PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 339
Chương 339
Tháng 8 là tháng thích hợp để làm mấy trò vô nhân tính. “Hộc! Nhìn cái
này đi!” Ngoài tháng 8, những tháng khác cũng rất thích hợp để làm mấy
trò vô nhân tính, bao gồm tháng 7, tháng 1, tháng 9, tháng 4, tháng 11,
tháng 5, tháng 3, tháng 6, tháng 12, tháng 10, và tháng 2. [BOOM!] Nhóm
nhạc nam Today dính nghi án sử dụng m* t**?! Yu Hyeok của Today bị nghi
vấn hành hung dân thường, CCTV gây sốc! “Điên thật rồi à?!” “Hộc, tôi
nghe nhạc của Today suốt luôn đấy…” Trước tiên, tôi dẹp sang một bên
một nhóm từng phớt lờ Seong Ji-won. [Tiêu đề: Vạch trần bộ mặt thật của
Yoon Hee-eon] …Tôi đã hẹn hò với Yoon Hee-eon trong một thời gian dài,
nhưng anh ta vẫn lén lút qua lại với những cô gái khác. “Chỉ có em thôi.
Em khác biệt với tất cả những người khác.” Tôi đã ngu ngốc tin vào những
lời đó và không ngừng dốc tiền cho anh ta… (Lược bớt) …Anh ta dựng
chuyện nói xấu những idol hay hậu bối mà mình không thích. Nhìn thấy anh
ta cười trơ trẽn trên TV mà tôi vẫn còn run tay… (Lược bớt) └ Bao
nhiêu cái phốt rồi hả trời, cười xỉu ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ Rốt cuộc là đã dính
với bao nhiêu người rồi ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ └ Đây là series à?? ㅋㅋㅋㅋ Mấy
cô bạn gái cũ thi nhau bóc phốt luôn kìa └ Chúc mừng K-pop đã thiết lập
kỷ lục drama mới trong năm nay! “Gì cơ?! Yoon Hee-eon cũng nổ phốt rồi
á?!” “Wow… tụt mood ghê.” Tiện thể, tôi cũng xử lý luôn một tên cặn bã
thích đùa giỡn. [BOOM!] Công ty ma trong làng giải trí bị vạch trần…
Lừa đảo hợp đồng với trẻ vị thành niên?! Kẻ lừa đảo nhắm vào thực tập
sinh: Hợp đồng chồng hợp đồng! Tên lừa đảo từng bắt nạt Jeong Da-jun
cũng bị dọn dẹp sạch sẽ. Còn tôi, mọi thứ vẫn chẳng khác gì ngày thường.
[Sao… đặt tên cho mèo đực là ‘Là’ thì thế nào?] Fan của tôi vẫn luôn
ổn định và đáng tin cậy như mọi khi. “Thời gian gần đây sao bầu không
khí căng thẳng thế nhỉ?” “Đúng vậy. Giải trí vốn là ngành ngày nào cũng
có drama, nhưng dạo này ngày nào cũng có phốt lớn.” Các nhân viên cũng
đang rì rầm bàn tán về những tin tức nổi bật gần đây. “Xin chào.” Tôi nở
nụ cười rạng rỡ khi bước vào phim trường. “Seo Ho-yoon, hôm nay trông
cậu vui nhỉ? Sao chào hỏi tươi thế?” “Thời tiết đẹp quá mà.” “Haha,
Ho-yoon đúng là vitamin của đoàn phim, lúc nào cũng tươi sáng, nhìn mà
thấy vui lây.” Ting! [Vitamin;;] [Trên đời này có loại vitamin nào uống
vào là mất mạng không?] Thuốc đắng dã tật. Tôi chỉ liếc hệ thống một cái
rồi tiếp tục bước đi. “Anh ơi, chào anh~!” Đúng lúc đó, Shin Hee-chan
vẫy tay rối rít khi nhận ra tôi. Ha Seo-yeon, đang đứng cạnh cậu, cũng
khẽ gật đầu chào. “Hôm nay em mong chờ cảnh quay của anh lắm luôn!” Đôi
mắt của Shin Hee-chan sáng lên chẳng khác gì Jeong Da-jun khi thấy đồ ăn
vặt. “Thật sự đó, mỗi lần anh diễn là em có cảm giác như đang đi concert
vậy!” “Haha, cậu tâng bốc tôi quá rồi.” Dù tôi tỏ ra khiêm tốn, nhưng
chuyện này vốn là đương nhiên thôi. Dù chỉ ở mức tạm ổn khi đứng trên
sân khấu với tư cách idol, nhưng để vào vai một idol trên màn ảnh, tôi
đã hoàn toàn đủ tiêu chuẩn. “Trời ơi, Ho-yoon! Cậu có đi học nhảy thêm
không đấy?! Nhảy đỉnh quá trời luôn!!” Nhảy? Tôi cân được. “Giọng của
Seo Ho-yoon ngọt lịm luôn! Cao độ và nhịp phách chuẩn như máy ấy!” Hát?
