PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 271
Chương 271
“Ah~, Seo Ho-yoon chắc chắn sẽ làm tốt chứ?!” “Sao vậy? Có chuyện gì à?”
Lee Yoo-ji, người giờ đã không còn là em út mà đã trưởng thành thành một
PD khá giỏi, nghiêng đầu khi nghe lời thì thầm của một nhân viên. “Năm
ngoái, vì Joo Woo-sung xuất hiện nên tôi có xem một chương trình tên là
Đội trưởng Quá Nhập Vai.” “Cậu thích Joo Woo-sung à?” “Từng thích thôi.
Dù sao… Anh biết PD Choi đúng không? Người đã làm chương trình Hãy Chăm
Sóc Tôi trước đó ấy. Chương trình đó thực sự rất vui! Và trong đó có Seo
Ho-yoon xuất hiện nữa!” “Ồ, rồi sao?” “Tôi nghĩ chương trình đó không có
kịch bản, vậy mà phản ứng của Seo Ho-yoon tự nhiên như thể đo ni đóng
giày cho chương trình. Từ đó về sau, mỗi khi nghe tin cậu ấy lên sóng là
tôi đều theo dõi. Nhưng mà, cậu ấy luôn rất điềm tĩnh, lại có cảm giác
giải trí rất tốt nữa!” The Dawn — nhóm đã đứng nhất cả mùa 1 và mùa 2
của Shining Star, cũng đã chinh chiến khắp các show giải trí, hiện đang
là “blue chip” trong giới giải trí. Thậm chí, Seo Ho-yoon còn từng nhập
vai PD Lee Jung-hoon của Máy Quay một cách chân thực, rồi còn thể hiện
trọn vẹn cái gọi là “Hội chứng bệnh Seo Ho-yoon” trong FNL. Nghe nói cậu
ấy nhận được rất nhiều lời mời chương trình sau đó. Nhưng Seo Ho-yoon
lại không xuất hiện ngoài mảng giải trí. (vd như đóng quảng cáo, làm đại
diện thương hiệu) Có người thì bảo, nổi tiếng được tí rồi bày đặt, tính
toán thiệt hơn. ‘Không biết cậu ta nghĩ gì nhỉ.’ Với Yoo-ji, người từng
cuồng idol, việc Seo Ho-yoon ưu tiên hoạt động nhóm lại có vẻ là một lựa
chọn thông minh. Dù vậy, từ chối những cơ hội ấy cũng là hành động khó
hiểu. Nếu nghĩ kỹ, cậu ấy vốn đã có tiếng là “không phải người bình
thường” trong ngành. Chỉ cần nhìn lại tập cuối mùa 2 của Shining Star
thôi. “Gửi lời cảm ơn đến gia đình tôi nữa. Tôi luôn nhớ mọi người.”
‘Thần kinh thép thật.’ Không phải chuyện người thường có thể làm. Khi
chuyện gia đình bị phanh phui, dư luận soi mói, cậu ấy vẫn điềm nhiên
đứng trước ống kính. Cuối cùng còn giành quán quân mùa 2, và sân khấu đó
được đánh giá là “màn trình diễn hay nhất lịch sử chương trình”. “Thực
ra, Seo Ho-yoon hát cũng rất hay. Tôi nghĩ cậu ấy là kiểu idol bị đánh
giá thấp vì ngoại hình.” “Ahaha…” Phải lòng luôn rồi đấy. Con nhím nào
cũng thấy con mình xinh. Người đang yêu thì chẳng thể khách quan. PD Lee
chỉ cười cho qua khi thấy nhân viên trước mặt nói chuyện như fan của The
Dawn. Rồi đột nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện lúc nãy với Seo Ho-yoon.
