Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 149 - Rối ren (3)
Chương 149: Rối ren (3)
Trận kích cúc có hai hình thức, một là đơn cầu môn, còn lại là kép cầu
môn. Phía Giang Tả thịnh hành kép cầu môn, còn Baesc Nguỵ lại ưa chuộng
đơn cầu môn, càng so với trước càng thêm phần quyết liệt. Trận kích cúc
này chia thành ba đối ba đấu địch. Phía Bắc Nguỵ có Cố cư Hàn và nhi tử
của Quận Lĩnh Hầu tên là Lưu Thiệu Đường. Vì muốn cho công bằng hơn,
đành phải cho một văn thần vào đội, là một quan viên trẻ tuổi cấp lục
phẩm, tên Giả Lục. Phía Đại Lương là Tề Anh và một quan thuộc bộ Khu Mật
Viện, Tiền Miểu. Họ thật sự không thể tìm thêm người, đành phải để Bạch
Tùng thay thế một vị trí. Các danh thần thời loạn như Nam Tề – Bắc Cố
vốn chỉ nghe qua truyền thuyết, nay bỗng dưng xuất hiện trước mắt, không
khỏi khiến cho bọn quan khách dưới đám hoa rạp đều cảm thấy dâng trào
xúc động. Đặc biệt là Cố gia tiểu tướng quân, vốn là mỹ nam nổi tiếng xa
gần ở đất Nguỵ, kiếm mi tinh mục, thu hút bao cô nương say mê. Ai ngờ
Tề Kính Thần bên Đại Lương lại cũng tuấn tú không kém, khí chất thản
nhiên như cao nhân, ánh mắt sáng ngời như sao, hai hàng chân mày tựa núi
sông, vẻ đẹp ấy vượt xa mọi lời ca ngợi của trần gian. Nhất là đôi mắt
phượng sắc sảo, quý phái, mang một khí độ khác hẳn với Cố tiểu tướng
quân. Lúc này, hai người chuẩn bị đối đầu, thật khiến các nữ quyến không
thể tự kiềm chế. May thay, nhờ phong tục Đại Nguỵ tự do nên không khiến
cho những hành vi của các phu nhân, tiểu thư trở nên quá mức. Nghe một
tiếng “bùng”, quả cầu gỗ bị cây gậy cao vút đánh bay lên trời, trên
trường đấu, tiếng ngựa hí dài như sấm, tiếng trống vang dội, một trận
đấu khắc nghiệt chưa từng có về môn kích cầu liền được khai màn. Trận
kích cúc này quả thật vô cùng tuyệt đẹp. Phía Bắc Nguỵ chẳng cần phải
nói nhiều. Cố tiểu tướng quân xuất thân từ gia đình võ tướng, tài nghệ
cưỡi ngựa kỳ tài, thần mã linh thông, như thể hiểu rõ tâm ý chủ nhân.
Chẳng cần Cố Cư Hàn ra tay điều khiển, tự động lao vút lên, như một tia
chớp, nhanh hơn cả quả cầu. Càng ấn tượng hơn là tài nghệ đánh cầu của
Cố tiểu tướng quân, cây gậy dài nặng, trong tay hắn lại nhẹ nhàng linh
hoạt, chỉ cần nhìn đúng một điểm, quả cầu tất sẽ vào lưới, từng cú vung
gậy đều trúng đích, khiến bên ngoài vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng
không ngừng. Phía Đại Lương lại là một phong cách khác biệt. Vị Sứ Quân
kia là một văn quan, lại xuất thân từ dòng dõi danh gia vọng tộc, chuyện
đánh cầu thô bạo như thế, khi chàng làm lại mang vẻ cao quý thanh thoát,
tựa như dạo bước trong hoa viên, cưỡi ngựa ngắm hoa vậy. So với sự mạnh
mẽ, dứt khoát của Cố tiểu tướng quân, vị Sứ Quân này có vẻ điềm tĩnh
hơn, không có những kỹ thuật thần kỳ khiến người ta phải trầm trồ, nhưng
lại giỏi ở sự khéo léo. Chàng luôn nắm bắt cực kỳ tinh tế từng nhịp vung
gậy truyền cầu, có lúc cố tình, có lúc vô ý khiến quả cầu luồn qua giữa
ngựa của quan viên Bẫc Nguỵ hoặc chính xác rơi xuống dưới chân ngựa,
khiến Lưu Thiệu Đường và Giả Lục liên tục va phải gậy. Cố Cư Hàn cũng
thường xuyên bị quả cầu dưới chân vướng phải, không thể chạy được trơn
tru, điều này đã tạo cơ hội cho Bạch Tùng. Bạch Tùng cũng có võ nghệ
xuất sắc, nếu chỉ xét về công phu, có lẽ chẳng thua gì Cố Cư Hàn. Hơn
nữa, hắn đã hầu hạ Tề Anh nhiều năm, sự ăn ý giữa hai người tự nhiên là
