PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 296
Chương 296
[Á đệt, điên rồi đúng không???] [Thật sự… kiên quyết không nhuộm suốt ba
năm trời, vậy mà năm thứ ba lại nhuộm tóc… cảm ơn cậu nhiều lắm, Ho-yoon
à. Aaa, cảm ơn đến phát điên luôn ấy.] [Cậu ấy thực sự là top 1 rồi.]
Mới chỉ một tấm concept photo được tung ra, nhưng ngay lập tức những cụm
từ có tên “Seo Ho-yoon” đã leo thẳng lên top tìm kiếm thịnh hành. Mạng
xã hội và các diễn đàn ẩn danh đều ngập tràn bài viết mới mỗi lần nhấn
F5. No-eul rơm rớm nước mắt, nhắn tin cho bạn qua KakaoTalk. [Me: Có ai
uống không] [Đứa bạn đu: Sao đấy] [Me: Ho-yoon nhuộm tóc rồi] [Đứa bạn
đu: Á đù, nhất định phải đi] Hai người lập tức tụ tập rồi say sưa “giảng
đạo” về chuyện nhuộm tóc suốt một hồi. Đối với fangirl, chỉ một tấm
concept photo thôi cũng đủ để buôn chuyện cả ngày rồi. “Nhưng mà dạo này
phản ứng của công chúng với The Dawn có gì đó là lạ, cậu không thấy sao?
Tớ không hiểu sao người ta lại ghét họ nhiều đến vậy.” “À, cái đó thì…”
Ngày trước, mỗi khi có thông tin về màn comeback, phần lớn đều là No-eul
và vài fan K-pop lâu năm tham gia bàn luận. Nhưng gần đây, dường như cả
thế giới đều đang để mắt đến The Dawn. Bên ngoài thì có vài người ủng
hộ, còn phần lớn là im lặng. Thế nhưng khi vào cộng đồng mạng thì… không
khác gì một trận chiến tranh giành vị thế. “Kiểu… giống như cảm giác hồi
Black Call bắt đầu trỗi dậy vậy đó.” “Thật sao?” “Ừ. À mà… hồi đó cậu
đâu có hứng thú với idol mấy đâu nhỉ.” Với No-eul, giống như nội dung
trong bức thư cô từng gửi cho Seo Ho-yoon, The Dawn là nhóm nhạc idol
đầu tiên khiến cô thực sự yêu thích. Vì vậy, cô không rành mấy về “định
luật sống còn” trong giới này. Black Call từ khi debut đã phá hết kỷ lục
này đến kỷ lục khác. Từ đó trở đi, cứ mỗi lần comeback là lượng đặt
trước album lại tăng vọt, nhanh chóng lọt vào top 1 trong ngành. Cô bạn
fan kỳ cựu vừa vỗ về No-eul đang ấm ức, vừa chìa điện thoại cho cô xem.
“Coi nè. Mấy bài kiểu này.” [Tiêu đề: The Dawn mà là nhóm top 1 á?
ㅋㅋㅋㅋㅋMới bán được chút xíu mà bắt đầu mộng mơ rồi ㅋㅋ Thế hệ idol
bây giờ thì ai chả có doanh số cao, gọi gì là top? └ Này… cậu thấy vậy
là nhiều lắm rồi đấy. └└ Nhìn số lượng pre-order là No-eul cũng sốc luôn
còn gì… └ Có phải công ty chi tiền pr không? Phải đợi doanh số tuần
đầu mới biết chứ. No-eul lúc nào chả hoang tưởng, cũng hơi tội ㅋㅋ └└
Ê… mày xem lượt view YouTube chưa? └ Nhìn pre-order của idol ra cùng
thời điểm là biết đâu phải vì ngành bị “lạm phát doanh số”, The Dawn
thật sự hot rồi… └ Bọn No-eul cũng đang hoang mang đấy. Mà có người phải
viết post công kích thế này tức là The Dawn nổi thật rồi đó nhỉ 🙂 Cảm
ơn nha~!] Đúng thật, lần này là album full nên lượng đặt trước nhiều đến
mức há hốc mồm cũng là dễ hiểu. Cô bạn nói bằng giọng có phần phấn
khích: “Gây war chỉ vì pre-order? Thế thì đúng là bắt đầu rồi đó.” “Chờ
đã. Giờ tớ nghĩ lại, học sinh ở trung tâm cũng thích nhóm này ghê lắm.”
“Thật á? Chả trách, dạo này tớ thấy có bài viết như này.” Cô bạn tiếp
tục đưa cho No-eul xem một bài đăng khác. [Tiêu đề: Lần này thật sự có
chuyện gì thế? Không hiểu fan đổ về từ đâu luôn;; tưởng fan K-pop lâu
năm đã bị hút gần hết rồi… Cứ liên tục xuất hiện mãi là sao? └ Dạo này
bọn học sinh cấp 2-3 thích nhóm này lắm. └└ Hả; thật á, chuyện gì vậy?
