Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 142 - Trước lúc lên đường (2)
Chương 142: Trước lúc lên đường (2)
Tề Anh cười, rồi theo ý của nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Con gái
đi.” Thẩm Tây Linh chớp mắt, hỏi: “Vì sao?” Tất nhiên nàng cũng rất
thích nữ hài, chỉ là bình thường, không phải ai cũng mong có con trai
sao? Chàng cười khẽ, cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt mang ý tứ, đáp: “Vì nuôi
con gái ta đã có kinh nghiệm rồi.” Thẩm Tây Linh nghe vậy liền ngẩn ra,
rồi lập tức hiểu được ý của chàng, lập tức khuôn mặt đỏ ửng, tai cũng đỏ
bừng lên, không kìm được mà vỗ nhẹ vào tay chàng, miệng nói: “Chàng…
chàng thật là đáng ghét…” Tề Anh cười, tiếng cười trầm ấm, ngọt ngào như
rượu cũ, khiến người ta say đắm. Thẩm Tây Linh mặt vẫn đỏ, lại đẩy nhẹ
chàng, hỏi: “Nói nghiêm túc đi, rốt cuộc chàng thích trai hay gái?” “Ta
đều thích!” Chàng im lặng một lúc, đáp lại nàng một cách nhẹ nhàng và
chân thành, sau đó bổ sung thêm: “Chỉ cần là do nàng sinh, ta đều
thích!” Thẩm Tây Linh càng đỏ mặt hơn. Đó là một khoảnh khắc vô cùng
hiếm có và đẹp đẽ. Cả hai như quay lại những ngày tháng trước kia khi Tề
Anh đang dưỡng thương, ngày ngày nắm tay nhau đi dạo khắp nơi. Phong Hà
Uyển là một nơi rất rộng nhưng họ đã đi hết một vòng thế mà vẫn không
thấy chán, mỗi ngày dù có đọc lại những cuốn sách đã đọc cũng thấy thú
vị. Thẩm Tây Linh thì luôn luôn tán gẫu, luôn miệng hỏi Tề Anh về cuộc
sống của chàng trên chiến trường, chàng ít nói, chỉ đáp lại vài câu đơn
giản, cũng chẳng đề cập gì đến khó khăn. Nàng đành chuyển sang kể cho
chàng nghe về cuộc sống của mình, chàng nghe rất chăm chú, đôi mắt vẫn
luôn dịu dàng, ấm áp. Sau đó, Tề Anh bảo Thẩm Tây Linh về việc chàng sắp
phải đi sứ, nói rằng sau khi việc này xong thì họ sẽ rời khỏi Kiến
Khang. Thẩm Tây Linh vừa nghe đến việc chàng lại phải đi xa lập tức
không vui, miệng chu lên như thể có thể treo một bình dầu, Tề Anh nhìn
nàng mà bật cười, nói: “Làm gì mà chu môi vậy, lần này ta sẽ dẫn nàng đi
cùng.” Thẩm Tây Linh nghe xong thì ngẩn người, dường như không dám tin
vào tai mình, Tề Anh vỗ vỗ mặt nàng, nói: “Nhưng phải tạm thời làm tỳ nữ
của ta nhé.” Lần đi sứ này, sau khi rời Kiến Khang, chàng không định
quay lại nữa. Để tránh những phiền phức không đáng có, chàng nghĩ rằng
đưa nàng đi theo là cách an toàn nhất. Tuy nhiên, khi đi sứ, không tiện
công khai dẫn theo nữ nhân, vì vậy Thẩm Tây Linh phải giả làm tỳ nữ đi
theo. Thẩm Tây Linh nghe vậy lại không cảm thấy chút tủi thân nào, trái
lại vui mừng khôn xiết, trong lòng tràn ngập hạnh phúc, nàng lại nép vào
trong lòng chàng, nói: “Đâu có tủi thân gì, ta từ lâu đã muốn làm tỳ nữ
của chàng rồi.” Tề Anh nhướn mày, ánh mắt mang theo chút ý cười: “Ồ?”
