PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 124
Chương 124
“Hát một bài đi nào~! Đọc thoại của Lee Jung-hoon nữa nhé~!” [Đừng có
chém gió.] [Này, Seong Ji-won và Seo Ho-yoon đi cùng nhau mà, đừng nói
linh tinh nữa.] [Seo Ho-yoon chắc chắn sẽ không đọc thoại đâuㅋㅋㅋㅋㅋ
Nhìn ánh mắt khinh bỉ của cậu ta kìa, buồn cười chết mất.] [Trả lại cặp
Jung-Jung của tôi!!!] └ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Đừng có nhập tâm quá
nhéㅋㅋㅋㅋㅋ Sau phần giới thiệu sơ lược, các thí sinh tụ tập lại trò
chuyện. Lúc này, tổ sản xuất đưa ra một tờ giấy ghi nội dung nhiệm vụ.
[Nếu hai người chọn nhau làm bạn đồng hành, họ sẽ chính thức lập một
nhóm và có thể quay video cover chung!] “Ooooh?” [Hả? Vậy là chúng ta sẽ
được xem video cover cặp sao??] [Hul hul hul hul, 1 đôi á?!??!!!] Một
lần nữa, chương trình cắt sang đoạn phỏng vấn. Q. Bạn muốn ghép đôi với
ai? Sub Vocal số 1: Một người có khả năng hòa âm phối khí tốt, và là
người ở chung phòng với tôi. Tôi nghĩ tôi có thể bám theo ăn ké được.
Main Rapper số 1: Người vừa ngã sấp mặt hồi nãy, cái đứa la oai oái lúc
tẩy tóc bạch kim ấy. [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Mọi người bắt đầu mô tả cụ
thể quá rồi đấyㅋㅋㅋ Chỉ thiếu mỗi việc nói thẳng tên thôi, chứ ai cũng
biết là ai.] [Không, tôi thực sự không thể nhịn cười nổi. Cái nhóm này
nghiêm túc trong mọi cuộc thi đấu đến phát sợ.] └Đây chính là hiệu ứng
của chương trình sống còn. └└Đúng vậy. “Nào! Nếu quyết định ngay bây giờ
thì quá nhàm chán đúng không? Hãy thể hiện sức hút của bản thân để thu
hút bạn đồng hành nào!” “Main Vocal số 1! Main Vocal số 1 ơi!!” “…Ừ, tôi
đây.” “Tôi sẽ hát!” Seong Ji-won, vốn định hát một bản ballad, bất ngờ
đứng bật dậy, cầm một bông hoa trên tay. Rồi cậu ấy bắt đầu cất giọng,
thể hiện một ca khúc OST đình đám mà ai cũng biết. Và người cậu ấy dâng
bông hoa lên không ai khác chính là Seo Ho-yoon. “Cứ phải giấu nhẹm đi
nỗi lòng ngày càng nhỏ bé này~.” [Khoan đã, Ji-won à, bình tĩnh đi.]
[Nếu không nhìn mặt Seo Ho-yoon thì tôi đã hoàn toàn nhập tâm vào cảnh
này rồi.] [Trời ơi, giọng ngọt đến vô nghĩa. Nhưng mà cũng phải thôi, là
Seong Ji-won cơ mà.] “Cứ thế lại thức trắng đêm~.” “……” [Nhưng mà cái
quái gì vậy, nét mặt của Seo Ho-yoon ấy… Nhìn kiểu ‘cậu ta đang làm cái
trò quái gì vậy trời?’] └Nếu không phải là Seong Ji-won thì đã bị đấm
ngay rồi. └└Nếu là Kang I-chae, chắc giờ đã bị đánh văng ra bãi cỏ
rồiㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Bất chấp những tiếng la ó xung
quanh, Seong Ji-won vẫn kiên trì hát. Dù sao thì, bảy năm luyện tập
không thể nào là vô nghĩa được. “Ho-yoon à, hãy cùng làm một bản ballad
song ca nào! Mình tự tin lắm!” “…Đừng làm thế này nữa.” [Sub Vocal số 1
đang cân nhắc lời tỏ tình chân thành….] Những dòng phụ đề đúng là đỉnh
cao của sự châm biếm. [Nhưng ngay lúc đó! Main Dancer số 1 bất ngờ cầm
lấy bông hoa!] Seong Ji-won chớp mắt, ngạc nhiên hỏi. “…Seong-hyun, anh
định hát ballad sao?” (hỏi anh cả) “Cậu nói gì vậy? Không, Seo Ho-yoon
không được. Thằng nhóc này vốn dĩ hát tốt rồi, nhưng bây giờ là thời
điểm nó nên tập trung vào vũ đạo, bù lại khoảng thời gian đã bỏ lỡ.”