Tôi xử lý gọn. “Sao cậu bắt góc máy đỉnh vậy?! Nhìn như idol thật luôn
á!” Biểu cảm trước ống kính? Chuyện nhỏ. Tôi hoàn hảo trong mọi khía
cạnh. Hệ thống cứ liên tục cảnh báo tôi là kẻ lừa đảo thế kỷ, nhưng tôi
chẳng có gì phải lăn tăn cả. “Anh, đã diễn được thế này rồi mà sao hôm
đầu cứ trúc trắc vậy~?!” “……Hahaha.” Cuộc gặp với Joo Woo-sung, cộng
thêm Ha Seo-yeon trông quá giống bạn gái cũ, khiến tôi bị mất nhịp một
chút—nhưng đó không phải là điều tôi có thể nói ra. May mắn thay, con
người là loài thích nghi. Sau vài ngày chật vật, tôi đã lấy lại phong
độ. Tôi mỉm cười với Shin Hee-chan, người đang trợn tròn mắt đầy thắc
mắc, thì đạo diễn Joo gọi tôi. “A! Seo Ho-yoon, đến đây nào! Mau lên!
Tôi đợi cậu mãi đấy~.” Những ánh nhìn sắc bén của các diễn viên khác
thoáng lướt qua tôi. Lý do thì quá rõ ràng. Tôi bình thản bước về phía
đạo diễn Joo. “Trời ạ, đây là lần đầu tiên tôi chật vật tìm cảm xúc cho
một tác phẩm đến thế. Seo Ho-yoon, cậu nghĩ sao về cảnh này?” Đạo diễn
Joo chỉ tay vào một đoạn trong kịch bản và hỏi tôi. Tôi chỉ đơn giản
lắng nghe Shin Hee-chan tâm sự về Jeong Da-jun, vậy mà đạo diễn Joo tình
cờ nghe được và bắt đầu đặt hàng loạt câu hỏi, rồi kéo đến tình huống
bây giờ. Sau đó, mỗi khi không hài lòng với diễn xuất của diễn viên, đạo
diễn lại gọi tên tôi. Sự thiên vị của đạo diễn có thể ảnh hưởng đến cách
máy quay ghi hình, nên bị người khác nhìn chằm chằm với ánh mắt sắc bén
cũng là chuyện đương nhiên. “Nhìn cảnh Ji-young nói chuyện điện thoại
với Lee Hyuk sẽ thấy—cậu ấy tốt bụng, nhưng rất rõ ràng về giới hạn của
mình. Nếu ai vượt qua ranh giới đó, cậu ấy sẽ cắt đứt ngay lập tức. Dù
trông có vẻ mềm mỏng nhưng thật ra tính cách rất lạnh lùng.” Nhưng tôi
không để tâm. Dù sao thì đây cũng chỉ là những người tôi sẽ không bao
giờ gặp lại sau khi chỉnh sửa xong Lỗi . “Thật sao? Nhưng tôi cảm giác
tính cách đó giống Seong Joo-hyun hơn?” “Nếu nhìn vào cách anh ấy quan
tâm đến các thành viên trong đoàn và các tập trung Seong Joo-hyun sau
này, anh ấy là một người rất tốt. Ngay cả sự sắc bén khi xuất hiện lần
đầu cũng có lý do.” “Ồ, nghe cũng hợp lý đấy. Ho-yoon, cách cậu phân