Nàng cười khúc khích, ghé sát tai chàng, thì thầm: “Thật đấy, hồi nhỏ ta
rất ghen tị với Thanh Trúc có thể ngày ngày ở bên cạnh chàng, lúc ấy ta
đã nghĩ, giá như ta cũng có thể làm đồng tử của chàng thì tốt biết mấy…”
Nàng làm cho chàng cười vui vẻ, nhẹ nhàng chọt vào mũi nàng, nói: “Nàng
chỉ được thế thôi hà.” Nàng khịt mũi, tự tin đáp lại: “Làm đồng tử có gì
mà không có chí khí chứ? Công tử cứ nhìn đi, ta chắc chắn sẽ giỏi hơn
Thanh Trúc, hắn ngay cả đường đi cũng chẳng tìm được, ta chắc chắn sẽ
không giống hắn đâu…” Tề Anh nghe vậy thì cười, giả vờ định đi nói với
Thanh Trúc nàng đã nói gì, làm Thẩm Tây Linh hoảng hốt, vội vàng bịt
miệng chàng lại. Hai người lại tiếp tục cười đùa, trêu chọc nhau không
ngừng. Mùa đông năm đó, vào cuối tháng chạp, đúng vào ngày giỗ của phụ
mẫu Thẩm Tây Linh, Tề Anh hơi trầm ngâm một chút rồi nói với nàng: “Năm
nay ta sẽ đi cùng nàng đến thăm mộ phụ mẫu nàng.” Lời nói này khiến Thẩm
Tây Linh sững người. Ngoài trừ năm ngoái khi họ có chút hiểu lầm, những
năm trước vào ngày giỗ phụ mẫu nàng chàng luôn đi cùng nhưng chỉ đứng
ngoài cổng nhỏ chờ nàng, chưa bao giờ cùng nàng bước vào. Năm nay, ý của
chàng là… Thẩm Tây Linh có chút không dám tin, suy nghĩ một hồi, nàng
vẫn thử hỏi chàng một cách thận trọng: “Công tử… có phải là muốn cùng ta
vào thăm mộ phụ mẫu ta không?” Tề Anh gật đầu, không biết vì sao bỗng
dưng có chút ngượng ngùng, trầm mặc một lúc lâu mới nói: “Hiện nay chúng
ta như vậy… tự nhiên ta phải cùng nàng thăm viếng phụ mẫu nàng.” Thẩm
Tây Linh nghe vậy vừa vui mừng lại vừa cảm động, nàng dùng tay che
miệng, mãi không nói được lời nào, chẳng hay Tề Anh lúc này cũng đang
nghĩ đến phụ thân nàng. Ngày xưa, khi Thẩm Tướng trong ngục giam giao
phó nữ nhi cho chàng, mục đích ban đầu chỉ là để chàng như người trưởng
bối thay thế chăm sóc nàng. Ai ngờ, chưa đầy vài năm sau, chàng đã chiếm
lấy tiểu cô nương ấy làm của riêng. Nói ra thì thật là xấu hổ, không
biết nếu Thẩm tướng dưới suối vàng có hay biết chuyện này thì sẽ nghĩ
thế nào… Tề Anh rất coi trọng lần thăm mộ này, giống như khi xưa Thẩm
Tây Linh lần đầu vào Tề phủ đi gặp phu nhân Nghiêu thị , mỗi cử chỉ đều
hết sức cẩn trọng. Thậm chí trước khi vào khu mộ, chàng còn đặc biệt
chỉnh đốn y phục, trông như là chuẩn bị vào cung gặp hoàng đế vậy. Khu
mộ này, Thẩm Tây Linh chỉ có thể đến hai lần trong một năm. Bình thường
không ai lui tới nên tự nhiên cỏ dại mọc um tùm, trông rất hoang tàn.
Năm nay Tề Anh đã cùng nàng đến đây còn tự tay dọn dẹp mộ phần của phụ
mẫu nàng, không nhờ đến hạ nhân. Thẩm Tây Linh thấy vậy, trong lòng ngọt
ngào, mãi cho đến khi cùng chàng quỳ xuống trước mộ phụ mẫu, nàng vẫn
cảm động khôn xiết. Năm ngoái, vào thời điểm này, chàng còn không để ý
đến nàng, khi đó nàng quỳ bên mộ phụ mẫu, trong lòng đầy nỗi cô đơn và
tủi thân. Nhưng giờ đây, chàng đã cùng nàng quỳ bên mộ phụ mẫu rồi.
Chàng là một quyền thần, lại là bậc trượng phu có khí phách, chỉ quỳ
trước trời đất, quỳ trước quân chủ, quỳ trước phụ mẫu. Nay lại cùng nàng
quỳ trước mộ của phụ mẫu nàng, chính là vì chàng đã coi nàng là thê tử
của mình, vì vậy mà kính trọng mộ phần của hai người thân gần như xa lạ.
