PD Rác Rưởi Sống Sót Như Một Idol - Chương 340
Chương 340
Nhật Bản vào lúc rạng sáng mang theo không khí oi bức, phảng phất mùi
mặn của biển cả. Vừa đặt chân đến khách sạn, chưa kịp tháo hành lý, tôi
đã nằm dài ra ghế sofa. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Quản lý vội
vàng chạy ra mở cửa, và khuôn mặt của đạo diễn Joo thò vào. “Ôi chà~,
thời tiết Nhật Bản nóng hầm hập nhỉ.” “Mùa đông thì đỡ lạnh hơn một
chút.” “Ồ? Ho-yoon, cậu từng đến đây rồi à?” Ngay khoảnh khắc ấy, tôi
lập tức nhớ đến em út đã từng mè nheo đòi đi ăn gyukatsu khi chúng tôi
lần đầu hoạt động ở nước ngoài tại Nhật Bản. “À, cũng từng đến một lần
với vài người quen.” “Haha, vậy là cũng biết sơ sơ rồi nhỉ?” Tôi chỉ
cười cho qua. Đạo diễn Joo bước vào trong, đưa tờ lịch trình cho quản
lý. “Chúng tôi sẽ đi đến trường quay ngay bây giờ để lắp đặt thiết bị.
Ho-yoon, cậu có muốn đi cùng không? Có thể tranh thủ làm thử buổi diễn
tập.” “Chà~, đạo diễn của chúng ta vừa đến là bắt tay vào làm việc ngay
nhỉ?” “Vì có khá nhiều thiết bị cần sắp xếp.” Sau khi đùa vài câu, ông
ấy bảo sẽ gặp tôi ở sảnh khách sạn sau ba mươi phút rồi rời đi. Sau đó,
tôi cùng ê-kíp đến trường quay. “Này, nhưng mà cậu sao lại hiểu rõ về
thiết bị quay phim đến vậy?” “Tôi có chút hứng thú nên trước đây đã học
qua.” “Nếu không phải là diễn viên, tôi chắc chắn đã tuyển cậu vào làm
nhân viên kỹ thuật rồi đấy.” Đạo diễn Joo chậc lưỡi, tỏ vẻ tiếc nuối.
Nơi quay phim tọa lạc ngay bên bờ biển. “Ngày mai cậu nhớ chuẩn bị trang
phục và trang điểm thật kỹ vào nhé! Vì đây là cảnh muốn nhấn mạnh rằng
Kang Ji-seong là một ngôi sao toàn cầu nên chúng ta mới kéo nhau sang
tận Nhật Bản để quay đấy.” “A, vâng.” “…Nhìn biểu cảm là biết không tin
rồi. Mà thực ra, đó chỉ là lý do chính thức thôi. Gần đây cơn sốt K-POP
ở Nhật Bản đang bùng nổ, nên chúng tôi cũng muốn tận dụng cơ hội để bán
tốt hơn. Hơn nữa, cậu cũng thấy rồi đấy, một nửa bảng xếp hạng Netflix
Nhật Bản toàn là phim Hàn Quốc mà.” Dead after Hope đến giờ vẫn nằm
trong bảng xếp hạng Netflix. “Dù vậy, lịch quay không quá gắt gao đâu,
nên khi rảnh cậu có thể tranh thủ tham quan một chút. Mặc dù tôi cũng
không rõ xung quanh đây có gì hay ho không.” “Vậy tối nay chúng ta cùng
ăn một bữa đơn giản được chứ?” “Tốt quá!” Trong lúc di chuyển giữa các
khu vực để kiểm tra thiết bị, tôi để ý rằng ngoài đội ngũ quay phim đã
được chỉ định từ trước, chỉ có một số ít nhân viên bản địa. Nói gì thì
