Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 101 - Năm mới (3)
Chương 101: Năm mới (3)
Triệu Dao vừa nhìn liền thấy Tề tứ ca dạo này quả thật gầy đi không ít,
dưới mắt còn có quầng thâm, rõ ràng là thức đêm nhiều. Trong lòng nàng
lập tức dâng lên niềm vui ngọt ngào xen lẫn chút xót xa. Nàng lặng lẽ
ngắm nhìn hắn một hồi, rồi mới nhẹ giọng nói: “Huynh cũng đừng chỉ lo
học hành quá, cẩn thận giữ gìn sức khỏe kẻo tổn thân…” Tề Lạc cười ngô
nghê, kéo tay muội muội, bao nhiêu mệt nhọc dường như lập tức tan biến,
còn hăng hái nói: “Không sao đâu, không sao đâu! Nhị ca của ta ngày nào
cũng thức đêm mà chẳng làm sao cả! Ta mới học chút đã là gì chứ? Không
sao đâu, không sao đâu!” Vừa nghe nhắc đến Tề Anh, trong lòng Triệu Dao
cũng nổi lên chút cảm xúc phức tạp. Không hẳn là nàng còn tình ý gì với
nhị ca, chỉ là người ấy từng là mộng tưởng thời thơ ấu của nàng. Giờ lại
nghe người khác nhắc đến, lòng không khỏi bâng khuâng một hồi. Tề Lạc kỳ
thực cũng biết từ nhỏ muội muội Dao Nhi từng thích nhị ca, nhưng hắn
không lấy đó làm điều. Một là cảm thấy tình cảm khi ấy chỉ như trẻ con,
không đáng bận tâm, hai là tự biết mình thật ra vốn chẳng xứng với nàng.
Giờ nàng đã chịu quay đầu nhìn lại hắn, như vậy đã là điều chàng thấy
mãn nguyện nhất rồi, nào còn dám trách cứ gì nữa? Chỉ là hắn cũng nhận
ra mình vừa rồi không nên nhắc đến nhị ca, đang định nói một câu để bù
lại thì lại nghe Triệu Dao hỏi: “Muội nghe phụ thân nói, năm nay kỳ thi
xuân do nhị ca làm chủ khảo, vậy… huynh ấy có giúp được huynh không?” Tề
Lạc vừa nghe thấy muội muội vẫn quan tâm đến chuyện thi cử của mình,
không mải nghĩ đến nhị ca, liền vui mừng hẳn lên, hăng hái đáp: “Nhị ca
là người công bằng, hẳn sẽ không giúp ta gian lận. Nhưng chỉ cần ta cố
gắng thật tốt, tự mình cũng có thể đỗ được. Muội cứ yên tâm, ta nhất
định không để muội phải đợi lâu đâu!” Một lời nói ra vang dội, dứt
khoát, khiến Triệu Dao cảm động không thôi. Đôi trẻ cứ luyến tiếc không
rời, tay nắm tay mãi đến lúc thật sự không thể nán lại thêm, mới bịn rịn
mà buông ra. Chuyện giữa Tề Lạc và Triệu Dao, người trong Tề gia hầu như
đều biết. Trong số đó, người biết rõ ràng nhất, chính là Tề Ninh. Quan
hệ giữa Tề Lạc và tam ca Tề Ninh là thân thiết nhất trong đám huynh đệ,
dẫu sao hai người tuổi tác tương đương, từ nhỏ lại cùng đọc sách lớn lên
bên nhau, nên tình cảm tự nhiên sâu đậm. Bao nhiêu chuyện giữa chàng và
Triệu Dao, Tề Lạc đều kể hết với Tề Ninh, dùng đó để chia sẻ nỗi vui
mừng và xao xuyến của kẻ mới sa vào lưới tình. Tề Ninh tuy mừng cho tứ
đệ sớm được toại nguyện, nhưng trong lòng cũng chẳng khỏi sinh ra chút
cô quạnh. Đại ca đã thành thân từ lâu, nhị ca và lục công chúa sớm muộn
cũng sẽ có kết quả, nay tứ đệ cũng sắp lấy Triệu Dao rồi, trong số mấy
huynh đệ,l giờ chỉ còn lại mình hắn là chưa có mối hôn sự nào. Tề Ninh
là người có chí khí, không muốn qua loa tùy tiện cưới một người làm thê
