Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 138 - Gặp lại nhau (1)
Chương 138: Gặp lại nhau (1)
Ngày mười lăm tháng mười một năm Khánh Hoa thứ mười bảy, quân Lương rút
binh. Quyết định rút binh là do Tề Anh định đoạt. Khi ấy Lương Đế còn
chưa băng hà, trước khi lâm chung đã nhận được tấu thư do Tề Anh từ bắc
Trường Giang gửi tới, chuẩn tấu việc này. Hàn Thủ Nghiệp, Hàn đại tướng
quân rất bất mãn với tấu thư lần này của Tề Anh. Dẫu rằng vào tháng sáu,
ông ta đã bị một phát súng giả ở Hứa Xương của Cố Cư Hàn làm khiếp vía,
tâm thần rối loạn, định rút lui về Giang Tả, nhưng sau đó quân Lương
thuận buồm xuôi gió, lòng trung nghĩa và chí khí cao ngất của ông ta lại
bừng dậy như cũ. Nay hắn càng chiến càng hăng, đang tràn đầy khí thế,
thậm chí mơ tưởng tiến thẳng đến Thượng Kinh bắt sống được Nguỵ Đế, phục
hưng nghiệp lớn. Ấy thế mà khi còn đang khí huyết sôi trào, bỗng nhận
chỉ dụ rút quân. Mghe nói tấu chương ấy do Tề Anh dâng, ông ta tất nhiên
tức giận không thôi, bèn đến gặp Tề Anh tranh cãi một trận. Tề Anh rất
nhẫn nhịn với vị thế đại thúc của chàng, hơn nữa việc chiến sự đã kết
thúc, chàng cũng chẳng muốn thêm sự tranh chấp, để ông ta thỏa sức than
vãn một hồi rồi cũng bỏ qua. Việc rút quân này, Tề Anh tất nhiên có tính
toán riêng. Lần bắc phạt này tuy khá thuận lợi, nhưng Đại Lương hiện nay
còn xa mới đủ mạnh để thôn tính Bắc Ngụy. Nay quân đã vào Trung Nguyên,
nếu tiến sâu vào nội địa thì hiểm họa tăng cao. Một khi Bắc Ngụy quyết
chiến quyết tử, quân Lương đã thấm mệt vì chạy dài, lúc đó chắc chắn
không thể chống nổi. Rút quân giờ là thượng sách, cũng thuận tiện cho
việc đàm phán sau chiến tranh, tranh thủ thêm lợi ích cho Đại Lương. Tề
Anh ngay từ đầu không có ý định tiến công Thượng Kinh, chỉ muốn qua
chiến dịch này làm suy yếu thế lực Cố gia khiến Bắc Ngụy tổn thất sinh
lực, lấy đó đổi lấy thập niên thái bình ở Giang Tả, dù cho chàng có rời
triều đình, cũng phần nào an lòng. Từ tháng tư phát binh đến nay, chàng
đã rời khỏi Kiến Khang hơn bảy tháng, ước chừng cũng phải nửa tháng nữa
mới có thể trở về gặp lại Thẩm Tây Linh. Nàng chưa từng rời xa chàng lâu
đến vậy, chẳng rõ tiểu cô nương ấy dạo này thế nào, có biết tự chăm sóc
bản thân hay không. Trên án thư của chàng, thư từ nàng gửi đến đều được
xếp ngay ngắn chỉnh tề. Dù vào thời điểm chiến sự căng thẳng nhất, chàng
cũng đọc từng chữ một trong mỗi phong thư, nhìn nàng kể tỉ mỉ từng
chuyện vụn vặt trong cuộc sống, nào là tiểu Tuyết Đoàn đã mập hơn, nào
là hoa sen trong Vọng Viên nở rộ rồi lại tàn úa, nào là hôm nay nàng vào
Vong Thất lấy một quyển sách gì đó ra đọc… Những lời giản đơn ấy, mỗi
lần đọc qua liền có cảm giác như đang ở thật gần nàng, khiến quân doanh
giá lạnh đìu hiu cũng thêm phần ấm áp, giữa muôn vàn mỏi mệt lại được
chút khuây khỏa. Hiện giờ, cuối cùng chàng cũng có chút nhàn rỗi để ngồi
xuống viết cho nàng một bức thư đàng hoàng, không còn phải vội vã viết
vài dòng qua loa như trước nữa. Chỉ là… khi cầm bút lên, vị tiểu Tề đại
nhân kia lại bỗng thấy ngập ngừng, dù trong lòng ngổn ngang nỗi nhớ,
nhất thời lại chẳng biết nên viết gì cho phải. Thậm chí… có đôi chút
mang ý vị của cảm giác gần quê nhà mà ngập ngừng. Tề Anh đành cười khổ,
cuối cùng chỉ đơn giản nói về ngày trở về, rồi bỗng nhớ đến dòng thơ
nàng từng viết ở cuối thư trước: “Dẫu ta chẳng tới tìm chàng, chẳng lẽ
chàng cũng không buồn gửi lấy một tin.” Nàng vốn ưa đọc Thi Kinh, câu ấy
nằm trong phần Trịnh Phong, vừa là lời nhung nhớ, vừa ẩn chút oán trách