“Hở! Anh Seong-hyun, nhưng anh đã nói sẽ làm video dance cover với em
mà! Anh đổi ý là sao~?” “Tôi nói thế bao giờ?” “Chẳng phải người ta vẫn
nói ‘không ai giữ lời hứa khi vào nhà vệ sinh và khi ra ngoài’ sao!!”
[Cuộc chiến giành đối tác đã chính thức nổ ra!] Ngay lúc đó, Kang I-chae
đột ngột đứng dậy. Cậu ta dường như quá lười cầm lấy bông hoa, nên thay
vì thế, cậu ta cúi xuống, bứt một nắm cỏ từ bãi cỏ và đặt nhẹ lên tay
Jeong Da-jun. “……!!” “Quà tặng nè~.” Ngay lập tức, trên màn hình xuất
hiện hiệu ứng đầu lâu CG phát nổ bên cạnh Jeong Da-jun. Nhưng Kang
I-chae lại nở một nụ cười rạng rỡ, như thể vừa đưa ra một lời đề nghị
không thể nào từ chối được. “Rapper số 1 chọn Sub Dancer số 1!” “Cái,
cái, cái gì cơ…?!” “Hãy cùng thử sức với rock nào.” Hiệu ứng đầu lâu CG
lại phát nổ bên cạnh Jeong Da-jun một lần nữa. Cậu nhóc run rẩy, rồi dứt
khoát vứt đám cỏ xuống đất. “Không đời nào! Một bên thì hát hay, tặng
hẳn một bông hoa. Còn bên này thì bứt cỏ ném vào mặt tôi?! Tôi không làm
với anh đâu. Đi mà tìm người khác đi! Anh không có chút khẩn trương nào
của một thí sinh tham gia chương trình ghép đôi cả! Tôi loại anh!” “Eyy,
thử rock một lần đi nào?” “Không! Thể loại ‘loại’ của tôi chính là rock
đấy!!” [Điều này… cũng hợp lý đấy chứ. Nhưng dù sao thì, hãy làm với tôi
đi.]
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
Mấy người đang nói chuyện với bức tường à?] [Ai cũng chỉ lo nói ra mong
muốn của bản thân mà chẳng thèm nghe đối phương nói gì.] [Chỗ này căng
thẳng như một khu rừng rậm ấy.] Đúng lúc đó, màn hình thay đổi, hiển thị
sơ đồ ghép đôi mà tất cả mọi người đã chọn. [Tất cả các lựa chọn đều
không trùng nhau!] [Liệu kết quả cuối cùng sẽ ra sao…?] Nhóm sản xuất,
không ngờ mọi thứ lại rối tung lên đến mức này, đã nhanh chóng tổ chức
một cuộc họp khẩn cấp. Và sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, họ đưa ra một giải
pháp. “Chúng ta sẽ quyết định bằng đấu vật tay?” “…Hả???” Và người chiến
thắng hiển nhiên là Kim Seong-hyun. “Haha, chuyện này quá hiển nhiên rồi
mà?” “Gì đây, sao tay anh ấy lại mạnh thế….” “Cảm giác nắm tay đã khác
hẳn ngay từ đầu rồi.” Sau khi quét sạch toàn bộ thành viên còn lại, Kim
Seong-hyun mỉm cười mãn nguyện, chỉ tay về phía Seo Ho-yoon. Trông như
một con cừu non bị lôi ra lò mổ, Seo Ho-yoon lê từng bước nặng nề đến
bên cạnh Kim Seong-hyun, rồi uể oải ngồi xuống, hỏi: “Anh chọn bài cover
chưa?” “Rồi.” Kim Seong-hyun nở một nụ cười rạng rỡ. “Chúng ta sẽ nhảy
‘Get Over’.” “……!!” Get Over. Bài debut của Black Call, nhóm nhạc của
