PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 152
Chương 152
“Cậu đã nói chuyện với tiền bối Yoon Hee-eon chưa?” Tôi sững người trong
giây lát. ‘Tưởng đâu đúng lúc rồi chứ….’ Vô thức, tôi đưa tay lên xoa
nhẹ ấn đường, che đi hàng mi khẽ run lên. Kang I-chae sao? Không, cậu ta
không phải kiểu người sẽ chặn trước cuộc trò chuyện giữa tôi với Seong
Ji-won rồi sau đó lại đi nói linh tinh sau lưng. Chắc chỉ là tự mình suy
đoán ra thôi. Tôi hạ ánh mắt xuống, phủi nhẹ lớp tuyết đọng trên tóc.
“Sao cậu biết?” “Hôm diễn cuối năm, cậu nói là đi vệ sinh, còn I-chae
thì chạy đi tìm cậu. Khi cả hai quay lại, bầu không khí có vẻ hơi gượng
gạo.” Seong Ji-won khẽ cười, rồi nói thêm. “Với lại, mỗi lần tiền bối
Yoon Hee-eon xuất hiện trên TV, cậu lại chuyển kênh ngay….” “…Dạo gần
đây thì lại trông có vẻ rất vui nữa.” Tôi ngẩng đầu lên, và trong đôi
mắt Seong Ji-won, hình ảnh của tôi phản chiếu rõ ràng. Tôi liếc sang chỗ
khác, đưa tay vuốt nhẹ cằm. “…Cậu thật sự muốn biết à?” “…….” Một
khoảng lặng kéo dài. Ánh mắt kiên định của Seong Ji-won khiến tôi cảm
thấy lạnh buốt sống lưng, dù thời tiết đã đủ rét căm căm rồi. Cả khi
biết rằng dù có hỏi thì tôi cũng chẳng định trả lời, cậu ấy vẫn kiên
nhẫn chờ đợi. Cái sự ngang ngạnh này khiến tôi có chút buồn cười, nhưng
đồng thời cũng thấy bản thân hơi kém cỏi khi phải hỏi ngược lại như vậy.
“…Ừm, thôi, không cần đâu. Mình tin cậu.” Seong Ji-won chớp mắt vài
lần, rồi dùng tay phủi bớt tuyết trên ghế trước khi ngồi xuống. “Dù sao
thì cũng không phải chuyện xấu gì với bọn mình mà.” “Chuyện đó….”
“Đúng không?” “……Ừ.” Nhìn theo hướng rộng lớn hơn thì, đúng là không
sai. Dù biết rằng bọn họ sẽ chẳng dễ bị thuyết phục, tôi vẫn cố hết sức
bày ra vẻ mặt vô hại nhất có thể. Seong Ji-won không nói gì thêm, chỉ
khẽ bật cười rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Ở cách đó không xa, mấy
đứa nhỏ vẫn ồn ào cãi nhau như thường lệ. “Rốt cuộc thì lần này cũng
bị phát hiện rồi.” “…….” “Cậu thật sự không thể giấu được chuyện gì
với tôi.” Seong Ji-won quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy sự chắc chắn. Cậu
ấy im lặng một lát rồi tiếp tục. “…Lần trước, xin lỗi nhé.” Lần trước
à… chắc là vụ cậu ấy suýt nhận cuộc gọi từ sasaeng lúc bọn tôi đi tỉnh
diễn. “Ừ, cậu điên thật rồi.” “Ahaha.” Tôi nói bằng giọng bông đùa
nhưng ý thì hoàn toàn là thật. Seong Ji-won cười lớn. Tôi có thể tự tin
rằng mình hiểu rõ con người của cậu ấy. Chăm chỉ, kiên trì, cẩn trọng,
đôi lúc cũng mềm mại. Thêm vào đó, gần đây tôi còn phát hiện ra một khía
cạnh mới của cậu ấy – một người kiên quyết đến đáng ngạc nhiên. ‘Nhưng
cậu ấy thật sự định biết mọi chuyện thông qua sasaeng sao?’ Điên à?