đáng yêu. “Dẫu ta chẳng tới tìm chàng, chẳng lẽ chàng cũng không buồn
gửi lấy một tin?” Vừa mềm yếu lại vừa đáng yêu. Chàng khẽ mỉm cười, trầm
ngâm giây lát, rồi cũng viết thêm một câu ở cuối thư đáp lại: “Dù nàng
chẳng tới, ta vẫn luôn mong ngày về.” Quãng đường quay về Giang Tả còn
cần không ít thời gian, riêng việc vượt sông vào đất Hoài Châu đã tiêu
tốn đến năm sáu ngày. Đại quân thắng trận trở về, lại có hai vị trọng
thần trong quân, các quan lại địa phương dọc đường tất nhiên thi nhau
nghênh đón lấy lòng, nơi nơi đều mở tiệc chiêu đãi. Hàn Thủ Nghiệp từ
khi ngồi lên ngôi vị đại tướng quân đến nay chưa từng đánh trận nào đã
tay như vậy nên tâm trạng rất đắc ý, đã quên hẳn nỗi khiếp nhược từng
muốn rút binh. Tiệc tối nào cũng không chối từ, khách mời tất đến, đêm
nào cũng uống đến say mềm, hôm sau nắng lên ba trượng mới chịu rời
giường, hết ngày này sang ngày khác. Còn tiểu Tề đại nhân thì lại không
dễ mời như thế. Mỗi khi có lời mời dự tiệc, vị đại nhân ấy luôn lấy cớ
bận việc quân không tiện, đêm nào cũng ở lại quân doanh nghỉ ngơi. Hàn
đại tướng quân mỗi lần nghe tin đều hừ lạnh một tiếng, như thể châm chọc
lối cứng nhắc của tiểu Tề đại nhân, cũng để phát tiết nỗi bất mãn trong
lòng với chuyện rút binh lần này, ngoài ra cũng chẳng còn cách nào khác.
Đêm nay cũng không khác. Tề Anh từ chối lời mời, trở về trướng nghỉ
ngơi, tắm rửa xong liền thấy mệt mỏi, hiếm khi có ý định ngủ sớm. Sau đó
chàng lại gọi Thanh Trúc vào hỏi xem gần đây có thư từ gì gửi đến hay
không. Chàng nói mơ hồ, thực chất là muốn hỏi bên Thẩm Tây Linh có gửi
thư tới không. Bức thư gần nhất chàng gửi đã được nửa tháng mà vẫn chưa
thấy nàng hồi âm, trong lòng hơi có chút không quen. Thanh Trúc vốn là
hạ nhân trung thành, sao có thể không đoán ra tâm ý công tử? Chỉ là dạo
này bên Phong Hà Uyển quả thực không có thư tới, hắn cũng không dám bịa
chuyện, đành khẽ lắc đầu. Tề Anh khẽ nhíu mày, không nói gì thêm, phẩy
tay cho lui xuống. Tiểu nha đầu này… sao đến một bức thư cũng không thèm
đáp lại? Chàng khẽ thở dài đọc sách thêm chốc lát rồi định vào trong
nghỉ ngơi. Lúc này mới thấy chăn nệm trên giường nhô lên, rõ ràng là có
người đang nằm bên trong. Tề Anh chau mày, lập tức quay người đi chỗ
khác. Gần đây chuyện này xảy ra cũng không ít. Đám quan viên dọc đường
tự tiện quyết ý, cho rằng các đại nhân bắc phạt vất vả, trong quân lại
không có nữ quyến, liền lén lút đưa người vào trướng. Trước kia còn đang
đánh giặc nên không ai dám manh động, giờ đại thắng trở về, phá lệ một
chút cũng chẳng ai quản, thế là từng người một bắt đầu nghĩ đến chuyện
‘phục vụ’. Tề Anh từng nổi giận vì chuyện này, không ngờ hôm nay lại xảy
ra nữa. Thanh Trúc và Bạch Tùng cũng thật lơ là, một người sống sờ sờ bị
đưa vào trướng mà không phát hiện. Cơn giận dâng lên, giọng chàng lạnh
hẳn đi, xoay lưng về phía giường, trầm giọng quát: “Ta sớm đã nói không
được đưa người vào đây, cút ra ngoài.” Câu nói lạnh băng, đến người
không quen biết cũng nghe ra chàng đang nổi giận. Thế nhưng người trên
giường lại không chút sợ hãi, chẳng những xuống giường, mà còn táo gan
đến mức ôm chầm lấy chàng từ phía sau! Tề Anh lập tức chau mày sâu hơn,
định kéo người ra. Tay còn chưa kịp chạm vào, thì chợt nghe phía sau
vang lên một giọng nói mềm mại, ấm ức: “Ta vất vả lắm mới tìm được
chàng, cớ sao chàng lại muốn đuổi ta đi?” Giọng nói dịu dàng, ngân vang
như suối. … Là giọng của Thẩm Tây Linh. Người này quả nhiên là nàng.