Joo Woo-sung. Một bài nhảy nổi tiếng vì độ khó điên rồ của nó. Không chỉ
đòi hỏi vũ đạo mạnh mẽ, nó còn yêu cầu người nhảy gần như phải cày xới
sàn diễn bằng cả cơ thể mình. Gần như từng giây từng phút đều là một
động tác khác nhau, đòi hỏi sức bền lẫn kỹ thuật cực cao. ‘Anh ta điên
rồi sao?’ Khuôn mặt tái mét của Seo Ho-yoon được zoom cận cảnh, kèm theo
dòng phụ đề: [Main Dancer số 1♡Sub Vocal số 1] Khi người chiến thắng
chọn xong bạn đồng hành của mình, người về nhì buông một tiếng thở dài
thật sâu. “Haiz… vậy thì em… em sẽ chọn cái người chẳng có chút khẩn
trương nào là I-chae hyung vậy. Dù không thích, nhưng em không đủ tự tin
để hát ballad…” “Cảm ơn em nha~!” [Main Rapper số 1♡Sub Dancer số 1] (2
đứa cuối chọn nhau) Kang I-chae dường như khá hài lòng vì có thể ghép
đôi với người mình mong muốn. Chỉ còn lại một mình Seong Ji-won, người
vẫn còn tiếc nuối “Ballad….” trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, tổ sản xuất
bất ngờ công bố một luật ẩn. [Main Vocal số 1 – người không được chọn –
có quyền lựa chọn một thành viên để lập sub-unit! (đội) ※Tuy nhiên,
không thể chọn lại người mà mình đã từng đề xuất.] Lời tuyên bố này
khiến tất cả nhốn nháo. [Cái gì? Vậy là tổng cộng sẽ có ba đội sao? Sẽ
có một người tham gia hai nhóm à?] [Ai xui xẻo bị chọn chắc chết chắc.]
[Trong khi đó, gương mặt Seo Ho-yoon vô cùng thư thái vì đã từ chối từ
trướcㅋㅋㅋㅋㅋ] “Wow~, sốc thật~. Giờ thì sao đây~.” Seo Ho-yoon phì
cười, nhìn lướt qua gương mặt đang dần tái xanh của những người còn lại.
Họ không hề biết rằng bản thân anh mới chính là người có số phận bi thảm
nhất sắp tới. [Seo Ho-yoon, cậu phải nhảy ‘Get Over’ đấyㅋㅋㅋㅋㅋ] Đúng
thế. “Hmm…” Seong Ji-won, đã lấy lại nụ cười, đảo mắt nhìn quanh các
thành viên. Ai cũng cúi gằm mặt, tránh ánh nhìn của cậu ấy, không ai
muốn mình bị chọn. Trong khi Kang I-chae đang giả vờ ngắm phong cảnh,
Seong Ji-won đột nhiên tóm lấy cổ áo cậu ta. “Vậy thì tôi sẽ chọn Main
Rapper số 1!!” “…Hảaaaaaa?” Seong Ji-won dõng dạc tuyên bố, trong khi
Kang I-chae, người vẫn còn đang huýt sáo ngắm trời ngắm đất, bỗng cứng
đờ, miệng há hốc không nói nổi lời nào. Nhưng Seong Ji-won vẫn vô cùng
kiên định. “Tôi sẽ rap, còn I-chae sẽ hát ballad!” “…Hểểể??” [Cặp đôi ẩn
cuối cùng: Main Vocal số 1♡Main Rapper số 1] (2 và 4)
[ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] Cảnh quay này
kết thúc chương trình [Hồi hộp quá! Trận chiến ghép đôi!] dài khoảng 15
phút. Phản ứng từ cộng đồng mạng tràn ngập tiếng cười. [Một ngày hỗn
loạn của The Dawn, nơi mọi thứ đều xoay vòng chóng mặt như một cơn lốc!]