└└ Seo Ho-yoon với Kang I-chae thì gần như đứa nào cũng thích… └└ Đặc
biệt là cấp 3 thích Seong Ji-won với Jeong Da-jun… kiểu dễ thương, chữa
lành. Những đứa học sinh “điên rồ” lớp 12 thì mê Kim Seong-hyun… └└ A
ㅋㅋㅋㅋㅋㅋ hiểu sao tụi lớp 12 lại mê Kim Seong-hyun rồi
ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ └└ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Kiểu như đảm đang, body lại
đẹp… ^^] Đọc những dòng nhận xét rằng nhóm đang nổi trong các tầng lớp
không phải fan hardcore hay dân chơi hệ idol kỳ cựu, No-eul thấy như thể
cảm giác bị “đè bẹp dưới đáy xã hội” của mình cũng được xoa dịu phần
nào. Sau đó, cô và bạn trò chuyện thêm rất lâu rồi vui vẻ trở về nhà. Và
mười ngày sau— Vào lúc 1 giờ chiều, MV album chính thức của The Dawn
được phát hành. Tối muộn hôm đó, No-eul cùng bạn bè tụ họp tại một nhà
nghỉ gần đó. Vì cô là giáo viên trung tâm nên không dễ xin nghỉ, và đây
là kết quả từ sự chu đáo của bạn bè dành cho cô. Ai cũng đã tranh thủ
xem MV một chút — người thì trong nhà vệ sinh, người thì lén xem lúc sếp
không để ý — nhưng vẫn chưa được thưởng thức một cách nghiêm túc. “Waaa!
Xem lại cái mình đã coi rồi mà sao run thế này?!” “Ê ê ê, giờ quay vlog
được không?” “Nhanh nhanh! A! Có phụ đề tiếng Ả Rập kìa, bực mình ghê!
Tắt mau!” Một người bạn đang nhốn nháo đòi quay “No-eul-log” bắt đầu
quay video bằng điện thoại, rồi bật MV. ‘Trời ơi, hồi hộp quá…’ Trong
bầu không khí tĩnh lặng, một cung điện theo phong cách Baroque hiện lên.
Những bức tường trang hoàng bằng hoa văn dát vàng lộng lẫy phủ đầy bóng
tối. Các thành viên nắm lấy tay nhau, thu mình lại tạo thành một khối
duy nhất — và bóng họ đổ xuống trông như một thể thống nhất. “Bối cảnh
quay sang xịn mịn vãi!” “Trời ơi, chắc Da Pa kiếm được nhiều tiền lắm
rồi!” Giai điệu bắt đầu vang lên, trái ngược với không khí xung quanh —
tươi sáng, nhưng lại có lớp bass dính chặt lạ thường, hòa quyện tạo
thành một giai điệu kỳ lạ. “Woa, nghe beat kìa. Đỉnh của I-chae luôn
đó!” “Từ lúc teaser nhá hàng là đã thấy cảm giác khác rồi. Lần này bài
hát thực sự hay cực.” Ngay sau đó cảnh chuyển đổi. Trái ngược với cung
điện lộng lẫy ban nãy, một ngôi nhà để lộ ra lớp tường bê tông cũ kỹ,
không còn dấu vết nào của sự sống. Máy quay lướt qua phòng khách, bếp
rồi hướng đến phòng tắm. Tấm rèm che bồn tắm được kéo sang một bên. Nơi
đó, Seo Ho-yoon đang nằm nghiêng, mặc áo khoác da, tóc rối. “ÁÁÁ!!!”
“Đẹp trai điên đảo rồi thằng này ơi!!” Đôi mắt của Seo Ho-yoon, ẩn dưới
phần đuôi tóc tím thẫm vì nước, từ từ mở ra. Cậu khẽ mấp máy môi. 【Can
you save me?】 Dù đã xem cảnh này rồi, toàn thân vẫn nổi da gà. Ngay
khoảnh khắc ấy, một người bất ngờ túm lấy tay cậu kéo dậy — là Kim
Seong-hyun. Seo Ho-yoon vuốt tóc ướt ngược ra sau rồi bắt đầu hát. 【Hãy
thì thầm niềm tin cho tôi Như lời hứa cậu đã trao La- La- ah】 Ngay từ
đầu, những nốt cao mềm mại đã vang lên. Góc quay rời khỏi Ho-yoon và
chuyển sang Kim Seong-hyun. Anh mở cửa sổ, nhíu mày nhìn ra ngoài, rồi
l**m nhẹ môi dưới. 【Can you hold me? Ôm tôi thật chặt, nồng nhiệt như
khi xưa】 “Trời ơi, lời bài hát điên thật rồi đấy?! Mấy người này định
g**t ch*t tụi No-eul tụi mình chắc!” “Anh ơiiiii ÁÁÁÁK!!!” Cả nhóm bạn,
bao gồm No-eul, chỉ gọi “oppa” khi cảm xúc trào dâng — nhưng thật ra
không ai trong số họ nhỏ tuổi hơn thành viên nào của The Dawn cả. Cảm
xúc dần dâng cao, thì gương mặt của Seong-hyun chuyển cảnh thành một
khuôn mặt khác. Là Seong Ji-won đang nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ.