Tiểu cô nương này quả thật là ăn gan hùm, từ trước khi Tề Anh viết thư
báo tin, nàng đã sớm nghe phong thanh chuyện Đại Lương chuẩn bị rút
binh. Nàng lập tức không kìm được, âm thầm dẫn theo mấy người từ Kiến
Khang chạy thẳng lên phía bắc tìm chàng. Nàng thực sự quá nhớ chàng,
chưa từng xa cách lâu đến thế. Khi nghe tin chàng sắp hồi kinh, liền
không thể đợi thêm lấy một ngày, bất chấp tất cả mà chạy đi tìm. Dĩ
nhiên nàng không hoàn toàn mù quáng, dọc đường vẫn luôn dò hỏi hành tung
đại quân, ngày đêm vội vã đuổi theo, mất gần nửa tháng trời mới gặp được
người. Suốt nửa tháng ấy nàng vô cùng vất vả. Từ Kiến Khang đến Hoài
Châu gần năm trăm dặm, sợ lỡ mất hành tung của chàng nên càng ngày càng
gấp gáp, nhiều đêm không nghỉ, ngồi xe vượt đường trong gió tuyết. Trời
đông giá buốt, nàng rét run trong xe ngựa, nhưng cũng không chịu tìm một
quán trọ nghỉ chân, chỉ muốn đi nhanh hơn, sớm gặp lại người trong lòng.
Quả là như trúng tà vậy. May mắn thay, mọi gian khổ cuối cùng cũng có
hồi đáp, nàng tìm được chàng tại Hoài Châu. Nàng sai Lục Tử đi mời Bạch
đại ca tới, hỏi có thể giúp nàng gặp công tử không. Bạch Tùng vừa thấy
nàng đến, khuôn mặt xưa nay vốn lạnh lùng cũng thoáng biến sắc, một lúc
lâu mới lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ hồi lâu rồi mới len lén đưa nàng vào
doanh trướng của Tề Anh lúc đêm khuya. Dọc đường tiến vào doanh trại,
lòng nàng ngập tràn hồi hộp lẫn vui mừng. Chỉ tiếc lúc nàng đến nơi thì
Tề Anh còn chưa trở về, nghe nói vẫn đang bị mời dự tiệc. Nàng liền ngồi
đợi trên giường, nhưng do quá mỏi mệt sau hành trình dài, chẳng bao lâu
đã thiếp đi, mãi cho đến khi chàng gọi Thanh Trúc vào, tiếng trò chuyện
mới đánh thức nàng dậy… Cách biệt nửa năm trời, cuối cùng nàng lại được
nghe thấy giọng nói của chàng, trầm thấp, lạnh nhạt, nhưng lại khiến
lòng người an ổn, tim nàng vừa yên lòng lại vừa xao động, đến nỗi nước
mắt thiếu điều muốn trào ra nơi khóe mắt. Ban đầu nàng đã suýt chạy đến
ôm lấy chàng, nhưng rồi lại muốn để chàng tự phát hiện ra mình, muốn
nhìn thấy trong mắt chàng ánh ngạc nhiên, mừng rỡ. Vì vậy mà nàng cố
nhịn xúc động, không vội lao ra khỏi chăn. Nào ngờ chàng vừa vào trướng
đã lập tức ra lệnh đuổi nàng đi, mà ý trong lời nói ấy… tựa hồ còn tưởng
nàng là người khác? Ngoài nàng ra… còn có nữ tử khác từng đến doanh
trướng của chàng sao? Thậm chí… từng nằm qua giường của chàng? Trong
khoảnh khắc, Thẩm Tây Lăng lập tức thấy ấm ức đến cực điểm. Nhưng ngay
khi nàng vừa vòng tay ôm lấy chàng từ phía sau, nói ra một câu nho nhỏ
kia thì người mà nàng luôn khắc khoải mong nhớ kia lập tức quay phắt
