Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 13 - Duyên khởi (2)
Chương 13: Duyên khởi (2)
Mặc cho cả cuộc đời này về sau, Thẩm Tây Linh luôn lấy làm may mắn vì
năm đó, khoảnh khắc đó có thể gặp được Tề Anh, nhưng nếu nói thật lòng
thì đó tuyệt nhiên chẳng phải một cuộc tương ngộ có thể diện gì. Khi ấy,
nàng đang quỳ ngã trên nền tuyết, dáng vẻ chật vật chưa từng có trong
đời, mà trong lòng là mẫu thân bệnh nặng đã hôn mê không tỉnh. Còn người
kia thì khoác áo lông hồ ly, từ trong cỗ xe ngựa xa hoa bước xuống, chậm
rãi đi tới bên nàng, cúi đầu đưa mắt nhìn nàng một cái. Ánh mắt ấy thản
nhiên mà bình tĩnh đến mức lạnh lẽo. Ngay sau đó, nàng nghe thấy chàng
cất lời: “Ừm, chính là mấy người này.” Khi đó Thẩm Tây Linh không biết
người trước mặt là ai, cũng chẳng hiểu chàng đang nói gì. Nàng chỉ thấy
những binh lính trấn thủ thành cung kính hành lễ với chàng, dè dặt hỏi
lai lịch của hai mẫu thân nàng. Chàng không trả lời, vẻ mặt lạnh nhạt
khiến binh sĩ càng thêm hoảng hốt. Gia nhân hầu cận thay chàng lên
tiếng: “Mấy người này vốn là tội nô của công tử nhà ta ở Phong Hà Uyển,
phạm lỗi nên bị đày đến trang viện làm khổ dịch, chẳng ngờ dám cả gan
trốn đi trong đêm. May nhờ các vị quân gia bắt được, bằng không công tử
nhà ta lại phải phí công, thật cảm tạ.” Nghe vậy, đám binh lính liên tục
xua tay, nói không dám, song thần sắc lại tỏ ra do dự: “Tề đại nhân có
điều chưa rõ, đêm nay trong Thượng Phương ngục có hai mẫu tử phạm tội
đào tẩu, chúng ta phụng mệnh truy bắt. Những người này e là cần mang về
thẩm tra rõ ràng.” Tề Anh vẫn im lặng. Gia nhân lại nói tiếp: “Quân gia
nói đùa rồi. Công tử nhà ta chính mắt nhìn thấy, há lại có thể nhầm lẫn?
Mấy tội nô này cứ giao lại cho chúng ta, quân gia chỉ cần chuyên tâm
truy đuổi kẻ đào tẩu là được.” Sắc mặt binh sĩ vô cùng khó xử, vừa dè
chừng nhìn sắc mặt Tề Anh, vừa thấp giọng nói với gia nô kia: “Chúng ta
thân mang nhiệm vụ, thật khó mà hành sự cẩu thả. Xin đại nhân cho phép
mang những người này về phủ Tư Mã thẩm vấn, nếu thực là tội nô của quý
phủ, chúng ta nhất định sẽ giao trả, tuyệt không chối từ. Mong đại nhân
lượng thứ.” Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Tề Anh ngẩng đầu nhìn sắc trời,
lại liếc mắt nhìn binh sĩ kia, cuối cùng cũng mở miệng: “Phủ Tư Mã thuộc
quản hạt của Lục đại nhân, ngươi cứ về bẩm lại, đêm nay mấy tội nô này
là do ta mang đi. Nếu Lục đại nhân có lời trách cứ, ngày mai ta tự sẽ
đến phủ nói rõ, thế nào?” Câu cuối cùng của chàng, chữ “thế nào” nói ra
không nhanh không chậm, rõ là hỏi ý, nhưng lại khiến người nghe không
thể phản kháng. Binh sĩ cảm thấy chàng đã không vui, bèn vội vàng khom
lưng nhận lệnh: “Tuân mệnh.” Chàng khẽ gật đầu, phẩy tay rũ mấy hạt
tuyết trên vai, quay sang nói với gia nô: “Chuyện đã xong, hồi phủ đi.”