không thể sánh kịp. Mỗi khi quan viên Bắc Nguỵ sơ hở, hắn liền thừa cơ
hành động, mỗi cú vung gậy cũng ít khi thất bại. Dù phải chịu thiệt vì
ngựa yếu, nhưng sau một hồi đấu, Bạch Tùng vẫn không thua kém quá nhiều,
có thể coi là ngang tài ngang sức. Cố Cư Hàn ban đầu nghĩ rằng quan viên
Đại Lương đều không phải xuất thân từ võ quan chính thức, ngựa lại là
ngựa kém, không muốn dùng sức thật. Nhưng khi đánh qua đánh lại, hắn cảm
thấy như bị một tấm lưới vô hình trói buộc, cảm giác bị khống chế trên
chiến trường lại trỗi dậy, trong lòng không khỏi nổi giận, bắt đầu thi
triển hết sức. Tề Anh cũng cảm nhận được sự biến đổi nơi Cố Cư Hàn. Nay
chàng vốn không phải người thích tranh mạnh đoạt thắng, lại từ khi thiếu
niên đã biết kín đáo giấu tài. Trừ chuyện đại sự quốc gia, hiếm khi động
lòng tranh đấu cùng người, ấy thế mà ngày ấy lại lâu lắm rồi bị Cố Cư
Hàn k*ch th*ch lòng hiếu thắng, hai người cùng phát tâm thực sự, càng
đánh càng kịch liệt, khó phân thắng bại. Ngụy đế vốn một lòng muốn đánh
bại nhân sĩ Đại Lương, kết quả trận đấu thắm thiết say mê đến cuối cùng
cũng khiến người nóng huyết lên, liền tự mình sắp xếp muốn thay ngựa cho
Lương thần. Ngựa vừa đổi, tình thế trên trường đấu càng thêm ngang sức,
Lương thần vốn thua vài bước, giờ dần dần san bằng, Nam Tề – Bắc Cố trên
trận đấu hoàn toàn mở ra, đánh đến khoái chí vô cùng, cho đến khi một
nén hương đốt hết mà vẫn chưa phân thắng bại. Lúc này chẳng chỉ hai vị
đại nhân còn chưa đủ, mà cả bọn người bên dưới cũng không thỏa mãn, đồng
loạt kêu gọi hai vị đại nhân đấu thêm một trận nữa. Ngụy đế càng là
người đầu tiên hò hét, gần như muốn ban chỉ dụ bắt buộc. May mà hai vị
đại nhân vốn đã có ý tiếp tục, nên liền cùng nhau xuống sân uống nước
rồi lại trở về trường đấu, một lúc cát bụi bay mịt mù, tiếng hoan hô
không dứt, lại thêm phần náo nhiệt. Đáng tiếc suốt ngày hôm ấy cho tới
cuối cùng, hai người vẫn chưa thể phân định thắng bại. Trận đầu hòa, sau
đó đôi bên lại xen kẽ thắng thua, đều là thắng nhỏ, đánh qua đánh lại
nửa ngày cũng không có kết quả, song vẫn khiến bọn khách bên dưới xem
say mê vô cùng. Ngụy đế cũng như vậy, vui mừng liền ban tiệc, trên đại
điện mâm rượu còn không ngớt kêu tiếc nuối, nói rằng nếu lần sau Tề Anh
lại tới Bắc Ngụy, nhất định phải cùng Cố Ôn Nhược tái đấu một trận để bù
đắp nỗi hận hôm nay. Tề Anh chỉ cười đáp chắc chắn vậy. Trên tiệc rượu
chén chúc rộn ràng, Tề Anh và Cố Cư Hàn hai người lại ngồi cách xa, bên
Tề Anh bị đám người vây quanh không thể rời, chỉ còn cách ngửa ly từ xa
vẫy chào nhau mà bày tỏ lễ nghĩa. Giao đầu chạm mắt, Tề Anh liền thấy sự
lạnh lẽo bên cạnh Cố Cư Hàn, chỉ có Lưu Thiệu Đường tướng quân nhỏ tuổi
ngồi cạnh hắn. Còn lại ít ai tới mời rượu, Cố Cư Hàn độc ngồi đó, mặt
không đổi sắc, song ánh mắt thoáng u ám. Cố gia thật sự đang lâm vào
tình thế suy tàn. Trong trận chiến ở Kiến Sơn Quan, Lão Quốc Công bị
thương, dù vết thương không quá nặng nhưng đối với người cao tuổi thì
rất khó chịu đựng, nhất là khi cả đời ông chưa từng trải qua thất bại
lớn như vậy. Trận đánh đó còn đánh bại tinh thần chiến đấu của ông. Theo
tin đồn, từ khi rút khỏi chiến trường ông đã ốm liệt giường, đến nay vẫn
chưa thể trở lại triều đình. Lão Quốc Công ngã xuống, Cố Cư Hàn lại chưa
thừa hưởng chức tước, địa vị trên triều đình trở nên lúng túng không rõ.