lại. Đôi mắt phượng đã bao lâu chưa được nhìn thấy ấy bỗng ngập tràn vẻ
kinh ngạc lẫn mừng rỡ. Nàng rốt cuộc cũng đã thấy được ánh sáng rạng rỡ
trong mắt chàng, nó sáng như vầng trăng vừa nhô lên trên biển rộng, vừa
bao la lại vừa dịu dàng. Chàng… thật sự rất vui. Mọi mỏi mệt, uất ức
trong lòng nàng bỗng chốc bị ánh sáng kia cuốn sạch, tan rã như sương
mai gặp nắng. Kế đó, nàng bị chàng kéo mạnh vào lòng, vòng tay siết chặt
quanh eo nàng không chịu buông, giọng nói trầm khàn vang lên sát bên
tai: “Nàng sao lại đến đây?” Chỉ là một câu hỏi đơn giản, thậm chí còn
mang theo vài phần trách cứ khe khẽ, nhưng nàng lại nghe ra muôn vàn
tình cảm ẩn giấu trong đó. Ấy là một nỗi lo lắng sâu nặng, một hồi xúc
động mãnh liệt, cũng là nỗi nhớ nhung mà chàng không thể thốt ra thành
lời. Nàng vươn tay ôm lấy cổ chàng, mắt hoe hoe đỏ, không trả lời ngay
câu hỏi ấy mà chỉ nhẹ giọng nói: “Ta nhớ chàng lắm…” “Ta nhớ chàng vô
cùng…” Chính vì quá nhớ chàng… nên cho dù khoảng cách xa đến vậy, nàng
cũng phải đi tìm chàng cho bằng được. Lời vừa dứt, nàng liền cảm thấy
vòng tay chàng siết nơi eo nàng lại chặt thêm vài phần, hơi thở vốn trầm
ổn của chàng cũng chợt rối loạn. Nàng cảm nhận rõ ràng tâm tình dâng
trào trong lòng chàng, trái tim nàng cũng vì thế mà run lên từng nhịp.
Thế nhưng ngay sau đó, chàng lại bất ngờ đẩy nàng ra một chút, hai tay
nắm lấy cánh tay nàng, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới, mi tâm chau
lại, giọng nói cũng lập tức lạnh đi, đầy nghiêm khắc: “Nàng đi kiểu gì
vậy? Một mình đến đây sao? Gần đây trong thiên hạ nơi nơi nhiễu loạn,
thổ phỉ hoành hành khắp chốn, vạn nhất nàng gặp chuyện thì sao bây giờ?”
Chuyện này… kỳ thực trách chàng tức giận cũng không thể. Tuy Đại Lương
lần này thắng trận, nhưng cái giá phải trả cũng vô cùng lớn. Bởi binh
lực vốn đã yếu, trong chiến sự lại phải vội vã điều động dân binh từ
khắp các quận huyện, nên dọc đường quay về nam nơi nơi đều thấy nhà tan
cửa nát, mười nhà thì chín chẳng còn người. Nam tử phần nhiều chết trận
nơi sa trường, còn lại chỉ là già cả, phụ nữ và trẻ nhỏ. Gần đến cuối
năm, lòng người hoang mang, nhiều nơi sinh ra tai họa, thổ phỉ xuống núi
tác oai tác quái, có nơi thậm chí giữa ban ngày ban mặt còn ngang nhiên
cướp đoạt nữ tử nhà lành, thiên hạ loạn như cỏ dại mọc đầy đồng nội. Mà
nàng lại sinh ra kiều diễm khuynh thành như vậy… nếu có chuyện gì bất
trắc… Nghĩ đến vụ việc Dương Đông năm ấy, lòng Tề Anh liền dâng trào
muôn vàn lo sợ, chẳng thể không đa đoan suy nghĩ. Chàng… thực sự rất lo
cho nàng.