nói, bảo sẽ ghé thăm cơ mà. ‘Chắc chỉ là nói suông thôi.’ Phải chứ. Joo
Woo-sung bận rộn đến mức nào chứ, sao có thể đích thân đến tận đây. Tôi
không nghĩ ngợi nhiều mà tiếp tục công việc. Nhưng đúng lúc đó, một thứ
kỳ lạ lọt vào tầm mắt tôi, nằm ngay phía sau chiếc micro đứng đặt ngoài
trời. “……Hửm?” Một chiếc xe hơi đơn độc đậu bên lề đường lớn. Từ bóng
dáng nhỏ mờ hiện lên qua lớp kính xe nhuốm màu nhẹ, có thể khẳng định
bên trong có người. Chiếc xe đã đỗ sẵn đó từ lúc tôi bước vào trường
quay. ‘Chắc chắn là paparazzi rồi.’ Sau một thời gian tham gia vào
chương trình phóng sự điều tra, tôi đã luyện được kỹ năng phát hiện ngay
những kẻ có khí chất “Tôi là người đáng ngờ đây.” ‘Nhưng sao lại có kẻ
theo đuôi mình?’ Vì bộ phim Shining Star sao? Không, bộ phim này thậm
chí còn chưa tung ra trailer. Mà nếu nói là đang đào bới chuyện của tôi,
thì tôi cũng chỉ là một diễn viên tân binh vừa đoạt giải tân binh xuất
sắc mà thôi. Là vì Dead after Hope đã mang lại cho tôi chút danh tiếng
chăng? ‘Hay là… Ha Seo-yeon? Muốn ghép đôi tôi với Ha Seo-yeon?’ Chỗ đó
có gì để đào đâu chứ. Dù suy nghĩ thế nào cũng không tìm ra đáp án rõ
ràng. Dù có chút khó chịu nhưng tôi đành tạm gạt qua một bên, quay lại
trường quay. Đạo diễn Joo đang đứng trên sân khấu dựng sẵn để kiểm tra
bố cục. “Đạo diễn….” “Ánh sáng chói lóa thế này, cứ như đang tổng duyệt
một buổi concert thật vậy. Đúng lúc lắm, Ho-yoon, lên đây thử đi! Xem có
ăn hình không.” “À, vâng.” Dù có đào bới tôi cũng chẳng tìm được gì, nên
cứ để đó cũng không sao. Tôi gãi sống mũi rồi bước lên sân khấu. Vì đây
là một địa điểm thỉnh thoảng vẫn tổ chức biểu diễn, nên cảm giác có phần
kỳ lạ. “Ôi chà~, hoàn hảo đấy. Cậu hòa vào sân khấu một cách tự nhiên,
trông như một idol thực thụ vậy!” “Đúng thật nhỉ?” Đúng lúc đó, một
giọng nói quen thuộc vang lên. “Quả nhiên là bối cảnh rất hợp với không
khí bộ phim.” Joo Woo-sung đột ngột xuất hiện. Vẫn là nụ cười trêu đùa
trên môi, anh ta khoác lên mình chiếc áo thun đen đơn giản cùng quần
jean. “Wow! Joo Woo-sung!!” “Tôi đã bảo sẽ đến rồi mà?” “Nhưng không ngờ
cậu thực sự đến!” Tôi cũng không ngờ. Chắc hẳn đạo diễn Joo chỉ nói thử
xem sao, nhưng không ngờ Joo Woo-sung lại thực sự đến. Điều này khiến
ông ấy vô cùng hào hứng, thậm chí còn hít thở mạnh hơn bình thường. “Một
trong những công ty đồng sản xuất bộ phim này là WH Entertainment, chẳng
lẽ tôi lại không giữ lời hứa? Tôi có nguyên tắc mà.” “Ồồồồ!!” Cái kẻ
ngoài trừ Chae Jung-woo thì chẳng có lấy một người bạn lại còn bày đặt
