Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 141 Trước lúc lên đường (1)
Chương 141: Trước lúc lên đường (1)
Rời khỏi hoàng cung, Tề Anh lập tức trở về Tề gia bản phủ. Trong chính
đường, cả nhà đã tụ họp đông đủ, ngay cả Tề lão thái thái, người bao năm
ít khi lộ diện cũng đặc biệt ra khỏi phòng, tất cả đều đã đợi chàng từ
lâu, nét mặt ai nấy tràn đầy hoan hỉ. Nửa năm không trở về, trong nhà
cũng có không ít thay đổi. Hàn Nhược Huy lại mang thai, mới hơn ba
tháng, bụng vẫn chưa nhô rõ, nhưng huynh trưởng Tề Vân đã sớm cẩn thận
chăm chút, luôn ở bên phu nhân như hình với bóng. Huy Nhi cũng đã lớn
thêm một chút, tiểu nha đầu sáu tuổi lanh lợi khả ái, vừa rụng mất cái
răng cửa, nói năng líu lo gió lọt, nhưng vừa trông thấy chàng đã vui
mừng nhào tới ôm chân, ríu rít gọi “nhị thúc”, vô cùng đáng yêu. Tứ đệ
Tề Lạc sắc mặt hồng nhuận, nghe nói đã cùng biểu muội Triệu gia trao đổi
bát tự, sau năm mới sẽ tổ chức đại hôn. Tam đệ thì gầy đi một chút nhưng
tinh thần vẫn phấn chấn, những chuyện khác cũng không có gì bất thường.
Phụ thân và mẫu thân không thay đổi nhiều, chỉ là vừa thấy chàng về mẫu
thân đã đỏ hoe cả mắt, phụ thân bên cạnh vừa an ủi vừa bất đắc dĩ, trên
mặt cũng hiếm khi hé ra nụ cười ôn hòa. Tổ mẫu tóc bạc như sương, tuổi
già sức yếu nhưng thần sắc vẫn tươi vui, vừa trách mắng xí phụ không nên
khóc lóc trong ngày vui, vừa vẫy tay gọi tôn tử đến bên cạnh chuyện trò.
Một nhà đầy ắp khí lành và niềm vui đoàn viên. Chờ mọi người trong chính
đường giải tán, Tề Anh lại cùng phụ thân đưa mẫu thân về lại Gia Hỉ
Đường. Mẫu thân Nghiêu thị vì lo cho nhi tử, suốt nửa năm ngày nào cũng
niệm kinh lễ phật, cầu các vị Phật Bồ Tát phù hộ cho nhi tử bình an nơi
sa trường. Nay cuối cùng trông thấy nhi tử trở về mạnh khỏe, tự nhiên
mừng mừng tủi tủi. Về đến địa bàn của mình, không còn lão thái thái bên
cạnh, bà càng không kiêng dè, khóc càng lúc càng tợn khiến hai phụ tử Tề
Chương và Tề Anh cũng đành dở khóc dở cười. Đến khi nghe nói nhi tử sau
năm mới lại phải đi Bắc Ngụy làm sứ giả, dòng lệ mới chịu ngừng. Nghiêu
thị chau mày, không vui nói: “Sao lại vẫn là con đi? Triều đình này
chẳng lẽ không còn ai nữa sao? Việc này cũng là con, việc kia cũng là
con! Thế thì mấy người họ đừng lĩnh bổng lộc nữa, dứt khoát về nhà hết
cho rồi!” Lời lẽ này tuy hả dạ, nhưng lại vô tình mắng luôn cả Tả tướng
đương triều. Tề Chương đằng hắng một tiếng, thần sắc có chút không được
tự nhiên. Việc này… cũng không thể nói thế được… Tề Chương cầm chén trà
uống một ngụm, nửa tựa người trên đệm mềm bên giường của phu nhân, trầm
ngâm một lúc rồi nói với nhị tử: “Chuyện này để con đi vẫn là thích hợp
nhất, tuy hơi vất vả, nhưng sau khi hoàn tất phụ thân sẽ xin chỉ để con
nghỉ ngơi một thời gian. Khi ấy, hãy về nhà bầu bạn với mẫu thân con cho
nhiều.” Tề Anh cúi đầu đáp: “Dạ, nhi tử tuân mệnh.” Tề Chương gật đầu,
lại ngồi thẳng dậy, vỗ vỗ vai nhi tử, ánh mắt ôn hòa, nói: “Trận bắc
phạt lần này con làm rất tốt. Tân đế mới đăng cơ, thắng lợi này đối với
người có ý nghĩa không nhỏ, ngài sẽ vì vậy mà ghi nhớ công lao của con.”