“…Nhưng… có thấy hơi đáng sợ không?” “…Hả?” “À không, không có gì…” Rõ
ràng đây là chương trình đầu tiên họ hợp tác, nhưng mỗi khi đứng trước
mặt Seo Ho-yoon, cô lại có cảm giác muốn thu mình lại, bản năng mách bảo
phải cúi đầu, lùi bước. Như thể từng bị mắng mỏ ở đâu đó— ‘Nghĩ gì vớ
vẩn vậy.’ PD Lee lắc đầu xua đi ý nghĩ kỳ quặc. Với cô, Seo Ho-yoon
chẳng qua chỉ là một “món mồi” thu hút khán giả tập đầu tiên của Ca Sĩ
Hoàn Hảo. Sau đó, cô quay lại nói chuyện lặt vặt với nhân viên. “Thật sự
lo lắng ghê.” Đúng lúc đó, PD chính — PD Woo, sau khi kiểm tra xong mọi
thứ, khẽ lẩm bẩm với vẻ mặt căng thẳng. “Mong là Seo Ho-yoon có thể
hoảng hốt chút nào đó. Dù gì thì quán quân cũng sẽ là ca sĩ khác, ít
nhất phải cắt được vài cảnh cho xứng với thù lao chứ.” “Chắc cậu ấy cũng
sẽ hồi hộp thôi mà. Lên hình sẽ vui lắm.” Ai nấy đều tỏ ra chẳng kỳ vọng
gì vào phần hát của cậu ấy. “Cậu ta? Hồi hộp? Hoảng hốt á??” Nhưng khi
đó, Im Hyun-soo — một nghệ sĩ nổi tiếng Blue Tiger — vừa đi qua nghe
thấy, khẽ bật cười. “…Gì cơ?” “Đúng là nghe đủ chuyện trên đời. Nếu
thằng nhóc đó mà hồi hộp hay mắc lỗi trong chương trình này, tôi nhường
cả tiền bản quyền 1 năm của tôi luôn.” Im Hyun-soo, người được mệnh danh
là “kiếm tiềm cả khi đi bộ” vì lượng bản quyền khổng lồ, mà dám cược như
vậy? “Còn nữa, tai mấy người bị điếc hết rồi à?” Mọi người vẫn chưa hiểu
gì, còn Im Hyun-soo thì tặc lưỡi, làu bàu rồi đi về chỗ ngồi. “Rồi, bắt
đầu thôi!” Các khách mời nhanh chóng tìm về chỗ ngồi, dưới sự chỉ đạo
của PD chính, chương trình bắt đầu ghi hình. Lời chào và phần dẫn dắt
của MC vang lên, rồi đoạn VCR giới thiệu thí sinh đầu tiên xuất hiện
trên màn hình sân khấu. Dòng chữ THE DAWN hiện ra to tướng, ngay sau đó
là cái tên Seo Ho-yoon. Chính Seo Ho-yoon đã yêu cầu khi giới thiệu phải
kèm cả tên nhóm. “Chỉ cần một điều thôi.” Lời lẩm bẩm của PD chính vang
lên bên tai PD Lee. Màn hình tách ra, Seo Ho-yoon bước lên sân khấu. Trừ
vài fan ngồi dưới, khán giả dường như chẳng mấy bận tâm. Đèn sân khấu
dần tắt, nhạc bắt đầu vang lên. ‘Bài chọn cũng ổn đấy chứ.’ Đó là ca
khúc ‘Mây và Đôi Cánh’ của ca sĩ huyền thoại Lee Joo-hwan phát hành vào
những năm 1990. Bài hát dành tặng cho những thanh xuân đang chao đảo bất
an, cho đến nay vẫn được rất nhiều người yêu mến và đã được remake (làm
lại) nhiều lần, nên cũng khá quen thuộc với thế hệ trẻ. Cầu trời đừng
phá hỏng bài này… Seo Ho-yoon chậm rãi nhắm mắt rồi mở ra, nhấc micro
lên. 【Như những gì tôi luôn mong muốn】 Chất giọng trầm ấm dễ nghe của
cậu hòa vào giai điệu ngọt ngào, vang lên khắp sân khấu. 【Nếu có thể
bay cùng em Từng nghĩ đến việc chạy trốn】 “…Ơ?” Mới hát được vài câu,
mắt của đạo diễn chính đã mở to tròn. 【Giống như đã mơ ngày hôm qua Nếu
có thể nắm tay em Từng cầu nguyện để đừng tỉnh giấc】 “Gì vậy, ổn đấy
chứ?” “Tôi thấy Seo Ho-yoon hát live còn hay hơn á?!” “Ờ… đúng rồi…” Dù
ca khúc thuộc thể loại ballad cảm xúc, cậu lại thể hiện tự nhiên như thể
đây là bài hát của riêng mình. 【Chỉ cần tiến về phía trước】 Không có
kỹ thuật quá phô trương, nhưng chính chất giọng giản dị ấy lại càng tôn
lên không khí của bài hát. “Trời, hát hay thật đấy?!” Hơn nữa, tiết tấu
được giữ vô cùng chuẩn xác. Dù chỉ mới ở đoạn đầu, nhưng bảng điện tử đã
nhấp nháy ánh sáng ngũ sắc khi máy chấm điểm ghi nhận Perfect cho toàn
bộ nốt nhạc và nhịp điệu. 【Umm Hmm, chỉ cần tiến về phía trước】 Đúng
lúc đó, màn hình VCR đột nhiên nhiễu sóng rồi hiện lên dòng chữ
‘Mission’. (Nhiệm vụ) Và giọng nói robot bắt đầu đếm ngược: 3, 2, 1.