tử. Nhưng hoàn cảnh của hắn lại gian nan hơn Tề Lạc nhiều, thân là thứ
tử, lại không có công danh gì trong người, muốn cưới một người thê tử
xứng ý thật chẳng phải chuyện dễ dàng. Điều này khiến Tề Ninh phiền muộn
không thôi. Vừa khéo lần trước khi đánh cầu, biểu tỷ Phó Dung có nhắc
đến chuyện hôn sự của hắn. Biết được nỗi khổ tâm trong lòng hắn, nàng
bèn kín đáo chỉ điểm một phen. Hôm đó, lục công chúa bị thương nhẹ, nhị
ca đi cùng nàng nghỉ ngơi. Trên sân mất đi một nữ quyến, Phó Dung cũng
không tiện tiếp tục thi đấu, để cân bằng số người, Tề Ninh cũng rút lui,
hai bên liền phân đội lại, tiếp tục thi đấu. Trong lúc rảnh rỗi, Tề Ninh
và biểu tỷ ngồi bên rìa sân trò chuyện đôi câu. Phó Dung cười nói: “Theo
ta thấy, Kính An đệ đúng là hồ đồ, nhân duyên tốt đẹp đặt ngay trước mặt
mà không tự mình nhận ra.” Tề Ninh nghe vậy liền ngớ ra, khổ sở cười:
“Biểu tỷ đừng trêu ta, ta thế này mà còn có nhân duyên gì tốt chứ…” “Sao
lại không có?” Phó Dung liếc hắn một cái, cười nhẹ. “Muội muội Phương
gia kia chẳng phải sắp đến tuổi cập kê rồi sao?” Tề Ninh nghe đến đây,
sắc mặt chợt biến đổi: “Văn Văn muội?” Phó Dung thấy hắn sững người,
liền mỉm cười gật đầu, nói thêm: “Trước kia chúng ta cùng nhau đọc sách,
ta còn thấy đệ rất thích nàng. Mấy năm qua, đệ đã đổi ý rồi sao?” Ba năm
nay, Tề Ninh rất ít có dịp gặp lại Văn Văn muội. Chỉ thỉnh thoảng tới
Phong Hà Uyển tìm nhị ca mới vô tình chạm mặt, hoặc mỗi dịp hội hoa đầu
xuân, hai người mới chào hỏi qua loa. Từ nhỏ Văn Văn đã xinh đẹp đến mức
như tiên trên trời, nay trưởng thành lại càng mĩ lệ động lòng người. Mỗi
lần gặp nàng, Tề Ninh đều không khỏi đỏ mặt, dù đã chia tay rồi mà vẫn
day dứt không thôi. Một người như Văn Văn muội… hắn tất nhiên là muốn
cưới về làm thê tử. Chỉ là… “Chỉ là…” Tề Ninh cúi đầu, giọng nặng nề:
“Văn Văn muội và nhị ca…” Ngoài miệng người ta đều đồn rằng nàng là
‘tiểu thiếp’ được nhị ca nuôi dưỡng, hắn tuy không tin lắm, nhưng ba năm
họ ngày ngày kề cận, ai biết có chuyện gì xảy ra? Cho dù thật sự không
có gì, Văn Văn cũng là người do nhị ca nuôi lớn, liệu nhị ca có chịu gả
nàng cho hắn không? Tề Ninh không dám ôm hy vọng gì. Phó Dung nhìn ra vẻ
uể oải của hắn, lại quay đầu liếc về phía xa, nơi Tề Anh và Tiêu Tử Dư
đang sóng vai ngồi dưới hiên trướng hoa, trong mắt thoáng hiện nét sâu
xa. Nàng bèn quay lại, nói với Tề Ninh: “Nhị ca của đệ phẩm hạnh đoan
chính, tuyệt sẽ không hành xử hồ đồ như những lời đồn ngoài kia. Đệ
không cần quá lo lắng. Tiểu thư Phương gia rốt cuộc cũng phải gả đi,
không gả cho đệ thì cũng sẽ lấy người khác. Nếu nhị ca thật lòng yêu
thương nàng, tất sẽ muốn nàng gả cho người thân thuộc tin cậy, để nàng
không bị bắt nạt nơi xứ người.” Lời lẽ của Phó Dung xưa nay luôn dịu
dàng và có lý, đôi ba câu đã khiến trong lòng Tề Ninh khẽ dâng một tia
hy vọng. Phải rồi, Văn Văn cuối cùng cũng phải gả đi, nếu không gả cho
mình thì sẽ thành người của kẻ khác chẳng bằng để ‘nước chảy ruộng nhà’.
