PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 110
Chương 110
Quay phim là quay phim, chuẩn bị album là chuẩn bị album. Nếu muốn
comeback vào tháng 10, tôi phải thu âm, luyện tập, quay hình, chụp nội
dung tự sản xuất—tất cả phải làm hết. Tôi vừa phải xử lý Min Ji Hun,
canh chừng cửa sổ hệ thống, lại còn đóng phim nữa. Kiệt sức đến mức
chỉ còn hành động theo thói quen, tôi bước vào phòng tập luyện thì…
“Ớ.” … gương mặt đần thối của Joo Woo-sung đập vào mắt tôi. Thằng này
sao lại ở phòng tập của DAPA một mình thế? Không, mà bộ khu vực tiền
sảnh lại dễ dàng cho anh ta vào vậy à? ‘… Nghĩ lại thì cũng đúng.’
Không cần nhìn rõ cũng đoán ra được. Chỉ cần thấy cái gáy là biết ngay
“À, đó là Joo Woo-sung.” Chưa kể tin đồn tôi thân thiết với tên này đã
lan ra ngoài, thêm vào đó, cái bản mặt lém lỉnh của thằng cha này chắc
đã dụ dỗ được nhân viên cho qua cổng. Tôi thả đại túi thể thao xuống
sàn rồi hỏi. “Chuyển sang DAPA từ bao giờ thế?” “Tôi điên chắc mà lại
chuyển về cái nơi này?” “Vậy thì rốt cuộc sao cứ lượn lờ hoài ở đây…”
Tên Joo Woo-sung đã quá quen với tiền bạc từ tập đoàn giải trí lớn nhất
Hàn Quốc, mỗi lần đến đây là lại càu nhàu DAPA chán ngắt. Ấy thế mà giờ
lại đứng lơ lửng trong phòng tập tối om này, là sao chứ? Có vẻ như
ngay chính anh ta cũng cảm thấy tình cảnh của mình nực cười, liền gãi
đầu một cách bối rối. “Tôi chẳng có hoạt động gì… bạn bè cũng không có…
bạn gái cũng không có…” “Thôi thì cứ nói là anh đang buồn chán vì
chẳng còn ai đi.” “… Cũng đúng. Từ trước đến giờ chưa từng rơi vào
tình trạng này, dạo này chán thật.” Joo Woo-sung… Cứ nhìn cách anh ta
lông bông dạo này là biết. Tôi có cảm giác không phải vì anh ta sợ lời
đe dọa của tôi nên mới tránh né chuyện hẹn hò, mà chẳng qua là thằng này
đã cặp kè hết người trong giới giải trí rồi, giờ chẳng còn ai để hẹn hò
nữa. Cuối cùng thì ai cũng thoát khỏi cái xe phế liệu tệ hại này rồi.
“Tôi biết cậu đang nghĩ gì đấy, thằng khốn này…” “Ồ, cậu đoán được à?
Giỏi ghê.” Joo Woo-sung liếc nhìn tôi một cách khinh khỉnh rồi rút
điện thoại ra gõ vài dòng. Tôi lén nhìn trộm—anh ta lưu tên tôi là [Ôi
trời, hậu bối có nhân cách tuyệt vời]. “Tôi đâu có nhắn tin gì cho anh
đâu?” “Cậu vứt luôn lương tâm đi rồi à? Là Seong-hyun đấy.” Joo
Woo-sung lầm bầm, rồi cuối cùng cũng nói lý do anh ta đến đây. “Nghe nói
nhóm cậu đang chuẩn bị album, với cả Seong-hyun và Da-jun sắp tham gia
một chương trình thực tế. Họ bảo đang phân vân gì đó nên tôi đến xem
thử. Tôi đã bàn với Seong-hyun rồi.” “……” “… Đợi đã. Nghĩ lại thì
tôi đúng là một tiền bối tốt bụng đấy chứ?” Tôi phớt lờ cái miệng
luyên thuyên của Joo Woo-sung và ngồi bệt xuống sàn. ‘Cái thằng này từ
bao giờ lại quan tâm đến hậu bối vậy?’ Nghe đồn nhóm Hi-Five, hậu bối
trực thuộc Black Call, đang rất hot. Các thành viên khác của Black Call
thì có vẻ cũng quan tâm đến hậu bối một chút, nhưng Joo Woo-sung thì
tuyệt đối không phải kiểu người như vậy. Thế mà giờ lại quan tâm đến
The Dawn như thế này… Không lẽ đây là một kiểu… ‘Cạnh tranh sao…?’ …
Không, nghĩ vậy thì hơi quá. The Dawn còn lâu mới đạt đến tầm để có thể
khiến Joo Woo-sung cảm thấy bị đe dọa. Nhưng nghĩ mãi cũng không ra lý
do nào khác, tôi đành hỏi. “Anh cũng tham gia chương trình đó à?”
