Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 127 - Nương tựa (4)
Chương 127: Nương tựa (4)
Người này thật là… chẳng lẽ chẳng hay biết, bộ dạng này của chàng cũng
khiến nàng khó giữ mình lắm sao… Nàng gọi chàng một tiếng, đợi nửa ngày
chẳng nghe đáp lại, trong lòng tất nhiên sinh nghi, bèn dò dẫm quay đầu
nhìn lại. Một cái liếc mắt liền thấy vết thương sau lưng chàng lại sưng
đỏ lên, e rằng đau đớn tột cùng, chàng đã hơi khom lưng, ngồi tựa mép
giường, cúi người xuống. Thẩm Tây Linh thấy thế kinh hãi sắc mặt! Nàng
vội chạy đến bên cạnh Tề Anh, quỳ xuống nhìn kỹ, thấy trên trán chàng mồ
hôi lạnh đẫm đầy. Nàng vừa kinh ngạc vừa đau lòng, vội hỏi chàng:
“Chàng… Chàng sao vậy?” Thật ra cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên. Tả
tướng roi vọt thật mạnh tay, vết thương của chàng tất nhiên vẫn rất
nặng. Hôm nay Tiêu Tử Hành đột ngột tới thăm, chàng đành đích thân
nghênh đón tiễn biệt, suốt cả buổi chiều chẳng hề thay thuốc. Nay vết
thương đã rách ra, ủ trong y phục lại càng thêm tệ, nay nhìn thật rùng
rợn. Thẩm Tây Linh sắp khóc nghẹn, nàng thậm chí không dám chạm vào
chàng, e làm chàng thêm đau, giữ nỗi đau trong lòng, giọng nghẹn ngào
nói: “Ta đi mời đại phu đến, chàng chờ ta chút, ta sẽ mau trở lại…” Nói
xong đứng lên định chạy ra ngoài, nào ngờ bị Tề Anh níu lại. Nét mặt
chàng tái nhợt đến kinh người, nhưng giọng nói với nàng vẫn ôn hòa, bảo:
“Không cần phiền thế… chỉ cần nàng giúp ta là đủ rồi.” Thẩm Tây Linh
nhìn chàng, tay vẫn run rẩy, lắc đầu liên hồi: “Không được, phải mời đại
phu, ta sẽ làm đau chàng…” “Không sao!” Tề Anh cười nhẹ, sắc mặt mềm
mại, giọng điệu càng thêm dịu dàng. “Ta muốn ở bên nàng một lát, cũng có
chuyện muốn nói.” Lúc này nét mặt chàng khiến Thẩm Tây Linh chưa từng
thấy trước kia, vừa yếu đuối, lại vừa chân thành thân mật làm nàng lay
động tâm tư, thật khó nỡ từ chối. Nàng đành thuận theo ý chàng ngồi bên
giường, tìm ra bình thuốc đại phu để lại trước đó, run run bắt đầu bôi
thuốc cho chàng. Vết thương chàng nặng đến mức khiến tay nàng không
ngừng run rẩy, chẳng phải vì sợ mà vì thương chàng. Nàng rất rất thương
chàng, người này vì sao luôn gian nan như thế? Nàng cẩn thận thoa thuốc
lên vết thương của chàng, dù đã nhẹ nhàng hết sức, vẫn cảm nhận cơ bắp
chàng siết chặt lại theo mỗi động tác, vì đau đớn mà thành vậy. Thế
nhưng chàng không than tiếng nào, thân hình cũng bất động, Thẩm Tây Linh
hiểu rằng chần chừ chỉ khiến chàng chịu thêm đau đớn, nên nghiến răng,
một hơi thoa xong thuốc, băng bó lại vết thương, khoác lại y phục lên
cho chàng, đến khi ấy người nàng cũng đã ướt đẫm mồ hôi. Nàng quay lại
nhìn chàng, thấy đôi mắt nàng ngân ngấn lệ, tuy sắc mặt vẫn còn tái
nhợt, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười. Chàng nhẹ nhàng vuốt nhẹ chiếc mũi
nàng, nói: “Nhọc cho nàng rồi!” Thân thể nàng run rẩy, mềm nhũn như sắp
gục xuống, nghe chàng an ủi, lòng lại dấy lên muôn vàn cảm xúc khó tả.
