PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 230
Chương 230
[À FNL buồn cười quáㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ] “Trời ạ, FNL buồn cười chết
mất ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ” Kể từ sau “Cậu có muốn hát với tôi không?”, số
lần được mời tham gia chương trình giải trí và quảng cáo đã tăng lên
đáng kể, và nhờ có FNL tham gia nữa nên thời gian hoạt động cũng kéo dài
hơn. [Tiêu đề: Bạn trai 5 phút thực sự đỉnh lắm… Kim Seong-hyun đúng
chuẩn bạn trai ấm áp, nhưng cứ chút lại chạy đi giúp ai đó, nhìn thì
ngầu nhưng mà tức điên!]
ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ
Danh hài Ji Yoo-jung cũng thực sự buồn cười nữa. Ji Yoo-jung: “Cái gì
đây… sao tự nhiên lại giúp tôi?” Ji Yoo-jung: “Gì chứ… sao cứ mỗi 0.5
giây lại đi giúp người khác thế?” Ji Yoo-jung: “Cái gì đây… sao lại cười
với vẻ mặt mãn nguyện như vậy?”
ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Kim Seong-hyun cứ như
đang đóng phim siêu anh hùng, đi đâu cũng giúp người khác. Ah… thực sự
đúng là trò đùa vô lý kinh điển… └ Đúng là Seong-hyun nhà chúng ta! └└
Ủa? Seong-hyun là ai cơ? Tôi chỉ thấy có ánh sáng ở đó thôi??
└└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ [Tiêu đề: Sao ekip sản xuất
FNL lại có thể chọn điểm gây ức chế giỏi thế nhỉ?] Jeong Da-jun cũng là
một “bạn trai 5 phút” gây ức chế thực sự. Dù có kịch bản đi nữa, nhưng
một idol có thể nói giọng lóng của học sinh linh hoạt thế này… là lần
đầu tiên tôi thấy đó. Jeong Da-jun: “Gì dọ? Ồ, Carrie~” Ji Yoo-jung:
(run run run run) Jeong Da-jun: “Hành tây? Ồ, onion~” Ji Yoo-jung: “Chia
tay đi.” Jeong Da-jun: “Ừ công chúa giận rồi chứ gì~” Ji Yoo-jung:
“(Chết tiệt, chia tay ngay lập tức!)” Mấy đứa à… đúng rồi, các cậu là
idol, nhưng… Mấy đứa điên này… ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Đúng là FNL
luôn tạo chủ đề bàn tán mỗi lần phát sóng, nhờ các tiểu phẩm mà từng
thành viên đều thể hiện được sức hút và màu sắc riêng của mình, khiến
phản ứng của fan cũng rất tích cực. Tuy nhiên… [SJW đã làm thực tập
sinh 7 năm ở đó, thế thì ý nghĩa là gì? ㅋㅋ Chắc đã thấy đủ mọi thứ rồi
chứ gì. Vậy mà cứ giả vờ có hình tượng trong sạch, buồn cười thật.] [Đi
nghĩa vụ quân sự cùng nhau điㅠ] Những tin đồn về Seong Ji-won không dễ
dàng lắng xuống như mong đợi. “Hừm.” Dù nhìn thế nào cũng không thấy tự
nhiên chút nào. Cảm giác như có ai đó liên tục ném thêm củi vào lửa và
châm dầu vào nó vậy. ‘Mà, cũng đã bảo Kim Jae-yeon tìm hiểu rồi.’ (ÔNG
SĂN TIN) Trước mắt chỉ có thể làm tốt việc của mình thôi. . Sau khi kết
thúc buổi phỏng vấn tạp chí, lịch trình cuối cùng trong ngày là ghé qua
