PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 155
Chương 155
“Kết—thúc~!” “Ughhh….” Vì đây là sân khấu cuối cùng của năm, cũng chẳng
có giải thưởng nào, nên giờ chỉ còn việc tận hưởng mà thôi. Sau khi
thiêu rụi sân khấu, toàn thân đau nhức rã rời. Không lo mình mắc sai lầm
gì, nhưng vì đã dồn hết sức vào phần dance break, nên bây giờ khớp xương
cứ kêu lạo xạo. ‘Chắc là do tuổi tác rồi….’ “…Cho tôi ít nước với.” “Ơ,
đây đây, uống đi.” Tôi nhận lấy chai nước và nốc cạn trong một hơi. “Giờ
được nghỉ chưa….” “Chắc là… cũng được rồi…” Vì ai cũng chỉ chợp mắt được
chút xíu, nhưng lại cháy hết mình như thể hôm nay là lần cuối cùng đứng
trên sân khấu, nên ngay khi kết thúc màn trình diễn, toàn bộ sức lực
dường như đều tan chảy. Nhưng sau khi trở lại phòng chờ, nghỉ ngơi một
chút, uống ngụm nước lạnh, đầu óc tôi mới dần tỉnh táo lại. ‘…Chắc là
cũng ổn đấy chứ?’ Tôi vẫn chưa xem phản ứng từ công chúng, nhưng chỉ cần
nhớ lại sức nóng từ đám đông phía dưới khán đài cũng đủ biết nó không hề
tệ. Khi theo dõi những sân khấu tiếp theo trong hậu trường, tôi chợt
nhận ra— Những nhóm khác cũng giống hệt chúng tôi, họ đã đổ toàn bộ đam
mê và nỗ lực vào màn trình diễn của mình. ‘Năm sau liệu chúng tôi sẽ
được xếp ở vị trí nào?’ Dù The Dawn đã dần nổi tiếng hơn, nhưng so với
những nhóm khác, chúng tôi vẫn còn thiếu cả tuổi nghề lẫn độ nhận diện.
Những lễ hội cuối năm nơi tất cả các nhóm nhạc hàng đầu đều tụ hội như
thế này chỉ khiến khoảng cách ấy càng rõ ràng hơn. ‘Nhanh thì 2 năm… lâu
thì 4 năm nữa.’ Miễn là The Dawn có thể gia nhập hàng ngũ top-tier, thì
nhiệm vụ của tôi coi như hoàn thành. Tôi không có ý định kéo dài cuộc
chiến này quá lâu. Nhưng mà… “Wow, tiền bối Black Call lên sân khấu
kìa.” Chỉ cần nhìn thấy họ, tôi lập tức hiểu rằng suy nghĩ của mình thực
sự xa vời đến mức nào. “…….” “Wow….” Tất cả các thành viên đều lặng
người, miệng há hốc, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Còn tôi, khi thấy
khuôn mặt được cận cảnh của Joo Woo-sung, chỉ biết chết lặng. ‘Mẹ
kiếp….’ [You can be my King, chỉ cần nói một câu, I can make it right]
Black Call năm nay chỉ phát hành đúng một ca khúc chủ đề, và đó chính là
Kings, một bài hát lấy cảm hứng từ các tác phẩm hội họa kinh điển. Joo
Woo-sung, khoác lên mình chiếc áo choàng đen được thêu chỉ vàng tinh
xảo, trông không khác gì một vị vua thực thụ đứng trên đỉnh cao của giới
idol. ‘Khốn kiếp, làm sao mình có thể đánh bại anh ta chỉ bằng thực
lực?’ Một năm trước, tôi đã từng nghe người ta nói rằng không ai có thể
chiến thắng một thiên tài thật sự tận hưởng sân khấu. Và anh ta đã chứng
minh điều đó bằng chính cơ thể mình. Tôi lại cầm chai nước uống tiếp,
nhưng đúng lúc đó, Jeong Da-jun, người đang yên lặng dán mắt vào màn
hình, bất giác lẩm bẩm. “Chúng ta… bao giờ mới có thể đứng ở vị trí cuối
cùng của đêm diễn?” “Ba năm.” “Hả?” “Lâu nhất là bốn năm.” “…Sao anh
chắc chắn thế?” Vì tôi không có ý định kéo dài nó hơn thế nữa. Không
nhìn sang Jeong Da-jun, tôi chỉ đơn giản trả lời. “Em út à, cứ tin vào
hyung này đi. Không chỉ xe buýt đâu, tôi sẽ cho em đi tàu lượn siêu
tốc.” “…Đừng làm em kỳ vọng quá. Vì khi anh nói gì, em sẽ tin thật đấy.”
