PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 191
Chương 191
“Ngon quá~.” Trong khi fan đang khóc lóc tìm kiếm “bé con của họ” trên
mạng, thì Jeong Da-jun lại đang bận bịu nhai thịt nướng, được phục vụ
tận nơi bởi quản lý, trợ lý quản lý, và cả các thành viên trong nhóm.
“Ngon lắm à?” “Vâng!!” Sau khi kết thúc ghi hình vòng 3, chúng tôi quyết
định ăn mừng bằng một bữa thịt nướng. Như một vị tướng vừa thắng trận,
quản lý của chúng tôi đã vung chiếc thẻ công ty lên cao đầy hào hứng, và
thế là cả nhóm lập tức kéo đến quán thịt nướng. Tôi liếc nhìn cửa sổ hệ
thống nổi phía trên đầu Jeong Da-jun. [Jeong Da-jun đáng yêu đến mức
muốn cho ăn toàn thịt bò hảo hạng.] Cậu nhóc là do mày nuôi chắc? [Hát:
B- | Nhảy: A- | Giải trí: B+ | Diễn xuất: C- | ???: ??? Sức hút: B+]
Nhìn chỉ số của cậu ấy, tôi dần hiểu ra lý do khiến cậu ấy luôn bất an.
‘Vậy chỉ số không phải là tuyệt đối sao?’ Tôi đang suy nghĩ về sự khác
biệt thì chợt thấy Jeong Da-jun, vẫn đang gặm dở miếng sườn, lặng lẽ
quét mắt qua các anh trong nhóm. “Mấy anh.” Cậu nhóc đặt xuống phần
xương đã ăn sạch và lên tiếng. “Thật lòng mà nói, có em út trong nhóm
thấy cũng không tệ đúng không?” “Tất nhiên rồi~!!” Ngay lập tức, Seong
Ji-won—ngồi cạnh cậu ấy—liền gắp một miếng sườn đầy thịt đặt vào bát của
cậu, vừa cưng nựng vừa vỗ vai. Jeong Da-jun nhe răng cười đầy mãn
nguyện. Thực tế, cậu nhóc đã chiếm trọn sân khấu trong màn trình diễn
nhóm. Dù giọng ca chính của High Five không bị lu mờ, nhưng có thể thấy
rõ các thí sinh khác bị lép vế. Về số phiếu bầu của khán giả, The Dawn
vẫn bị High Five nhỉnh hơn đôi chút. Nhưng về điểm số từ ban giám khảo,
Jeong Da-jun hoàn toàn vượt trội. Và kết quả— The Dawn đã giành hạng
nhất trong bảng Performance Unit. High Five đứng thứ hai, TEW đứng thứ
ba. Có nghĩa là, cậu em út của nhóm đã vượt qua tất cả những tên tuổi
sừng sỏ để giành chiến thắng. “Ăn nhiều vào.” “Vâng!!” Chắc là sau khi
khóc sưng cả mắt, cậu nhóc cũng đói lắm rồi. “Mà sao em có thể làm tốt
vậy? Trình diễn còn đỉnh hơn cả lúc tổng duyệt nữa.” “À, chuyện đó ạ!
anh Ho-yoon đã cho em lời khuyên đấy.” “…….” “Anh ấy bảo cứ nghĩ rằng
mấy người còn lại đều ‘vô dụng’ là được….” “Khoan đã…!!” “Này!! anh mà
lại dạy em mấy thứ đó sao??” “Ơ, nhưng em ấy đã là người lớn rồi mà….”
Kim Seong-hyun, đang rót soda vào cốc của Jeong Da-jun, quay sang nhìn
tôi đầy khó hiểu. Jeong Da-jun vội đảo mắt qua lại giữa hai chúng tôi
rồi lắp bắp. “Cái, cái đó thì cũng đúng, nhưng mà…! Còn nhiều thứ khác
nữa! Như chuyện hồi trước anh nói ấy, nếu thấy ấm ức thì hãy nằm lên
giường mà suy nghĩ….” “…Là bảo em đi ngủ trước đi chứ gì?” “Ơ, hình
như không phải…” Jeong Da-jun cố gắng nhớ lại, nhưng sau một hồi vò đầu
bứt tóc, cậu nhóc bỏ cuộc và thay vào đó cầm một miếng rau xà lách lên.
“Thôi, kệ đi. Quan trọng gì nữa đâu.” Cậu nhóc đặt năm miếng thịt lên
trên rau, thêm cả kimchi, rồi nhét cả vào miệng trong một lần cắn. “Em
đã là.m tốt rồi mà.” (Nói lúng búng do đang nhai thịt.) Cậu nhóc cười
tít mắt, hạnh phúc tràn ngập trên gương mặt. Tôi cũng nhìn cậu nhóc,
và mỉm cười đáp lại. “Em út của chúng ta giờ trưởng thành thật rồi~.”