[Hỗn loạn, nhẹ nhàng, nhẹ nhàng, hỗn loạn… Chương trình này đúng là trộn
lẫn tất cả mọi thứ vào với nhau.] [Cảm ơn vì đã cho chúng tôi những unit
này. Thực sự cảm ơn.] Dù các thành viên của The Dawn đang vô cùng khổ sở
vì bất ngờ phải tập luyện cho unit, ít nhất thì fan hâm mộ vẫn được tận
hưởng những tràng cười thỏa mãn. [Main Rapper số 1, người đột nhiên phải
đảm nhận cả rock và ballad… (Kang I-chae, 21)] └[Sub Vocal số 1, người
đột nhiên phải nhảy ‘Get Over’… (Seo Ho-yoon, 23)] └└[Này mọi người, làm
ơn gửi tôi link của ‘Get Over’ do Joo Woo-sung nhảy đi.] └└[Đây. (link)]
Sau khi xem fancam của Joo Woo-sung nhảy Get Over, cả fandom bỗng chốc
chìm trong cơn địa chấn. [Hết cách rồi.] Và rồi họ chấp nhận số phận.
[Ho-yoon à, hãy mang theo cơm chiên kim chi đi mà xin lời khuyên từ Joo
Woo-sung đi.] [ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] [Đặc điểm của ‘Get
Over’: Ngay cả Joo Woo-sung cũng phải than phiền rằng bài này quá khó.]
[Khoan… Ji-won, cậu đang nghĩ gì vậy? Tôi đã bảo cậu đừng có rap nữa cơ
mà. (emoji khóc cười)] └[Cậu ấy chắc đang nghiêm túc đấy… Lần trước còn
nói trên B-Live là muốn luyện rap thêm mà.] └└[Điều này bắt đầu khiến
tôi thấy sợ rồi…] [Thằng bé nhà tôi… vốn thích thử thách những điều mới
mẻ mà…] └└[Thằng bé nhà tôi… tin rằng bất cứ thứ gì không giỏi thì cứ
luyện tập là sẽ làm được…] └└[Khoan, cậu ta bảo sẽ hát ballad mà, sao
lại bắt I-chae hát ballad thay vậy?] [Khoan đã, có phải tôi sắp được xem
PD Lee Jung-hoon nhảy ‘Get Over’ không??] └[Cảm ơn vì cậu ấy là idol.]
└└[Nhưng mà Seo Ho-yoon vốn nổi tiếng là gà mờ vũ đạo đấy, đừng mong chờ
quá.] └└[Dạo này không còn thế nữa đâu??] └└[Đồng ý. Nhưng mà ngay cả
khi cậu ta vụng về…] “Tôi lại càng thích.” └└[Bình luận trên thể hiện sự
điên loạn thuần túy.] Một chương trình tự sản xuất theo thể thức sinh
tồn, một màn cover bài hát. Tất cả những điều này lại được trình bày
theo phong cách một show hẹn hò. Nhờ vậy, chương trình không chỉ khiến
fan phát cuồng mà còn bắt đầu nhận được sự quan tâm từ công chúng. —
Trong khi đó, Seo Ho-yoon— “Hộc… hộc…” ‘Rốt cuộc kiếp trước mình đã phạm
phải tội lỗi gì…??’ Lần đầu tiên trong đời, anh bắt đầu cảm thấy vô cùng
nể phục Joo Woo-sung—một idol top 1 thực thụ. “Chẳng lẽ kiếp trước tôi
đã bán đứng đất nước sao…?” “Này.” Tôi bò lê bò lết trên sàn phòng tập,
còn Kim Seong-hyun thì hờ hững đá chân vào tôi mấy cái. “Dậy đi.” “…Anh
thật sự… tại sao lại làm thế này với tôi?” “Chuyện đó quan trọng sao?”