Chuyện đó đúng kiểu một việc mà tôi mới làm chứ. “―Tôi đang tìm một
người.” Câu nói ấy của Seong Ji-won đột ngột vang lên, đập thẳng vào tai
tôi. “Một người đã giúp tôi vào thời điểm khó khăn nhất. Tôi thật sự
muốn tìm người đó bằng mọi giá. Chuyện xảy ra khi tôi còn là thực tập
sinh ở D.go, nên tôi nghĩ có thể người đó biết gì đó….” ‘…Khoan đã.’
Không rõ cậu ấy đã nhận ra phản ứng của tôi thế nào, nhưng giọng nói bắt
đầu nhỏ dần. “…Thế nên tôi mới phân vân không biết có nên nhận cuộc gọi
đó hay không. Tôi cứ chần chừ mãi, vậy mà hóa ra lại chẳng có gì to tát
cả, thật xin lỗi.” ‘Khoan đã!!’ “Nhìn lại thì đúng là ngu ngốc thật….”
Khi Seong Ji-won đang lúng túng quan sát phản ứng của tôi, tôi thì lại
cố hết sức để giữ bình tĩnh. ‘Chết tiệt, rõ ràng là tôi mà!’ Vấn đề duy
nhất là, tôi hoàn toàn không nhớ đã từng giúp cậu ấy. “Với tôi, đó là
một ký ức khá khó khăn… Nên tôi cũng không muốn kể với cậu làm gì. Thật
lòng thì cũng không dễ mở lời.” Nhưng nếu xét theo những gì đã xảy ra,
tôi chắc chắn 100% nhân vật đó chính là tôi. Kim Seong-hyun? Tôi đã từng
giúp cậu ấy. Jeong Da-jun? Cũng vậy. Với nhịp độ của câu chuyện này,
kiểu gì người đã giúp Seong Ji-won cũng phải là tôi. Dù có lăn tới lăn
lui, dù có nhìn bằng góc độ nào, dù có đi KTX ngang qua mà nhìn xuống,
thì cũng đều là tôi mà thôi. ‘Gì đây, hóa ra là chuyện này à?’ Tôi cứ
thắc mắc không biết Seong Ji-won đang nghĩ gì dạo gần đây, vậy mà không
ngờ một phần cốt truyện chính lại đột nhiên bật ra ngay lúc này. “…Là
khi nào?” Tôi cẩn thận hỏi. “Ngay trước khi tôi rời công ty cũ.” Seong
Ji-won đan hai bàn tay vào nhau, giọng điệu chững lại. Lúc đó tôi đã làm
gì nhỉ? Thật sự thì tôi không nhớ rõ lắm. Không phải lỗi của tôi, mà là
do cái hệ thống khốn kiếp này. Trước khi cốt truyện chính bắt đầu, trí
nhớ của tôi bị khóa chặt. Chỉ khi nào đạt đến một điều kiện nhất định,
tôi mới có thể nhìn thấy một phần ký ức cũ giống như xem lại một đoạn
video nhiễu sóng. Nói cách khác, nếu hệ thống chưa mở khóa ký ức, tôi sẽ
không thể nhớ ra được mình đã làm gì. Vậy thì, tôi sẽ tận dụng cơ hội
này một cách triệt để. “Seong Ji-won.” “Ừ?” “Tôi chỉ hỏi ba câu thôi.”
Ngày trước Min Ji-hun từng nói “Người Hàn Quốc luôn cần đến ba lần”. Khi
đó tôi ghét cay ghét đắng câu này. Nhưng giờ thì… đúng thật. “Người đó
làm việc trong đài truyền hình à?” “Ồ, đúng rồi.” “Có hút thuốc không?”
“…À, đúng rồi!!” Seong Ji-won trông như vừa nhìn thấy ma, ánh mắt đầy
sửng sốt. Và rồi, tôi thả câu hỏi quan trọng nhất. “Có phải là tên khốn
hỗn láo cực kỳ không?” “…….” “…….” “…Ho-yoon à, như vậy không được đâu.
Đó là người mà tôi rất biết ơn đấy. Chúng ta cẩn thận lời nói một chút
đi.” …Bực thật đấy. Rõ ràng là tôi mà, thế mà lại vạch ranh giới với tôi
sao? Seong Ji-won, người vừa gật đầu nhiệt tình cách đây vài phút, ngay
khi nghe câu hỏi liền lập tức thay đổi ánh mắt như thể tôi vừa nói nhảm
vậy. “Giọng điệu có vẻ hơi thô lỗ, nhưng nếu nghĩ kỹ lại thì anh ấy chỉ
nói toàn những điều đúng thôi. Và quả thực là một người rất ngầu.” “…….”
