PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 285
Chương 285
‘Cũng chẳng có tác dụng gì đâu.’ Rachel đẩy gọng kính lên như thể muốn
xua đi cơn đau đầu đang ập đến. Cô cho rằng buổi thuyết trình này sẽ
chẳng mang lại gì ngoài lãng phí thời gian. Dù Luka có nổi tiếng là một
người độc đáo đến đâu, thì trong công việc, anh vẫn luôn lạnh lùng và lý
trí. Ngay cả bây giờ, việc anh đồng ý lắng nghe cũng chỉ là do tò mò đôi
chút, chứ chẳng thể nào nghiêm túc. Vì lịch trình công tác ngắn ngủi nên
từ sáng đã phải làm việc dồn dập, thêm vào đó là sự mệt mỏi tích tụ,
khiến tâm trạng Rachel càng thêm cáu kỉnh. Người đàn ông bắt gặp ánh mắt
cô thì chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. “……À!!” Đúng lúc đó, Luka – người từ nãy
đến giờ cứ lẩm bẩm rằng khuôn mặt người đàn ông kia trông quen quen –
bỗng như sực nhớ ra điều gì đó, thốt lên một tiếng cảm thán rồi ghé sát
tai Rachel thì thầm: “Cái cậu kia, tôi thấy trong phim truyền hình đấy!
Cùng xuất hiện với Min trong phim Máy Quay ! Vai một đạo diễn xấu xa,
nhân cách nát bét!” “…Thế thì sao chứ……” “Ở trong đó, cậu ta đúng kiểu
ác quỷ thật mà!” Phấn khích quá mức luôn rồi đấy. Trong khi Rachel đành
phải gượng gạo lắng nghe lời thì thầm đầy nhiệt huyết của một fan cuồng
K-Drama, thì bên phía người phụ nữ đi cùng người đàn ông đã nối laptop
với máy chiếu và hoàn tất chuẩn bị cho buổi thuyết trình. “Chúng tôi xin
phép bắt đầu.” Và thế là phần trình bày của người đàn ông bắt đầu. “Lý
do lần này IRIX quyết định ra mắt máy chủ Hàn Quốc mới là—…” Slide trình
chiếu hiện lên trên màn hình có phông chữ và cỡ chữ rất hợp lý, hình ảnh
được sắp xếp giúp người xem dễ hiểu. Tất cả đều rất gọn gàng, đồng thời
nội dung chính được thể hiện rõ ràng, dễ nắm bắt. Thậm chí, lý do IRIX
muốn ra mắt máy chủ tại Hàn Quốc cũng được nắm bắt chính xác. Tuy Hàn
Quốc là quốc gia mạnh về game, nhưng lý do lớn hơn cả là vì họ cần một
nội dung có sức k*ch th*ch để nhắm đến thế hệ mới. Vì vậy, họ đã thảo
luận về việc hợp tác với K-POP – thứ đang nhận được sự ủng hộ tuyệt đối
từ giới trẻ – đồng thời mở rộng thế giới quan trong game. Người đàn ông
với chất giọng trầm ấm nhẹ nhàng, lần lượt trình bày từng điểm trọng tâm
một cách rõ ràng. ‘Không hiểu đã điều tra kiểu gì mà thông tin lại sâu
thế này nhỉ?’ Từ các tin tức khi IRIX mới phát hành, đến những chi tiết
rải rác trên các diễn đàn và bài viết quảng bá – tất cả đều được gom lại
đầy đủ trong các slide trình chiếu. “Luka, trong bài phỏng vấn gần đây,
anh từng nói rằng: ‘Ban ngày và ban đêm ở Hàn Quốc rất khác nhau. Khi đi
dạo vào ban đêm, cảm giác như bước vào một thế giới mới.’ Có đúng
không?” “Đúng vậy. Rất tuyệt. Mỗi quốc gia đều có nét hấp dẫn riêng,
nhưng với tôi, Hàn Quốc là một nơi đặc biệt.” Người đàn ông khẽ cong mắt
mỉm cười. “Tôi nghĩ câu trả lời đó là một dạng gợi ý.” “Haha.” Anh không
nói gì thêm mà chỉ nhấn điều khiển máy chiếu. “Luân hồi ảo ảnh của The
Dawn.” Đúng lúc đó, đèn trong phòng họp mờ dần đi, và trước mắt họ hiện
ra một con phố đêm bẩn thỉu, tăm tối trong cơn mưa. “Dựa trên ý tưởng
Lục đạo luân hồi trong Phật giáo, chúng tôi thể hiện một câu chuyện về
việc dù có phải quay cuồng trong vòng luân hồi, cũng sẽ tìm đến và cắn
nát đối thủ cho bằng được.” Màn biểu diễn thứ hai của vòng hai trong
Shining Star mùa 2 – “Ảo ảnh luân hồi”. Một ca khúc mang giai điệu xu
hướng, kết hợp giữa phong cách phương Đông và âm hưởng hip-hop vang lên.