Sau đó, bữa tiệc thịt nướng tiếp tục diễn ra trong sự hân hoan. Tuy
nhiên, khi hóa đơn xuất hiện với con số vượt quá dự kiến, quản lý của
chúng tôi suýt thì run bần bật. Cuối cùng, tôi đành rút thẻ công ty quẹt
một phát rồi cùng cả nhóm bước ra khỏi quán. Công nhận, ăn bằng tiền
công ty vẫn là ngon nhất. Vừa xoa bụng đầy mãn nguyện, tôi vừa nhìn thấy
cảnh tượng trước mắt—Kang I-chae đang bám dính lấy Jeong Da-jun, vừa mè
nheo vừa chọc ghẹo. Jeong Da-jun có vẻ bực bội, đang tự trấn an chính
mình trong khi xoa ngực. “Da-jun à, em là người lớn rồi, là người lớn.
Loại khiêu khích này phải biết phớt lờ đi chứ….” “Đúng đúng~.” “……Phớt
lờ nào.” “Là người lớn thì phải biết bỏ qua chứ~.” “…Phớt lờ….” “Em út
của chúng ta là một người lớn siêu ngầu~.” “Aaaah!!! Thật là!!” Cậu nhóc
cuối cùng cũng hét lên đầy ức chế. Nhìn cảnh hai người họ quay về trạng
thái cãi nhau như thường lệ, tôi bật cười, rồi quay sang Seong Ji-won,
Kim Seong-hyun và các quản lý. “Tôi sẽ ghé công ty một lát rồi về ký túc
xá sau.” “Hả? Để làm gì?” “Tôi có chút chuyện muốn gặp đội kế hoạch.”
Trong suốt quá trình tham gia Shining Star Season 2, tôi đã tính toán
nhiều thứ và có vài điều cần suy nghĩ. “Vậy thì đi cùng quản lý của
mình. Đi một mình nguy hiểm lắm.” Tôi vốn muốn đi một mình cho tiện,
nhưng lời quản lý nói không sai. Sau khi gật đầu đồng ý, tôi thấy anh ấy
thì thầm gì đó với trợ lý quản lý. “Gặp lại ở ký túc xá sau nhé.” Sau
khi tạm biệt các thành viên, tôi cùng trợ lý quản lý bắt taxi đến công
ty. Vòng chung kết sắp đến gần, và kết quả bây giờ đã có thể dự đoán
được phần nào. Nhờ màn trình diễn Cross Unit ở vòng hai, chúng tôi đã
cân bằng được điểm số. The Dawn hiện đang đứng thứ hai, ngay sau High
Five. Verse và Try vẫn còn đang tranh giành vị trí thứ tư và thứ năm,
khó có khả năng bứt phá. Nhưng TEW thì khá khó đoán. “…Hmm.” Vấn đề là
hệ thống tính điểm của vòng chung kết. Những vòng trước chỉ dựa vào số
phiếu bình chọn trực tiếp tại trường quay. Nhưng vòng cuối cùng lại là
bình chọn livestream, và điểm số cũng nhân lên gần ba lần. “Liệu chúng
ta có thể giành hạng nhất không?” Không. “Phải giành được.” Có một cách
chắc chắn để đảm bảo chiến thắng. “…Nhưng mà.” Tôi còn đang suy nghĩ,
thì trợ lý quản lý chợt lên tiếng. “Màn trình diễn hôm nay rất tuyệt.”
Vì nãy giờ tôi chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nên có vẻ anh ta thấy
lạ mà bắt chuyện. Trợ lý quản lý này vốn không phải kiểu hay nói nhiều,
nên tôi hơi ngạc nhiên. Cũng có thể trông mặt tôi bây giờ chẳng mấy vui
vẻ. “À, cảm ơn anh.” “Tôi nói thật đấy.” Sau câu đó, anh ta lại quay
nhìn thẳng về phía trước, không nói gì thêm. Một lát sau, tòa nhà công
ty dần hiện ra. “À, cho tôi xuống ở đây.” Sau khi xuống xe, tôi cho
trợ lý quản lý tan ca rồi một mình bước vào tòa nhà. Đang định đi thẳng
lên tầng, tôi chợt thấy ai đó ngồi xổm bên cạnh thang máy ở sảnh tầng
một. Một người đang hút cạn ly cà phê bằng ống hút—Min Ji-hun. “…Ồ!” Tôi
tính mặc kệ mà đi luôn, nhưng hắn ta lại nở nụ cười rạng rỡ, đứng bật
dậy chắn ngay trước mặt tôi. “Tuyệt vời! Tôi vừa định nhắn tin cho cậu
thì gặp ngay đây.” Lần cuối gặp hắn ta chắc cũng đã gần nửa năm trước.