khu nghỉ dưỡng. Tòa nhà hai tầng màu trắng theo phong cách Đông Nam Á,
xung quanh có những chậu cây cọ lớn, bên cạnh là hồ bơi màu xanh ngọc
lấp lánh dưới bầu trời mùa hè trong trẻo. “I-chae, bắt đầu phỏng vấn
nhé~.” Với khung cảnh đó làm nền, Kang I-chae đang quay video phỏng vấn
cảm nghĩ cá nhân để đăng lên YouTube. Những video thể hiện suy nghĩ chân
thành của idol đang được fan yêu thích, nên đội ngũ lên kế hoạch đã
quyết định bổ sung nội dung này như một phần khép lại đợt quảng bá. Vì
đã nhiều lần hợp tác quay các nội dung tự sản xuất, không khí trong buổi
ghi hình trở nên vô cùng ấm áp nhờ những câu trả lời hài hước của Kang
I-chae. ‘Kang I-chae vẫn vậy mà.’ Tôi liếc nhìn Seong Ji-won đang mỉm
cười mãn nguyện khi quan sát cảnh tượng ấy. Sắc mặt không có gì khác
biệt. Ji-won không phải kiểu người thường xuyên lướt mạng, mà ngay cả có
thấy, dạo gần đây nhìn cậu ấy có vẻ chẳng bận tâm lắm. Nhưng cuộc trò
chuyện với Chae Jung-woo cứ ám ảnh mãi trong lòng tôi. “…Sao nhìn tớ ghê
vậy?” Nhận ra ánh mắt của tôi, Seong Ji-won nhíu mày khó hiểu. “Gần đây
cứ nhìn tớ chằm chằm hoài.” Vì đã bị đánh giá là bảo vệ thái quá rồi,
nên tôi quyết định cứ làm tới luôn. “Sao? Ngứa mắt à?” “…Không, không
hẳn thế.” Bị cuốn theo nhịp điệu của tôi, Seong Ji-won gãi cổ với vẻ bối
rối, định nói gì đó thì đột nhiên tiếng cười vang lên từ khu quay phim.
“Ơ kìa, cười nhiều quá rồi đấy~?” Có vẻ Kang I-chae lại vừa pha trò gì
đó, khiến nhân viên bật cười khúc khích. “Vậy, câu hỏi cuối cùng nhé.
Dạo này có nhiều ý kiến cho rằng phong cách sáng tác của cậu ngày càng
mang tính đại chúng hơn, cậu nghĩ sao về điều này?” Dường như đã đoán
trước câu hỏi, Kang I-chae chống cằm và điềm nhiên trả lời. “Ờ thì….”
Sau đó nở một nụ cười tinh nghịch. “Tôi chỉ đang suy nghĩ làm sao để
được yêu thích hơn thôi.” Kang I-chae, đúng là rất biết cách ứng biến.
Buổi phỏng vấn kết thúc với câu trả lời đó. Sau khi hô vang “Tan làm!”,
đội ngũ sản xuất nhanh chóng thu dọn thiết bị. Tôi và các thành viên
cũng lững thững tiến về xe, nhưng bị quản lý chặn lại. “Không không!”
Anh ta dang hai tay và lắc đầu liên tục. “Hôm nay mấy đứa sẽ nghỉ lại
đây đấy!” Bị bất ngờ, tôi híp mắt nhìn road manager (người quản lý lịch
trình), anh ta cũng gật đầu xác nhận. Lúc đó, Lee Ji-hyun đi ngang qua
và giải thích thêm. (cô gái nv công ty) “Vì lịch trình hôm nay không còn
nữa, ngày mai cũng bắt đầu muộn, nên cả nhóm được sắp xếp nghỉ ngơi ở
đây đấy!” “Bọn em nghỉ ở ký túc xá cũng được mà.” “Ây da~. Ho-yoon, đôi
khi cũng phải thả lỏng và tận hưởng ở một nơi mới chứ!” …Gì đây. Tôi im
lặng nhìn chằm chằm, Lee Ji-hyun thì càng trâng tráo, dang hai tay ra.