Nàng thả chiếc bình thuốc bên cạnh, rồi ngồi xuống bên gường, dựa vào
đầu gối chàng, giọng nhỏ nhẹ thưa: “… Chàng có thể đừng để bị thương
thêm nữa có được không?” Nàng dựa sát vào chàng, khiến lòng chàng thắt
lại vì thương nhớ và xót xa. Lời ấy, chàng không thể đáp trả, chỉ nhẹ
nhàng vỗ vai nàng, dùng sự im lặng an ủi lòng nàng. Hai người tựa vào
nhau lâu đến nỗi, dường như có thể mãi mãi như thế. Cuối cùng, vẫn là
chàng phá vỡ sự yên tĩnh trước: “Hôm nay tứ điện hạ đến tìm ta… nói về
lục công chúa.” Nàng nghe vậy, thân hình cứng đờ, ngồi thẳng dậy, không
dựa vào chàng nữa, quay đầu nhìn chàng: “Vâng?” Chàng cũng hạ mắt nhìn
nàng, im lặng một lúc rồi nói: “Ta đã nói với điện hạ, một thời gian
sau… ta sẽ cưới nàng ấy.” Nàng sửng sốt. Dẫu từ lâu đã dự liệu điều này,
chiều nay một mình sắp xếp lại mọi chuyện, nhưng nghe chàng thốt ra lời
đó vẫn không khỏi bàng hoàng. Nỗi đau quen thuộc lại dâng trào, chẳng
kém gì lần đầu nghe nói chàng sẽ gả nàng đi. Nàng không biết nói sao,
chỉ chăm chăm nhìn chàng với ánh mắt trống rỗng. Chàng chau mày, ánh mắt
thoáng đượm nét đấu tranh, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, nói: “Văn Văn,
nghe ta nói đã.” Nói rồi, chàng lại im lặng, một hồi lâu không lên tiếng
như bỗng dưng nghẹn lời, không biết phải nói gì. Trong khoảng yên lặng
đó, chàng đã suy nghĩ nhiều điều. Tiểu Tề đại nhân vốn là người thông
minh sáng suốt, càng gặp cảnh khó khăn lộn xộn, càng biết trầm tĩnh suy
nghĩ tính toán. Kể từ khi định tình với nàng, chàng đã bắt đầu cân nhắc
con đường tương lai. Chàng không muốn phụ lòng gia tộc, cũng không muốn
phụ nàng, nhưng cuối cùng vẫn phải lựa chọn hy sinh. Chàng nảy sinh ý
định muốn rời đi, nếu tiếp tục ở lại, mọi chuyện chỉ thành bế tắc, vậy
thì chàng thà cắt đứt mớ rối bòng bong này, mang nàng theo cùng rời đi.
Rời khỏi thành Kiến Khang. Ý nghĩ ấy mới đầu chàng coi như chuyện hoang
đường, nhưng sau nhiều ngày suy nghĩ kỹ càng lại thấy… cũng chẳng tồi.
Thậm chí là cực kỳ tốt đẹp. Nếu ở lại Kiến Khang, chàng khó thoát khỏi
vòng xoáy gia tộc và triều chính. Thời phụ thân nàng là Kế tướng còn
không thoát khỏi cơn lốc ấy, huống chi chàng bây giờ? Muốn bảo vệ nàng,
muốn giữa đôi bên có một kết cục trọn vẹn, chàng phải dứt khoát từ bỏ
tất cả. Gia tộc, thân nhân, chức vị, danh tiếng, mọi thứ đều vứt bỏ,
cùng nàng rời khỏi chốn này, ẩn danh sống trọn đời. Điều đó không chỉ
tốt cho nàng, mà với gia tộc chàng cũng là lựa chọn hay. Giờ đây thế lực
Tề gia quá mạnh, nổi bật hơn người, mà nổi bật quá thì thường sẽ chịu
kết cục bi thảm. Nếu trên triều không còn chàng, thế lực Tề gia tuy suy
giảm nhưng sẽ an toàn hơn. Nếu vượt trội quá mức so với hai đại thế gia
khác sẽ như địch lại toàn cõi, lúc ấy chẳng những thiên tử không còn
bằng hữu, ngay cả thế gia song hành cũng chẳng thể làm. Huynh trưởng
chàng không phải người phá bỏ mà là người duy trì, chỉ cần không có biến
cố, có thể giữ yên ổn cho Tề gia. Nếu chàng thật sự rời bỏ triều đình
thì trước đó nhất định phải sắp đặt mọi việc cho ổn thỏa. Chàng vốn là
người mang nặng trong lòng bao phiền muộn, tuy biết triều đình mục ruỗng
nhưng vẫn thương xót dân chúng Giang Tả. Nếu chàng ra đi, nhất định phải
làm hết những điều có thể trước lúc rời đi, như kỳ thi Xuân, như khởi
binh bắc phạt. Chàng phải mở đầu khí thế tại Đại Lương. Năm nay kỳ thi
xuân chàng quả thực làm quá, nhưng cũng như chàng dự liệu, nó đã làm
chấn động sĩ phu. Một khi cánh cửa nâng đỡ thứ dân được mở ra, kẻ làm
chủ kỳ thi kế tiếp sẽ khó tránh thị phi, buộc phải theo con đường chàng
đã vạch, đến lúc tam điện hạ cùng phe phái can thiệp, chốn quan trường
Đại Lương mới có hy vọng đổi thay. Chàng không thể ngay tức khắc thay
đổi cả quốc gia, nhưng có thể tạo dựng cơ hội, đó chính là hết lòng tận
tụy, cũng là một lời giải thích cho bản thân. Việc bắc phạt lại càng như
vậy. Cho đến nay chàng vẫn chưa tìm được người xứng đáng thay chàng quản
lý Khu Mật Viện, e rằng sau khi chàng rời đi, Giang Tả sẽ rối loạn.