“Cứ kỳ vọng hết mức có thể đi.” Giống như mọi lần, tôi rất chắc chắn về
điều đó. Nghe vậy, Jeong Da-jun trông như thể vừa được truyền cảm hứng,
lập tức lao vào ôm tôi. Tôi nhanh chóng nghiêng người né tránh, khiến
cậu nhóc bĩu môi. Đúng lúc đó, một nhân viên hối thúc chúng tôi chuẩn bị
cho phần kết màn. Theo thông lệ, đêm 31 tháng 12, phần kết của các sân
khấu cuối năm luôn có một ca sĩ gạo cội trình bày một ca khúc tràn đầy
hy vọng. Trong khi ca khúc đang vang lên, tất cả các nghệ sĩ lần lượt
tiến lên sân khấu, cùng nhau đếm ngược đến khoảnh khắc giao thừa. Chúng
tôi cũng bước lên cầu thang, hòa vào dòng người đang tiến về phía sân
khấu chính. [Khoảnh khắc này không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu
mới. Hãy cùng nhau hát lên với một trái tim hòa chung nhịp đập—] “Wow~.
Thật sự là năm nay sắp kết thúc rồi.” “Haha, nhưng vì được ở bên nhau,
thế là đủ vui rồi.” [Hãy cùng nhau hát lên, vì chúng ta đã sống trọn
vẹn— Vậy nên, chúng ta xứng đáng được yêu thương.] Mọi người nhẹ nhàng
đung đưa theo nhịp điệu, vỗ tay hoặc giơ tay lên không trung. “Anh.”
[Chúng ta xứng đáng được yêu thương.] Ca khúc kết thúc. Cả khán đài vỡ
òa trong những tràng pháo tay như sấm rền. “Ho-yoon hyung!” Hả, gọi tôi
đấy à? Tôi vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, định làm theo kiểu các
idol khác, vỗ tay hưởng ứng theo bầu không khí của chương trình. Nhưng
ngay lúc đó, Jeong Da-jun đứng bên cạnh chọt chọt vào người tôi. “Ơ,
chuyện đó ấy…” “Cái gì?” Jeong Da-jun nhìn tôi trong chốc lát rồi lặng
lẽ cúi mắt, mấp máy môi như muốn nói gì đó. Tôi định bảo cậu nhóc ngẩng
đầu lên kẻo lọt vào ống kính với dáng vẻ kỳ lạ, nhưng trước khi kịp nói,
Seong Ji-won đã thốt lên. “Ớ! Sắp đến countdown rồi kìa!” “WOAHHH!! CÒN
59 GIÂY NỮA LÀ JEONG DA-JUN THÀNH NGƯỜI LỚN!!” “Wow~.” “Oa~.” “Phản ứng
gì mà nhạt nhẽo vậy chứ!!” [Mọi người ơi! Đây là một khởi đầu mới! Hãy
cùng nhau đếm ngược nào!] Ngay khi MC dứt lời, cả hội trường bắt đầu đếm
ngược chào năm mới. [30! 29! 28!] Những làn hơi trắng phả ra từ miệng
tất cả các nghệ sĩ khi họ đồng thanh hô vang con số. Đứng ở hàng đầu
tiên, Joo Woo-sung đã quá quen với màn countdown này sau nhiều năm, nên
vẫn cười đùa thoải mái với các thành viên Black Call. Trước mắt tôi là
một biển ánh sáng rực rỡ từ vô số lightstick của các fandom khác nhau.