Tề Ninh vẫn còn lưỡng lự, lại nghe biểu tỷ bổ thêm một câu: “Huống hồ,
nàng là ân nữ do nhị ca đệ tự tay nuôi dưỡng, mà nhị ca xưa nay là người
có tình có nghĩa. Nếu đệ cưới nàng, nhị ca chẳng lẽ không nâng đỡ đệ
trong quan trường sao? Vậy chẳng phải một mũi tên trúng hai đích ư?” Một
câu trúng ngay điểm yếu trong lòng Tề Ninh. Quả thật là vậy. Nếu cưới
được Văn Văn muội, chẳng những có được người vợ nhan sắc khuynh thành,
lại còn nhờ đó nhận được nhị ca dìu dắt chẳng phải là cả danh lẫn lợi
đều vẹn toàn sao? Lòng hắn phấn chấn hẳn lên, từ hôm đó ý nghĩ này cứ âm
ỉ không nguôi. Mấy ngày gần đây, càng nghĩ càng thấy có hy vọng. Chỉ là
mấy hôm trước chưa dám mở lời với nhị ca, hôm nay thấy tứ đệ và Triệu
Dao ngọt ngào tình tứ, hắn cũng cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, nghĩ nếu
mình và Văn Văn muội cũng có thể như vậy thì… nghĩ đến mức lòng dạ chẳng
yên. Tề Ninh nén lại nhiều ngày, cuối cùng chọn đêm Trừ Tịch để mở lời
với nhị ca. Trừ Tịch năm nay, giống như mọi năm, Tề gia rực rỡ hoa đăng,
cả tộc tụ hội, khí thế đúng bậc đệ nhất thế gia phương nam. Trẻ nhỏ
trong nhà cũng ngày một đông. Huy Nhi đã năm tuổi, mấy nhà thúc thúc,
cữu cữu cũng đều có tôn nhi, nhi nữ. Mỗi dịp Tết đến, đám trẻ tụ lại nô
đùa, nhộn nhịp tưng bừng. Huy Nhi lớn rồi, tính tình càng hoạt bát lanh
lợi. Trừ Tịch hôm nay, cô nhóc chạy khắp đại sảnh chúc Tết các bậc
trưởng bối để xin bao lì xì. Phụ thân nàng vốn thương con nhất, nếu là
ngày thường thì đã sớm kè kè bên con, nửa bước không rời. Nhưng mấy ngày
gần đây tâm tình không tốt, chuyện chăm con đều do Hàn Nhược Huy đảm
nhận. Tề Anh bước qua bình phong vào đại sảnh liền thấy huynh trưởng mặt
mày âm trầm ngồi nơi góc phòng một mình uống trà, trông xa lánh lạnh
lùng, hoàn toàn không hợp với không khí tưng bừng của buổi sum vầy. Tề
Anh biết rõ, huynh trưởng đang vì chuyện cải cách pháp chế mà sầu muộn.