“Dĩ nhiên, kèm theo 100 tấm ảnh chụp tự nhiên.” “……” “Bầu không khí mùa
hè! Thanh xuân của đời tôi! Những bức ảnh khiến người ta cảm thấy tội
lỗi khi lén nhìn vào một trang ký ức quý giá! Chỉ 100 tấm thôi, không
nhiều đâu.” Không cần đoán cũng biết là định đăng lên SNS. Phải rồi,
trên đời này đâu có chuyện giúp đỡ mà không có điều kiện. Gần đây trên
mạng bắt đầu có những ý kiến cho rằng lịch trình của The Dawn quá dày
đặc. DAPA Entertainment – kẻ thù của Noeul, nhân cơ hội này đã cung cấp
khu nghỉ dưỡng cao cấp để chúng tôi thư giãn, đồng thời chụp ảnh đẹp để
xoa dịu fan. “Thôi được rồi.” Nhìn Lee Ji-hyun ngẩng cao đầu đầy tự tin,
tôi bật cười. Vì không phải yêu cầu khó khăn, tôi đồng ý, road manager
cũng đưa máy ảnh cho chúng tôi. Sau đó, tôi đứng yên nghe Lee Ji-hyun
thao thao bất tuyệt chỉ dẫn góc chụp sao cho đẹp. “Không bỏ lỡ cơ hội
nhỉ, Lee Ji-hyun. Chắc cô sẽ lên chức nhanh thôi.” “Đương nhiên rồi. Tôi
sẽ nuốt trọn tất cả trong thời gian sớm nhất!” Lee Ji-hyun cười đắc ý,
chào tạm biệt rồi nhanh chóng rời đi cùng nhân viên. Quản lý và quản lý
lịch trình nhắc đi nhắc lại rằng ngày mai sẽ đến đón và dặn nếu có
chuyện gì thì hãy liên lạc, rồi mới lái xe rời đi. “Tôi đi nghỉ đây.”
“Được~, bọn em đi mua đồ!” Có lẽ vì vẫn là mùa hè, nên dù trời đã tối
khá lâu, bầu trời vẫn còn le lói ánh sáng. Tôi bước vào một căn phòng
trống, nằm dài trên giường. Chụp ảnh thì Kang I-chae sẽ lo, đồ ăn thì cứ
để Jung Da-jun và Seong Ji-won, hai kẻ hăng hái chạy đi mua đồ đầu tiên,
giải quyết là xong, vậy nên việc duy nhất tôi cần làm là nghỉ ngơi…. “…
Thật lạ lẫm.” Công việc cứ nối tiếp công việc. Mỗi lần về đến ký túc xá,
tôi đều gục xuống ngủ ngay, nên việc chỉ nằm không thế này là lần đầu
tiên sau một thời gian dài. ‘Hay là làm gì đó nhỉ?’ Nhân lúc có thời
gian rảnh, tôi nghĩ đến việc lên kế hoạch cho một nội dung đơn giản,
nhưng đúng lúc đó, cánh cửa bật mở. “Seo Ho-yoon, cậu đang làm gì vậy?”
Là Kim Seong-hyun. “Hít thở.” “Cậu hít thở chăm chỉ ghê.” Thấy cũng hợp
lý, tôi thử đề xuất mấy ý tưởng vừa nghĩ ra với Kim Seong-hyun. “Làm nội
dung nấu ăn thì sao?” “Nhảm nhí, nghỉ ngơi đi.” “Hay thử quay camera
ẩn?” “Cậu nên đi ngoáy tai thì hơn.” Như thể đang nhai bánh bao hấp mà
vô tình cắn trúng ớt xanh. Tôi đang tận hưởng lời châm chọc hiếm hoi thì
Kim Seong-hyun kéo chăn phủ lên người tôi rồi cuộn tròn lại. Sau đó, anh
ấy ngồi phịch xuống ghế, nhìn tôi và nói. “Cậu làm việc quá sức rồi. Đôi
khi cũng phải nghỉ ngơi chứ.” “Sau Shining Star tôi có nghỉ rồi mà.”
“Seo Ho-yoon, lúc đó cậu có ổn không?” Kim Seong-hyun chép lưỡi đầy bất
lực. “Cậu cứ như người không biết cách nghỉ ngơi vậy.” Vì cũng không có
ý định dậy, tôi cứ nằm yên. Kim Seong-hyun bắt đầu rút một cuốn sách từ
kệ, lật vài trang rồi lại đặt xuống, lặp đi lặp lại. “… Cậu có xem phỏng
vấn của Kang I-chae không?” Trong sự im lặng chỉ còn lại tiếng giở sách,
một lúc sau, giọng nói dè dặt của Kim Seong-hyun vang lên. “Tôi có xem.”