“Không. Tôi không tham gia.” “… Vậy thì tại sao?” Nếu không tham gia
thì sao lại đến đây? Càng nghĩ càng khó hiểu, tôi nhìn chằm chằm vào
anh ta thì Joo Woo-sung tránh ánh mắt tôi, ngập ngừng đáp. “… Chỉ là dạo
này tôi muốn suy nghĩ lại một số chuyện… muốn xác nhận điều gì đó…”
Anh ta chưa kịp nói hết thì các thành viên tràn vào phòng. “Rapper
đáng yêu đã tới~ Ớ! Tiền bối!” “Vũ công phụ đáng yêu hơn cũng tới rồi~
Ah, chào anh, Joo Woo-sung tiền bối!” “Tiền bối đến sớm vậy ạ?!” “…
Ờ.” Các thành viên giờ đã quen với sự xuất hiện của Joo Woo-sung, ai nấy
đều chào hỏi một cách tự nhiên. Joo Woo-sung cũng hất đầu nhẹ để đáp
lại. Kim Seong-hyun thì không thèm che giấu vẻ vui sướng tột độ đang
hằn rõ trên mặt. “Này, dậy đi. Tôi xem vũ đạo nào.” Joo Woo-sung đá
chân tôi một cái. Tôi bật dậy, bắt đầu hòa nhịp với các thành viên,
nhưng vì thời gian qua chỉ tập trung vào quay phim nên khá chật vật để
theo kịp. Joo Woo-sung ngồi xuống ghế sofa trong góc phòng tập, khoanh
tay lại, quan sát các thành viên với ánh mắt sắc bén. Một lúc sau, anh
ta cố nén sự khó chịu, rồi miễn cưỡng khen một câu. “… Cũng không tệ.”
Sau khi xem xong, anh ta lập tức đứng dậy, chỉnh lại đường nét vũ đạo
cho từng người. Chỉ vài câu ngắn gọn nhưng các thành viên đều tiếp thu
ngay lập tức, làm tôi cũng phải kinh ngạc. ‘Nhưng mà… còn tôi thì sao?’
Dạo này tôi không luyện tập nhiều vì mải đóng phim. Sau khi chỉnh sửa
cho các thành viên, Joo Woo-sung quay phắt sang tôi. Và đúng như dự
đoán, suốt thời gian còn lại, hắn hành tôi không thương tiếc. “Cậu đã
làm cái quái gì suốt thời gian qua vậy? Chỉ lo đóng phim thôi à?” “Đồ
vụng về, làm ơn! Một chút thôi cũng được!” “Này, bỏ đi, bỏ đi. Tôi
chịu thua rồi.” Tôi th* d*c, trừng mắt nhìn anh ta. “Anh đến đây chỉ để
chửi tôi đúng không?” “Ồ, cậu phát hiện ra rồi à.” “……” Tôi nghiến
răng ken két, vừa chửi bới Joo Woo-sung vừa lết theo anh ta. Nhất định
tôi sẽ nổi tiếng hơn anh ta! Để rồi cười vào mặt anh ta! Tôi sẽ cho tên
này nếm lại cảm giác thời còn là PD của tôi! Nhưng hiện tại, kẻ đang
bị coi là tép riu như tôi chỉ có thể bị Joo Woo-sung cười nhạo mà thôi.
“Nhìn cái gì?” “……” “Làm lại đi, thằng nhóc.” “……Vâng.” “… Hôm
nay có chuyện gì à?” “Wow, đúng là đáng sợ thật đấy…” Hôm nay, cơn điên
của Joo Woo-sung dâng trào đến mức ngay cả các thành viên cũng sợ hãi,
rụt rè quan sát. Càng lúc tôi càng tin chắc rằng thằng này đến đây chỉ
để hành tôi cho đỡ chán. Phải sau vài lần nhảy lại, anh ta mới cau mày
tỏ vẻ miễn cưỡng và nói: “Haizz, thôi được rồi.” Tôi lập tức lê bước
về một góc, lăn ra nằm. Nhưng có vẻ anh ta không chỉ mạnh miệng nói giúp
hậu bối, mà thực sự có lòng muốn giúp. Anh ta còn góp ý cho vũ đạo mang
tính giải trí của Kim Seong-hyun và Jeong Da-jun nữa. ‘… Nhưng mà tên
này, rốt cuộc là sao thế?’ Tôi cố nuốt nước bọt cho đỡ khô họng. Lúc
này, Kim Seong-hyun và Jeong Da-jun đã bắt đầu trình diễn vũ đạo cặp đôi
dành cho chương trình thực tế. [?♪?♪] Đó là một màn nhảy b-boy trên
nền nhạc hip-hop đầy mạnh mẽ. Có vẻ như cả hai đã tập luyện rất kỹ
lưỡng, động tác tràn đầy năng lượng và khớp nhịp một cách hoàn hảo. Tôi
vẫn nằm đó, chăm chú dõi theo màn biểu diễn của họ thì Seong Ji-won ngồi
xuống bên cạnh. “Thật sự rất tuyệt, đúng không?” “Ừ…” “Nếu tiền