Thẩm Tây Linh không khỏi cảm động, lòng nàng rung động không ngừng, đôi
mắt cũng mờ đi vì nước mắt. Phụ thân, mẫu thân, hai người không cần phải
lo lắng cho con nữa. Mặc dù trước kia cuộc đời con trắc trở, nhưng giờ
con đã được ở bên cạnh người ấy, con yêu thương chàng rất nhiều. Vì vậy,
dù sau này có gặp bao nhiêu thử thách, có gió rét tuyết lạnh, chỉ cần
được bên cạnh chàng, con sẽ không cảm thấy cô đơn, buồn bã nữa. Con sẽ
sống thật hạnh phúc! Trong khi đó, Tề Anh đang nhìn mộ của Thẩm tướng và
phu nhân, trong lòng cũng trào dâng bao nỗi cảm khái. Hai gia đình Tề –
Thẩm vốn là thế giao, nhưng Thẩm tướng là người đứng đầu một gia tộc
lớn, lại không mấy quan tâm đến việc kết giao với các thế gia khác. Vì
vậy, khi còn trẻ, Tề Anh rất ít khi gặp vị trưởng bối này, những lần gặp
gỡ cũng chỉ vội vàng qua loa. Chàng chỉ nhớ rằng Thẩm tướng là một người
ôn hòa, lễ độ, rất khác biệt với khí phách nghiêm nghị của phụ thân
chàng. Sau này, khi Thẩm gia gặp biến cố, hai người lại gặp nhau trong
ngục giam Đình Uý Pháp và đã có cuộc nói chuyện dài nhất từ trước đến
giờ. Thẩm tướng quả là một người dũng cảm, khi ấy ông dù chẳng hiểu gì
về chàng nhưng lại dám giao phó nhi nữ và hai tài sản khổng lồ cho
chàng, điều này thực sự khiến người khác phải băn khoăn. Tề Anh không
biết vì sao Thẩm tướng lại chọn mình, cũng không rõ liệu ông có tiên
liệu được tình huống này hay không. Chàng biết rằng chàng vô cùng cảm
kích Thẩm tướng vì đã giao phó Thẩm Tây Linh cho chàng. Thật ra, lúc đầu
chàng không muốn nhận việc này, bởi Thẩm gia khi ấy đang trong tình cảnh
khó khăn, nếu công khai bảo vệ Thẩm Tây Linh và mẫu thân nàng, ngay cả
với chàng cũng không phải là chuyện dễ dàng, huống chi chuyện này có thể
lớn có thể nhỏ, nếu bị người có ý đồ phát hiện, hậu quả khó mà tưởng
tượng. Nhưng dạo gần đây, chàng càng cảm kích quyết định của Thẩm tướng
năm đó. Chàng không dám nghĩ tới nếu lúc đó Thẩm tướng giao Thẩm Tây
Linh cho người khác, nếu khi đó mình không đồng ý nhận nhiệm vụ này, nếu
lúc ấy chàng không ra tay cứu nàng khỏi đống tuyết… Chuyện sẽ thế nào? …
Chàng sẽ mất nàng, không đúng hơn, sẽ chẳng bao giờ có được nàng. Chàng
sẽ mất đi những ánh mắt vừa mơ hồ vừa yêu thương của nàng khi còn nhỏ,
mất đi những lá thư có chữ viết xinh đẹp của nàng, mất đi những ngày
tháng sáng tối cùng nàng, mất đi cảm giác yêu thương một người. Chàng sẽ
trở nên cô độc hơn. Nhưng nàng đã đến, mọi thứ bỗng chốc trở nên khác
biệt. Chàng không thể nói rõ rốt cuộc sự khác biệt là gì, cũng không thể
giải thích vì sao mình lại yêu nàng sâu đậm đến thế. Chỉ là khi nhìn lại
quá khứ, chàng sẽ vô cùng cảm kích mọi chuyện có liên quan đến nàng, dù
chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt nhất. Khi chàng nhìn mộ phần của Thẩm
tướng và phu nhân, cùng Thẩm Tây Linh quỳ xuống, chàng bỗng nhiên cảm
thấy như quay lại bốn năm trước lúc gặp Thẩm tướng lần đầu. Điều duy
nhất khác biệt là lúc ấy là giữa họ có một cánh cửa ngục, còn nay, chỉ
còn là một bia mộ. Chàng sẽ tiếp tục chăm sóc nàng thật tốt để nàng có
thể sống một đời an yên, hạnh phúc, không còn phải chịu cảnh lạc lõng,
cô đơn. Chàng sẽ bảo vệ nàng, bằng tất cả những gì chàng có. Xin phụ mẫu
hãy an lòng. Ngày giỗ phụ mẫu Thẩm Tây Linh qua đi, không lâu sau là năm
mới. Đến lúc này, Tề Anh tự nhiên không thể tiếp tục ở lại Phong Hà Uyển
nữa, phải về bản phủ đón lễ Trừ Tịch. Dù đã gần một tháng họ ngày đêm
bên nhau nhưng Thẩm Tây Linh vẫn không nỡ rời xa chàng. Khi chàng chuẩn
bị đi, nàng vẫn bĩu môi, dáng vẻ lưu luyến không rời. Tề Anh ôm nàng,
liên tục thì thầm bên tai: “Đây là cái Tết cuối cùng chúng ta xa nhau,
sau này mỗi năm ta đều sẽ ở bên nàng suốt lễ Trừ Tịch.” Dần dần, nàng
cũng tươi tỉnh hơn một chút. Chàng cười rồi lấy từ trong lòng ra một thứ
đưa cho nàng. Thẩm Tây Linh nhận lấy, nhìn kỹ mới phát hiện đó là một
bao lì xì. Nàng vừa nhìn thấy, lập tức bật cười, không biết nói gì cho
phải. Đây là lần đầu tiên chàng đưa nàng bao lì xì, những năm trước vào
dịp Tết, chàng luôn không có mặt bên cạnh nàng, đến khi gặp lại thì đã
không còn không khí Tết nữa, tự nhiên chẳng ai nghĩ đến chuyện lì xì.
