PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 142
Chương 142
[‘Mẹ kiếp, cái này là thật à?’] Mọi chuyện bắt đầu khi một tài khoản SNS
nào đó chia sẻ một đường link trên diễn đàn cộng đồng. [Nhóm làm collab
cuối năm là Lia Purple đấy!] [???? Hả???] Mọi người đều hoang mang. Việc
The Dawn có sân khấu collab đã được dự đoán từ trước, nhưng Lia Purple
lại là một nhóm không hề có liên hệ gì với họ, khiến tin tức này càng
khó tin hơn. [Trời ơi, thật lòng mà nói… tôi thích lắm. Lia Purple đáng
yêu quá trời.] [Đúng đó, tôi cũng thích! Họ bị cuốn vào scandal vô lý,
bị kéo vào bao nhiêu drama oan uổng… các thành viên đã chịu nhiều khổ
cực rồi.] Dù nói vậy, nhưng Noeul (tên fandom của The Dawn) cũng hiểu
rất rõ. Collab này sẽ kéo theo một lượng anti không hề nhỏ về phía họ.
Và minh chứng rõ nhất chính là những tài khoản mới không có ảnh đại diện
đột ngột xuất hiện. [The Dawn mà so với Lia Purple á? Xin lỗi, nhưng
đừng động vào các thiên thần của tôi! ㅠㅠ] Dù đã được kiểm duyệt đôi
chút, nhưng nội dung vẫn đầy rẫy những lời mạt sát. Có người chỉ thở
dài, nghĩ ‘Lại bắt đầu rồi đây’, rồi lẳng lặng chặn tài khoản đó. Nhưng
tất nhiên, cũng có những người không chịu nổi và lao vào tranh cãi.
[ㅋㅋ Lia Purple có bài nào hot ngoài bài nhờ thuật toán* không?] └[Thế
nhóm các người có gì? Không phải cũng dựa hơi Shining Star và 카부
(KABU) để được biết đến à? ㅋㅋㅋ À khoan, còn có Today chứ gì? Nhóm ăn
may vl ㅋㅋ] └[Ờ mà scandal thì sao nhỉ~?] (thuật toán: nổ đột ngột bất
ngờ, mấy bồ có thể đi tìm bài hát quân đội Hàn Quốc là ra, đó là điển
hình) Dù không quá rầm rộ, nhưng những mầm mống tranh cãi đã bắt đầu
xuất hiện. Và vì thế, Noeul lẫn fan của Lia Purple đều đang nhấp nhổm lo
lắng. [Mọi người ơi, làm ơn đừng quan tâm đến mấy đứa gây war nữa… nhìn
tài khoản đó là biết fan Lia Purple giả mạo rồi…] [Noeul à, tụi mình
không phải đâu… thật đấy… ㅠㅠㅠㅠ Bọn mình còn đang mong chờ sân khấu
cuối năm lắm đây ㅠㅠ] [Nói thật, fan thực sự chẳng ai hành xử như thế
đâu ㅋㅋ. Mọi người bình tĩnh nào.] Cả hai fandom đều hiểu rõ rằng nếu
cứ tiếp tục đăng những bài như “Noeul yêu quý Lia Purple ♡”, thì phản
ứng duy nhất họ nhận được sẽ là “Ồ, chúc mừng scandal mới nha.” Vì thế,
Noeul quyết định chuyển hướng dư luận. Họ cắn răng, đẩy Jeong Da-jun ra
làm bia đỡ đạn. [Em út nhà chúng tôi sắp thi đại học rồi!! Để cổ vũ em
ấy, chúng tôi tổ chức một sự kiện, chi tiết trong link dưới đây.] Đúng
rồi. Nhắc đến kỳ thi đại học. [Trời ơi, đúng rồi! Sắp thi rồi còn gì??