Một chàng trai mặc quần da latex bó sát, bên ngoài áo rashguard là một
chiếc áo choàng hanbok cải tiến thêu hoa rực rỡ, đang ngồi vắt vẻo trên
một chiếc mô tô đen mờ mang vẻ u ám. 【Are you ready?】 Người đàn ông
đang dẫn dắt buổi thuyết trình – Seo Ho-yoon. “PD Lee Jeong-hoon, đúng
là người nổi tiếng thật…” Rachel và Luka nhìn chằm chằm vào màn hình,
hoàn toàn bị sự mãnh liệt ấy áp đảo. 【Dù có quay tròn sáu bánh xe luân
hồi Tôi vẫn sẽ tìm thấy em Do you believe me now?】 Cân bằng giữa năm
thành viên của nhóm The Dawn tốt hơn họ tưởng. Từng cá nhân đều toát lên
cá tính rõ rệt, phần hát cũng được phân chia hợp lý. Hơn nữa, câu chuyện
và sự cuốn hút của sân khấu đều rất nổi bật. Màn trình diễn rực rỡ như
một bộ phim điện ảnh. “Trời ạ, thế này không phải mình phải sửa lại hợp
đồng thật à?” Rachel liếc sang bên cạnh, thấy Luka đang bịt miệng bằng
cả hai tay, mắt sáng rỡ nhìn chăm chăm vào màn hình. “Về mặt concept thì
đúng là trùng khớp với hướng đi mà chúng ta muốn…” Với một dự án như
Cyberpunk Korea, sân khấu của The Dawn quả thật gây ấn tượng mạnh. Tuy
nhiên, không chỉ hình ảnh, độ nhận diện công chúng – vốn đóng vai trò
quảng bá – và năng lực để khuấy động sân khấu khai mạc Rix Cup cũng là
những yếu tố vô cùng quan trọng. Từ khi IRIX ra mắt và gây tiếng vang
lớn, Charis Games đã bắt đầu tổ chức giải đấu quy mô lớn nhất vào mỗi
tháng 1 hằng năm, và dần dần trở thành một lễ hội thường niên. Màn kết
hợp với K-POP lần này được lên kế hoạch làm ca khúc chủ đề của IRIX năm
nay. Và phần mở màn của trận chung kết Rix Cup luôn bắt đầu bằng ca khúc
chủ đề của năm đó. Tất nhiên là biểu diễn hoàn toàn live, và vì tổ chức
trong sân vận động lớn nên thực lực là yếu tố không thể thiếu. A:STAR là
nhóm hàng đầu nên không có gì phải chê về kỹ năng, nhưng buổi biểu diễn
của The Dawn vẫn còn mang cảm giác thô ráp, chưa được mài giũa kỹ lưỡng.
“Dù vậy thì… họ vẫn làm rất tốt.” Ngay khi giai điệu đạt đến cao trào,
nhịp beat dồn dập chợt lắng xuống. Tiếng hát nhẹ nhàng của Salt vang lên
trong im lặng – rồi video kết thúc. Dường như đã cắt giữa chừng để kịp
thời lượng đã gửi qua email trước đó. “Buổi biểu diễn này là hát nhép
à?” “Là live ạ.” Phải rồi, hình như từng nghe rằng idol Hàn Quốc rất
quen với sân khấu live? Theo thông tin tìm hiểu được trong quá trình
chuẩn bị kế hoạch, điều đó là đúng. Thật khó tin khi họ có thể giữ được
vũ đạo mạnh mẽ mà giọng hát vẫn không hề dao động, nhưng với vẻ nghiêm
túc của người đàn ông kia, Rachel không có cảm giác anh đang nói dối.