Năm nay chàng đến muộn nhưng cũng kịp đưa nàng một bao lì xì, Thẩm Tây
Linh cầm lấy, cảm thấy nó khá nặng tay. Chàng nhìn nàng với ánh mắt ấm
áp, giọng nói trầm thấp mà êm ái: “Mong nàng mỗi năm đều bình an!” Bao
lì xì là thứ người lớn thường tặng trẻ nhỏ, nàng vốn chẳng muốn nhận,
nhưng nàng biết đó là chàng dành cho nàng những lời chúc phúc và sự yêu
thương nên không nỡ từ chối. Nàng ngập ngừng một lát rồi nhận lấy, ôm
lấy vai chàng thật chặt rồi hôn chàng, mặt nàng đỏ ửng, thì thầm: “Mong
chàng mỗi năm đều bình an!” Năm nay lễ Trừ Tịch trong gia đình lại càng
thêm nhộn nhịp. Một gia tộc vốn đã đứng trên đỉnh cao, nay sau chiến
thắng bắc phạt càng thêm vững mạnh như cây cối mọc lên từ đỉnh núi, một
cành cây độc nhất vô nhị. Năm ngoái, vào đêm Trừ Tịch, tâm trạng của đại
công tử Tề gia vì cải cách không thuận lợi mà vô cùng buồn bực, nhưng
năm nay lại khác hẳn. Hai vị tiến sĩ đỗ đầu và thứ ba trong kỳ thi xuân
đã được điều chuyển đến Thượng Thư Đài, đều là những nhân tài xuất
chúng. Đặc biệt là Trương Đức Từ với những ý tưởng sắc bén và suy nghĩ
tỉ mỉ khiến người ta phải ngả mũ kính phục. Cùng với quyền thế của Tề
gia sau chiến thắng bắc phạt, những quan viên sĩ tộc trước đây từng phản
đối cải cách giờ đây cũng không dám tiếp tục gây khó dễ với Hữu Phó Xạ.
Kế hoạch cải cách đã bắt đầu được triển khai, có lẽ chỉ sau một năm nữa
sẽ thấy kết quả. Ngoài công việc, trong gia đình Tề Vân cũng có niềm vui
mới, phu nhân của hắn lại mang thai, Huy Nhi chẳng bao lâu nữa sẽ có
muội muội hoặc đệ đệ. Điều này khiến Tề đại công tử thêm vui mừng, mỗi
dịp lễ Tết đều cảm thấy tinh thần phấn chấn, không còn thấy bộ mặt u sầu
như năm ngoái, thậm chí còn đồng ý cho Huy Nhi đốt pháo lâu hơn một chút
so với mọi năm. Lũ trẻ trong nhà chơi đùa rất vui, tụ tập lại với nhau
chạy ra ngoài đốt pháo. Chính vào lúc này, Tề Anh mới tìm được cơ hội
nói chuyện với huynh trưởng. Tề phủ có sân vườn rất rộng, hôm nay là
ngày lễ, đầy ắp tiếng cười vui vẻ. Tề Vân không ngờ rằng những lời mà Tề
Anh nói lại như sét đánh giữa trời quang. … Kính Thần vậy mà lại muốn
rời khỏi thành Kiến Khang!