Thẩm Tây Linh bị chàng dẫn ra khỏi thành trước bao ánh mắt dõi theo. Gia
nhân của chàng cho người cõng mẫu thân nàng, còn tiện tay đưa cả gã hiệp
khách đi cùng, nhưng đến rừng ngoài thành Kiến Khang thì thả người nọ
xuống. Trong rừng âm u lạnh lẽo, du hiệp kia lo lắng bất an, chắp tay
hướng về người trong xe ngựa nói: “Tại hạ phụng mệnh bảo vệ phu nhân và
tiểu thư chu toàn, nay hai người vẫn chưa được sắp xếp ổn thỏa, sao có
thể bỏ đi?” Thẩm Tây Linh đứng bên ngoài xe, vẫn không nghe thấy người
kia trả lời, chỉ nghe gia nhân nói: “Việc này đã có công tử nhà ta lo
liệu, tự sẽ chu toàn mọi bề, các hạ cứ yên tâm.” Nói đoạn chỉ tay về
phía rừng sâu, mọi người mới nhìn thấy một cỗ xe ngựa khác ẩn mình giữa
những tán cây, cạnh xe có một người đứng, trong đêm tuyết mịt mù khó mà
thấy rõ dung mạo. Khi ấy, Thẩm Tây Linh như đang trong cơn mộng. Nàng
không biết chàng là ai, không biết vì sao chàng cứu nàng, cũng chẳng rõ
sắp tới sẽ ra sao. Ánh mắt nàng mơ hồ, thần trí cũng rối loạn. Gió lạnh
tháng chạp luồn qua lớp áo mỏng manh, nàng chỉ cảm thấy một chữ ‘lạnh’,
còn lạnh hơn những ngày đông thiếu củi trong nhà năm xưa. Nàng lạnh đến
mức tứ chi cứng đờ, vậy mà khi thấy người hầu kia cõng mẫu thân mình đi
về phía cỗ xe ẩn trong rừng, nàng lại luống cuống giãy giụa, sợ bị chia
cách với mẫu thân. Nhưng người kia không dừng bước, nàng liền lao theo
bằng đôi chân lạnh cóng cứng đờ, vấp phải đá trong rừng mà ngã nhào
xuống đất, cả người dính đầy bùn lẫn tuyết lạnh. Trong giá rét ngấm vào
tận xương tủy ấy, nàng bỗng thấy hận bản thân vô dụng cũng như những lần
nhìn mẫu thân bệnh tật nằm liệt giường, nàng chỉ biết bất lực đứng nhìn.
Nàng không thấy đau, hoặc cũng có thể là lúc đó đã không còn cảm nhận
được đau nữa. Chỉ có nỗi bi thương vô tận, như thể muốn nuốt chửng nàng,
còn sâu hơn cả lúc ở trong ngục. Lúc ấy, dường như nàng nghe thấy một
tiếng thở dài. Nàng quay đầu nhìn, thấy chàng đã từ trong xe ngựa bước
ra. Nàng ngẩng đầu nhìn thẳng vào chàng, ánh mắt thẳng tắp không né
tránh, cứ thế nhìn chàng từng bước đi tới, cho đến khi chàng nửa quỳ
xuống cạnh nàng, nhẹ nhàng khoác chiếc áo choàng lông quý giá và sạch sẽ
của chàng lên người nàng. Chiếc áo choàng dày ấm, ngăn gió tuyết nghiêm
ngặt, phảng phất hương gỗ đàn hương nhàn nhạt và hơi ấm của chàng. “Đừng
sợ.” Chàng tự tay thắt lại dây áo cho nàng, giọng nói bình thản: “Họ chỉ
đưa mẫu thân ngươi lên xe nghỉ tạm mà thôi.” Thẩm Tây Linh ngây ra,
không nói lời nào. Chàng nhìn nàng một cái, rồi đưa tay kéo nàng dậy.
Nàng suốt một đêm hoảng hốt chạy trốn, lại đang nhiễm bệnh, chân tay yếu
ớt đứng không vững. Chàng đỡ nàng một chút, thấy thân thể nàng loạng
choạng, sắc mặt trắng bệch, bèn ôm ngang nàng đặt lên bậc thềm xe ngựa.