“Cậu ấy có vẻ thay đổi nhiều, đúng không?” Tôi liếc mắt nhìn, thấy Kim
Seong-hyun lại lấy một cuốn sách khác. Rõ ràng anh ấy không có ý định
đọc. Hóa ra đây mới là điều anh ấy muốn nói. “Bình thường, cậu ấy chỉ
quan tâm đến việc vui vẻ và hạnh phúc.” Điều đó đúng. Kang I-chae vốn
không có nhu cầu được người khác yêu thương, cũng không quá để tâm đến
ánh nhìn của mọi người. “Nhưng dạo này phong cách sáng tác của cậu ấy
thay đổi, và có vẻ quan tâm nhiều thứ hơn. Dường như cậu ấy muốn biết
người khác cảm nhận thế nào về bài hát của mình.” Tôi cũng nhận ra điều
đó. Kim Seong-hyun đóng sách lại cái cạch, nhìn thẳng vào tôi. “Cậu ấy
lúc nào cũng tỏ ra điềm đạm, trưởng thành, nên chúng ta thường bỏ qua.”
“Rồi sao?” “Chỉ là… hãy quan tâm đến I-chae nhiều hơn.” Cũng đâu phải
chuyện gì khó, vậy mà anh ấy nói cứ như thể là chuyện hệ trọng lắm. Từ
lâu, mọi sự chú ý của tôi đã dành hết cho Seo Ho-jin (em trai) và The
Dawn. Nhưng tôi giấu suy nghĩ thật, cố ý trêu chọc. “Là trách nhiệm của
một trưởng nhóm à?” “Gì chứ? Không phải đâu.” Kim Seong-hyun cười nhẹ
nhàng. “Chỉ là với tư cách một người anh, tôi lo cho cậu ấy thôi.” Anh
ấy đặt sách lại chỗ cũ, thì bên ngoài vọng vào tiếng ồn ào náo nhiệt.
“Bọn nhóc về rồi. Đi ăn thôi.” Tôi hất chăn, xoa đầu rối tung, rồi vô
tình chạm mắt với đôi mắt trong veo của Kim Seong-hyun, người vẫn đang
chờ mình. Bất giác cảm thấy ở cạnh anh ấy quá lâu sẽ khiến bản thân trở
nên thiện lành mất, tôi vội vàng chuồn ra khỏi phòng. ** “Thịt ngon
quá!!” Đúng kiểu con trai tuổi này, túi đồ nặng trĩu hai tay toàn là
thịt. Sau khi nướng thịt trên bếp nướng ở một góc của căn hộ nghỉ dưỡng
và ăn một bữa tối no nê, mặt trời đã lặn, để lại bầu trời đêm đen kịt.
“Anh ơi~.” “Không có.” “Anh đúng là cao thủ cắt ngang câu chuyện.” Cậu
em út vẫn không ngừng líu lo dù đã huyên thuyên suốt bữa ăn. Cứ như một
chú chó cỡ lớn dù đi dạo năm lần một ngày vẫn còn dư năng lượng, Da-jun
không thể ngồi yên mà cứ loanh quanh khắp nơi, cuối cùng cũng tìm thấy
gì đó trong tủ phòng khách rồi lon ton chạy lại. “Tin chấn động!!” “Dạo
này cậu nhóc hay nói câu này nhỉ?” “Nhóc đó muốn trở thành trendsetter
mà.” (người đi đầu xu hướng) Chẳng phải cách đây không lâu, cậu nhóc còn
thích nói mấy từ nghe thật trưởng thành dù chẳng hiểu rõ nghĩa sao? “Mọi
người nhìn xem em tìm thấy gì này!!” Jung Da-jun giấu thứ gì đó sau lưng
rồi bất ngờ đưa ra trước mặt. “Woa….” “Waaa….” “Aaa….” “Woang~.” “Phản
ứng thật sự vô hồn quá đi! BBQ! Biệt thự! Pháo sáng! Hoàn toàn là sự kết
hợp hoàn hảo mà~!” Những que pháo nhỏ bùng lên ánh sáng vàng ở đầu que,
thường được dùng để tạo không khí vào cuối buổi tụ tập. Tôi chán nản
ngoáy tai và nhìn cậu nhóc một cách hờ hững. “Cái đó không phải bất hợp
pháp à?” “Ở bãi biển thì chắc là phạm luật… nhưng nếu là tài sản cá nhân
thì có lẽ chỉ cần được chủ sở hữu cho phép là ổn.” “Trên tờ hướng dẫn
cạnh TV có ghi là được phép mà!” Có vẻ rất muốn chơi, Jeong Da-jun lắc
túi pháo sáng trong tay và nài nỉ. Trước sự mè nheo không ngừng của cậu
em út, Seong Ji-won là người đầu tiên giương cờ trắng. “Đi thôi, Ho-yoon
à. Chụp ảnh cho đẹp nào.” “… Có gì hay ho đâu mà thích chứ.” Tôi lười
biếng lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng phải rời khỏi chỗ theo sự thúc giục
của Seong Ji-won, cùng với Kim Seong-hyun và Kang I-chae. “Ê này, cái
này dùng thế nào?” Mặc dù cái nóng đã dịu đi phần nào, nhưng độ ẩm đặc
trưng của mùa hè vẫn bám dính trên da. “Có bật lửa không?” “Đừng nhìn
tôi.” Ai giao bật lửa cho tôi à? Tôi càu nhàu khi tất cả mọi người đổ
dồn ánh mắt về phía mình. Kang I-chae cười khúc khích và nói. “Lại đây.