Nhiều nhất vẫn là Black Call, rồi White Cherry, Lia Purple, và hàng loạt
nhóm khác. ‘Mình còn phải vượt qua bao nhiêu người nữa đây?’ Trong lúc
suy nghĩ, tôi bỗng nhìn thấy một mảng ánh sáng màu xanh lam hình tam
giác ngược—lightstick của chúng tôi. Có thể đó là một người đặc biệt đi
cùng ai đó, Có thể là ai đó đến để lưu giữ kỷ niệm, Có thể là một fan
thực thụ đã tham dự để cổ vũ cho chúng tôi. Nhưng dù lý do là gì đi nữa…
Họ vẫn là những người đã đến đây trong đêm lạnh giá này để nhìn thấy
chúng tôi. “17! 16! 15!” Bên cạnh tôi, Jeong Da-jun hào hứng nhảy cẫng
lên, Seong Ji-won cũng vui vẻ hòa theo. “2!” Kim Seong-hyun đếm nhỏ
giọng hơn, trong khi Kang I-chae quay lại nhìn tôi. “1!!” Và cười. Ngay
khi số cuối cùng vang lên, pháo hoa nổ rực rỡ trên bầu trời. “Chúc mừng
năm mới!!” Các MC đồng thanh chúc mừng năm mới, đánh dấu sự khởi đầu của
một năm mới. “Lại già thêm một tuổi nữa rồi!” ‘Lại thêm một năm làm
người 24 tuổi.’ Tự an ủi rằng mình hoàn toàn hợp pháp dù có giả vờ rằng
bản thân mới 24, tôi quay một vòng, quan sát xung quanh. Sau khi cúi đầu
chào khán giả, tôi nhìn quanh. Ai cũng đang chúc mừng nhau, ôm chặt lấy
bạn bè của mình, nói những lời chào đón năm mới. “Vậy là…” Nếu mọi người
thấy ổn thì tốt thôi. Miễn là mấy người vui là được rồi. Mình chỉ muốn
kết thúc nhanh để còn tan làm. Ngay lúc đó— “Seo Ho-yoon!!” Kim
Seong-hyun bất ngờ túm lấy cánh tay tôi. “Chúc mừng năm mới!” Ngay sau
đó, những thành viên khác cũng nhào tới. “Thấy pháo hoa, đèn sân khấu,
nhiệt độ này không? Tất cả đều được chuẩn bị vì chúng ta đấy. Cảm động
thì đừng khóc nhé!” “Haha, anh ấy sẽ khóc à?” “Tôi mà không có 7,1 tỷ
vào tài khoản thì đừng mong tôi rơi nước mắt.” “…Nước mắt của Ho-yoon
đúng là đắt đỏ thật.” Giữa những thành viên đang hào hứng, tôi bật cười.
Khi đó, bài hát mà nhân viên đã thông báo trước vang lên. Đó là tín hiệu
cho thấy lịch trình hôm nay đã kết thúc. — Tôi cùng mọi người rời khỏi
sân khấu, quay lại hành lang dẫn đến phòng chờ, thì cảm giác có ánh mắt
đổ dồn về phía mình. ‘À.’ Là Yoon Hee-eon. Không đời nào hắn ta biết
việc mình bị loại là do tôi. Khi tôi mỉm cười gật đầu với kẻ đang lườm
mình, hắn ta khẽ nhíu mày. Rồi, tôi thấy hắn ta bước về phía mình. ‘Đây
là quà mừng năm mới à?’ Tôi đút tay vào túi, sẵn sàng đáp trả màn gây sự
đầu tiên của năm mới một cách sảng khoái, nhưng ngay lúc đó, có một lực
kéo từ phía sau. “Đồ điên.” Là Joo Woo-sung. “Chúc mừng năm mới nhé.”