Vòng tay chàng rộng lớn mà ấm áp, mùi gỗ đàn hương nhè nhẹ quấn lấy
nàng. Tuyết rơi trắng cả rừng, ánh sáng hắt từ tuyết phản chiếu lên
khuôn mặt chàng, lúc ấy Thẩm Tây Linh mới thực sự thấy rõ dung mạo của
người ấy. Hóa ra, chàng là một nam tử cực kỳ tuấn mỹ. Tề nhị công tử
danh vọng quá lớn, xuất thân quá hiển hách khiến thế nhân khi truyền
miệng về chàng lại quên đi dung mạo ấy. Kỳ thực chàng có đôi mắt phượng
tuyệt đẹp, tròng mắt đen nhánh như mực, sâu thẳm và trầm ổn, phản chiếu
cả một mảnh tuyết trắng xoá và dáng hình tiều tụy của một thiếu nữ, toát
ra vẻ lãnh đạm mà xót xa. Khi ấy, chàng đứng bên xe ngựa, đầu đội mũ
quan, thân mặc áo rộng, phía sau là trận đại tuyết mấy chục năm mới gặp
của Kiến Khang. Thi thoảng tuyết đọng lên lông mày và khóe mắt chàng,
càng khiến phong thái chàng thêm phần cao quý. Người từng trông thấy
cảnh đó sẽ hiểu thế nào gọi là phong độ của thế gia Giang Tả. Khi cúi
đầu nhìn nàng, thần sắc chàng có chút phức tạp, vẻ mặt nhàn nhạt như xa
cách. Nhưng trong đôi mắt phượng tuyệt đẹp kia lại lộ ra một tia thương
xót không dễ thấy khiến Thẩm Tây Linh suýt nữa muốn khóc. Nhưng nàng
không khóc. Nàng cố nén nước mắt và nỗi sợ, khẽ run rẩy hỏi chàng:
“…Ngài là ai?” Chàng có lẽ nghĩ nàng lạnh, bèn vươn tay kéo chặt lại áo
lông trên người nàng. Nhưng động tác ấy lại khiến nàng càng thêm co rúm
lại rõ rệt. Chàng thoáng khựng lại, rồi thu tay về, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Ta là Tề Anh.” Tề Anh, Thẩm Tây Linh từng nghe đến cái tên này. Tương
truyền chàng là bảng nhãn do chính tay hoàng đế chỉ điểm năm ấy, là vị
nhị công tử mà thế gia Giang Tả đều kính trọng, cũng là vị Phó Sử trẻ
tuổi nhất đương triều tại Khu Mật Viện của Đại Lương, vừa mới đến tuổi
nhược quán* mà đã thân cư trọng vị. Chỉ là nàng chưa từng nghĩ rằng cả
đời này lại có thể có quan hệ gì với người ấy, càng không từng nghĩ
rằng, chàng sẽ cứu nàng. *Tuổi nhược quán là độ tuổi 20 của nam giới,
đánh dấu mốc trưởng thành và có thể bắt đầu gánh vác việc lớn. Nàng siết
chặt lấy chiếc áo choàng lông chàng vừa khoác lên người mình, nhìn
chàng, hỏi: “Sao ngài lại cứu chúng ta?” Chàng đứng bên ngoài xe, tuyết
đã phủ trắng cả vai áo, song thân ảnh ấy vẫn không hề có vẻ chật vật.
Nghe nàng hỏi, chàng trầm ngâm một lúc, như đang nhớ lại điều gì trong
quá khứ, rồi thản nhiên nói: “Phụ thân ngươi… coi như là thế bá* của
ta.” *Xưng hô với người đàn ông cùng thế hệ với cha mình, là bạn thân
thiết hoặc có quan hệ họ hàng gần với cha. Chàng quý lời như vàng nhưng
Thẩm Tây Linh lại mong được biết nhiều hơn. Nghe nhắc đến phụ thân, ánh
mắt nàng liền sáng rực lên trong vô thức, vội túm lấy tay áo chàng hỏi
dồn: “Phụ thân… phụ thân ta vẫn khỏe chứ? Người có đến tìm chúng ta
không?” Khi đó nàng hãy còn nhỏ, chưa có dung nhan khuynh thành như sau
này, nhưng trong đêm tuyết giá ấy, vừa nghe thấy tin phụ thân, đôi mắt
nàng lại sáng rực đến nao lòng. Bàn tay trắng ngần nhỏ nhắn siết chặt
lấy tay áo chàng, như bám víu lấy cọng cỏ cuối cùng giữa dòng nước lũ.