Chàng phải nhanh chóng khởi binh bắc phạt, chiếm lại tam quận, nhân lúc
Bắc Ngụy còn chưa vững, một trận phân thắng bại. Nếu thuận lợi, mười năm
tới Giang Tả sẽ không còn lo nghĩ. Chỉ cần giải quyết ổn thỏa những
chuyện ấy, chàng sẽ yên tâm dẫn nàng đi theo. Thời gian chẳng còn nhiều,
hôm nay hứa với Tiêu Tử Hành sau bắc phạt sẽ cưới Tiêu Tử Dư, cũng là
tối đa chàng có thể tranh thủ. Nếu để kéo dài thêm sẽ khiến Tiêu Tử Hành
nghi ngờ, trong vòng một năm chàng phải sắp đặt xong hết mọi chuyện.
Chính vì biết thời gian không còn nhiều, kỳ thi xuân lần này chàng mới
hành động quyết liệt như vậy. Mếu bỏ lỡ cơ hội này, sẽ không còn thời
gian đợi thêm ba năm nữa. Chàng không thể để nàng phải chịu khổ ba năm
nữa, cũng không muốn nàng đi theo bước chân mẫu thân. Chàng sẽ cưới
nàng, rõ ràng, minh bạch. Nhưng những toan tính ấy chàng không nói cho
nàng biết, e rằng nàng mảnh lòng như thế sẽ cho rằng mình làm khổ chàng.
Chàng không muốn nàng mang gánh nặng nào, mọi sự lựa chọn đều do chàng
một mình đảm đương, không liên quan đến nàng. Chàng hạ mắt, che đi những
nghĩ suy trong lòng, lặng im một lúc rồi nhìn nàng, ánh mắt chỉ còn lại
nụ cười dịu dàng thoảng nhẹ. Chàng hỏi nàng: “Văn Văn, nàng có tin ta
không?” Nàng nhìn chàng, tuy trong lòng đầy hoang mang đau buồn, nhưng
lòng tin vào chàng vẫn trội hơn tất thảy. Mắt nàng ánh lên, gật đầu đáp:
“Ta chỉ tin chàng!” Chỉ tin chàng, hơn cả tin tưởng vào thế gian này.
“Vậy…” Giọng chàng như chùng lại, xen chút bẽn lẽn: “Đợi ta xong việc,
nàng có bằng lòng… cùng ta rời khỏi nơi này không?” Nàng sửng sốt, không
hiểu: “… Rời khỏi đây?” Chàng gật đầu, khuôn mặt thường lạnh lùng xa
cách giờ trở nên bối rối, nếu nhìn kỹ, thấy vành tai chàng cũng đỏ lên.
Chàng đáp, rồi khẽ ho để che giấu sự ngượng ngùng: “Chính là… trốn
chạy.” Trốn… trốn chạy? Nàng lại sững người. Chẳng bao giờ nghĩ sẽ nghe
chàng nói hai chữ đó, chàng vốn nghiêm trang cứng nhắc, mà ‘trốn chạy’
nghe quá ph*ng đ*ng. Lúc đầu nàng chưa tỉnh táo, khi nhận ra thì niềm
vui lớn trào dâng trong lòng, làm nàng bối rối không biết phải làm sao.