Anh ta khoác tay lên vai tôi, liếc nhìn Yoon Hee-eon. Có vẻ như anh ta
thấy Yoon Hee-eon sắp lao vào tôi nên mới chen ngang. ‘Thằng này cũng
thật là…’ Thấy Joo Woo-sung đứng giữa, Yoon Hee-eon nhanh chóng điều
chỉnh nét mặt, chỉ chào mỗi Joo Woo-sung rồi lướt qua chúng tôi. Đương
nhiên, Joo Woo-sung chẳng thèm đáp lại. Tôi nhìn cảnh đó rồi chậm rãi
sánh bước cùng anh ta. “Anh vẫn là một thằng ngốc y như năm ngoái nhỉ?”
“Đây là câu nói khiến tôi bực mình nhất từ đầu năm đến giờ.” Mới đầu năm
được mấy phút mà? Dù sao hành lang phòng chờ cũng đang ồn ào, chắc chẳng
ai nghe được cuộc trò chuyện vớ vẩn của chúng tôi. “Cậu đúng là có tài
thu hút mấy kẻ kỳ lạ, biết không?” “Anh cũng tính mình vào trong đó à,
Joo Woo-sung?” “…Tôi rút lại lời vừa rồi. Câu này mới là câu làm tôi bực
nhất.” Joo Woo-sung cằn nhằn rằng có lẽ trong ba tháng tới sẽ không nghe
câu nào khiến mình điên tiết hơn thế. Đúng lúc đó, nhóm Black Call từ xa
giơ tay gọi anh ta. “Tôi đi đây.” Chẳng biết có phải anh ta đến đây chỉ
để giúp tôi tránh rắc rối không, nhưng sau khi vỗ vỗ vai tôi, Joo
Woo-sung liền hướng về phía nhóm mình. Nhìn theo bóng lưng đó, tôi cất
tiếng gọi. “Woo-sung này.” Lúc còn là PD thì trốn tránh tôi như thể tôi
là bệnh dịch, vậy mà giờ lại cố gắng quan tâm tôi. Thành thật mà nói,
tôi không hiểu nổi. Nhưng— “Tôi cũng chúc mừng anh năm mới nhé.” Chút
lời chúc thế này thì tôi có thể dành cho anh ta. Joo Woo-sung quay lại
với vẻ mặt hơi ngạc nhiên, sau đó bật cười, mắt híp lại thành hình bán
nguyệt. “Ừ.” “……” “Nhưng sao lại nói trống không thế?” “Kỷ niệm năm mới
mà.” “Cái đồ chỉ biết bắt nạt người khác tới cùng…” Dù lầm bầm khó chịu,
Joo Woo-sung vẫn khẽ cười. Trong nháy mắt, anh ta đã đi xa, chẳng thèm
nhìn bất kỳ idol nào khác, mà chỉ bước thẳng đến nhóm Black Call. Tài
năng có, nỗ lực có, giờ còn cả nhân cách nữa. Nhìn một idol nhóm 1 đã
“lột xác” hoàn hảo, rồi nhìn lại bản thân vẫn chưa cải thiện chút nào về
khoản thái độ, tôi nhanh chóng quay đi. “Ho-yoon à! Mau lên!” “Đi đây.”
Năm mới, khởi đầu mới. Tựa như một phép màu khiến ai nấy đều rộn ràng,
cười nói. Tôi băng qua những người đó, xuống bãi đỗ xe để về ký túc xá.
Ở đó cũng đông nghịt người chuẩn bị ra về. Sau khi lên xe van, không
gian yên tĩnh hơn một chút. Lợi dụng lúc đó, Kim Seong-hyun ngồi cạnh
chọc chọc má Jeong Da-jun. “Jeong Da-jun, chúc mừng em trưởng thành
nhé~.” “Uhaha! Cảm ơn anh~.” “Em may mắn thật đấy. Nghe nói từ năm sau,
tất cả trẻ vị thành niên đều phải ở nhà lúc 10 giờ.” (các idol nhỏ tuổi
cũng v) “…Em suýt nữa đã phải đón countdown một mình trong phòng chờ à?”