Ánh sáng nơi đáy mắt nàng, một ánh sáng dốc hết can đảm và hi vọng đến
tận sau này vẫn hằn sâu trong tâm trí chàng. Thế nhưng, câu hỏi của
nàng, Tề Anh lại không đáp. Chàng chỉ đưa tay chỉ về phía cỗ xe khác,
nói: “Lên cỗ xe kia, đi đến Lang Gia, đó là quê cũ của mẫu thân ngươi.
Ngươi đến đó rồi, phụ thân ngươi mới có thể an tâm.” Thẩm Tây Linh chưa
từng nghe mẫu thân nhắc đến quê ngoại, lúc này cũng không còn lòng dạ
nào nghĩ đến chuyện đó. Nàng chỉ kéo lấy tay áo chàng không buông, tiếp
tục truy hỏi tin phụ thân. Chàng cúi mắt nhìn nàng, vẫn không đáp, chỉ
nói: “Người đánh xe tên là Bạch Tùng, là thân tín của ta. Hắn sẽ đích
thân đưa các ngươi đến Lang Gia ổn định. Nếu có việc gì cần, cứ sai hắn
đi lo liệu.” Vừa dứt lời, Thẩm Tây Linh liền thấy bóng người lúc trước
đứng bên xe ngựa tiến lại gần. Lúc đến gần mới nhận ra là một thanh niên
trẻ tuổi, vận áo đen, thân hình cao lớn, lưng đeo trường kiếm, giữa lông
mày có một vết sẹo nhạt nhòa. Người ấy nhíu mày khi đi tới, vết sẹo kia
khiến gương mặt thêm phần dữ tợn. Không nói một lời, hắn bế nàng từ bậc
xe xuống, kéo nàng đi về phía xe ngựa khác. Thẩm Tây Linh vùng vẫy quyết
không chịu đi, nàng còn nhiều điều muốn hỏi Tề Anh nhưng sức nàng nhỏ
bé, mới chỉ là một tiểu cô nương mười một tuổi, sao địch nổi sức của
Bạch Tùng. Hắn kéo nàng đi dễ như trở bàn tay, còn nàng thì ngoái đầu
nhìn lại không biết bao nhiêu lần. Tề Anh vẫn đứng nguyên chỗ cũ, một
thân áo mỏng đứng giữa trời tuyết, cũng đang nhìn nàng. Nàng bỗng chốc
hoảng loạn, lớn tiếng hỏi: “Phụ thân ta… ta còn có thể gặp lại ông
không?” Khoảng cách dần xa, nàng đã không còn nhìn rõ được thần sắc Tề
Anh, chẳng rõ ánh mắt chàng khi ấy có phải là thương xót hay không. Chỉ
nghe thấy giọng chàng trầm ổn nhưng xa cách len qua gió tuyết, truyền
tới tai nàng: “Phụ thân ngươi… vì cứu các ngươi mà đã phải trả giá rất
nhiều. Nếu ngươi không muốn phụ lòng ông ấy thì phải nhớ… ngươi chỉ là
nhi nữ của mẫu thân ngươi, từ trước đến nay… chưa từng có người phụ thân
nào cả.” Lời vừa dứt, Bạch Tùng đã nhấc nàng lên, đặt vào cỗ xe ngựa
đang chuẩn bị khởi hành về phương bắc. Cơn đại tuyết năm ấy tại Kiến
Khang, trận tuyết mười mấy năm mới có một lần và người nam nhân mà nàng
lần đầu gặp gỡ trong cơn bão tuyết đó, liền cứ như thế mà đột ngột triệt
để biến mất khỏi tầm mắt của nàng.