Một kẻ cộc cằn nhưng ngầu lòi. Chẳng phải tôi sao? ‘Càng nghe càng thấy
giống tôi chứ ai nữa?’ Nhìn kiểu gì cũng thấy chắc chắn là tôi, nhưng
khi Seong Ji-won nghiêm mặt lại thì tôi lại thấy bực mình. Hơn nữa, điều
khiến tôi thấy oan ức hơn cả chính là— “Cậu thì….” “Hả?” ‘Cậu thật sự
chỉ vì muốn tìm một thằng như thế mà lại khiến tôi khốn đốn thế này
sao?!’ Tôi vẫn chưa quên được hình ảnh Seong Ji-won tái xanh mặt mày,
run lẩy bẩy trước thềm showcase. Chính vì thế, tôi đã chọn cách nhường
nhịn và thỏa hiệp, chỉ để cậu không bị tổn thương thêm nữa. Được rồi,
cứ cho là cậu ấy muốn tìm người đã giúp đỡ mình đi. Nhưng chỉ vì chuyện
đó thôi ư? Chỉ để tìm một người như tôi thôi sao? “Thằng đó quan trọng
đến thế à?” “Hả?” “Nghe bảo làm việc ở đài truyền hình, lại còn hút
thuốc liên tục thì chắc chắn là một thằng khốn thiếu đạo đức, chẳng có
lương tâm gì cả! Rốt cuộc cậu thích cái gì ở hắn chứ?” Nói xong, tôi cảm
giác như mình vừa tự vả vậy. Có cả trăm điều muốn nói nhưng tôi cố nhịn
xuống. Vì một khi thốt ra khỏi miệng, tôi không biết Seong Ji-won sẽ
nghĩ gì nữa. Seong Ji-won nhìn tôi một lúc rồi lên tiếng. “Seo Ho-yoon.”
Sau đó nghiêm mặt lại. “Giờ cậu đang kiếm chuyện đấy à?” “…….” Tên này
dù tốt tính nhưng đúng là không dễ bị bắt nạt thật. Bị chính Seong
Ji-won, người tôi tin tưởng, đánh một cú đau điếng thế này khiến tôi chỉ
biết thở dài. “Nhưng mà… làm sao cậu biết hắn làm việc ở đài truyền hình
và hút thuốc vậy?” Tôi lấy tay lạnh ngắt vuốt mặt trong khi khuôn mặt
vẫn đang đỏ bừng, thì Seong Ji-won nheo mắt hỏi. ‘Tại vì là tôi đấy….’
“Chỉ đoán bừa thôi….” “Hừm.” “Nếu tính thời gian cậu còn là thực tập
sinh thì khả năng cao đó là một người trong giới truyền thông, mà làm ở
đài truyền hình thì sẽ có nhiều người hút thuốc thôi.” Tôi cố gắng bịa
một lý do nghe hợp lý, nhưng Seong Ji-won chỉ liếc tôi một chút rồi rời
mắt đi. Cậu ấy đưa tay ấn vào khóe mắt rồi vuốt tóc ra sau. “…Sao cậu
không nói với tôi?” “Hả?” “Chuyện của Yoon Hee-eon cũng thế, giá mà cậu
nói với tôi sớm hơn một chút, hả? Như vậy thì….” Tôi đã bao nhiêu lần
đánh lạc hướng cậu ấy suốt một năm qua chứ. Thế mà cậu ấy vẫn cứ loanh
quanh tìm kiếm vô ích, cái đồ vô ơn này. Tôi thẳng thắn nói. “Tôi cũng
có thể giúp mà.” Có thể cậu ấy không tin tưởng tôi. Cũng có thể cậuấyta
nghĩ rằng nếu nói ra thì bản thân sẽ có thêm một điểm yếu trước mặt tôi.
Nhưng khi nghe tôi nói, Seong Ji-won chỉ chớp mắt vài cái rồi bật cười.