“Hừm…” Về mặt cốt truyện mà IRIX hướng đến, có lẽ không có nhóm nào phù
hợp hơn thế. Cảm giác đậm chất Hàn Quốc. Bầu không khí độc đáo. Những
chiến binh sẵn sàng cắn nát kẻ địch. ‘Chưa kể Luka thì mê tít mấy thứ
kiểu này.’ Dù Rachel tin Luka sẽ không chọn chỉ vì sở thích cá nhân. Chỉ
cần nhìn qua slide và video là cũng có thể thấy The Dawn là một nhóm khá
chất lượng. Tuy chưa chính thức ký với ASTAR, nhưng gần như đã là lựa
chọn chắc chắn. Chưa kể, về độ nổi tiếng, ASTAR còn hơn hẳn. Rachel
quyết định làm dịu không khí bằng một câu hỏi nhẹ nhàng với Seo Ho-yoon:
“Ho-yoon, cậu có giỏi chơi game không?” “…Ahaha.” Sau một thoáng im
lặng, người đàn ông mỉm cười nhẹ. “Tôi cũng khá thích game.” Đúng lúc
đó, người phụ nữ đang ngồi trước laptop liếc nhìn anh một cái. Luka,
người nãy giờ im lặng, chợt lên tiếng: “Không biết cậu thích game nào—”
“Nhưng mà, trong nhóm chúng tôi—” Tuy nhiên, có vẻ anh không nghe thấy
Luka, mà chuyển luôn sang slide tiếp theo. “—có một người yêu game hơn
cả tôi.” Rachel và Luka ngay lập tức nhận ra màn hình vừa xuất hiện là
gì. Profile IRIX, quá quen thuộc với họ – nổi bật với huy hiệu xếp hạng
to lớn, sang trọng, viền ngoài được bao phủ bởi ánh sáng cực quang lấp
lánh. “Đây là xếp hạng IRIX của main rapper nhóm tôi – Kang I-chae.”
“……!” Hạng mục chỉ dành cho top 1% người chơi. Chỉ riêng điều đó thôi
cũng đã đủ ấn tượng, nhưng Seo Ho-yoon khẽ búng ngón tay tách một tiếng
như thể vẫn còn điều gì muốn cho xem. “Cậu ấy đã sáng tác một bản nhạc
lấy cảm hứng từ IRIX. Tuy hiện tại mới chỉ có giai điệu, nhưng nếu được,
tôi muốn trình bày ngay tại đây.” Người phụ nữ đã cầm lấy điều khiển máy
chiếu từ lúc nào, lặng lẽ bấm nút. Ngay lập tức, một đoạn melody vang
lên trong phòng họp. Giai điệu u tối nhưng hùng tráng, nhịp beat dữ dội
cuồn cuộn trào lên. Thậm chí còn được pha trộn với cả hiệu ứng âm thanh
xuất hiện trong game IRIX. ‘Nghe được đấy chứ?’ Cậu ta nói là thích IRIX
thật, nhưng bản nhạc này có thể phát hành chính thức ngay lập tức mà
chẳng khiến ai thấy lạc quẻ. ‘Chắc đã bỏ công sức không ít.’ Không biết
rằng bản nhạc ấy được làm chỉ trong nửa ngày sau khi nhận tài liệu IRIX,
Rachel chăm chú lắng nghe. “Bản nhạc Ảo ảnh luân hồi mà tôi trình chiếu
khi nãy cũng là do thành viên đó sáng tác. Cậu ấy còn chuẩn bị thêm vài
bản demo mẫu nữa.” “……!!” Và rồi là chuỗi giai điệu tiếp nối nhau. Là
những lời giải thích mạch lạc, hợp lý không ngừng tuôn ra. Càng nghe,
Rachel và Luka càng như bị hút vào, cảm giác nôn nao không rõ ràng bỗng
dâng lên. Luka cau mày, xoa nhẹ vùng giữa trán. Rachel thì đẩy gọng kính
lên, ánh mắt sắc bén lóe sáng. “Sự am hiểu về IRIX, hình ảnh phù hợp với
tinh thần của game, và trên hết, chính là thực lực vững vàng của bọn
tôi.” Người đàn ông mỉm cười – như một kẻ đã nắm chắc phần thắng. “Còn
lý do gì để chần chừ nữa không?” (CÁC BỒ CÓ THỂ XEM ‘GOD’ – NEWJEAN ) .