Nhóm sáng tạo nội dung, lâu lắm rồi mới được chứng kiến cảnh tôi khổ sở
thế này, bèn hào hứng zoom cận cảnh bằng camera. Còn Kim Seong-hyun thì
nhìn tôi với ánh mắt “Tất nhiên là phải tập luyện rồi”. Rõ ràng là bị
nhiễm tư tưởng của Seong Ji-won. “…Chúng ta… rốt cuộc là đang làm gì thế
này?” “Làm gì cơ.” “Thông thường, mấy nội dung tự sản xuất này chỉ đơn
giản là đi chơi, ăn uống, nướng thịt BBQ, rồi tâm sự chân thành với nhau
thôi mà?” “Noeul muốn xem chúng ta như thế này mà.” “…anh định chơi kiểu
này thật đấy hả?” Tôi trừng mắt hết cỡ, nhưng chẳng có tác dụng gì với
Kim Seong-hyun. Anh ấy ngồi bệt xuống sàn, đưa tôi – kẻ đang cận kề cái
chết – xem một đoạn video. “Đây này, phút thứ 1:39, cậu thấy không? Động
tác này không chỉ xoay một lần, mà thực ra là một lần rưỡi.” “Tôi không
muốn thấy một con người thật sự có thể làm được điều đó.” “Tiền bối Joo
Woo-sung đúng là một vị thần mà….” Kim Seong-hyun vừa chiếu fancam của
Joo Woo-sung, vừa phân tích từng động tác theo từng giây. Tôi thực sự
phát ngán. Tôi muốn gào lên rằng ‘Joo Woo-sung có chỉ số vũ đạo S+ đấy,
anh bị điên à?!’ nhưng phải cố nhịn. Buổi tập kéo dài vô tận, đến mức
các nhân viên quay phim và đội sáng tạo nội dung bắt đầu gật gù ngủ gật.
Cuối cùng, tôi đành quay sang bảo họ: “Mọi người cứ về trước đi… Chúng
tôi sẽ tập thêm chút nữa.” “…Wow… ghê thật đấy. Nhưng ít nhất thì cậu
cũng sẽ ngủ chứ?” “……Chắc là… có…” Thế là tất cả mọi người lần lượt rời
đi, chỉ còn lại tôi và Kim Seong-hyun tiếp tục tập luyện. Đã một năm
rưỡi kể từ khi debut, nhưng tôi vẫn luyện tập hệt như một kẻ còn chưa
được ra mắt. Có lẽ đây chỉ đơn giản là một thói quen. ‘Hừm.’ Tôi chẳng
còn sức mà nhấc nổi một ngón tay, nằm vật ra sàn. Còn Kim Seong-hyun vẫn
nhảy liên tục mà không hề mệt mỏi. Tự nhiên tôi thấy tò mò. Anh ấy hình
như còn nhảy tốt hơn so với nửa năm trước nữa. [Ting!] [Thành viên Kim
Seong-hyun từng gây sốt khi tham gia show nhảy đấy! Dù thời lượng lên
sóng chỉ khoảng 1 phút, nhưng hiệu ứng bùng nổ!] Y như thể hệ thống đọc
được suy nghĩ của tôi vậy. Tôi có nghe nói về chuyện đó… nhưng dạo này
tôi quá bận, chưa kịp để ý. Ngay khi tôi lặng lẽ nhìn Kim Seong-hyun,
một cửa sổ thông tin bất ngờ hiện ra. [Đang mở bảng chỉ số của Kim
Seong-hyun.] Dòng chữ duy nhất xuất hiện trên bảng là: “Ánh sáng” Và
phần nhân cách của anh ấy được ghi: “Đỉnh” (Nhưng rõ ràng không phải
theo cái nghĩa mà một vị PD nào đó hiểu…) Tên khốn này…. Dù bực bội, tôi
vẫn lướt qua chỉ số của anh ấy. [Chỉ số của Kim Seong-hyun:] Hát: B-
Nhảy: S- Giải trí: D- Diễn xuất: E- ??? : ??? Sức hút: A- ‘……Thằng nhóc
này bị gì à?’ Tôi chưa bao giờ thấy ai có sự kết hợp kỳ lạ giữa S- và E-
như thế này trong đời.