Mái tóc nâu nhạt của hắn khẽ lay động khi bước lại gần. “…Ai vậy?”
“Này~, giọng điệu chua ngoa này tôi nhớ lắm đấy.” “Nói nhanh đi.” “Haha,
chẳng lẽ chúng ta chỉ gặp nhau khi có chuyện cần bàn thôi sao?” Dĩ nhiên
rồi. Min Ji-hun cúi xuống lấy ra một ly frappuccino từ khay đựng nước
rồi đưa cho tôi. hắn ta không phải kiểu người lấy đồ ăn ra để trêu đùa,
nên tôi nhận lấy mà không nghĩ ngợi gì. Nhưng thay vì vào thẳng vấn đề,
hắn ta cứ thong thả câu giờ. “Dù cả hai đều bận rộn đến đâu, nhưng cũng
quá đáng lắm khi suốt nửa năm rồi mới gặp lại đấy.” “Nhưng tôi vẫn
thấy cậu thường xuyên mà.” “…Hả?” (Min Ji-hun lớn tuổi hơn nam 9,
nhưng mà biết tuổi thật n9 là 33t nên cứ kêu anh lúc 2 người) Jeong
Da-jun thường lén xem phim có Min Ji-hun đóng rồi lặng lẽ sụt sịt trong
ký túc xá. Bộ phim thảm họa mà Min Ji-hun đóng vai một sinh viên đại học
mơ ước trở thành lính cứu hỏa đã chứng minh danh hiệu “bảo chứng phòng
vé” của hắn ta, khi cán mốc 10 triệu khán giả. “-À!! Ý cậu là đã xem
phim của tôi đúng không?” “Không, tôi không thích cậu nên không xem.”
“…….” “Jeong Da-jun xem đấy.” Nhìn Min Ji-hun bĩu môi ra vẻ bị tổn
thương, tôi bỗng thấy tâm trạng tốt hẳn lên. “Cậu đến đây vì muốn xin
chữ ký cho em gái đúng không?” “…Sao anh biết?” “Nhìn cái túi mua sắm
cậu xách vội vàng mà không đoán ra được chắc?” Chưa kể, hắn ta còn cố
tình chọn đúng món tôi thích rồi đợi sẵn trước công ty. Tôi nhai nhai
đầu ống hút, rồi giơ tay ra với hắn ta. “Đưa đây.” “???” Min Ji-hun tròn
mắt nhìn tôi, có vẻ bất ngờ. “Trước khi tôi đổi ý thì nhanh lên.” “…Ừ,
vâng.” Hắn ta vội vàng lôi album, poster và đủ thứ khác ra khỏi túi.
“Cậu mang nhiều thật đấy.” Tôi mở nắp bút bằng miệng, rồi ký tên thật
nhanh. Trong lúc đó, Min Ji-hun hơi nheo mắt lại. “Sao nay lại dễ dàng
thế?” “Nếu là cậu thì tôi không bao giờ làm đâu. Nhưng vì em gái cậu là
fan của Noeul nên tôi mới ký đấy.” “Ừm~. Cảm ơn nhé.” “Nếu muốn cảm ơn
thì sau này đi ăn với Jeong Da-jun đi.” “…Hả?” “Nó là fan cứng của cậu
đấy.” Min Ji-heon chớp mắt một lúc, rồi đột nhiên đưa tay che miệng, giả
bộ ngạc nhiên. “Wow, cái gì đây?” “…….” “Haha, không lẽ cậu thực sự có
tình cảm với mấy thành viên trong nhóm hả? Tôi biết cậu dễ mềm lòng,
nhưng mà tình cảm sâu sắc này đến hơi sớm đấy?” “Min Ji-hun, hôm nay cậu
lại lắm mồm ghê nhỉ.” Tôi trề môi, rồi đẩy xấp poster và album đã ký vào
tay hắn ta. Hắn ta nhăn mày một chút, nhưng vẫn cẩn thận nhét mọi thứ
vào túi mua sắm. “Dù sao thì, thấy anh vẫn khỏe mạnh là tốt rồi. Có
người tốt ở bên cũng là điều may mắn.” “……” “Thật ra tôi cũng hơi lo cho
anh, nhưng có vẻ anh ổn.” “Sao cậu lại lo cho tôi?” “Tôi cũng quan tâm
đến anh mà~.” Min Ji-hun nói với vẻ thản nhiên, rồi lại tiếp tục hút cà
phê. “Dù sao cũng cảm ơn nhé. Chae-yeon chắc sẽ thích lắm. Dạo này nó
đang stress vì cuộc thi.” “Vậy à.” “Nó cứ phải thích tôi là được rồi,
sao cứ phải tự làm khổ bản thân như vậy chứ?” “Em út nào cũng thế cả…”
Tôi lỡ miệng nói mà không suy nghĩ, rồi vội vàng ngậm miệng lại. Nhưng
dù có hành động ngốc nghếch đến đâu, Min Ji-hun vẫn nhanh chóng nắm bắt
được chi tiết đó. “Em út?” Chết tiệt. Tôi chưa bao giờ đề cập đến chuyện
có em trong môi trường làm việc. Vì tôi không biết thông tin đó sẽ bị sử
dụng như thế nào. Tôi lảng tránh ánh mắt hắn ta, nhưng Min Ji-hun vẫn
kiên trì nhìn chằm chằm. “…Anh có em sao?” “Wow~!! Hai người làm gì ở
đây vậy?” Giữa lúc tôi và Min Ji-hun đang đối thoại căng thẳng, một
giọng nói đột ngột chen vào. Tôi giật mình quay lại—quản lý của tôi đang
đứng đó, nhìn chúng tôi chằm chằm. “…Anh làm gì ở đây thế? Không phải
anh về ký túc xá xong rồi tan ca rồi sao?” “Tôi còn chưa báo cáo xong…”
Quản lý ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía Min Ji-hun.