bối Joo Woo-sung góp ý, chắc chắn sẽ còn tốt hơn.” Có thật không nhỉ…
Dù nhìn có vẻ hời hợt, nhưng thực ra tiêu chuẩn của Joo Woo-sung rất
cao. Cho dù chúng tôi có luyện tập chăm chỉ đến đâu, anh ta cũng chỉ
nhún vai mà bảo: “Ừ, mấy đứa nhóc vô danh làm cũng khá đấy.” Vì vậy,
tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bực bội mà quay sang nhìn anh ta thì… “……”
Biểu cảm của anh ta có gì đó rất khó hiểu. ‘… Cái gì vậy?’ “Đến đây
thôi!!” “Thế nào ạ, tiền bối?” Các thành viên nhảy thở hổn hển, khuôn
mặt đỏ bừng vì phấn khích, chờ đợi phản hồi. Lúc này Joo Woo-sung mới
như sực tỉnh, đưa tay lên gãi gáy. “… Ừm. Khá lắm, ổn đấy…” “Thật
sao?!” “Ừ, lại đây. Sửa chút xíu chỗ này là ổn.” anh ta bước thẳng
tới, tận tay làm mẫu. Dù không thể phủ nhận rằng gương mặt anh ta cũng
góp một phần vào danh tiếng, nhưng quả thật trình độ vũ đạo của anh ta
rất đáng gờm. Tôi vừa nhìn vừa uống một hớp nước. ‘Lạ lắm.’ Dạo này,
không chỉ Im Hyun-soo, mà cả Joo Woo-sung cũng có gì đó rất lạ. Họ trông
có vẻ thiếu sức sống. Sau khi tất cả kết thúc, tôi nhìn các thành viên
cúi gập người cảm ơn Joo Woo-sung mà cảm thấy khó chịu. Nhưng khi họ
quay lại luyện tập, anh ta lại chậm rãi tiến về phía tôi. Biểu cảm của
anh ta trông cực kỳ bực bội. “Ha… Xác nhận rồi, giờ càng thấy bực hơn.”
“……?” “Chết tiệt, chắc phải đi thôi.” Đi đâu cơ? Nhưng thay vì trả
lời, Joo Woo-sung chỉ xoa rối mái tóc nâu sẫm bóng mượt của mình, rồi
ngay lập tức cầm điện thoại lên tìm kiếm thứ gì đó. Liếc mắt qua, tôi
thấy đó là vé máy bay. “Đang làm gì đấy?” “Chẳng liên quan đến cậu.”
“… Hôm nay lại bị ai tạt cả xô nước vào mặt à?” = Hôm nay lại gắt
thế? “Khốn kiếp, tôi thực sự đã tỉnh táo lại rồi.” Có vẻ anh ta định
ngậm chặt miệng không nói thêm gì nữa, nên tôi cũng thôi quan tâm. Nhưng
Joo Woo-sung lại có vẻ hơi do dự, cứ nghịch điện thoại rồi len lén quan
sát phản ứng của tôi. Tôi không khỏi thán phục độ “bao đồng” của anh ta.
Giống như Im Hyun-soo, Joo Woo-sung cũng thuộc kiểu bị tôi đe dọa rồi mà
vẫn lo lắng cho tôi. Hai tên này chắc phải đứng top đầu về độ mềm yếu
trong cả nước mất. “A, đúng rồi.” Một câu nói của Im Hyun-soo bỗng
hiện lên trong đầu tôi. “Im Hyun-soo có liên lạc với anh đúng không?”
“Hả? Chị Blue Tiger á?” Có vẻ như đã xong việc, Joo Woo-sung đặt điện
thoại xuống và ngẩng đầu lên với vẻ mặt như thể vừa bị kéo ra khỏi trạng
thái trống rỗng. Rồi anh ta nghiêng đầu, vẻ băn khoăn. “Ờ… chắc vậy?
Hình như có thì phải?” “Rủ tham gia một buổi gặp mặt chứ gì?” “Ừ,
sao cậu biết?” anh ta lại nhấp một ngụm nước rồi đóng nắp chai, sau đó
xoa miệng theo thói quen. “Đừng đi.” “……???” Cũng giống như Im
Hyun-soo, Joo Woo-sung nhìn tôi với vẻ đầy dấu chấm hỏi. “Tại sao? Có
chuyện gì ở đó à?” “Không có gì cả. Tôi chỉ nói vậy vì muốn tốt cho
anh thôi.” “Tốt cho tôi? Lại trò gì nữa đây….” Tôi nhanh chóng chối
bỏ, nhưng Joo Woo-sung lại cực kỳ nhạy bén trong những lúc thế này. anh
ta lẩm bẩm suy nghĩ. “Trong buổi gặp đó có ai nhỉ? Chỉ có PD Kim
Hee-young của Shining Star và chị Blue Tiger thôi mà? Hay là cậu không
muốn tôi tham gia vì bọn họ sẽ nói xấu cậu… À.” Joo Woo-sung chợt há hốc
miệng như vừa nhận ra điều gì. Gương mặt hắn dần dần cau có. “Này, chết
tiệt….” “…….”