“Cười gì?” “Haha, Seo Ho-yoon cậu đúng là….” Dù tôi có nhìn với ánh
mắt lạnh băng thì cậu ta vẫn không thể nhịn cười, rồi sau một lúc mới
đưa tay lên chạm nhẹ môi và lên tiếng. “Chuyện của tiền bối Yoon Hee-eon
ấy, không phải tôi có ý giấu cậu đâu.” “Thế là sao?” “Tôi chỉ muốn
nghe theo lời bà ngoại thôi.” Cái gì đây? Đột nhiên lại nhắc đến bà
ngoại là sao? Trong khi tôi còn đang rối bời thì Seong Ji-won lại có vẻ
vui lên, cậu ấy gom tuyết đọng trên băng ghế lại rồi nén chặt thành một
quả cầu nhỏ. “Từ xưa bà tôi đã luôn dặn vậy. Nghề này khiến chúng ta
phải nghe rất nhiều lời tiêu cực. Lâu dần, con người cũng sẽ bị mài mòn
theo, nhưng mà…” Khi những đầu ngón tay bắt đầu ửng đỏ vì lạnh, cậu ấy
đặt quả cầu tuyết đã hoàn thành lên băng ghế bên cạnh. “Những lúc như
thế… chỉ nên nhìn những điều đẹp đẽ và lắng nghe những lời tốt đẹp
thôi.” “…….” “Nên tôi đã làm vậy.” Rồi cậu ấy lại tiếp tục nặn
tuyết. “Cậu sợ tôi nghe những lời không hay rồi tổn thương à?”
“Nghe vậy thấy hơi kỳ ha? Dù sao tôi cũng biết cậu chẳng thèm để tâm đến
những chuyện đó mà.” Biết rồi thì— Chết tiệt. Tôi nuốt lại câu nói
suýt bật ra khỏi miệng. Không biết có phải đoán được suy nghĩ của tôi
hay không, Seong Ji-won khẽ cười rồi ấn tay lên quả cầu tuyết. “Dù sao
thì, đây cũng chỉ là suy nghĩ ích kỷ của tôi thôi. Tôi muốn những người
tôi trân trọng chỉ nhìn thấy những điều tốt đẹp, và chỉ nghe những lời
hay ý đẹp.” Vậy nên đúng như cậu ấy nói ban đầu, chuyện Yoon Hee-eon
nói gì hoàn toàn không quan trọng. Seong Ji-won cuối cùng cũng hoàn
thành một người tuyết nhỏ trên băng ghế. “Nhưng mà nói ra được, tôi
thấy nhẹ nhõm hẳn.” Thấy tôi đờ người ra, cậu ấy chỉ nhún vai rồi phủi
tuyết khỏi tay, thổi hơi ấm vào mấy ngón tay đỏ bừng. “Tuyết rơi đẹp
thật đấy.” “…….” “Lâu lắm rồi mới có Giáng Sinh trắng. Hình như là
bốn năm rồi thì phải… May mắn ghê.” Cùng một khung cảnh, nhưng có người
thì bảo tuyết rơi chỉ là đống rác từ trời rơi xuống, có người lại thấy
vui vì được đón Giáng Sinh trắng. Giữa hai cảm nhận đối lập ấy, tôi suýt
nữa đã buông một câu mỉa mai “Có gì mà may mắn chứ”, thì chợt nhớ đến
lời Seo Ho-jin. -“Anh chỉ cần nói ‘Anh biết rồi, cảm ơn nhé’ là được mà,
sao cứ phải nói vòng vo vậy?” Nhưng mà, mắc gì tôi phải làm thế? “…Rơi
xuống đây không phải tuyết mà là tiền thì mới may mắn.” Hoặc là một ca
khúc nổi tiếng, danh tiếng, hay mức độ nhận diện chẳng hạn. Vì thấy bất
lực quá nên tôi cứ nói đại cho xong, nhưng Seong Ji-won chỉ cong mắt
cười. Nụ cười ấy, trong khoảnh khắc, trông như một vì sao sáng rực trong
đêm tối vậy. “Anh!! Hai người làm gì đó?! Bên này tuyết nhiều lắm
nè!!” Đúng lúc đó, từ đằng xa, Jeong Da-jun – người đã bị tuyết phủ kín
từ đầu đến chân – vẫy tay về phía chúng tôi. Seong Ji-won thấy thế
liền nở nụ cười nhẹ, đứng dậy. “Bọn anh đến ngay!” Thế là chỉ còn lại
mình tôi. Tôi ngồi xuống vị trí mà Seong Ji-won vừa rời đi, tựa đầu ra
sau. “…Phiền phức thật.” [Sao thế? Vì Seong Ji-won à?] Bảng thông báo
hệ thống hiện lên bên cạnh. “Cậu ấy cũng khiến tôi bực thật đấy, nhưng
không phải vì chuyện đó.” Tôi lắc đầu phủi tuyết trên tóc rồi đội lại
mũ áo khoác. Sau khi bình tĩnh lại, đầu óc cũng dần hoạt động bình
thường, tôi càng nhận ra điều này rõ hơn. Việc tôi kiên nhẫn đợi đến khi
Seong Ji-won chịu mở lời, dù bản thân chẳng có lấy một chút kiên nhẫn.