. . [Tôi: Thành công rồi] Tôi đã nhắn tin cho Kang I-chae. Đã kết thúc
buổi thảo luận với Tổng PD của IRIX và đạo diễn đội ngũ quay video quảng
bá, thống nhất sẽ ký hợp đồng chính thức sau một tuần nữa. Bởi phía Da
Da cần thời gian để rà soát hợp đồng. Sau khi cùng Lee Ji-hyun trở về
công ty rồi định quay lại ký túc xá, tôi chợt nghĩ “thử khoe khoang tí
xem sao” nên rẽ vào phòng làm việc của Kang I-chae. ‘Mình vì nó đến mức
này rồi cơ mà.’ Tất nhiên, tôi cũng từng khiến nó phiền lòng không ít
chuyện vì vấn đề sức khỏe. Thế mà nó không thèm trả lời cả tin nhắn của
anh đây – thật là quá đáng. Tôi như thường lệ chẳng buồn gõ cửa, mở
toang cửa phòng làm việc bằng một động tác thành thạo. “Này, Kang
I-chae—” Bùm! – tiếng nổ vang lên, pháo giấy b*n r*, và tiếng piano vang
lên đột ngột. “Ooh― Ooh― Ooh―” Ta-ra-ran, ta-ra-ran~ Tóc đỏ rực, mặc
hoodie màu xanh neon rực rỡ. Dù nhìn chính diện, góc nghiêng hay từ phía
sau, Kang I-chae vẫn luôn toát ra cái khí chất cà chớn, giờ đang mỉm
cười vừa chơi piano vừa nhìn tôi. “Top 1% của IRIX, mỹ nhân đó đang hát
đây~” Khi tôi còn đang chết lặng trước cái tình huống trời ơi đất hỡi
ấy, Kang I-chae cất giọng như đang hát: “Seo Ho-yoon là thần.” Ở giữa
phòng làm việc là những quả bóng bay bơm khí helium lơ lửng, cánh hoa
lác đác rải trên sàn. Phía sau còn treo một banner lớn với dòng chữ:
“Chúc mừng anh! Giật được hợp đồng IRIX!” “You are an angel… Angel~
Rabbit~” Kang I-chae cứ như đang thể hiện định nghĩa “lãng phí tài
năng”, vừa ứng tác vừa ngân nga hát. “Khốn…” Tôi quyết định: rút lui là
thượng sách. Nhưng khi vừa quay người, Kim Seong-hyun đã đứng chắn cửa,
nhếch mép cười và hất cằm ra hiệu: “Đi đâu đấy? Nhìn đến cuối đã chứ.”
Tôi liếc về phía tay anh ấy chỉ – màn chiếu mà nhóm hay dùng họp bàn ý
tưởng ca khúc. Trên đó, từng dòng thư của Kang I-chae đang lần lượt hiện
lên. [Anh này, khỏe không? Em hiện đang tràn ngập cảm xúc dâng trào
không kiềm chế được nên đang viết tâm sự fan gửi đến anh.] “Á!! Mẹ nó!
