PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 251
Chương 251
Vào ngày diễn ra buổi họp tiền sản xuất cho chương trình tạp kỹ cùng Min
Ji-hun, tôi chạm mặt một gương mặt quen thuộc trong phòng họp. “Oh!
Ho-yoon, gặp cậu thế này thật sự quá vui đấy.” Đó chính là PD Choi,
người từng tham gia sản xuất Quá Mức Nhập Tâm với Yoo Ji-a và Joo
Woo-sung. Tôi từng nghe nói anh ta chuyển sang một chương trình khác,
nhưng không ngờ lại phụ trách hẳn một chương trình cố định như thế này.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức nở nụ cười rạng rỡ. “Gần đây khó gặp
cậu quá đấy? Ngay từ lần đầu gặp, độ nổi tiếng của Ho-yoon đã đang trên
đà tăng vọt, mà bây giờ thì xem kìa, cậu đã bay xuyên vũ trụ luôn rồi.”
“Ôi trời, tất cả là nhờ PD cả thôi. Nhờ Quá Mức Nhập Tâm mà tôi mới thực
sự bước chân vào giới tạp kỹ đấy chứ.” “Cậu vẫn khéo miệng như ngày nào,
thật đấy!” Anh ta bật cười sảng khoái bằng gương mặt chất phác của mình,
vừa đùa rằng anh ta đã có linh cảm rằng tôi sẽ còn nổi hơn nữa. Trong
khi đó, các biên kịch bên cạnh chỉ đảo mắt liên tục mà không nói gì.
“Hôm nay Min Ji-hun có lẽ sẽ đến muộn một chút do chuyến bay bị hoãn.
Nhưng không sao, chúng ta có thể bắt đầu trước. Giờ thì tôi sẽ giới
thiệu về chương trình Hãy Chăm Sóc Tôi.” Kể từ khi ra mắt, Min Ji-hun
liên tục đi lên và công ty luôn cẩn trọng trong việc giữ gìn hình ảnh
của anh ta, hầu như chỉ để anh ta tham gia phỏng vấn và chụp ảnh họa
báo, rất ít khi xuất hiện trên chương trình tạp kỹ. Hãy Chăm Sóc Tôi mỗi
tập có khoảng ba đội tham gia, mỗi đội gồm hai ngôi sao, trong đó một
người sẽ tạm thời trở thành quản lý của người còn lại và chăm sóc họ.
‘Là một chương trình lai ghép.’ Một kiểu chương trình nhồi nhét mọi yếu
tố đang hot vào với nhau. “Dù theo xu hướng, nhưng vẫn cần có điểm đặc
biệt, đúng không? Ho-yoon sẽ được phân công làm quản lý cho Min Ji-hun.”
Đôi mắt của PD Choi lóe sáng khi nói vậy. “Thật ra, tôi muốn để Min
Ji-hun tỏa sáng một mình trong chương trình này. Đây là lần đầu tiên cậu
ấy tham gia một chương trình tạp kỹ kiểu này, nhưng để một hậu bối cùng
công ty hỗ trợ thì lại hơi nhạt nhẽo, đúng không?” “Vâng.” “Dù sao thì,
cậu ấy cũng là diễn viên điện ảnh nghìn vạn, là hiện tượng, là ngôi sao
Hallyu, danh hiệu nào cũng gán vào được.” Ban đầu tôi tưởng anh ta đang
cố tạo áp lực, nhưng bất ngờ thay, PD Choi lại giơ ngón cái lên. “Tóm
lại, cậu hiểu rồi đấy! Hãy làm cho chương trình này thật thú vị!!” “…….”
“Tôi đã xem chương trình tạp kỹ riêng của The Dawn, thật sự rất thích
bệnh Ho-yoon! Chỉ cần nhìn mặt cậu là đã thấy vui rồi, lại thêm sự trơ
tráo và khả năng căn thời điểm nhạy bén nữa chứ? Hoàn hảo luôn!!” Chỉ
nhìn mặt tôi thôi đã thấy vui sao… có phải đang chửi tôi không nhỉ?
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhớ lại lần quay MV đầu tiên, khi mà hệ thống
hiện lên lựa chọn khiến tôi tự nhận mình đẹp trai, và đạo diễn Jung cũng
khen tôi có khiếu hài hước. “PD, tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu.”