Việc tôi chủ động xử lý chuyện của Yoon Hee-eon, dù chẳng có lợi ích gì
cả. Tại sao tôi lại hành động chẳng giống mình chút nào suốt thời gian
qua, đến bây giờ tôi mới hiểu ra. “…Mình chết chắc rồi.” Tôi thực sự
quan tâm đến Seong Ji-won. Ting! [????] [Sao cơ…?] [Vì không thể tiếp
tục tiến trình kịch bản ư? Không sao đâu, vẫn còn nhiều thời gian mà!]
‘Không chỉ Seong Ji-won đâu?’ Tôi phớt lờ bảng hệ thống đang nói nhảm
rồi quét mắt nhìn từng gương mặt của các thành viên. Nếu họ bảo tôi đừng
xen vào chuyện của họ, liệu tôi có nổi giận không? Kết luận: ‘Tức điên
lên mất.’ Từ khi Jeong Da-jun vướng vào hợp đồng kép, tôi đã có cảm giác
như bị đánh úp sau lưng. Cảm giác bất an ấy vẫn luôn lởn vởn trong đầu,
nhưng vì còn mải lo chuyện cơm áo gạo tiền, lại chẳng muốn thừa nhận nên
tôi cứ vờ như không có gì. Vậy mà giờ đây, sau một năm, tôi buộc phải
thừa nhận điều đó. “Khà…” Tôi quan tâm đến lũ này thật rồi. Không chỉ
lo giữ cái bát cơm của mình, mà còn muốn bảo vệ cả bọn họ. Nếu có ai
khác dám bắt nạt họ, tôi chắc chắn sẽ sôi máu và tìm cách trả đũa cho hả
giận. ‘Rốt cuộc lại có thêm một điểm yếu nữa, chết tiệt….’ [Đừng có ủ rũ
như vậy chứ!!] Từ quán cà phê ở góc phố đối diện, nơi vẫn còn mở cửa,
ca khúc Giáng Sinh của Black Call vang lên nhẹ nhàng. [White Christmas –
Trước mặt em, anh mỉm cười hạnh phúc. Tuyết trắng rơi từ bầu trời cao.
Anh muốn ghi nhớ tất cả những điều này mãi mãi.] “Không phải vậy đâu!!
Agh, oan ức quá đi!” “Này, cá cược không? Cá cược đi?” “Thử xem nào.
Nhưng đổi lại, anh phải cược hết dàn máy chơi game của anh đấy, nghe rõ
chưa?” “Được thôi, cá cược đi.” Giữa tiếng nhạc, tiếng cãi vã ầm ĩ của
đám nhóc lại vọng tới, chẳng biết lần này vì chuyện gì. “Ho-yoon hyung!!
Mau lại đây phân xử coi ai đúng ai sai đi!!” Tôi không trả lời, chỉ
ngẩng đầu nhìn bầu trời. “Mình rốt cuộc phải sống tốt đến mức nào thì
mới được phát quà đây?” [Tôi cũng rất muốn cho cậu thứ gì đó lắm.