Nhưng nàng vẫn không quên chuyện công chúa, nên kìm niềm vui hỏi: “Vậy…
công chúa sao? Chàng vừa nói sẽ cưới nàng ấy mà?” Chàng nhìn nàng thật
chân thành: “Đó là giả, ta sẽ không cưới ai khác.” Hai chữ “ai khác” ẩn
chứa tình ý dành cho nàng, nàng nghe hiểu, lòng vui mừng khó giấu. Nàng
dừng một chút, thu hồi tâm thần rồi hỏi tiếp: “Giả? Chàng lừa dối điện
hạ? Vậy… không sao chứ? Chàng có bị nguy hiểm không? Chàng…” Nàng hỏi
dồn dập, đều là lo lắng cho chàng. Chàng mỉm cười, dù vết thương sau
lưng vẫn đau đớn, nhưng giờ đây dường như chẳng còn quan trọng. Chàng
lại véo má nàng, ánh mắt sâu xa: “Nàng đừng lo, tất cả ta sẽ lo liệu ổn
thỏa, chỉ cần nàng biết ta không bao giờ phụ nàng.” Trái tim nàng như bị
chàng chạm tới. Chàng hiểu nàng. Dù chưa từng hỏi, nhưng biết nàng hoảng
sợ, biết nàng bất an nên mới dứt khoát hứa hẹn không vòng vo, không để
nàng phải tự đoán. Nàng yêu chàng say đắm, đến mức cay cay nơi sống mũi.
Nàng cố nén nước mắt, suy nghĩ hồi lâu, lại hỏi: “Nếu… nếu chúng ta rời
đi, gia đình chàng thì sao? Như phụ mẫu, huynh muội tỷ đệ, họ ra sao?”
Chàng không đáp ngay, chỉ là ánh mắt phượng đôi lúc tối lại. Trốn chạy…
nghe nhẹ nhàng vậy thôi, nhưng chỉ cần chàng còn sống là không thể tránh
khỏi ràng buộc gia tộc và triều đình. Nếu chàng đi, cũng chỉ có thể ra
đi như người đã chết, nếu không dù chàng đi rồi, Tề gia cũng sẽ bị liên
lụy. Cho nên một khi đã đi, sẽ không còn đường quay lại, có thể gặp lại
thân nhân nhưng chắc chắn là cực kỳ khó khăn. Chàng biết rõ điều ấy, vẫn
nói với nàng: “Không sao, chỉ là khó khăn chút thôi, nếu muốn gặp, vẫn
có cách.” Dù chàng đã che giấu nỗi khó khăn ấy, nàng vẫn không kìm được
cảm động. Nàng biết, chàng vì nàng mà từ bỏ biết bao thứ. Nhiều hơn nàng
tưởng tượng. Cuối cùng, nàng không nén được mà khóc òa, ôm chầm lấy
chàng, tay níu lấy áo chàng, khóc không nên lời, chỉ gọi khẽ từng tiếng:
“Công tử…” Chàng đành ôm lấy nàng, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng, trêu
chọc: “Khóc thế kia là không muốn theo ta sao?” Nàng đỏ mắt, nghe chàng
nói vậy vẫn không quên phản bác, nhanh nói một tiếng “không”, rồi tiếp:
“Ta tất nhiên muốn! Ta mơ cũng muốn, chỉ là, chỉ là…” Chàng nhẹ nhàng
lau nước mắt cho nàng: “Nàng chỉ là… gì?” Nàng nhìn chàng, khóc nức nở
tiếp: “Ta chỉ là chưa từng nghĩ mình có thể nhận được nhiều đến thế…” Ba
năm trước khi lần đầu gặp chàng, ta chỉ mong được chút ít thương xót của
chàng sau đó ta tham lam hơn, chỉ dám nghĩ được ở bên cạnh chàng, chưa
từng mơ được thật sự cùng chàng. Rồi khi chúng ta bên nhau, ta tưởng sẽ
phải chịu đựng nhiều đau thương và uất ức, nào ngờ chàng lại sẵn sàng bỏ
hết, đưa ta đi cùng. Ta vốn chỉ cầu thoáng chốc, chàng lại ban cho ta
một đời dài rộng vô tận. Nàng khóc càng nức nở hơn. Chàng thở dài một
tiếng, vỗ nhẹ lên lưng nàng, dịu dàng an ủi: “Không phải tất cả vì nàng,
ta cũng thật sự mệt mỏi rồi. Ta muốn nghỉ ngơi, nàng không hiểu sao,
việc ta muốn một đời như thế nào.” Nàng dĩ nhiên biết. Ngày ấy trong
Vong Thất sách đầy kệ, nhưng chỉ có tập văn tuyển của Bào Phu Công là
chàng đọc đi đọc lại, thậm chí còn ghi chú rất nhiều. Chàng quá mệt rồi,