Dù Cố tiểu tướng quân có công lớn, nhưng vẫn sống trong bóng tối của phụ
thân, đó là thực tế khó tránh khỏi với con nhà quyền quý. Mà chỉ cần một
ngày chưa thực sự vượt qua phụ thân thì ngày đó không thể thay thế vị
trí ông trên triều đình, chỉ đành nhìn Cố gia ngày càng suy tàn, cho đến
khi biến mất. Vậy Cố tiểu tướng quân sẽ làm sao vượt qua Lão Quốc Công
đây? Giữa nam bắc đã có giao ước, mười năm không được khởi binh, không
thể động binh đánh trận, Cố Cư Hàn dựa vào cái gì để phục hồi thế lực?
Con đường của người trong gia tộc võ quan thực ra rất hẹp. Tề Anh âm
thầm ghi nhận tất cả, lòng chàng bình thản vô sóng, lại cảm thấy chút
tiếc nuối. Cố Ôn Nhược. Đúng là người tài hoa tuyệt thế, khi ngang đao
cưỡi ngựa có khí khái dẹp loạn tứ hải, điều quý nhất là phẩm tính chính
trực, đủ sức gánh vác trọng trách giữ gìn sơn hà. Nếu gặp được minh chủ,
sẽ không như lúc này đắm chìm trong bùn lầy triều đình, mà trở thành
kiếm thương cho quốc gia. Nếu hai người cùng triều làm quan, có lẽ sẽ
trở thành bằng hữu có thể tâm giao. Chỉ tiếc họ định sẵn là đối thủ, Tề
Anh chỉ có thể nhìn Cố gia suy sụp, tuyệt không giơ tay cứu giúp. Ngôi
sao Võ Khúc này, cứ để nó vậy mà tắt lịm thôi. Ngày hai mươi ba tháng
hai năm Gia Hợp thứ nhất, sứ giả nước Lương bái biệt Ngụy đế rồi xuôi
nam trở về. Các sứ giả Đại Lương ai nấy đều thần thái tựa xuân, mặt đỏ
rạng rỡ, vì việc đại hòa nghị thành, hồi triều sau chờ họ tất nhiên là
thăng quan tiến chức vẻ vang. Nhưng vui mừng hơn cả các đại nhân lại là
Thẩm Tây Linh. Việc lớn đã xong, nàng cuối cùng có thể cùng Tề Anh… chạy
trốn rồi. Điều này khiến nàng mừng rỡ khôn xiết, từ khi rời biệt quán Sứ
Quân, lên xe ngựa đã hớn hở đến đỏ mặt, đôi mắt tinh anh sáng rực, kéo
tay Tề Anh nói không ngừng. Ra khỏi đất Thượng Kinh nàng càng vui sướng
như chim nhỏ thoát lồng, nóng lòng hỏi khi nào khởi hành. Tề Anh mỉm
cười xoa đầu nàng, bên tai thì thầm: “Chớ vội, đợi qua sinh thần của
nàng rồi đi.” Thẩm Tây Linh ngẩn người, mới nhớ ra ngày mai là sinh thần
của mình. Bản thân nàng còn quên, vậy mà chàng lại nhớ, lại còn trong
thời điểm quan trọng này. Thẩm Tây Linh xúc động nhìn Tề Anh, muốn nói
mà thôi, mãi một hồi mới bình tĩnh lại, kéo tay chàng nói: “Không cần
thiết như vậy đâu, ta đâu phải trẻ con nữa, sinh thần cũng không nhất
định phải tổ chức…” Chàng lại cười, véo má nàng, đáp: “Ta đã sắp xếp ổn
thỏa rồi, đến Tế Châu rồi mới xuất phát, nơi đó sẽ có người tiếp ứng.”