[Mission 1 – Tính nhẩm đi!] Để vực dậy rating sau khi mùa 2 của ‘Ca Sĩ
Hoàn Hảo’ không mấy thành công, họ đã nhồi nhét đủ trò vào phiên bản
reboot. (làm lại) “Cái gì đấy?!” Các người tham gia thảo luận nhốn nháo.
Nhưng Seo Ho-yoon không hề bối rối. “Chương trình này là show hài à?!
Bắt tính nhẩm trong khi phải hát đúng nhịp, đúng cao độ?!” “Woa!! Quá
chơi bẩn luôn!!” Ở góc sân khấu, một chiếc bàn nhỏ được đặt sẵn với màn
hình, bút cảm ứng và bút đánh dấu. Seo Ho-yoon chỉ lặng lẽ tiếp tục hát,
tay còn lại cầm bút viết luôn câu trả lời lên màn hình. Đinh đoong! Trên
màn hình xuất hiện vòng tròn đỏ to tướng báo hiệu câu trả lời đúng.
【Không hối hận Dù xa, dù nhòe, dù sợ hãi Chỉ cần mỉm cười là xong
thôi】 Và cậu tiếp tục trả lời đúng hết các câu hỏi tiếp theo. Tất
nhiên, giọng hát và nhịp điệu không hề lay động. “Có ai báo trước đáp án
cho cậu ta à?” “Anh đùa à?!” Ngay cả các staff cũng bắt đầu xì xào.
【Không sợ hãi Dù xa, dù nhòe, dù sợ hãi Chỉ cần vượt qua là xong thôi】
Tiếp đến, nhiệm vụ làm rối lời bài hát xuất hiện. [Mission 2 – Viết lại
một câu hát của ca khúc dưới đây!] [White Cherry – ‘Dreams’] 【Khi vẽ
nên tương lai cùng em Sao lại thấy buồn đến thế】 Thông thường, khi vừa
hát vừa viết, nhiều người sẽ dễ viết ra lời mình đang hát hoặc hát ra
lời mình đang viết. Seo Ho-yoon chăm chú viết từng chữ. [Đêm không thể
thoát ra Em sẽ không bao giờ trở thành tôi – Tiền bối Liz của White
Cherry] Bên dưới phần lời bài hát ngay ngắn là một dòng chữ nhỏ do cậu
thêm vào. Đạo diễn chính, vốn là fan cứng của White Cherry, mở trừng
mắt. 【Nhưng bây giờ, hãy tạm chôn giấu Chỉ cần mỉm cười là xong thôi】
“Điên rồi hả?!” Không chỉ đạo diễn, cả staff lẫn người tham gia thảo
luận (kiểu giống khán giả chấm điểm) đều há hốc miệng nhìn Seo Ho-yoon.
[Black Call – ‘Love Thrill’] Ca khúc tiếp theo là của Black Call. Seo
Ho-yoon liền viết luôn đoạn lời của Joo Woo-sung. [Những điều chỉ khi
yêu mới hiểu You and me, Things that we cannot refuse] Cậu nở nụ cười tự
tin. Ở góc màn hình, xuất hiện một dòng chú thích dễ thương: [Kim
Bok-bap là đồ ngốc] Cách cậu lém lỉnh khoe mối quan hệ thân thiết với
Joo Woo-sung khiến cả khán giả lẫn người tham gia thảo luận bật cười.
Nếu Joo Woo-sung mà thấy chắc chắn sẽ lắc đầu ngao ngán. Dĩ nhiên, lần
này cũng trả lời đúng. Xin hãy…! Bàn tay PD Lee Yoo-ji đã ướt đẫm mồ hôi
từ lúc nào. Cậu ấy đã làm tốt cho đến giờ, liệu có thể giữ vững phong độ
đến cuối cùng không? Đúng lúc đó, một nhiệm vụ mới hiện lên màn hình.