Nghe đến đây, ánh mắt Tề Anh khẽ cúi xuống. Liệu Tiêu Tử Hành có thật sự
cảm niệm ân tình này hay không, chàng trong lòng còn nghi hoặc. Nhưng
thực ra, chàng cũng chẳng mấy bận tâm, chàng không cần ai nhớ ơn, chỉ
cần quốc thái dân an, gia tộc yên ổn thế là đủ rồi. Chàng chẳng nói thêm
lời gì, chỉ gật đầu tán đồng. Nghiêu thị đối với việc triều đình vốn
chẳng mấy hứng thú, chỉ mong con cái được an lành thuận hòa. Vừa thấy
nhi tử mới vừa về, tướng gia lại kéo vào bàn việc triều chính bà liền
tức giận, ánh mắt lập tức lạnh lẽo hướng về phía tướng gia. Tướng gia
không chịu nổi ‘dao mềm’ ấy của phu nhân liền im lặng không nói, đổi
sang chuyện khác, còn hơi nịnh nọt mà bảo: “Hôm nay là ngày Lạp Bát,
nàng chẳng phải đã tự tay nấu cháo để dâng tôn thần sao? Lúc này đúng là
dịp thuận tiện.” Lời này quả nhiên khiến bà đổi sắc mặt. Quả đúng hôm
nay là ngày Lạp Bát. Theo lễ nghi phật giáo, là ngày đức Thích Ca Mâu Ni
thành đạo, còn gọi là Pháp Bảo Tiết, lễ Thành Đạo và các tên gọi khác.
Theo tục lệ phải ăn cháo Lạp Bát, gọi là Phật cháo. Hằng năm ngày này
đều tổ chức trọng thể, nhưng năm nay tiên đế vừa tạ thế, cả triều cùng
để tang nên không tiện rầm rộ, mỗi gia đình tự nấu cháo ăn là được.
Nghiêu thị sớm đã nấu cháo chờ nhi tử về cùng ăn, nghe tướng gia nhắc
nhở liền vội gọi người bê cháo lên, quên hẳn giận dỗi. Cháo thơm dẻo
được bưng lên, ba người quây quần bên giường, cùng vui vẻ dùng cháo,
không khí hòa hợp mỹ mãn. Khách khứa đến thăm tướng gia, ông liền rời đi
tiếp khách. Nghiêu thị lại trò chuyện với nhi tử, thấy nhi tử có vẻ thần
trí lơ đãng, suy nghĩ hồi lâu mới nhận ra chắc là nhớ Văn Văn rồi.