“Kyaaa! Quá quyết đoán!” Bên ngoài tôi vẫn giữ nụ cười, nhưng trong đầu
thì suy nghĩ xoay mòng mòng. ‘Giám đốc nhét tôi vào chương trình của Min
Ji-hun sao?’ Nhìn vào bản kế hoạch chương trình do biên kịch đưa cho,
tôi nhẹ gõ ngón tay lên bàn. ‘Ông ta đang nghĩ gì đây?’ Giám đốc nói
rằng bộ phận quản lý yêu cầu tôi tham gia vì sợ Min Ji-hun bị cắt dựng
quá nhiều, nhưng nghe là biết ngay xạo. Kể cả khi chỉ quay mỗi mặt Min
Ji-hun suốt 30 phút rồi phát không lời, khán giả cũng sẽ phát cuồng mà
xem thôi. “Vậy hẹn gặp lại vào ngày quay nhé!” “Vâng, nhờ mọi người giúp
đỡ ạ~!” Kết thúc buổi họp mà chẳng thấy bóng dáng Min Ji-hun đâu. Khi
đang đứng chờ quản lý đi gặp đối tác đài truyền hình, tôi tiện tay mua
một lon nước từ máy b*n n**c tự động rồi từ từ nhấp một ngụm. Lúc đó,
tôi thấy biên kịch và trợ lý đạo diễn vừa họp chung khi nãy. Tôi định
bước lên chào lại, nhưng có vẻ họ không nhận ra tôi, chỉ mải nói chuyện
với nhau. “——Dán kèm vào thôi chứ gì.” Nghe thấy cụm từ thú vị, tai tôi
tự động vểnh lên. “Giám đốc bên đó bảo rằng Min Ji-hun sẽ không tham gia
nếu không có Seo Ho-yoon. Nghe có hợp lý không?” Hả? “Tại sao chứ? Có
thể thật sự là vậy mà. Hai người cũng thân thiết mà.” “Chỉ cần nhìn là
biết. Họ chẳng thân nhau đâu.” Cảm giác đúng là thiên tài. Tôi giả vờ
quay lưng đi, tiếp tục uống , nhưng giọng họ ngày càng lớn hơn, khiến
tôi nghe rõ mồn một. “Seo Ho-yoon đang có tin đồn nhận lời tham gia một
chương trình tạp kỹ cố định, điều đó không có gì xấu. Nhưng để ghép cậu
ta với Min Ji-hun thì lại là chuyện khác.” “Dù sao thì cũng khác đẳng
cấp mà, đúng không?” “Ừ, chính xác.” ‘Oh, nói xấu sau lưng mình luôn
này.’ “Seo Ho-yoon nổi tiếng thì sao chứ? Có biết bao kẻ chỉ nổi lên
chớp nhoáng rồi biến mất không?” Thật ra, cũng chẳng sai. Tôi vẫn ngồi
tựa hờ hững, tiếp tục lắng nghe, rồi nốc cạn lon nước. “Bây giờ thì chưa
rõ, nhưng cậu ta mới debut được bao lâu mà đã dính vài vụ lùm xùm rồi.
Đến giờ còn may chưa vướng phải chuyện nghiêm trọng, nhưng một khi có gì
đó nổ ra, thì chắc chắn sẽ lao dốc không phanh. Ai mà chẳng nghĩ vậy?
Tận dụng được thì cứ tận dụng thôi.” “Ôi chà, nghĩ lại thì Min Ji Hun
cũng vất vả nhỉ. Dẫn theo đàn em như thế này mà còn phải đi show giải
trí nữa.” Nghe đến đó, tôi cảm thấy thế là đủ, liền bóp nát lon rỗng và
ném vào thùng rác. Tiếng lon va vào thùng khiến các biên kịch và nhân
viên quay đầu nhìn về phía tôi. Thấy họ giật mình, tôi mỉm cười rạng rỡ.
