nhưng không ngờ Long Thần lại
có thể xoay người ở giữa không trung, rơi xuống đất vô cùng vững vàng.
Hắn không có thời gian an ủi đứa trẻ này, mọi người chưa kịp nhìn rõ
hình dáng thì hắn đã biến mất. Bởi vì hắn đang lo lắng tính mạng tiểu
Hoàng. Thế nhưng, hiện trường hỗn loạn sẽ kéo theo tình huống không tốt.
Long Thần chịu đựng da thịt đau nhức tiến vào Húc Nhật tửu lâu. Mới vừa
bước vào cửa tửu lâu, Long Thần thiếu chút nữa đâm đầu vào một người.
Khi hắn ngẩng đầu nhìn lên nhất thời hai mắt phát sáng. Thiếu niên này
khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt thoạt nhìn cực kỳ thanh
tú. Tướng mạo Long Thần coi như là dễ coi rồi, nhưng mà thiếu niên ở
trước mắt xinh đẹp đến mức yêu nghiệt. Nếu như không có hầu kết ở cổ
họng, Long Thần sẽ cho rằng đó là mỹ nhân cải trang nam nhân. Hai người
đi đến gần nhau, Long Thần trợn mắt há mồm nhìn hắn, hắn cũng âm thầm
đánh giá Long Thần. “Ngươi là nam hay nữ?” Long Thần đột nhiên bật thốt
một câu. Long Thần nói lời này làm cho hắn khẽ nhíu mày, hẳn là khó chịu
trong lòng. Nhưng tiểu thiếu niên không có tức giận, chỉ nhẹ giọng
nói:”Ta là nam!” Vẻ mặt hắn thật tình, thanh âm uyển chuyển, Long Thần
đã quen nghe nữ tử thanh lâu hờn dỗi lập tức cảm giác ngứa ngáy cả
người. Hắn lầm bầm mắng mình là súc sinh, khẽ lắc đầu mấy cái cho quên
đi hình ảnh kinh tởm kia. Tiểu Hoàng hiện tại đang lâm nguy, vì thế hắn
vội vàng bước qua mặt thiếu niên tiến vào trong Húc Nhật tửu lâu. “Lúc
nãy ta thấy ngươi cứu đứa trẻ kia…” Thiếu niên kia đang định nói
chuyện, không nghĩ Long Thần đã vội vã xông vào tửu lâu. Hắn lập tức
ngậm miệng lại, tò mò nhìn tới bóng lưng Long Thần. “Người này khá giống
ca ca, trên người cũng có khí tức quang minh nhàn nhạt. Có lẽ hắn tu
luyện một môn Tinh Thần chiến kỹ.” Thiếu niên nhìn bóng lưng Long Thần
rời đi, tự mình đứng yên tại chỗ lầm bầm lầu bầu. Long Thần đi vào trong
liền cảm giác có cái gì đó không ổn, hắn xoay người quan sát một vòng
liền nhìn thấy Dương Chiến đang ngồi cạnh cửa sổ. Đối diện hắn là một nữ
tử xinh đẹp. “Dương Chiến cũng ở chỗ này, chẳng lẽ hắn là kẻ chủ mưu ép
buộc tiểu Hoàng?” Nhưng mà nữ tử kia lại không phải hạng tầm thường,
Long Thần lắc đầu nói thầm:”Dương Chiến muốn đối phó ta vốn không cần
dùng loại thủ đoạn này, hơn nữa hắn bây giờ đang lo tán gái, làm chuyện
kia chẳng phải là tự đòi mất mặt sao?” Nghĩ tới đây, Long Thần không có
dừng bước, trực tiếp đi lên tầng thứ hai Húc Nhật tửu lâu. Trên tờ giấy
có nói rõ là phòng số một, hắn đè nén tức giận trong lòng, vừa đẩy cửa
ra chợt thấy bên trong phòng tối thui. Long Thần tiến vào phòng đột
nhiên cảm giác một cỗ Đao mang bức tới, hắn vội vàng nhảy sang một bên
né tránh. Lúc này hắn mới nhận ra địch nhân đứng ở cạnh cửa, tên kia nhẹ
nhàng đóng cửa lại, ánh mắt lạnh lùng quan sát Long Thần.Lúc này tiểu
Hoàng đang bị trói như bánh tét nằm trong góc tối, ngoài miệng bị đút
miếng vải kín mít. Vẻ mặt tiểu Hoàng rất là khẩn trương, không ngừng
giãy dụa muốn nói gì đó với Long Thần. Bên cạnh hắn là một gã nam tử
khác, hai người kia đều che mặt che mặt, nhưng mà sát khí trên người
không thể khinh thường. Chính là hai tên đêm đó ám sát Long Thần. Cho
đến bây giờ hắn vẫn nghĩ không ra mình chỉ tiểu nhân vật tại sao lại có
người muốn ám sát hắn? “Hai vị là ai, tại sao đối phó ta?” “Lấy người
tiền tài, thay người tiêu tai mà thôi. Không cần hỏi nhiều, Dương Thần
ngươi hôm nay chết chắc rồi.” Hai cây đao nhất thời chém xuống đầu Long
Thần. Đao thức lăng lệ, tiếng gió vù vù khiến cho da đầu hắn tê dại.