Nghiêu thị mỉm cười, biết đôi trẻ thật chẳng dễ dàng, đúng lúc tình thắm
như mật như dầu lại bị chiến sự ngăn cách, thật là khổ sở. Bà cảm thông,
mỉm cười bảo nhi tử: “Nếu con nhớ Văn Văn thì mau về thăm con bé đi, hơn
nửa năm không gặp cũng khó cho đôi bên.” Thật ra đôi trẻ mới mấy hôm
trước gặp nhau còn quyến luyến không rời. Chia tay chưa lâu nhưng giờ
đây thật sự rất nhớ nhau, chàng cũng muốn lập tức trở về. Vì thế chàng
không phụ lòng mẫu thân, chỉ hơi ngượng ngùng nói: “Con xin phép về
trước… đa tạ mẫu thân.” Dù hai người mới chia xa, nhưng ngày ấy vội vã
gặp nhau chẳng đủ xoa dịu nỗi nhớ. Thế nên đêm ấy khi Tề Anh trở về
Phong Hà Uyển, Thẩm Tây Linh vẫn rạo rực trong lòng, ôm chặt chàng chẳng
chịu rời. Gia nhân đều biết ý, thấy tình cảnh ấy liền lặng lẽ lui ra, để
hai người ở riêng với nhau. Ngày ở trong doanh, đôi bên đã không kềm
lòng mà quyến luyến, nay ở nhà lại càng chẳng kiêng dè gì, tình ý đậm
đà. Mới nói vài câu đã hôn nhau say đắm rồi không biết thế nào mà cùng
nhau lên giường. Dù đôi bên đã sớm định tình cùng từng nhiều lần thân
mật, nhưng Thẩm Tây Linh vẫn cảm thấy không thể chống lại nụ hôn của Tề
Anh. Chạm vào người chàng luôn khiến nàng run lên vì ngây ngất, mà cảm
giác ấy cũng tương tự đối với chàng. Chàng vốn là người lãnh đạm, nay
lại dễ dàng động lòng vì nàng, đúng là củi khô gặp lửa, một khi chạm vào
là muốn thiêu rụi trời đất. Chỉ có điều đêm nay Tề Anh rất kiềm chế, dù
tiểu cô nương ấy lộ ra bờ vai trắng nõn tròn trịa đầy quyến rũ, chàng
cũng cố gắng không nhìn. Thôi thì cũng liếc vài cái rồi cũng hôn vài lần
nhưng ngoài ra chẳng làm gì khác. Chàng ôm chặt nàng trong lòng mà khó
chịu. Thẩm Tây Linh cũng có chút không cam lòng, nàng mềm mại van xin,
kéo áo chàng, dán vào lòng chàng, đôi mắt xinh đẹp mờ ảo khiến người ta
không thể cự tuyệt. Tề Anh không chịu nổi ánh mắt ấy, đành dùng tay che
mắt nàng lại, Thẩm Tây Linh trước mắt tối đen, nghe chàng thở dài bên
tai: “Nàng có thể ngoan hơn chút không…” Giọng trầm thấp, còn mang chút
khàn khàn, ngư thể bị nàng bắt nạt. Giọng nói ấy khiến Thẩm Tây Linh
thấy vừa lạ vừa vui, mỉm cười nửa đùa nửa thật. Nàng ngoan ngoãn để
chàng che mắt, miệng nói: “Ta ngoan nhất rồi đó… rõ ràng là chàng tự
mình chuốc phiền phức mà.” Nàng đang trách móc chàng. Đôi bàn tay nhỏ
trắng ngọc lại dò dẫm áo chàng, như mời gọi chuyện riêng tư, cũng như
bảo rằng… thực ra chàng chẳng cần kiềm chế. Tề Anh bị nàng khiêu khích
đến khó chịu, không biết làm sao, chỉ đành ôm nàng chặt hơn. Chàng tuy
trọng lễ nghĩa nhưng không phải cố chấp cứng nhắc, tình ý đôi bên đến
mức này, việc sớm muộn cũng không quan trọng, hơn nữa chàng cũng rất
muốn nàng. Chỉ là sau khi xuất sứ, hai người phải rời thành Kiến Khang,
việc đi lại sẽ khá vất vả, sợ nàng có thai thì đường xa sẽ khó nhọc.