Cậu mặc đồng phục gồm gam màu xanh đậm và xám. “Trờiii ơi!!!!” “Thấy
chưa, tớ nói từ lúc trưa rồi mà! Concept photo là đồng phục học sinh rõ
mà?!” “Không nghĩ tụi nó thật sự cho mặc đồng phục luôn! Trời ơi, Seong
Ji-won sao hợp vậy chứ?! Thật sự 25 tuổi rồi á?!” Ban đầu chỉ nhìn
concept photo và teaser MV, ai cũng tưởng phong cách lần này sẽ thuần
theo hướng quyến rũ, trưởng thành, và có chút tăm tối. “Da Pa đúng là
tụi khôn ranh!” Nhưng bằng cách đưa vào cảnh hồi tưởng quá khứ, họ đã để
The Dawn mặc luôn đồng phục học sinh trong MV. Ngay sau đó là phân cảnh
nhóm nhảy cùng nhau trong bộ đồng phục — với vài chi tiết biến tấu khác
nhau. Khi các thành viên nắm tay nhau tạo thành vòng tròn, dù cố gắng
giữ bình tĩnh, ai nấy cũng không thể kìm được tiếng hét. 【Tuổi thanh
xuân chẳng thể quay lại lần nào nữa Whatever I don’t care Mau đến đây
trước khi tôi cắn nát cậu Cậu đã hứa với tôi vào ngày sao băng rơi cơ
mà】 Tiếp đó là cảnh Jeong Da-jun mặc áo khoác Adi×das rộng thùng thình,
tay cầm pháo sáng lấp lánh và nở nụ cười rạng rỡ. Seong Ji-won đứng cạnh
nhìn cậu cũng nở nụ cười dịu dàng. Từng đợt pháo hoa sắc màu nổ tung
khắp nơi, ánh sáng như những mảnh sao vỡ vụn đổ xuống từ bầu trời đêm,
bao trùm lấy các thành viên. “Woa…” Trông như một bầu trời đầy sao thực
thụ. 【Bình minh không bao giờ trở lại nữa đâu I don’t care even sky
falls Hãy đến bên tôi trước khi đổi ý】 Các thành viên nhìn nhau, trán
chạm vào nhau, khuôn mặt bừng sáng rạng ngời. 【Cậu đã hứa vào ngày dải
ngân hà đổ xuống còn gì】 Tiếp theo là Kang I-chae, mặc áo sơ mi đen,
ngồi ở cuối bậc thang trong cung điện từng xuất hiện ở đoạn đầu MV. Cảnh
hồi tưởng kết thúc. Cậu từ từ xoay chiếc hộp nhạc có khắc hình ngôi sao
trên tay, khẽ nhếch môi, nở nụ cười lạnh lẽo. 【Tôi cứ quanh quẩn bên
cậu như bị hỏng How can I live without you? Tôi sẽ không bao giờ thay
đổi đâu】 Kang I-chae nghịch chiếc hộp nhạc rồi dứt khoát ném nó ra sau
vai, sau đó từ từ bước xuống bậc thang. 【Khi nào cậu muốn đến thì đến
Chỉ cần ôm tôi và cười là đủ Anyways, always love you in perfect way】
Người nhặt chiếc hộp nhạc đang lăn lóc dưới sàn chính là Seo Ho-yoon.
Ngay lúc ấy, Seo Ho-yoon đang nhìn về phía Kang I-chae vừa rời đi, tay
khẽ che lấy miệng mình. 【Can you hold me?】 Khoảnh khắc bàn tay rời
khỏi miệng, làn khói đen đặc bắt đầu tràn ra. 【Ôm tôi thật chặt Như
cách cậu từng làm trước kia】 “Waaa!! WAAAAAA!!” “Khói giả kiểu thuốc lá
gì mà điên vậy trời. Đây là cảnh sẽ sống mãi với hậu thế đấy chứ không
đùa đâu!” Ánh mắt Seo Ho-yoon hơi cong lại. “Nhưng cảnh đó không bị kiểm
duyệt à?” “Tớ cũng đã thắc mắc chuyện này từ tận một năm trước rồi.”