Mình quên mất luôn!!] [Tha thứ cho bà già này… bà thi đại học lâu quá
rồi…] [Da-jun à, hãy chứng minh cho mọi người thấy những tháng ngày bị
Ho-yoon hyung “hành hạ” không vô ích!] Giữa lúc sự chú ý trong fandom
bắt đầu chuyển sang kỳ thi của Jeong Da-jun, fan của cậu cũng nhân cơ
hội này tung ra một loạt ảnh động. Những cảnh Seo Ho-yoon dạy kèm Jeong
Da-jun—cắt từ B-live và YouTube—được tổng hợp lại thành những video hài
hước. [Phần 1 – Giáo viên hàng đầu Seo Ho-yoon và bài giảng đầy tận tâm]
Seo Ho-yoon: (Kiên nhẫn giảng bài, cực kỳ tận tâm.) “Hiểu chưa? Làm thử
đi.” Jeong Da-jun: “Dạ, hiểu rồi ạ!!!” (Một lúc sau…) Jeong Da-jun: (Lăn
lăn cục tẩy.) “Đáp án là… 4 ạ!” Seo Ho-yoon: “……” (Tiếng cười khúc khích
của mấy ông anh phía sau.) └ “Haha, ánh mắt Seo Ho-yoon chứa đầy sự thất
vọng kìa.” [Phần 2 – Khoảnh khắc tỏa sáng của Jeong Da-jun] Jeong
Da-jun: (Bật dậy!) “Hyung!! Em làm được rồi! Đáp án là số 2!!” Seo
Ho-yoon: “Chính xác! Đúng rồi! Trời ơi!! Sao em làm được hay vậy?!”
(Người đăng: Đây là lần đầu tiên tôi thấy Seo Ho-yoon vui đến vậy. Bình
thường mặt lạnh như tiền mà chỉ vì Jeong Da-jun làm đúng một câu mà hớn
hở như vậy kìa… đáng yêu quá trời…) Seo Ho-yoon: “Thấy chưa, làm được
mà! Nói anh nghe xem, em giải kiểu gì?” Jeong Da-jun: “Tại em thấy ánh
mắt hyung dừng ở số 2 lâu hơn mấy số khác.” Seo Ho-yoon: “Ra ngoài.”
Jeong Da-jun: “Hở?” Seo Ho-yoon: “Lập tức rời khỏi ký túc xá ngay.”
(Tiếng cười vật vã của các thành viên khác.) └ “Em út đáng yêu quá trời
ơi!!!” └ “Mà nói thật, kỹ năng nói dối của Da-jun đúng là quá tệ
ㅋㅋㅋㅋ” Những video ngắn này không chỉ lan truyền trong fandom, mà còn
lọt vào mắt những người trong ngành giáo dục. [Mình là giảng viên 28
tuổi và bị PTSD nặng khi xem video này (thở dài).] [Họ là idol thật à?
Cái người ngồi bên trái (Seo Ho-yoon) giảng bài cực kỳ tốt đấy… Nhìn
cách anh ấy dừng lại một nhịp, nuốt một hơi rồi kiên nhẫn giảng tiếp…
đúng chất giáo viên tư thục luôn…] Trong khi fandom cố gắng hết sức để
dẹp yên drama, Seo Ho-yoon đang tận hưởng kỳ nghỉ cùng gia đình. “Lâu
rồi mới gặp mà trông em còn xấu hơn trước nữa.” “Hyung, em với anh giống
nhau đó.” Seo Ho-jin bĩu môi, lầm bầm phản bác. *** Tôi cố ý chọn một
quán cơm giải rượu vắng khách rồi gọi món qua loa. (kỳ lạ là ở đây có
anh nhân viên làm thêm rất đẹp trai và có nhiều áp phích chữ ký của thợ
săn ??? :)))) “Trường thế nào?” “Vẫn vậy thôi. Có lúc muốn quẳng mấy đứa
trong nhóm làm bài tập chung xuống sông Hàn.” “Dẫn lên núi sau nhà có
khi hợp hơn.” (chộn sống) Tôi đáp bâng quơ, rồi hỏi tiếp. “Có bạn bè
không?” “Cũng có đại khái…” Tôi đẩy đĩa đồ ăn phụ về phía Seo Ho-jin.