Gần đây các châu quận lục tục nổi loạn, tuy đều bị Khu Mật Viện dẹp yên,
nhưng vẫn là mối họa ngấm ngầm, như bóng đen thường trực nhắc nhở triều
đình rằng: cải cách đã không thể trì hoãn thêm. Việc cải cách đúng ra do
Thượng Thư Đài phụ trách, lập bản tấu rồi để bá quan thảo luận, sau khi
hoàng đế phê chuẩn mới có thể thực thi trên toàn quốc. Tề Vân là Hữu Phó
Xạ của Thượng Thư Đài, chuyện cải cách đương nhiên là phận sự của hắn.
Vì việc này, hắn dốc hết tâm lực, chủ trương bỏ chế độ ban lộc, nhưng
lại vấp phải nhiều trở ngại trong triều. Chế độ ban lộc rốt cuộc là gì?
Cũng có chút đáng bàn… Đại Lương dùng ‘tô điều chế’ làm luật thu thuế,
mọi nông hộ được cấp ruộng đều phải gánh vác một lượng tô điều nhất
định. Nay đang thời chiến, để đảm bảo quân lương, tô điều càng nặng, mỗi
hộ phải nộp hai mươi thạch thóc, hai xấp tơ, hai cân bông, đôi khi còn
phải nộp thêm một cân tơ sống gọi là ‘phí ngoài điều lệ’. Mà chế độ ban
lộc tức là ngoài tô điều ấy, mỗi hộ còn phải nộp thêm ba xấp tơ, hai
trăm linh chín đấu thóc để làm lương bổng cho quan lại triều đình, khiến
bá tánh khốn khổ không nguôi. Giang Tả từ xưa đã là vùng đất phồn thịnh,
hơn ba mươi năm kể từ khi nam độ, triều đình vẫn luôn khổ tâm gây dựng,
tuy đang thời chiến nhưng kho tàng vẫn chưa đến mức trống rỗng. Tề Vân
chủ trương phế bỏ chế độ ban lộc, đồng thời giảm nhẹ thuế tô điều cho
dân hộ, để tránh cảnh dân chúng phải bán ruộng bỏ nhà, phiêu bạt tha
hương. Bởi lẽ một khi dân vì tô thuế quá nặng mà lìa bỏ ruộng đồng, thứ
nhất triều đình sẽ mất nguồn thu, thứ hai lại càng dễ sinh loạn, đó là
hại lớn cho cả nước lẫn dân. Việc này từ lúc Tề Vân vào Thượng Thư Đài
đã luôn là điều hắn đề xướng, gần đây vì các địa phương đồng loạt nổi
dậy, chuyện này lại một lần nữa được đưa lên nghị sự. Chỉ là văn thư tấu
qua tấu lại mấy lượt, đến nay vẫn chưa được phê chuẩn. Các vị quan trong
triều tự nhiên đều hiểu đây là đại kế quốc gia, cũng biết lời của Hữu
Phó Xạ là rất có lý. Nhưng do động chạm đến lợi ích sĩ tộc nên phần đông
đều ngấm ngầm chống đối: một khi giảm thuế tô điều, lại xét lại hộ tịch,
thì bao nhiêu sổ hộ tịch giả mà sĩ tộc đã làm ra sẽ bị phơi bày. Những
nhà hào môn không còn cách nào đẩy gánh nặng tô thuế lên đầu dân nghèo,
chỗ lợi lộc bấy lâu sẽ tức thì tiêu tan. Chuyện đó sao có thể để xảy ra
được! Các quan đại thần vừa nghe tin, đều tức giận phản đối, từng người
từng người lần lượt đứng ra chống đối Tề Vân. Chính sách của Thượng Thư
Đài bởi vậy không sao đẩy xuống được. Quan viên trung thư và môn hạ thì
thay nhau đá qua đá lại, không ai chịu thật lòng phối hợp. Trong buổi