[Mission 3 – Để lại chữ ký!] “Chữ ký?” Không có hướng dẫn cụ thể về việc
ký ở đâu và như thế nào khiến mọi người bối rối, thì— Rầm! một âm thanh
vang lên. Một vật gì đó rơi xuống sát ngay trước mặt Seo Ho-yoon. Cả dàn
người tham gia thảo luận lẫn khán giả đều hét lên kinh hãi. “Ááááá!!!”
“Ôi trời đất ơi!!” Đó là một mô hình ma quái, với mái tóc dài lòa xòa,
loang lổ những vệt sơn đỏ như máu. “Thế này thì hơi quá rồi đấy, không
nghĩ sao?” “Vì rating thì làm gì chẳng được. Đây là lúc để kén chọn
chắc?” Lời lẩm bẩm của PD Lee lập tức bị PD Woo cắt ngang lạnh lùng. PD
chính, khi kiểm tra bảng điểm từ hệ thống, không khỏi nghi ngờ vào mắt
mình. Bởi vì điểm số của Seo Ho-yoon vẫn đang duy trì ở mức rất tốt. Khi
ông ta vội vã đưa mắt về phía sân khấu — 【Rời khỏi bên em】 Seo Ho-yoon
trông vẫn vô cùng điềm tĩnh. 【Muốn chạy đến tận nơi xa kia, nơi có mây
trắng】 Cậu ấy bế mô hình ma quái lên, cẩn thận tìm xem phải ký tên vào
đâu, sau đó phát hiện ra tờ giấy dán sau lưng nó. Ho-yoon nhẹ nhàng vuốt
lại mái tóc bù xù của mô hình rồi cầm bút lên. 【Umm, đến nơi ai đó đang
chờ】 Và ký tên lên đó. 【Umm Hmm Hmm Tôi không còn sợ hãi】 Thêm vào đó
là một bức vẽ nhỏ hình thỏ dễ thương. “Thỏ…?” Ngay cả các khách mời giám
khảo cũng quên mất phản ứng, chỉ biết sững sờ nhìn về phía Seo Ho-yoon.
【Muốn chạy đến tận nơi xa kia, nơi có mây trắng】 Hoàn thành tất cả
nhiệm vụ, Seo Ho-yoon tập trung vào bài hát, hướng ánh mắt thẳng vào ống
kính máy quay. 【Muốn chạy đến tận nơi xa kia, nơi có mây trắng】 Ánh
sáng rực rỡ đổ xuống từ màn hình. Hiệu ứng chỉ xuất hiện khi người biểu
diễn không mắc bất kỳ lỗi nào về cao độ và nhịp điệu — trong suốt các
mùa trước, mới chỉ có ba người đạt được điều này. Cuối cùng, Seo Ho-yoon
đã vượt qua tất cả thí sinh khác, giành lấy vị trí số 1 trong tập phát
sóng đầu tiên của phiên bản reboot. (làm lại) Nụ cười thuần khiết, rạng
rỡ của Seo Ho-yoon tràn ngập khung hình giữa những cánh hoa giấy bay lả
tả. ‘Trời ạ…’ Chính lúc này, PD Lee mới nhận ra. Những gì nhân viên của
mình đã nói là sự thật. Seo Ho-yoon sở hữu một hào quang ngôi sao vô
cùng rõ rệt — và bản thân cậu ấy cũng biết điều đó. ‘Trúng rồi.’ Linh
cảm lần này chắc chắn sẽ đại thành công, bùng nổ, dấy lên mạnh mẽ trong
ông ta. PD Lee nhanh chóng sắp xếp lại trong đầu chiến lược sẽ khai thác
Seo Ho-yoon và chương trình này như thế nào, đồng thời không thể rời mắt
khỏi cậu với ánh nhìn hơi dao động. Seo Ho-yoon thản nhiên đẩy nhẹ mô
hình ma quái mà mình vừa ký tên, cúi đầu lịch sự chào mọi người. Trên
lưng mô hình ma quái lắc lư kia, ngay bên dưới chữ ký hình thỏ, có một
câu được viết thêm: [Thân tặng Noeul của tôi, những người mà tôi luôn
biết ơn.] ‘Điên rồi mất…’ Một idol ký tên tặng fan ngay trên mô hình ma
quái có thể khiến người ta gặp ác mộng như thế này — có ai mà tưởng
tượng nổi chứ. — Và như thế, phát súng mở màn cho kế hoạch rực rỡ cuối
năm của Seo Ho-yoon đã được khai hỏa đầy ngoạn mục.