Tôi chẳng có hứng ăn lắm, nhưng vẫn muốn thấy Ho-jin ăn. Không để ý một
chút, mà chỉ sau vài tháng, trông mặt nó có vẻ hốc hác đi nhiều. “Ăn
uống đầy đủ—À, thôi, biết rồi, không hỏi nữa.” “Bộ ba câu hỏi sát thương
đây rồi. Trường lớp, bạn bè, dinh dưỡng. Lần đầu tiên gặp người hỏi mấy
câu này vào ngày thường, chứ không phải dịp lễ.” Seo Ho-jin vừa ăn súp
vừa lầm bầm. Nghĩ lại thì đúng là tôi hơi bị lo xa thật. Không biết có
phải vì nó giống tôi không, mà cái giọng điệu châm chọc cũng chẳng vừa.
“Mà sao tự nhiên lại có kỳ nghỉ thế? Anh dạo này toàn ở với mấy đứa
trong nhóm, chẳng thấy ló mặt ra ngoài luôn.” “Jeong Da-jun thi đại
học.” “Cái gì cơ?! Thế sao anh còn ngồi đây?” Cái gì mà sao? “Không phải
anh nên ở đó à? Đứng trước cổng trường chờ cả ngày mới đúng chứ?” “Tôi
đến làm gì?” “…Hả?” Bây giờ mà tôi xuất hiện ở đó thì chỉ làm loạn thêm
thôi. Dù gì thì trước cổng điểm thi chắc chắn cũng sẽ đông nghịt fan
rồi, tôi không cần phải góp phần khiến tình hình căng thẳng hơn. Tôi khẽ
cau mày, Seo Ho-jin chớp mắt một cái rồi nghiêng đầu khó hiểu. “Thi đại
học là sự kiện to tát với anh mà… không phải sao?” “Ý gì đây? Thi đại
học chẳng phải quan trọng với ai cũng vậy sao?” Chính vì quan trọng, nên
trước đó tôi mới cùng The Dawn quay video gửi lời cổ vũ cho các thí
sinh. Jeong Da-jun gần đây bị dồn ép học đến mức mặt mũi xanh xao, vậy
mà vẫn cố tươi cười làm động tác “fighting” để động viên tất cả các sĩ
tử (bao gồm cả chính mình). Cảnh tượng này khi được công khai đã khiến
Noeul (fandom của The Dawn) cười vỡ bụng. “Không, ý em là… hồi em thi
đại học, anh đã…” Seo Ho-jin lắp bắp, rồi bỗng nhiên cụp mắt xuống, như
thể vừa nhận ra điều gì đó. “…À, hóa ra là vậy.” Tôi híp mắt lại nhìn nó
đầy nghi hoặc, nhưng Seo Ho-jin chỉ im lặng xúc cơm, có vẻ đang suy nghĩ
gì đó. Sau một lúc, nó bất ngờ đổi chủ đề. “Hôm nay là ngày thi của
Da-jun của chúng ta nhỉ….” “Mày gặp nó có một lần mà gọi gì mà Da-jun
của chúng ta? Mà mày cười cái gì?” Khi tôi còn làm PD (đạo diễn sản
xuất), vì lo sợ Seo Ho-jin sẽ bị ảnh hưởng bởi những tin đồn thất thiệt,
tôi luôn dặn nó không được tùy tiện nhắc đến tôi. Chắc vì tôi căn dặn
quá nhiều, nên từ trước đến nay, nó gần như không quan tâm đến công việc
của tôi. Không, đúng hơn là chẳng biết gì thì đúng hơn. Seo Ho-jin đặt
thìa xuống bàn cái cạch. “Hy vọng Da-jun thi tốt. Cậu ấy chuẩn bị chăm
chỉ lắm mà.” “Vừa nãy còn không biết nhóc thi, giờ giả vờ quan tâm à? Mà
này, đừng có liên lạc với Da-jun hay mấy thành viên của anh—” “Hả?” Tôi
định nói: “Đừng thân thiết với đám người trong công ty anh.” Nhưng rồi