Thấy vậy, tôi cũng nhìn theo. Sau một thoáng im lặng, Min Ji-hun bất ngờ
nở nụ cười. “Ah, xin chào~.” “Xin chào, Min Ji-hun! Tôi đã khóc sưng mắt
khi xem phim của cậu đấy!!” Gì đây? Từ khi nào mà quản lý của tôi lại là
fan của hắn ta? Quản lý thậm chí còn không để ý đến ánh mắt sắc lẻm tôi
đang ném qua, mà mặt mày đỏ bừng, hớn hở bắt tay với Min Ji-hun. Nếu cứ
để vậy, chắc anh ta sẽ đứng lắc tay mãi không buông mất. Tôi đành kéo
anh ta lùi lại rồi hất cằm về phía Min Ji-hun. “Nếu xong việc rồi thì đi
đi, Min Ji-hun.” “Ừa, cũng đang định vậy đây.” Nhưng trái ngược với lời
nói, hắn ta vẫn đứng đó, dù đã gom hết đồ vào túi. Hắn ta cứ chần chừ
như thể có gì đó muốn nói, nên tôi nheo mắt ra hiệu “Đi lẹ đi, còn gì
nữa?” Nhưng quản lý của tôi lại ngây thơ hỏi. “Cậu còn chuyện gì nữa
sao?” “…Haha, không, tôi đi ngay đây.” Min Ji-hun liếc nhìn tôi lần
cuối, nhún vai rồi cười nhạt. “Cảm ơn vì chữ ký nhé~.” “Ừ.” Hắn ta quay
lưng đi, nhưng trước khi bước đi hẳn, lại ném một câu cuối cùng. “Cố lên
nhé, Anh.” Chết tiệt! Hắn ta thực sự không bao giờ để tôi yên mà. Tôi
lắc đầu ngán ngẩm, bực bội nhìn theo bóng hắn ta khuất dần. Ngay lúc đó,
quản lý chợt lên tiếng. “…Nhưng, tại sao cậu ấy lại gọi Ho-yoon là ‘anh’
nhỉ?” “……” “A!!” Mắt anh ta bỗng mở to đầy kinh ngạc. “Đây chính là…
nhập vai quá sâu sao?” “Haa…” “Hai người gặp nhau là lại tự động nhập
tâm vào vai diễn trong Máy Ảnh hả?” Giá mà anh bớt nhạy bén đi chút thì
tốt rồi. Tôi thở dài, tặng cho anh ta một cái lườm đầy ý tứ. Nhưng quản
lý của tôi chỉ nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh cảm động. “Dù Min Ji-hun là
bậc thầy về diễn xuất phương pháp, nhưng Ho-yoon của chúng ta cũng không
kém cạnh đâu!!” Không phải diễn xuất phương pháp, mà là phương pháp của
một thằng điên đấy… Nhìn quản lý của mình hào hứng tâng bốc The Dawn,
tôi chỉ có thể câm nín. Dù sao đi nữa, một điều không thể phủ nhận là
Min Ji-hun thực sự là một kẻ quái kiệt. “Tại sao lần nào gặp cũng thấy
khó chịu thế này chứ.” Nhưng dù sao thì, có một chuyện quan trọng hơn
Min Ji-hun rất nhiều. Tôi tạm biệt quản lý, rồi tiến về phòng kế hoạch,
bắt đầu động não về cách tạo dấu ấn cho sân khấu cuối cùng. Thông báo
về vòng chung kết của Shining Star—giờ đã cận kề.