Tàn lửa có thể b*n r* làm bỏng tay đấy, dùng đèn khò đi.” Cầm theo đèn
khò dùng cho BBQ, Kang I-chae châm lửa cho những que pháo sáng rồi phát
cho từng người. Sau đó, cả nhóm ngồi xổm xuống, tạo thành một vòng tròn.
Xèo xèo, tí tách. Ngọn lửa cháy từ đầu dây pháo, tỏa ra những tia sáng
lấp lánh màu vàng kim. Jeong Da-jun giật mình kêu lên “Waaa!” và nhảy
lên, khiến Kang I-chae phải nhắc nhở cậu nhóc cầm chắc lại kẻo nguy
hiểm. “Ể? Anh đã chơi cái này bao giờ chưa?” “Ừm… mẹ anh từng.” Ánh mắt
Kang I-chae tập trung vào những tia sáng như những bông hoa vàng rực
giữa màn đêm khi cậu nói. “Mẹ rất thích cái này. Vì anh đã từng mè nheo
đòi chơi.” “…!” Cậu ta chưa từng tự mình nhắc đến gia đình bao giờ, nên
tôi thoáng ngạc nhiên. Những thành viên khác cũng mở to mắt nhìn Kang
I-chae. “Mẹ anh nói nó rất đẹp.” Gì thế này? Sao tự dưng lại chủ động
nhắc đến chuyện này? Tôi híp mắt lại nghi ngờ, trong khi Seong Ji-won và
Kim Seong-hyun lén lút trườn lại gần, rụt rè hỏi. “À, vậy có muốn chụp
ảnh rồi gửi cho mẹ không?” “Nhưng nếu bác ở nước ngoài thì giờ này chắc
đang ngủ rồi nhỉ? Bác đang ở đâu vậy?” Chuyện gia đình… họ không biết
sao? “Này. Mấy người—” Trước khi câu chuyện đi sâu hơn, tôi định đánh
trống lảng để chuyển chủ đề thì đột nhiên Jeong Da-jun bật dậy. “Hộc!
Tin chấn động!!” “Sao cậu nhóc cứ vậy hoài thế?” “Hồi nãy em mua kem mà
quên bỏ vào tủ đông!” “Cái gì?!” Rồi cậu nhóc nhảy dựng lên đòi đi ăn
kem ngay lập tức, nói rằng đây chính xác là thời điểm hoàn hảo. Sau đó,
cậu nhóc ném tất cả số pháo sáng còn lại vào tay tôi, kéo theo Kim
Seong-hyun và Seong Ji-won chạy mất. Thế là tôi bị ép phải cầm hai que
pháo sáng trên mỗi tay. “Jeong Da-jun đúng là…” Nghe thấy tiếng cười
khẽ, tôi quay lại thì thấy Kang I-chae đang nhìn về phía Jeong Da-jun
vừa biến mất, miệng nở nụ cười. “Việc đầu tiên cậu nhóc làm sau khi đi
chợ về chính là bỏ kem vào tủ đông đấy.” “Hả?” “em ấy nói rằng để kem bị
tan chảy dù chỉ trong chốc lát là hành động không tôn trọng kem.” “À…”
Tôi chợt hiểu vì sao Jeong Da-jun lại làm quá lên dù kem vẫn đang ngon
lành trong tủ. “Anh có biết không?” Kang I-chae chạm mắt tôi và nheo mắt
cười. “Có lẽ, em ấy là người trưởng thành nhất trong chúng ta.”