khựng lại. ‘…Khoan đã, nếu là thành viên nhóm thì chắc không sao đâu
nhỉ?’ Dù so với thời còn làm PD, mức độ tai tiếng của tôi đã giảm đi
nhiều, nhưng tôi vẫn cẩn trọng với chuyện này. Dẫu vậy, những fan cuồng
vượt quá giới hạn thì công ty đã xử lý ổn thỏa. (Nghe vô lý nhưng lại
rất thuyết phục.) Sau vụ Seong Ji-won bị sasaeng fan làm phiền, tôi đã
đến công ty và đóng góp ý kiến một chút, và từ đó trở đi, họ càng chú ý
hơn đến những vấn đề này. ‘…Mà nghĩ lại thì, thằng này cũng bằng tuổi
Seong Ji-won và Kim Seong-hyun mà?’ Vì nhỏ hơn tôi tận mười tuổi nên lúc
nào tôi cũng xem nó như trẻ con, nhưng sau khi sống chung với The Dawn,
tôi nhận ra 23 tuổi không phải nhỏ. 23 tuổi có thể tự biết cách nhìn
nhận vấn đề, có thể tham gia vào chính trị ngầm, có thể mỉa mai người
khác một cách có chủ đích. Mà khoan… Kang I-chae mới có 21 tuổi thôi
đấy. ‘Suy nghĩ kiểu này lại thấy… ừm, cũng hợp lý đấy chứ?’ Tôi liếc
nhìn Seo Ho-jin, nó đang cẩn thận đặt một miếng kkakdugi (củ cải muối)
lên cơm, nhai nhồm nhoàm. Trông vẫn quá là trẻ con. ‘…Không, nghĩ lại
thì chắc không hợp lý lắm. Thằng này vẫn như con nít lên mười ấy.’ Thật
ra, trong mắt tôi, Seo Ho-jin và Jeong Da-jun chẳng khác gì nhau. Dù tôi
chưa bao giờ nói ra, nhưng Seo Ho-jin lại tinh ý nhận ra điều đó, lập
tức nhíu mày. “Gì vậy? Sao tự nhiên thấy bực mình thế nhỉ?” “Ăn nói cho
cẩn thận đi, nghe chưa?” “Áck!” Tôi lấy chiếc thìa chưa dùng đến gõ nhẹ
lên đầu nó, tạo ra một tiếng cộp nhỏ. Seo Ho-jin ôm đầu, lầm bầm “Anh
đúng là không để cho em nói được câu nào mà.”, rồi lườm tôi đầy ấm ức.
“Rồi sao, ý em là sao?” “…….” “Nếu khó chịu thì kiếp sau đầu thai làm
anh đi.” “Mẹ ơi… sao mẹ không sinh con trước hả trời….” Tôi gõ đầu nó
lần nữa, sau đó cầm thìa lên định ăn tiếp, thì bất ngờ nghe giọng một cô
phục vụ vang lên. “Ôi chà, chẳng phải là PD đó sao~? Còn cậu này là bạn
à?” “À, chào cô ạ.” Tôi ra hiệu Seo Ho-jin ngồi im, sau đó nhanh chóng
nở nụ cười xã giao. Dù sao thì bộ phim cũng hot, nên đôi lúc cũng có
người nhận ra tôi. “Này, bảo Yoo Jeong-hwa đừng hành Seung-tae nữa có
được không?! Cuối cùng cậu ấy cũng về phe Seung-tae rồi còn gì!” “Haha…
Nhưng con muốn giữ Yoo Jeong-hwa bên cạnh để tiếp tục hành hạ mà~.”
“Đừng có giữ bên cạnh chỉ để hành hạ chứ…!” “Ấy dà, tiếc lắm mà~.” Chỉ
là một câu nói đùa nhẹ, nhưng cô phục vụ cười vui vẻ, hào phóng cho thêm
đồ ăn. Khi tôi cúi đầu cảm ơn rồi quay lại ăn, Seo Ho-jin đang nhìn tôi
với vẻ mặt rất khó ở. Tôi rùng mình. “Nhìn cái kiểu gì vậy? Ghê quá.”
“Anh bớt nói chuyện như vậy đi được không?”