Tế Châu. Nguyên là đất của Bắc Ngụy, trong hòa nghị lần này bị trả về
Đại Lương, giờ đang trong thời kỳ chuyển giao hỗn loạn, dễ bề lẩn tránh
trong đục, họ phải xuất phát ở Bắc Giang, nếu về Nam Giang thì mọi việc
không còn dễ dàng như vậy. Thẩm Tây Linh không biết Tề Anh đã âm thầm
sắp xếp tất cả, chỉ cảm thấy yên lòng, đồng thời càng thêm hân hoan, chỉ
mong đoàn sứ bộ đi nhanh hơn nữa, nhanh hơn nữa đến Tế Châu ngay, còn
đâu tâm trí nghĩ đến sinh thần gì nữa? Tề Anh thấy nàng sốt ruột, nhẹ
nhàng ôm nàng an ủi, giọng trầm thấp nói: “Năm ngoái sinh thần nàng…
không được vui vẻ, năm nay ta nhất định bù đắp cho nàng.” Thẩm Tây Linh
chớp mắt. Năm ngoái là lễ cập kê của nàng, lúc đó chàng còn làm lơ nàng,
còn định gả nàng cho người khác, nàng dốc lòng bày tỏ tình cảm mà bị
chàng lạnh nhạt khiến nàng khóc suốt mấy ngày, lòng đau như cắt, đúng là
một năm chẳng ra sao. Hóa ra trong lòng chàng vẫn nhớ chuyện ấy, luôn
mong muốn bù đắp cho nàng. Thẩm Tây Linh vui vẻ, mím môi nhìn chàng,
thầm nghĩ phải lấy lòng chàng, rồi đùa giỡn nói: “Vậy công tử định bù
đắp ta thế nào đây?” Chàng cúi đầu nhìn nàng, mắt phượng sáng lấp lánh,
y như thuở bốn năm về trước lúc bọn họ lần đầu gặp nhau. Mọi thứ vẫn
vậy, chỉ khác lúc ấy trong mắt chàng kết sương băng giá, nay lại như
thành một dòng nước xuân dịu dàng, ngước nhìn nàng dạt dào ngọt ngào.
Changg nói: “Nàng muốn ta thế nào?” Thẩm Tây Linh trong ánh mắt dịu dàng
đó thoáng men say, chỉ thấy nhân gian đại mỹ, ngay cả tiếng xe bánh hơi
ồn ào lúc này cũng vang lên dịu dàng, nàng hơi e thẹn, nghĩ một chút rồi
khẽ thầm vào tai chàng rằng: “… Ta muốn quyền quản gia về sau, tương lai
gia đình đều do ta quyết định.” Nàng nói đến chữ “gia” thì ánh mắt sáng
rỡ đặc biệt, giấu biết bao hy vọng trong đó, lại cực kỳ ấm áp, Tề Anh
mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mũi nàng, mắng nhẹ: “Tham quyền đến vậy sao?”
Tiểu cô nương cười khúc khích, lại đẩy chàng, thẹn thùng nói: “Chính là
tham đó, công tử cho hay không cho?” Nàng đòi hỏi chàng vật gì, chàng
làm sao có thể không cho? Nàng muốn gì chàng đều cho tất. Tề Anh cười
nhẹ hôn lên mi mắt nàng, đáp: “Cho, ta đều cho.” Tiểu cô nương vui vẻ
hẳn lên, quay sang dò hỏi kế hoạch của Tề Anh, hỏi sau này họ sẽ ở tại
đâu, phải chăng giữa danh sơn đại xuyên mây trắng lượn vòng, giống như
chốn ẩn sĩ trong sách vở? Hay là ẩn mình nơi đô hội náo nhiệt, ngay giữa
chốn phồn hoa thị trấn? Việc lớn đã định, Tề Anh cũng cảm thấy lòng nhẹ
nhõm, bắt đầu nói với nàng về dự định tương lai, hai người bên nhau mê
đắm kể chuyện, không dứt không cùng. Thế nhưng đêm ấy tại trạm lữ, Tề
Anh lại nhận được thư nhà từ Giang Tả gửi tới. Chớp mắt, mọi thứ liền
hóa thành tro bụi. Tác giả: Phần cốt lõi của quyển 3 sắp đến rồi, quyển
này cũng sắp kết thúc, còn khoảng bốn chương lớn nữa thôi. Những tình
tiết tiếp theo có thể sẽ hơi sóng gió một chút, nhưng thật ra tôi viết
cảnh khổ cực thì cũng không đến nỗi quá đau thương, chỉ là kể chuyện
theo kiểu đơn giản, nhẹ nhàng thôi, cảm giác nhìn chung khá êm đềm~