Nhưng mà… Seo Ho-yoon, cậu cũng không phải kiểu người sống lương thiện
đâu…] “…Nói gì thì cũng phải biết giữ ý một chút chứ.” Tôi chỉ muốn
than thở một chút thôi mà. [White Christmas – Trước mặt anh, em đã
từng cười rất hạnh phúc.] Tôi nên làm gì tiếp theo đây? Việc thừa nhận
điều này sẽ mang lại giới hạn nào cho tôi? Tôi từ tốn suy xét từng khả
năng một. ‘Cũng chẳng có gì thay đổi lớn cả.’ Dù số lượng “người thân”
mà tôi phải lo lắng có tăng lên, thì nó cũng không ảnh hưởng gì đến tiến
trình kịch bản. Dù sao đi nữa, mục tiêu trở thành idol hạng 1 vẫn không
thay đổi. [Giai điệu Giáng Sinh vang vọng từ nơi xa. Anh muốn ghi nhớ
tất cả những điều này mãi mãi.] Seo Ho-yoon, tên này vẫn sẽ tiếp tục
lợi dụng mọi thứ để đạt được điều mình muốn. …Ngoại trừ các thành viên.
“…Được rồi.” Sau khi sắp xếp lại suy nghĩ, tôi nhìn những bông tuyết
ngày càng dày đặc rơi xuống rồi đứng dậy, tiến về phía lũ nhóc đang ầm
ĩ. “Sao? Có chuyện gì?” “A! Anh nghe đi! Em oan ức muốn chết đây này??”
Con cún nhà tôi sủa loạn lên vì bị oan, nhưng thật ra tôi chẳng nghe lọt
chữ nào cả. ‘Em út à, hyung còn oan ức hơn em nhiều đấy.’ Ca khúc Giáng
Sinh của Black Call đang công phá mọi bảng xếp hạng. Seong Ji-won suýt
làm một chuyện điên rồ chỉ để tìm tôi. Kịch bản chính chẳng có chút
dấu hiệu nào sẽ tiến triển. Từ đầu đến cuối, chẳng có chuyện nào diễn
ra theo ý tôi cả. “-Phải không?” “Mấy đứa cãi nhau vì chuyện nhỏ nhặt
thế này à?” [Đây là lòng tự trọng.] …Ấy vậy mà tôi vẫn thấy ổn.
“……Hah.” Đúng là, đó mới là điều nực cười nhất. Tôi khoanh tay lẩm bẩm.
“Mình không muốn giữ lòng tự trọng, mình chỉ muốn tìm lại cái tâm ban
đầu thôi.” “……???” Bọn nhóc đều đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu. “Jeong
Da-jun.” “Dạ?” Tôi kéo gáy Jeong Da-jun xuống, tựa cằm lên vai cậu nhóc
rồi giả vờ than vãn với giọng đầy u uất. “Ho-yoon này, dạo này thấy đời
khó khăn quá đi…” “……” “……” Không khí lạnh buốt còn chẳng bằng bầu
không khí đông cứng giữa chúng tôi lúc này. Bị tôi ôm chặt từ phía sau,
Jeong Da-jun không thể chạy thoát, đành xoa tay sưởi ấm rồi sợ hãi nói.
“Em cũng thấy khó khăn mỗi lần anh như vậy đó!!” “Hức hức.” “A!
A!! Thật đấy, sao lại thế này?!” Cuối cùng, Jeong Da-jun vùng vẫy rồi
nhảy cẫng lên, ngay khi tôi thả ra, cậu nhóc liền chạy vội đi. Tôi bật
cười khúc khích. Cả bọn nhốn nháo kêu ca, bảo rằng tôi đã lạm dụng aegyo
trên sóng truyền hình, rằng giờ mặt tôi không còn là da thịt nữa mà là
kim cương. “Sao… sao tự dưng lại thành Kang I-chae thế này? Lúc nãy ăn
bánh Giáng Sinh có gì lạ không?” “A, đột nhiên muốn tìm cách cản trở anh
ghê….” “Trời ơi, làm trưởng nhóm mệt quá đi….” “Gì cơ?” Bọn họ nhìn tôi
như thể tôi có bệnh, nhưng thật ra, chính họ mới là người cần lo lắng
cho bản thân. Xin lỗi nhé, mấy đứa. Mấy đứa dính nhầm một thằng điên
rồi. [Merry Merry White Christmas!] …Mà thật ra, tôi cũng chẳng thấy
có lỗi lắm đâu.