“Ahaha… Ho-yoon, cậu vẫn chưa đi à?” “Vâng, thì…” Dù vậy, cũng chẳng
có lý do gì để đối đầu với nhân viên cả, nên tôi định dỗ ngon dỗ ngọt
thêm chút thông tin trước khi rời đi. Đúng lúc đó— “Ê~i, Biên kịch cũng
thật là.” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. “Ji Hun?” Trọng
lượng bất ngờ đè lên vai tôi, và Min Ji Hun khoác vai tôi với một nụ
cười rạng rỡ. Dù lâu rồi mới gặp, nhưng khuôn mặt trơn tru của hắn ta
vẫn chẳng thay đổi. “Vâng, tôi đến hơi muộn rồi nhỉ?” Thêm vào câu “Xin
lỗi”, nhưng trông hắn chẳng có chút gì gọi là áy náy cả. “Nhưng mà hình
như mọi người đang nói chuyện thú vị lắm thì phải?” “Gì cơ?” Min Ji Hun
vỗ vai tôi vài cái, giọng điệu nhẹ nhàng. “À, đúng rồi. Nghe nói trong
chương trình lần này có một nhà đầu tư đã đưa cháu mình vào thì phải…
chuyện đó với chuyện này có khác gì nhau không?” “Ji, Ji, Ji Hun!!” Phó
đạo diễn hoảng hốt chộp lấy cánh tay của hắn. Thằng này bị gì vậy? Tôi
nheo mắt nhìn xem hắn định làm gì. “Ế~? Cái đó là bí mật à?! Không phải
chứ, cái người được gọi là ‘cháu’ đó đã lon ton chạy đến xin chữ ký của
tôi và kể hết rồi mà? Tôi tưởng không sao chứ?” “Cái, cái gì cơ?!” “A,
tôi vô ý quá rồi. Hóa ra những gì cháu ngài ấy nói trên phim trường đều
là bí mật hết à~!” “À.” Khả năng giả vờ ngây thơ nhưng lại đâm đúng chỗ
đau đúng là đỉnh cao. Quả không hổ danh diễn viên, hắn làm cho thứ đáng
lẽ là bí mật trở thành tin đồn vang dội. biên kịch và phó đạo diễn nhìn
tôi với vẻ mặt tái nhợt, bối rối tột độ. “Min Ji Hun! Suỵt! Suỵt suỵt!”
“Xin lỗi nhé, chuyện của cháu ngài ấy là bí mật! Đừng lo, tôi sẽ tuyệt
đối không nói rằng cậu ta được nhét vào đâu~.” Min Ji Hun còn nháy mắt,
vẫn lớn giọng nói. Phó đạo diễn trông như muốn văng cả tràng chửi nhưng
lại kìm nén, vội vàng kéo biên kịch rời đi trước. “Chương trình vui vẻ
nhé~.” Hắn vẫy tay tiễn họ bằng một câu chào cuối cùng, rồi quay sang
tôi, mỉm cười đầy ẩn ý. Đôi mắt sáng như hoa hướng dương phản chiếu ánh
đèn lấp lánh. “Chào nhé, Ho-yoon.” Nhưng thằng này lại nhân cơ hội mà
đổi giọng xưng hô. “Tiền bối.” Sinh ra ở một đất nước coi trọng lễ
nghĩa, tôi không chửi thề mà chỉ lịch sự hỏi trong lúc bước đi. “Sao anh
lại đến đây?” “Muộn nhưng tôi đến tham gia họp đây~. Nhân tiện cũng ghé
xem mặt đàn em bị lôi theo.” Sao hắn lại đỡ lời cho tôi thế này? Min Ji
Hun lẽo đẽo theo sau tôi. Trong lúc di chuyển, hắn vẫn niềm nở chào hỏi
những người bắt chuyện với mình. ‘Nhìn cái cách hắn làm thì chắc không
thiếu bạn bè đâu.’ Không cần là bạn bè, nhưng có bao nhiêu người có thể
từ chối Min Ji Hun nếu hắn ta nhờ vả chứ? Tôi cố tình đi vòng một chút
để tìm đến góc khuất trong đài truyền hình, nơi có máy bán hàng tự động.
Lần cuối cùng tôi ghé qua đây, vẫn chưa có camera giám sát. Tôi đút tiền
vào máy, ấn nút có chữ “Sol○”. “Anh uống cái đó à?” (Ji Hun biết
Ho-yoon là 33t) Tôi phớt lờ câu hỏi của hắn, ực từng ngụm xuống cổ họng.