Chàng vẫn mong nàng an toàn và dễ chịu nhất có thể. Ấy thế mà tiểu cô
nương không hiểu chuyện, không biết ơn lại còn làm khổ chàng, Tề Anh vừa
giận vừa cười, nắm lấy đôi tay tinh nghịch, thở dài giải thích: “Ta lo
nàng mang thai thì sau này khó khăn khi cùng đi đường.” Thẩm Tây Linh
vốn ngoan ngoãn để hắn che mắt, nghe nói đến “có thai”, liền tỉnh hẳn,
nhanh tay gạt đi, mặt đỏ bừng, mắt mở tròn xoe, có phần ngơ ngác, nhìn
chàng mấp máy: “Mang… mang thai?” Rõ ràng là nàng chưa từng nghĩ tới
chuyện đó. Tiểu cô nương này… Tề Anh lại thở dài, ngồi dậy, tiểu cô
nương cũng theo ngồi dậy, dựa vào đầu giường nửa ngồi nửa tựa vào chàng,
nghe giọng chàng hơi cười hỏi: “Sợ rồi sao?” Thẩm Tây Linh không phải
sợ, chỉ là trước nay chưa từng nghĩ tới chuyện ấy, giờ nghe đột ngột
thấy lạ lẫm mà thôi. Mang thai… Nàng sẽ mang thai, nàng sẽ mang thai con
của chàng… Rồi cả hai sẽ cùng xây đắp gia đình viên mãn… Có chàng, có
nàng, có bé con, trọn vẹn không thiếu gì. Đôi mắt Thẩm Tây Linh bừng
sáng. Nàng từ nhỏ đã chưa từng có một gia đình trọn vẹn, dù nàng biết
phụ mẫu mình rất thương yêu nàng, nhưng vì những lý do mà chẳng thể nào
thay đổi được, gia đình nàng vẫn mãi không đầy đủ. Tuy nhiên, rất nhanh
nàng sẽ có một mái ấm trọn vẹn. Cùng với người duy nhất mà nàng yêu
thương hết lòng. Chàng nhất định sẽ là một người phụ thân tốt… Chàng ôn
hòa, rộng lượng, lại biết dạy bảo người khác. Khi nghiêm mặt lại rất
nghiêm khắc, hẳn sẽ dạy dỗ con của bọn họ thật tốt! Chàng có thể dẫn con
đi học, dạy con cưỡi ngựa, cũng có thể dắt con đi xem đèn lồng, dạo chơi
trên đồng cỏ, đốt pháo! Tất cả những khoảnh khắc nàng tiếc nuối vì không
có phụ thân bên cạnh khi còn nhỏ, chàng đều sẽ ở đó, con của họ sẽ không
phải chịu bất kỳ thiếu thốn nào, sẽ lớn lên trong hạnh phúc, vui vẻ và
trọn vẹn. Thật tuyệt vời biết bao! Tâm trạng của Thẩm Tây Linh thật sự
vui vẻ, lại càng thêm mong đợi cuộc sống sau khi rời khỏi Kiến Khang.
Nàng dựa vào lòng chàng, đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay rộng lớn
của chàng, không kìm được ngẩng mặt nhìn chàng, đôi mắt sáng long lanh
như chú mèo con mới được nuôi nấng, nàng lẩm bẩm nói: “Ta đâu có sợ, ta
chỉ… ta chỉ là chưa từng nghĩ đến chuyện này thôi.” Nàng vui vẻ như vậy
khiến Tề Anh cũng cảm thấy vui vẻ theo, chàng cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên
trán nàng, không nói gì thêm. Tuy nhiên, tâm trạng nói chuyện của Thẩm
Tây Linh vẫn chưa dứt, nàng nắm tay chàng, có chút hứng thú, lại không
khỏi ngượng ngùng hỏi: “Vậy… công tử thích con trai hay con gái?” Tiểu
cô nương này… lúc nãy rõ ràng còn bộ dạng như chưa từng nghĩ tới việc
mang thai, giờ lại bắt đầu nghĩ xa đến vậy, ngay cả việc là nam hài hay
nữ hài cũng đã bắt đầu lên kế hoạch. Tề Anh thật sự có chút bất lực,
nghe xong liền cúi đầu, nhìn nàng với ánh mắt như cười mà không cười,
ánh mắt đó khiến mặt nàng càng đỏ, lại lắp bắp giải thích: “Ta… ta chỉ
hỏi một chút, nói ra cũng không sao mà…”