nói về nguyên tắc? Tôi kín đáo chép miệng, và rồi, một luồng trực giác
như tia chớp bất chợt xuyên qua đỉnh đầu tôi. “Nơi này khá xa đấy, sao
cậu đến được vậy?” “Tôi nhõng nhẽo với quản lý siêu năng lực của mình
một chút thì được thôi.” Paparazzi ngoài kia chắc chắn là theo dõi Joo
Woo-sung. “Gặp người quen nơi đất khách đúng là vui thật. Woo-sung, cậu
có thường đến Nhật Bản không?” “Tôi cũng thỉnh thoảng đến vì lịch quay
thôi.” “Ừm, cũng phải. Đến lúc nào mà cậu chẳng bận rộn. À, Woo-sung,
nếu cậu rảnh thì tối nay đi ăn tối cùng chúng tôi không? Tôi, đội ngũ
sản xuất và Ho-yoon.” “À….” Joo Woo-sung thoáng hiện vẻ bối rối. “Xin
lỗi nhé, buổi tối tôi có hẹn trước rồi.” “À, với staff sao?” “Không, với
một người bạn.” Anh ta đáp lại một cách tự nhiên, nhưng tôi lập tức nhận
ra. Là con gái. 100% là con gái. ‘Thằng khốn này!’ Tôi không thể giấu
nổi sự sửng sốt trong lòng, trong khi Joo Woo-sung chỉ cười rạng rỡ, để
mặc tình huống trôi qua. Kỳ lạ là mặt anh ta còn sáng hơn cả dạo trước.
Cơn giận bốc lên khiến gáy tôi cứng đờ, phải x** n*n một chút. Đúng lúc
đó, hắn quay sang tôi. “Seo Ho-yoon cũng đến à?” “…Chào.” Chào cái đầu
anh ta ấy! “Hôm nay quay cảnh gì thế?” “À, cảnh Kang Ji-seong hát. .”
“Oh?” Có vẻ như chỉ có mỗi tôi là đổ mồ hôi lạnh. Trong khi anh ta và
đạo diễn Yoo thoải mái trò chuyện, đầu tôi nhanh chóng tính toán. Liệu
công ty có ra tay ngăn chặn trước khi báo chí đưa tin không? Miễn là anh
ta không đăng bừa lên SNS như một thằng điên, chắc vẫn xử lý được? “Vậy
à? Có nhảy luôn không?” Mà nghĩ lại thì Black Call cũng đã có kinh
nghiệm rồi. Thay vì bỏ ra một đống tiền để dập tắt tin đồn, có khi họ sẽ
tận dụng nó. Dù không đến mức DAPA, nhưng WH Entertainment cũng từng làm
vài trò ngu ngốc, nên tôi dần cảm thấy bất an. “Tôi xem thử động tác
nhé?” “Không.” “…Hả?” “À.” Nghe Joo Woo-sung hỏi lại, tôi chợt bừng
tỉnh. “Không, được anh chỉ bảo thì vinh hạnh quá.” anh ta nhướng mày một
chút, rồi lại quay về lắng nghe đạo diễn Yoo. Sau đó, anh ta nhảy phắt
lên sân khấu. “Đây. Bình thường là hai bước phải, một bước trái, nhưng
dù sao máy quay cũng khó bắt trọn. Chỉ cần kiểm soát nửa trên cơ thể tốt
là lên hình sẽ đẹp hơn.” Vừa nói, Joo Woo-sung vừa thực hiện động tác
minh họa. “Không cần phải di chuyển quá nhiều đâu. Vì quay phim thường
có nhiều cảnh cận hơn.” Nhìn cái thằng mà tôi vẫn hay chửi là “cục gỗ vô
vọng” giờ lại tỏ ra chu đáo như vậy, tôi nổi hết da gà. “Hiểu chưa?”