cần được nghỉ ngơi để được ngả mình dưới núi rừng khe suối. Đôi mắt nàng
bỗng sáng lên. Chàng cười, đùa nhẹ: “Nhưng lúc đó ta không còn quan
chức, cũng không có tiền bạc, nếu để nàng sống khổ, vậy sao đây?” Nàng
nghe thế liền ngồi thẳng dậy, kéo tay chàng nói: “Chuyện đó để ta lo đi,
đến lúc đó chàng cứ nghỉ ngơi, đọc sách mình thích, mỗi ngày đi dạo, câu
cá, trồng hoa trồng cỏ, còn việc kiếm tiền, để ta lo. Chàng biết ta vốn
thích kiếm tiền, lại cực giỏi kiếm tiền.” Nàng nói chuyện vui vẻ, tự lau
nước mắt, không cần chàng an ủi, rồi mắt sáng hẳn lên nói tiếp: “Chúng
ta có thể mang theo chút bạc, ta đã dành dụm không ít, hoặc bán mấy cửa
tiệm đang có cũng đủ tiền mua một nông trang tốt rồi! Rồi lúc đó chúng
ta chia đất, phần thì trồng rau, phần cho dân cư thuê. À, còn có thể
trồng cả cây ăn quả, chàng thích ăn loại quả nào nhất?” Nàng nói thao
thao bất tuyệt như vui sướng bội phần, như ngày mai đã có thể sống cuộc
đời ấy rồi. Chàng thấy thật buồn cười, khẽ nhắc nàng: “Văn Văn, chúng ta
còn phải đợi một thời gian mới đi được.” Chàng lo lời đó làm nàng nản
lòng, ai ngờ nàng chỉ ngừng một lát, lại hớn hở tiếp: “Đợi một thời
gian? Ừm, cũng tốt, vừa kịp có thời gian tính toán kỹ càng. À đúng rồi,
chúng ta có thể mang theo Thủy Bội với họ chứ? Bên chàng luôn có Thanh
Trúc và Bạch đại ca, phải không? Giờ chàng trả họ bao nhiêu tiền, nói rõ
cho ta biết đi, ta muốn tính toán xem lúc đầu có thể nuôi nổi mọi người
không…” Nàng vừa nói vừa cau mày trăn trở, hỏi tiếp: “Nếu không nuôi nổi
thì có lẽ phải làm chút buôn bán, dù gì ta cũng trốn chạy, không thể quá
nổi bật, chỉ làm mấy việc nhỏ thôi, chàng thấy sao?” Nàng nói liến
thoắng, như con chim nhỏ vui vẻ, chàng kiên nhẫn lắng nghe, thực ra
không quá để ý chuyện nàng nói. Chàng chỉ chăm chú ngắm nàng vui vẻ rạng
rỡ, thần sắc hân hoan, ngay cả nốt ruồi son duyên dáng giữa đôi mày cũng
như sáng lên khiến chàng cũng vui lây. Nàng vui như thế thì tất cả sự hy
sinh của chàng đều xứng đáng. “Đều được!” Chàng mỉm cười, nắm lấy bàn
tay trắng ngần của nàng nhẹ hôn, ánh mắt dịu dàng vô hạn. “Phu nhân hãy
quyết định đi!” Chàng nói câu đó giọng không cao không thấp, lời không
nhẹ không nặng, vừa vặn hết thảy. Nhưng hai chữ “phu nhân” lại sáng rõ
vang vọng trong tai nàng, như một dấu ấn dịu dàng. Phu nhân… Đó là danh
phận nàng từng nghĩ đến cũng thấy quá cao, giờ chàng trao cho nàng như
vậy, nàng biết đó không chỉ là tình yêu mà còn là trân quý và tôn trọng.
Chàng thật sự đặt nàng trong lòng. Nàng vốn không muốn khóc nữa, nhưng
nghe chàng nói hai chữ ấy, nước mắt lại không ngừng rơi, tí tách rơi
đầy, thật khó tả. Chàng cười, lại lau nước mắt cho nàng, dịu dàng ‘mắng’
nàng: “Lại khóc nữa rồi.” Nàng thấy mình thật ngại ngùng, đành cãi lại,
kéo tay chàng trách: “Tại chàng cả, tại chàng làm ta khóc, ta vốn không
hay khóc mà…” “Nói vớ vẩn!” Chàng cười đầy thương yêu, lại vạch trần
nàng: “Nàng vốn đã hay khóc rồi!” Nàng ngẩn người rồi nghe vậy bật cười,
dựa vào đùi chàng cười mãi không thôi. Suốt đêm dài sau đó, hai người
vẫn luôn dựa vào nhau, tâm tình thắm thiết. Như thể có thể cứ thế, cho
đến bình minh này nối tiếp bình minh khác.