tích nhân vật thật hoàn hảo!” Đạo diễn Joo giơ ngón tay cái, lật vài
trang kịch bản rồi đột nhiên ngước lên nhìn tôi. “Vậy còn PD Seo
Eui-young thì sao? Cậu nghĩ thế nào?” “Tôi không biết.” “…Hả?” “Tôi
không nhớ rõ lắm.” “…Ể?” Từ nãy đến giờ tôi trả lời mọi câu hỏi trơn tru
như một máy bán hàng tự động, nhưng lần này lại né tránh, khiến đạo diễn
Joo ngạc nhiên đến nghiêng đầu. ‘Thật sự lạ thật.’ Càng tham gia vào
Shining Star và ghi hình, tôi càng thấy có điều bất thường. Việc Kim
Seong-hyun, Seong Ji-won, Kang I-chae và Jeong Da-jun tụ họp thành một
nhóm tại DAPA. Các nhân vật trong phim, mà tôi đoán là đại diện cho bọn
họ, nhanh chóng nổi tiếng nhờ một chương trình sống còn và thuận lợi
tiến xa trên con đường thành công. Không có gì đảm bảo câu chuyện này
dựa trên sự thật, nhưng dựa vào những gì từng xảy ra với tôi trong Máy
Quay và Dead After Hope, xác suất rất cao. “À! Phải rồi, có đề xuất từ
các nhà đầu tư rằng nên thêm chút yếu tố lãng mạn vào giữa Seo Eui-young
và Kang Ji-seong…” “Tôi hiểu rằng ý kiến của các nhà đầu tư rất quan
trọng, nhưng tôi nghĩ một cốt truyện vững chắc còn quan trọng hơn. Tôi
tin tác giả sẽ xử lý tốt vấn đề này.” “…Ừm, đúng vậy.” Tôi khẽ nhếch
mép, thể hiện rõ tôi không muốn bàn thêm về chuyện này. Hiểu ý, đạo diễn
Joo gãi cằm và đồng tình chậm một nhịp. “Cũng đúng. Bây giờ thêm yếu tố
lãng mạn vào thì có hơi gượng ép. Dù sao tôi cũng chỉ nói đùa thôi, đừng
căng quá! Haha.” “…Ahaha!” ‘Đùa kiểu gì mà căng như thật vậy.’ Lãng mạn
có nuôi sống được ai đâu. Những lời không thể nói ra miệng, tôi đành
thay thế bằng một nụ cười. Đạo diễn Joo cuộn kịch bản lại rồi xoay người
bước đi, nhưng đột nhiên quay lại vỗ vai tôi. “À, đúng rồi, hôm nay lại
có xe cà phê gửi đến tên cậu đấy. Cậu định trở thành vua xe đồ ăn đấy
à?” “…Haha, vua xe đồ ăn…” Tôi vốn đang cố tình phớt lờ chiếc xe cà phê
đang chễm chệ một góc trường quay. Nhưng nhờ đạo diễn Joo vừa đẩy lưng
vừa bảo tôi mau ra mặt, tôi đành miễn cưỡng bước đi. Trước đây, The
Dawn, Im Hyun-soo hay Joo Woo-sung là người gửi xe cà phê. Nhưng gần đây
thì… “Chào?” …Chính cái tên này. Min Ji-hun dựa vào xe tải, đeo kính râm