“……” Giọng trầm ấm dễ nghe lướt qua tai tôi. Có một câu suýt bật ra khỏi
miệng tôi. “……Seo Ho-yoon?” Này, anh ổn đấy chứ? Nếu cứ thế này, danh
tiếng trong công ty sẽ giảm sút, chưa kể đến những lời chỉ trích từ công
chúng. “…Ừm, có vẻ hiểu rồi.” Chưa kể, nếu không cẩn thận, danh sách bạn
gái từ trước đến nay của anh ta cũng có thể bị lộ. Sự nghiệp cũng sẽ bị
ảnh hưởng. “……” Thật lòng, tôi chỉ muốn tóm cổ anh ta mà lay cho tỉnh.
“…Cảm ơn vì đã hướng dẫn dễ hiểu.” Nhưng tôi kiềm chế lại, giữ im lặng.
“Tốt lắm. Đạo diễn, anh quay lại cảnh hậu trường vừa rồi chứ?” “Ha ha
ha, tất nhiên rồi.” “Hãy đăng thật đẹp nhé.” Nhìn Joo Woo-sung chăm chỉ
làm tròn vai một idol chuyên nghiệp, tôi không khỏi thở dài. ‘Ừ… Giờ tôi
cũng chẳng làm được gì nữa, cứ để anh ta tự lo vậy…’ “Thiết bị gần như
xong rồi đúng không? Vậy Seo Ho-yoon, thử diễn tập một lần nhé?” Thông
thường, những cảnh quay biểu diễn trong phim sẽ thu âm lại sau. Nhưng
đạo diễn Yoo muốn giữ cảm giác chân thực nên quyết định dùng nhạc nền
nhẹ để quay trực tiếp. Thế là tôi lại có thêm việc để chuẩn bị. “Vâng,
tôi làm.” Tôi gật đầu, bước đến chỗ Joo Woo-sung vừa đứng. Nắm lấy micro
trên sân khấu, ánh đèn chói chang chiếu xuống. Bản nhạc bắt đầu vang
lên. Trùng hợp thay, đó là bài tôi rất quen thuộc. Bài ‘Mây Và Đôi Cánh’
của Lee Joo-hwan, một ca sĩ huyền thoại thập niên 1990, từng biểu diễn
trong ‘Ca sĩ Hoàn Hảo’. 【…—Nếu như tôi có thể bay cùng em như tôi hằng
mong ước Tôi đã từng nghĩ đến việc trốn chạy】 Mải suy nghĩ vẩn vơ mà
tôi bỏ lỡ phần mở đầu, nhưng vẫn bình tĩnh hát tiếp. 【…Nếu tôi có thể
nắm tay em như trong giấc mơ hôm qua Tôi đã từng cầu nguyện đừng tỉnh
giấc】 Tôi nhớ đến lời đạo diễn Yoo. “Hãy giữ nguyên tinh thần bài gốc,
thể hiện sự cô đơn lạnh lẽo nhưng vẫn le lói ánh sáng, một thanh xuân
chông chênh.” Cảnh quay này cũng đánh dấu bước trưởng thành của Kang
Ji-seong. 【Cứ tiến lên thôi Umm Hmm cứ tiến lên thôi】 Nhưng Kang
Ji-seong, không, Joo Woo-sung, anh ta đã bao giờ trải qua cô đơn và lạc
lối chưa? Một kẻ luôn tự tin đứng trên đỉnh cao như anh ta. 【Không hối
tiếc Dù xa xôi, dù mịt mờ, dù sợ hãi Chỉ cần mỉm cười, mọi chuyện sẽ kết
thúc】 Dù ai có cố chen vào, anh ta vẫn dễ dàng giành No.1. ‘Lần
comeback với “Kill the Lights” cũng thế… Không giúp gì được, cái thằng
khốn…’ Mỗi lần trở lại, anh ta đều chắc suất Daesang. Nhìn từ bên ngoài,