Mù mắt tôi rồi!” “Ồ~, ngay cả tiếng chửi cũng đẹp đẽ làm sao~” [Không
thể tin được… là IRIX! ♡LÀ IRIX ĐẤY????♡ Tuy có vô số điểm ở anh khiến
em bực mình, nhưng năng lực của anh thực sự quá đỉnh, đến mức khiến em
quên sạch những điều đó♡] “Làm ơn nói miệng thôi đi. Đừng có nổi da gà
thế này.” “Sao? Tự mình chịu trận thấy khó à?” Tôi nhíu mày, dùng tay ấn
mạnh giữa trán. Trong lúc đó, Kim Seong-hyun – đang quay lại toàn bộ
bằng điện thoại – cười thích thú. Còn khóe môi của Kang I-chae cũng giật
giật, rõ ràng cả hai đang hợp tác để chơi khăm tôi. “You are my~ wow wow
wow~ lead vocal hay phá bĩnh~” “……” Tôi đã vì nó mà chạy vạy giành lấy
hợp đồng, và nó đối xử thế này đây? Tôi đành im lặng theo dõi màn trình
diễn. Khi bản piano kết thúc, tôi như bị hút cạn sinh khí, cởi phăng
chiếc áo khoác và sơ mi khó chịu, tiện tay vơ lấy chiếc áo thun lăn lóc
trên sofa, khoác vào rồi nằm vật xuống ghế sofa, giơ ngón giữa về phía
Kang I-chae. “Áii~” Cậu ta vẫn thản nhiên cười toe toét chẳng chút nao
núng. Không hiểu sao, tôi cảm giác thằng này bị vứt ra đảo hoang cũng
sống khỏe như thường. “Này, sao em út không tham gia? Bình thường nhóc
đó mà thấy mấy trò này là náo loạn lên ngay mà.” “Sắp sinh nhật em ấy
còn gì. Tiện dịp, tụi em đang giả vờ không thân để dàn dựng bất ngờ.”
“Cái nhóm này là sao vậy trời?” “Seo Ho-yoon, anh thật sự không hiểu à?”
“……” Tôi phải hiểu à? Tặc lưỡi, tôi vươn tay với lấy viên kẹo bất kỳ
vương vãi trên bàn, bóc vỏ nhét vào miệng. “Dù sao thì, anh à, thật sự
cảm ơn! Thích gì cứ nói! Em mua cho!” Sau khi nghịch thêm vài nốt piano,
Kang I-chae nói nó sẽ về ký túc xá giả bộ giận dỗi trước mặt Jeong
Da-jun. Kim Seong-hyun vẫn quay phim đều đều, tiến đến gần tôi. “Dù sao
cũng vất vả rồi. Nếu không có gì muốn thì ít nhất nói xem mong gì?” “Cho
tôi hút một điếu thuốc.” “…Phần này không đưa vào video được rồi.” “Thế
thì tiền.” “Thôi nghỉ đi.” Kim Seong-hyun làu bàu rồi tắt app quay phim,
bỏ điện thoại xuống. Tôi lười biếng ngồi dậy, kéo chiếc laptop của Kang
I-chae vẫn để mở trên bàn như thể mời gọi ai đó nghịch. Đúng là phòng
làm việc mà – đóng cửa lại là khóa tự động, nhưng thế này thì vẫn quá
lơi lỏng rồi. Bản cập nhật vẫn chưa được up. Tôi mở phần công cụ, rồi
theo thói quen truy cập cộng đồng để dò phản ứng. **[Tiêu đề: Thấy S.H.Y
Tui vừa thấy S.H.Y rời khỏi phòng họp ở khách sạn XX, chuyện gì vậy??
Hôm nay mặc đồ chỉnh tề lắm luôn á └Ủa quay tự giới thiệu hả?? └└Không
rõ… └Tui tưởng đi làm giang hồ nữa chứ └└Giang hồ cái đm =))))** Bài
đăng mục kích đã xuất hiện. Không ai biết buổi họp liên quan đến IRIX.
Còn chuyện cướp hợp đồng từ tay ASTAR… “Có nên giữ bí mật không nhỉ?”
Tôi nhanh chóng liên kết vài từ khóa để tra thêm, nhưng vẫn chưa thấy gì
mới. “Hoặc tôi có thể tặng quà vào sinh nhật, nên nghĩ sẵn trước đi.”
“Thôi, sắp bận lắm rồi, chia nhau chút tấm lòng là được rồi.” Nào là ký
hợp đồng với IRIX, nào là sáng tác – viết lời – thảo luận concept – quay
MV – chuẩn bị sân khấu live… Thậm chí còn đang làm album chính thức. The
Dawn sắp rất bận rộn. Khi tôi vừa đáp lời cho có lệ với Kim Seong-hyun,
một bài đăng mới hiện lên trên cộng đồng: [Tiêu đề: Nhưng The Dawn không
có scandal hát nhép à?] Scandal. Từ khoá yêu thích của tôi vừa xuất hiện
khiến khóe môi tự động nhếch lên. “Trông thú vị đấy.” Quà sinh nhật gì
đó, có khi chẳng cần tôi chuẩn bị, rồi cũng sẽ tự tìm đến thôi.