và cười đểu. Hắn kéo kính xuống bằng ngón tay dài, chào hỏi tôi. “‘Chúc
Nhắm Thẳng Trái Tim của Ho-yoon ghi hình suôn sẻ’…” Tôi đọc dòng chữ in
lớn trên bảng hiệu. Câu chúc thật sự quá mức kỳ quặc. “Thấy sao?” “Viết
thế này mà cậu xem ổn à?” “À, tôi có da mặt dày lắm.” Nhìn cái vẻ cười
cợt của hắn, tôi chắc chắn hắn đã cố tình tìm mấy câu gây khó chịu nhất
trên mạng. Tính cả hôm nay, đây đã là lần thứ ba Min Ji-hun gửi xe cà
phê. Trước đó, hắn còn dùng những câu như ‘Min Ji-hun ủng hộ!’ hay ‘Diễn
viên Seo Ho-yoon, tiến tới giải Nam phụ xuất sắc nhất!’—đã khó chịu lắm
rồi. “Gần đây tôi có sở thích mới. Gửi xe cà phê cho hậu bối thân thiết
rồi xem phản ứng của họ. Thú vị lắm.” “Cậu đang phá hỏng một ngày vui
của tôi đấy.” “Hoàn hảo.” Tôi gọi một ly nước chanh rồi trừng mắt nhìn
Min Ji-hun. “Vậy cậu đến đây làm gì? Lại chiêu trò truyền thông à?” “—Bề
ngoài thì là thế, nhưng thật ra tôi muốn thắt chặt tình anh em. Với lại,
tôi có chút thắc mắc về anh.” Có vẻ đã quen với thái độ lạnh nhạt của
tôi, Min Ji-hun tháo kính râm xuống và nói. “Gần đây mọi thứ rối ren
quá. Anh biết gì không?” Dù chủ ngữ không rõ ràng, tôi vẫn hiểu hắn đang
nói về điều gì. Tôi khẽ tặc lưỡi, nhận ly nước rồi di chuyển. Nhưng Min
Ji-hun vẫn kiên trì bám theo tôi. “Min Ji-hun.” Tôi đã moi được mọi thứ
cần thiết từ hắn. Không có lý do gì để tôi phải chịu đựng thêm nữa. “Cậu
rảnh lắm hả?” “…Hả?” “Gì đấy, ôm hận à?” Dường như đang tiêu hóa những
lời mình vừa nghe, Min Ji-hun chớp mắt chậm rãi rồi bật cười ha hả. “Ơ
kìa, ôm hận gì chứ? Dĩ nhiên là có hơi bực mình một chút.” “……” “Kiểu,
‘sao lại có thể có loại người như thế này nhỉ’… Hơi bị kích động, máu
nóng bốc lên…” Có vẻ là rất tức giận thì đúng hơn. “Dù sao thì cũng
không phải vì mấy chuyện đó đâu. Tôi chỉ đơn giản là có hứng thú với anh
thôi, Seo Ho-yoon.” Nổi da gà luôn rồi. Hắn nép sang một bên để không bị
dính máu khi tôi ói ra mà giờ lại bảo là quan tâm? Quaaaan tâm? Tôi nhăn
mặt nhìn hắn, nhưng Min Ji-hun vẫn bình thản nhấp một ngụm cà phê. “Vậy,
Seo Ho-yoon. Anh quen biết Joo Woo-sung từ trước à?” Lông mày tôi khẽ
giật nhẹ. Min Ji-hun lập tức bắt được phản ứng ấy và nhếch môi cười.