Thật lòng mà nói, tôi chỉ muốn hút thuốc lá, uống Sol○, rồi vào phòng
tắm hơi giãn lưng mà ngủ một giấc. Nhưng cũng như thuốc lá, những điều
kia cũng bị mấy đứa trẻ nhà tôi ghét vì quá giống ông chú. ‘Không được
rồi.’ Có lẽ đến khi tôi giải nghệ, tôi cũng chẳng thể làm được đâu. Nuốt
tiếc nuối vào lòng, tôi chẹp miệng, còn Min Ji Hun thì cũng nhét tiền
vào máy rồi hỏi. “Cậu đã nghe thấy gì?” “Những gì anh nghe được.” (Min
Ji Hun) “Con người thật là xấu tính. Nếu là chuyện không dám nói trước
mặt, thì sau lưng cũng đừng có nói.” Câu này nghe quen quá. Tôi nheo mắt
nhìn hắn, trong khi Min Ji Hun nhấn nút nước cam nguyên chất 100%, nhưng
máy lại không chịu nhả đồ. “Ugh, cái này bị sao vậy?” “Cậu nói là nếu
tôi không có mặt thì sẽ không tham gia à?” “Người truyền lời chắc không
nói ngọt ngào như vậy đâu.” “Chẳng khác gì cả.” Nhìn hắn cau mày kiểm
tra khe đút tiền, tôi bất giác thấy mũi nóng ran. Lại chảy máu cam nữa.
“Vậy, tại sao?” Cố nuốt một câu chửi vào trong, tôi lấy chiếc khăn tay
mà mình luôn mang theo để chặn lại. Min Ji Hun rời mắt khỏi máy bán
hàng, đánh giá tôi. “…Ừm.” Hắn đảo mắt, rồi quay đi, cố tình bấm nút
máy bán hàng thêm vài lần. “Haha. Anh làm tốt mấy show giải trí mà. Tôi
nghĩ nếu cùng tham gia thì sẽ rất thú vị thôi.” “Thân thiết hơn thì
cũng tốt đấy. Hay là mình đặt biệt danh cho nhau nhỉ?” Nhìn cái bộ dạng
hỏi han xem có nên đặt biệt danh giống kiểu couple như ‘Hohuhohu’ hay
một cái tên gợi nhớ đến ‘máy quay, tôi rút khăn tay khỏi mũi. May mà có
vẻ máu mũi đã ngừng chảy, không còn trào ra nữa. “Sao cái này lại không
ra nữa thế.” Mấy cái máy bán hàng tự động trong đài truyền hình lúc nào
cũng có vấn đề. Nhớ lại lần trước Kim Hee-young phát cáu mà đá cho một
cú, tự nhiên tôi thấy vui vẻ hơn hẳn. “Ji-hun à.” Tôi cong khóe môi lên
một cách trơn tru. “Ừm!!” Vừa nghe tôi gọi, Min Ji-hun lập tức quay lại,
hơi nghiêng đầu, nở nụ cười đáp lại. “Tôi không biết cậu có ý đồ gì—.”
Tôi nhấc chân lên. Rầm!! Ngay bên cạnh Min Ji-hun, tôi đá mạnh vào thân
máy bán hàng. “……!” Cạch, cạch… Mấy lon nước bên trong ào ào rơi xuống.
Tôi thò tay xuống lấy một lon, rồi đặt vào tay hắn ta. “Đừng làm mấy
chuyện vớ vẩn nữa.” Cũng là một kiểu tử tế thôi, vì loại này phải làm
quá lên một chút mới chịu ngoan ngoãn được. “Uống nước cam ngon miệng
nhé.” “……” “Hửm?” “……Ừm.” Tôi vỗ nhẹ mấy cái lên mu bàn tay của Min
Ji-hun, rồi không chần chừ quay người rời đi. Từ phía sau, nghe thấy hắn
ta lẩm bẩm, “Nhưng mà cái này là nước ép táo mà…”, tôi phớt lờ luôn.
‘Không biết sao lại cứ lởn vởn quanh tôi, nhưng mà…’ Không sao cả. Có vẻ
tôi đã biết cách xử lý Min Ji-hun rồi.