chầu cuối cùng trước kỳ nghỉ lễ, văn võ bá quan còn tranh cãi một trận
náo loạn trước mặt thánh thượng, thực sự là quần thần đồng loạt công
kích. Dù Tề Vân có lý, nhưng một cánh tay khó chống trăm họ, bị vây công
đến mức khó xử vô cùng. Tất nhiên cũng không phải toàn bộ đều phản đối
Tề Vân, các quan viên xuất thân thứ dân đa phần đều ủng hộ đề án này,
chỉ là họ địa vị thấp lời nói nhẹ tựa lông hồng, có nói cũng như không,
chẳng ai buồn để tâm. Càng khó hơn là nội bộ Thượng Thư Đài cũng không
đồng lòng. Các quan trong Thượng Thư Đài phần lớn đều xuất thân sĩ tộc,
đến cả thượng thư lệnh cũng là thúc bá bên Phó gia, làm sao có thể thật
tâm ủng hộ chuyện phế bỏ ban lộc, giảm tô điều? Chỉ là do nể mặt Tả
tướng Tề phụ, cảm thấy không tiện tự mình vả mặt người Tề gia nên mới
miễn cưỡng đẩy đề án này ra ngoài, để đám quan viên trung thư, môn hạ
làm kẻ ác thay mình. Hôm ấy trong triều, Tề Anh tận mắt nhìn thấy huynh
trưởng bị đám quan vây công, tuy trong lòng không đành, nhưng chàng là
người đứng đầu Khu Mật Viện, chức tuy cao nhưng theo lệ thì không có
quyền can dự vào việc của Thượng Thư Đài. Chàng bắt buộc phải cân nhắc
vì gia tộc. Nếu hôm đó chàng ra mặt bênh vực, ắt sẽ bị người ngoài cho
rằng Tề gia chuyên quyền lấn triều, mang tiếng kiêu căng độc đoán, tổn
hại thanh danh cả họ. Kết quả là, Tề Vân cô độc chống đỡ, cuối cùng đành
phải lui về trong nhục nhã, hoàng đế cũng chỉ nói một câu: “Việc phế ban
lộc, đợi qua Tết sẽ bàn lại.” Tề Anh biết rõ, huynh trưởng vì việc này
mà cực kỳ không vui. Nhưng điều thực sự khiến huynh trưởng cả đêm Trừ
Tịch vẫn mang vẻ mặt trầm ngâm u uất lại không phải vì đám quan viên, mà
chính là do thái độ của phụ thân. Phụ thân cũng không ủng hộ việc này.
Phụ thân có nỗi lo riêng của ông. Ông là gia chủ của Tề gia, đệ nhất thế
gia Giang Tả, lại là thủ lĩnh tinh thần của giới sĩ tộc Đại Lương. Nếu
chế độ ban lộc bị phế bỏ sẽ có vô số thế gia vọng tộc chịu tổn thất to
lớn. Tề gia tuy căn cơ vững chắc, tiền tài vô số, vốn không cần dựa vào
việc bóc lột nông dân để kiếm lợi, nhưng việc nhà mình không làm, không
có nghĩa là người khác cũng không làm. Một khi chính sách này được thi
hành, đúng là quốc gia và bách tính sẽ được hưởng lợi, nhưng còn thế
gia, sĩ tộc thì sao? Tề gia tuy lớn mạnh, nhưng không thể đối đầu với
toàn bộ sĩ tộc trong thiên hạ. Thế thì cần gì phải dốc toàn lực, chỉ vì
đại nghĩa trong lòng mà làm hại đến chính gia tộc mình? Tác giả: Tề
Ninh: Đã đến nước này, liều một phen, tẩu tẩu cũng có thể biến thành thê
tử! Dưới tình cảnh như vậy, ta sẽ đến nói chuyện với nhị ca, xin cưới
‘thê tử’ của huynh ấy!