“Ừ.” Cậu nhóc lầm bầm rằng nếu vậy thì buồn chết mất, rồi nói may mà
mình sinh sớm một năm. Trong khi đó, Kang I-chae chẳng mấy để tâm, chỉ
đùa thêm một câu. “Bây giờ, cuối cùng cũng đến lúc nếm trải sự khắc
nghiệt của xã hội rồi.” “Gì cơ? Chẳng lẽ những gì em trải qua trước đây
chưa là gì sao?” “Vẫn còn xa lắm….” Những thành viên còn chưa hết phấn
khích vẫn cười nói ồn ào. Dù bị đàn anh trêu ghẹo, Jeong Da-jun vẫn cười
toe toét. Cậu nhóc bất chợt quay sang nhìn tôi, người đang ngồi ở hàng
ghế sau. “Anh, cái này!” Cậu nhóc lấy từ túi ra một viên kẹo dúm dó,
chìa ra trước mặt tôi. “Món quà để phổi anh không bị đen sì!!” “Chà~,
quan tâm dữ nha.” “Thỏ của tụi em! Năm mới hãy tiếp tục kiên trì cai
thuốc nhé!” “Cảm ơn lời chúc. Nhưng giờ thì ngồi xa Kang I-chae ra đi.”
Nghe như đang làm thơ ấy. Tuy nhiên, sau khi hoàn thành “bài thơ” của
mình, Jeong Da-jun vẫn chưa nói hết những gì muốn nói, nên tiếp tục quay
sang tôi. “À, còn nữa. Nãy vì countdown nên em chưa kịp nói.” Trên khuôn
mặt tươi cười ấy, Jeong Da-jun khẽ nói. “Em không cần đứng trên sân khấu
cuối cùng trong ba năm nữa đâu.” “Ừ?” “Cứ từ từ cũng được mà, đúng
không? Nếu có lâu một chút thì đã sao, dù gì chúng ta cũng sẽ tiếp tục
mà.” “……Ờ.” Tôi hơi lúng túng. “Ờ… ừm…” Bị chậm mất nhịp phản hồi, tôi
khựng lại, khiến Jeong Da-jun ngược lại còn bối rối hơn. “Sao, sao thế
ạ?” …Trước tiên, tôi bóc viên kẹo mà cậu nhóc đưa, bỏ vào miệng lăn vài
vòng, rồi thay đổi sắc mặt. “―Em điên à? Nói là cứ từ từ cũng được?
Không định bật lên trước khi nhập ngũ sao?” “Ho-yoon hyung đã hoàn thành
nghĩa vụ quân sự rồi còn gì.” “Xin lỗi, nhưng không giống em, Seong
Ji-won và Kim Seong-hyun đến lúc đó sẽ già lắm rồi đấy.” “Seo Ho-yoon,
cậu thực sự định nói chuyện đó ngay từ mùng 1 tháng 1 à??” Kim
Seong-hyun thở dài thườn thượt. “Cái đồ thực tế khô khan….” “Phải dạy
cho đứa mới hai mươi cái vị đắng của xã hội chứ.” Jeong Da-jun nghiêng
đầu một chút nhưng may mà không nhận ra điều bất thường, vẫn vô tư trò
chuyện với Seong Ji-won. Khi đó, từ phía ghế trước, nơi tài xé đang lái
xe, vang lên giọng nói của quản lý đang sắp xếp lịch trình. “Này các
cậu! Nhớ gọi điện hoặc nhắn tin cho gia đình đấy!” “A, vâng ạ!” Jeong
Da-jun lập tức rút điện thoại ra. Kim Seong-hyun thì có vẻ đã nhắn xong
từ trước, chỉ khẽ gật đầu. ‘Ngay từ đầu năm mới đã vậy rồi…’ Thay vì
nhắn tin cho Seo Ho-jin, tôi chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. ‘Năm mới
mà tấn công dữ dội quá….’ Tách! Một tia flash lóe lên khiến tôi nheo mắt