【La— La— ah】 Cảm giác quyến rũ toát ra hoàn toàn khác với khi phần 1
do Kim Seong-hyun thể hiện. Có thể vì là bias của mình nên không rõ nữa,
nhưng chỉ riêng việc Seo Ho-yoon cất giọng thôi cũng đủ khiến đầu ngón
chân cựa quậy, tai như bị chọc ngứa. Giống hệt lần đầu xem MV, No-eul
vừa gãi tai sột soạt vừa không thể rời mắt khỏi màn hình. 【Can you save
me? Hãy thì thầm niềm tin cho tôi Như lời hứa cậu đã từng trao】 Trong
hành lang đang cháy rừng rực, Seong Ji-won bước ra trong bộ suit trắng.
Nơi cậu đi qua, ngọn lửa dần lụi tắt. Cậu ngước nhìn một bức tranh danh
họa treo ở cuối con đường. Một tiếng thở dài nhỏ bật ra. Seong Ji-won
khẽ xoa trán, rồi quay đầu lại như thể nghe thấy tiếng ai gọi mình.
【La— La— ah】 Cảnh quay zoom cận gương mặt cậu đang nở nụ cười rạng rỡ,
như thể gặp được người mình hằng mong nhớ — rồi màn hình tối lại, tiêu
đề hiện lên: 【Bình minh rực rỡ của chúng ta (From dawn To dawn) – The
Dawn】 “……” “……” “……” Kết MV lại bằng đôi mắt ngọc của Seong Ji-won…
Thật sự là quá sức chịu đựng rồi. Cả nhóm không ai nói gì thêm, chỉ ngây
người nhìn vào màn hình đen kịt. ‘Lần này là được rồi.’ Nhất định là
được. Không thể không được. ‘Vừa đan xen quá khứ và hiện tại, vừa phô
bày sự thuần khiết lẫn nét trưởng thành, quyến rũ…’ Thêm nữa, nếu may
mắn thì còn được thấy Seo Ho-yoon mặc đồng phục học sinh một cách hợp
pháp. Từ bây giờ đã bắt đầu háo hức không biết họ sẽ mặc gì khi lên sân
khấu. ‘Hơn nữa beat lần này không quá nặng.’ Nhạc K-pop gần đây phần lớn
đều tràn ngập những giai điệu có nhịp điệu mạnh mẽ như được sản xuất dây
chuyền. Tuy là dễ nghiện và chất lượng cao, nhưng để nói là có tính đại
chúng bao phủ mọi lứa tuổi thì lại khá khó. Thế nhưng bài lần này của
The Dawn thì khác — nhanh nhưng có nhịp điệu lên xuống rõ ràng, phối khí
tinh tế đến mức tưởng chừng là sản phẩm của nhà sản xuất quốc tế. ‘Phân
tích MV lần này cũng điên rồ thật sự.’ Tim No-eul còn đập thình thịch
mạnh hơn cả lúc cô xem MV lần đầu. “Nè, tụi mình coi lại một lần nữa
được không?” “Còn phải hỏi?!” Cả nhóm bạn gào lên, nói rằng phải xem ít
nhất 20 lần, không thì phải coi liên tục đến tận lúc đi ngủ mới chịu
được. Họ đặt điện thoại đang quay vlog “No-eul-log” xuống, định mở lại
MV. Nhưng đúng lúc đó, No-eul bật dậy khỏi chỗ ngồi. “Tớ muốn mua thêm
album!” “Trời đất ơi, nhỏ này bị đắm đuối nặng luôn rồi.” Trực giác của
cô đang gào lên mạnh mẽ. “Bình minh rực rỡ của chúng ta” là một bài hát
vẫn giữ nguyên cảm xúc đặc trưng của The Dawn, nhưng lại đẩy tính đại
chúng lên đến đỉnh điểm. Nên lần này chắc chắn sẽ là kỷ lục cao nhất
trong sự nghiệp của The Dawn — thậm chí còn được xem là thời kỳ đỉnh cao
nhất. Dù cô không rành mấy về giới idol, nhưng linh cảm như có sét đánh
trúng đầu vậy. ‘Tạm biệt đồng lương nhỏ bé của tôi…’ Với đôi mắt lóe
sáng, No-eul chẳng thèm kiểm tra số dư tài khoản mà lập tức lên mạng đặt
mua thêm album. Và trong lúc cô đang làm vậy, lượt xem MV của The Dawn
vẫn đang tăng lên với tốc độ điên cuồng.