“Quan sát anh suốt mấy ngày qua trong lúc gửi xe đồ ăn, tôi nhận ra rằng
mỗi khi trông thấy Joo Woo-sung, anh đều có vẻ lảng tránh.” “Không có
đâu?” “Anh mượn tiền cậu ấy hả?” Tôi khoanh tay đứng im, muốn xem hắn có
thể nói đến mức nào. Nhưng cái miệng của thằng nhãi này cứ liên tục chạy
mà không hề có dấu hiệu dừng lại. “Joo Woo-sung thì hoàn toàn bình
thường. Chỉ có anh là cứ xử như thể chỉ mình anh biết về đối phương
vậy.” “Tôi là fan của cậu ấy đấy.” “Wow, anh thích idol cơ à~?” “Ừ, tôi
còn sưu tập photocards nữa.” Vớ vẩn thì cứ vớ vẩn cho tới. Nghe thế,
đuôi mắt Min Ji-hun cong lên, hắn mỉm cười đầy ẩn ý. “Lúc nãy thì loay
hoay bối rối, giờ lại muốn chối đây đẩy. Đã định giả vờ không biết thì
cũng phải diễn cho trót chứ.” Hắn rõ ràng chỉ đang cố đọc vị tôi. Tôi
cắn viên đá trong ly nước chanh đánh “rắc” rồi nhìn chằm chằm Min
Ji-hun. “Anh định cứ tiếp tục giả vờ không quen biết như vậy mãi à? Tôi
thì chịu thôi đấy.” Chịu gì mà chịu. Trên đời có cái gì là không thể
đâu. Với cả xã hội này vốn là nơi người ta giả vờ biết dù chẳng biết gì,
giả vờ không biết dù đã tỏ tường, nhờ thế mà xoay xở được mọi chuyện.
Tôi còn đang âm thầm phản bác thì giọng trợ lý đạo diễn vang lên, thông
báo sắp quay tiếp. Không phải cảnh có “Kang Ji-seong”, nhưng tôi cũng
chẳng muốn đôi co với Min Ji-hun nữa, nên liền vẫy tay qua loa rồi định
chuồn đi. Nhưng chưa kịp bước thì vai đã bị giữ lại. “Aaaa! Được rồi,
được rồi. Tôi sẽ không nói nhảm nữa, xin lỗi mà. Nhưng này, ít nhất cũng
phải check-in chụp ảnh cùng chứ? Phải khoe cho người ta biết chúng ta
thân nhau chứ~.” “Thằng này đúng là rảnh rỗi quá rồi…” Min Ji-hun vốn
không phải kiểu để ý mấy chuyện như thế này. Hẳn là hắn định khoe với
đứa em gái. Trong ” idol vô danh tycoon” hắn ta đã nhắc tới em gái mình
là No-eul còn gì. Tôi khẽ thở dài, sau đó xin phép chủ xe cà phê để lấy
một ly mới, rồi ngoắc tay gọi Min Ji-hun. “Lại đây.” “……Hả? Thật á?” Hắn
còn đang ngẩn ra thì tôi đã mở ứng dụng chụp ảnh trên điện thoại, bảo
hắn cười rồi bấm máy ngay lập tức. Sau đó, tôi đăng tải lên Stargram kèm
một câu chú thích. [(Icon mèo đen) Meo^^] “……” “……” “…Thật luôn?” “Ừ.”
“Anh cũng gan lắm ha?” Vốn dĩ, một idol dù ở đâu, khi nào cũng phải dành
những gì tốt nhất cho fan. Nhìn Min Ji-hun cau mày nhăn nhó y như tôi
khi nãy, tâm trạng tôi có hơi sảng khoái. Tôi bỏ mặc hắn mà quay người
bỏ đi, nhưng những đoạn hội thoại vừa rồi vẫn lảng vảng trong đầu. ‘Thôi
kệ. Dù sao thì, con người ta vốn dĩ sống một mình mà.’ Tôi ngoáy ngoáy
tai bằng ngón tay, quyết định không nghĩ nhiều nữa. Dù vẫn còn tức điên
khi nhớ tới “con cưng” của tôi… Nhưng cũng chẳng có gì đáng lo đâu. Chắc
là vậy.