cuộc đời anh ta quá ư suôn sẻ. 【Dù xa xôi, dù mịt mờ, dù sợ hãi Chỉ cần
vượt qua, mọi chuyện sẽ kết thúc】 Dù bài hát chưa kết thúc, Joo
Woo-sung đã thì thầm gì đó với đạo diễn rồi rời khỏi trường quay cùng
quản lý. Tôi rời mắt khỏi bóng lưng anh ta, từ từ nhắm mắt lại. 【Sao
khi vẽ lên tương lai bên em, tôi lại cảm thấy cô đơn?】 Nhưng tôi nhớ
rằng đôi khi, Joo Woo-sung cũng có những biểu cảm kỳ lạ. Cầm chiếc cúp
mà anh ta đã quá quen thuộc, nhưng lại nhăn mặt như thể đây là lần đầu
giành No.1. 【Tôi muốn chạy thật xa Tới nơi có người chờ đợi tôi】 …Như
thể giây phút đó thực sự quá đỗi choáng ngợp. 【Tới tận những đám mây xa
xôi】 ……Phải rồi. 【Tôi muốn chạy thật xa】 Tên này… thực sự rất thích
làm idol. Tôi mở mắt, buông tay khỏi micro. Tất cả staff đều dồn ánh mắt
về phía tôi. “……Cái này… thật sự quá tuyệt vời!” Đạo diễn Yoo vỗ tay
nhiệt liệt. Các staff cũng đồng loạt trầm trồ. “Seo Ho-yoon, mai cứ giữ
y chang như vậy nhé! Quá đẹp! Đến mức tiếc là chỉ đang tập thử!!” “…À,
vâng.” Tôi nhanh chóng bước xuống, đến chỗ đạo diễn. “À, đạo diễn, hôm
nay còn quay gì nữa không?” “Hử? Chắc là không?” Vừa nghe câu trả lời
xác nhận, tôi lập tức cúi đầu sơ sài rồi hô lên. “Tôi vừa nhớ ra có việc
quan trọng, tối nay tôi nghỉ nhé! Hẹn gặp lại ngày mai!” “Ế? Khoan, Seo
Ho-yoon, cậu đi đâu vậy?!” Tôi lao ra cửa trường quay. Như dự đoán, Joo
Woo-sung không còn ở đó. Bẻ hướng chạy về bãi đỗ xe, tôi thấy quản lý
anh ta đứng cạnh chiếc xe đen. Ngay lúc định hỏi, tôi thấy sau hàng xe,
một cái gáy lấp ló. “Joo Woo-sung!!” Giọng tôi vang vọng khắp nơi. Có lẽ
còn lọt đến tai các staff, nhưng tôi chẳng bận tâm. “…Này!” Bước chân
khựng lại. Joo Woo-sung mở to mắt nhìn tôi. Tôi gần như chạy đến, thở
gấp rồi cất giọng. “Joo Woo-sung, anh đi đâu vậy?” “Hả?” “Bỏ ra chút
thời gian đi.” “Gì cơ, tự nhiên lại….” Tôi đảo mắt kiểm tra xem xe
paparazzi có còn đó không. Vẫn còn. “Tôi có hẹn rồi….” “Đi ăn tối với
tôi đi.” Thằng nhóc này đã bao lần khiến tôi khổ sở, nhưng đồng thời
cũng cho tôi không ít thứ. Dù sao thì, tôi cũng từng nghĩ sẽ giúp nó một
lần. Chẳng phải chuyện gì to tát cả. “……Hả?” “Tôi mới đến đây lần đầu.”
Quan trọng hơn cả, kẻ tỏa sáng trên sân khấu thì phải ở trên sân khấu.
Đã từng cắt đuôi paparazzi ở Los Angeles rồi, chẳng lẽ ở Nhật lại làm
không được? Tôi nhếch môi cười đầy trơ tráo. “Dẫn đường giúp tôi đi.”
Vậy là tôi sẽ trả hết nợ cho anh ta.