quay lại. Bên cạnh tôi, Kang I-chae đang cười toe toét, hạ chiếc máy ảnh
Polaroid xuống. “Làm gì đấy?” “Ahaha.” Trong khi mọi người đang nhắn tin
cho gia đình, cậu ta lại lục lọi ghế sau và tìm thấy chiếc Polaroid của
mình. “Chụp ảnh theo phong cách bạn trai~. Định đăng lên tài khoản chính
thức đó.” “Tôi là bạn trai cậu chắc?” “Ôi trời~, nếu là người yêu của em
thì em không thích đâu~.” Kang I-chae bật cười khúc khích, vừa vẫy tấm
ảnh cho khô vừa hỏi. “Nhưng mà này, Seo Ho-yoon, sao trông anh cứ lơ
đễnh vậy? Là năm mới mà, phải tận hưởng vui vẻ chứ!” “Đang chìm đắm
trong cảm xúc lúc sáng sớm, đừng làm phiền.” “Ai chà~.” Kang I-chae cũng
chỉ đùa lại một câu, sau đó xem ảnh rồi đưa sang phía tôi. Hình ảnh dần
hiện rõ. “Sao? Đẹp chứ?” “Chụp tốt đấy.” “Em sẽ chụp cho anh vào năm sau
nữa.” Kang I-chae cười tít mắt. “Sinh nhật năm mới mà chụp mỗi thành
viên một tấm cũng hay nhỉ? Sau này gom lại xem chắc thú vị lắm.” Nếu
tính theo tiến trình của kịch bản, thì có thể kéo dài khoảng hai, ba,
thậm chí bốn năm. ‘Ít nhất cũng chụp được ba, bốn lần nữa.’ “Nhưng cậu
chụp xong lại vứt vô ngăn kéo rồi quên mất, đúng không?” “Vậy nên em
tính để vào ngăn kéo của Seong-hyun hyung. Nhờ cả vào anh nhé~.” “……Rốt
cuộc thì vẫn là tôi phải quản lý à.” “Ah! Cho em xem với!” Seong Ji-won
nhận lấy bức ảnh từ Kang I-chae. Nhìn hai người ríu rít trò chuyện cùng
nhau, tôi chống cằm lặng lẽ quan sát. “Đẹp thật! Tôi cũng sẽ chụp cho
mọi người!” “Ồ, tuyệt đấy~.” “Thật sự, nếu gom lại từng năm thì sẽ rất
tuyệt!” ‘Seong Ji-won.’ -“Nếu có ai đó muốn biết đến mức sẵn sàng lén
lút quan sát, dối trá, che giấu, thì đều có lý do của họ.” Dù có lạc lối
đôi chút, nhưng không thể phủ nhận rằng cậu ấy là một người thông minh.
-“Dù là ai đi chăng nữa, cũng đều có thứ mình khao khát.” Đó cũng là
điều tôi nhận ra ở tuổi này, nhưng Seong Ji-won thì đã biết từ lâu rồi.
‘Cậu ấy nói đúng.’ “Anh thấy sao? Đây có phải kế hoạch ổn không?” Tôi
cũng có thứ mình khao khát muốn biết. “Ừ, cũng được.” Tôi nhìn Kang
I-chae. Người mà sau khi rời khỏi thế giới này, tôi sẽ không thể gặp
lại, hoặc nếu có gặp ở thế giới gốc, cũng chẳng nhớ gì về tôi. Nếu cậu
ta biết được suy nghĩ này, chắc sẽ thấy buồn. “Vậy thì năm sau cứ chụp
tiếp đi.” Tôi không nói điều gì mà mình không thể giữ lời, thế nên không
sao cả. “Hyung, vậy cảm giác khi bước sang hai mươi bốn tuổi thế nào?”
“Xúc động vl.” “…Hả? Em thì thành người lớn nên vui là đúng, nhưng sao
anh cũng thế?” “Còn trẻ mà.” “Bình thường thì phải ngược lại chứ??” Mấy
đứa này làm sao mà hiểu được. Tôi vừa trẻ ra đấy.