Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 162 - Vô y (2)
Chương 162: Vô y (2)
Sau đó, vị quan Công Bộ ấy lại một lần nữa đến phủ Quốc Công mang theo
bức thư thứ hai trao tận tay Cố Cư Hàn. Thì ra Tề Kính Thần sớm đã có
chuẩn bị, nếu Cố Cư Hàn từ chối bức thư thứ nhất thì hắn sẽ không bao
giờ được thấy bức thứ hai này. Lá thư đầu tiên liên quan đến một đại sự
kinh thiên động địa, vậy mà bức thư thứ hai chàng lại giấu còn kỹ hơn
nữa. Chẳng lẽ… trong lòng Tề Kính Thần còn có chuyện gì so với việc cấu
kết địch quốc, khơi lại chiến tranh mà còn nặng nề hơn sao? Cố Cư Hàn mở
thư, không ngờ lại thấy thư nói về Thẩm Tây Linh. Tề Kính Thần viết,
chàng nguyện dùng số của cải gấp mười lần trong chiếc hộp gỗ kia làm của
hồi môn cho Thẩm Tây Linh, đưa nàng gả xa sang Bắc Ngụy làm thê tử của
Cố Cư Hàn. Chuyện này khiến Cố Cư Hàn kinh ngạc không kém gì lần trước.
Thẩm Tây Linh, người con gái mà hắn chỉ từng gặp một lần trong đời. Cách
đây không lâu, hắn tình cờ gặp nàng trên con phố lớn, khi đó hắn đang
buồn phiền vì thất bại thảm hại trong cuộc bắc phạt. Trên đường, thấy
dân chúng ỷ thế ức h**p người nam triều, ban đầu hắn cũng chẳng muốn can
thiệp, nhưng… Qua đám đông, hắn trông thấy người kia dù bị hành hung vẫn
cố che chở cho đứa bé ăn mày trong lòng, cảnh ấy khiến hắn không khỏi
động tâm. Cuối cùng, hắn ra tay giúp nàng. Trước khi ra tay, hắn chưa
thấy rõ dung mạo nàng, nhưng sau khi nhìn thấy rồi, hắn thật sự khó mà
không bị vẻ đẹp ấy lay động. Nàng đẹp đến mức khiến người ta phải lặng
người. Hơn nữa, vừa nhìn đã biết là người được giáo dưỡng vô cùng tốt,
được nuôi lớn bằng sự trìu mến và nâng niu. Điều khiến người ta cảm động
hơn cả là ánh mắt nàng nhìn người khác rất trong sáng, khi nở nụ cười
lại dịu dàng dễ khiến người khác rung động đến tận tâm can. Đến mức
khiến người ta chỉ muốn được ở mãi trong đôi mắt ấy, chia sẻ cùng nàng
tháng năm dài đằng đẵng. Chỉ một ánh nhìn thôi… đã khiến hắn khởi tâm
niệm. Nhưng hắn còn chưa kịp hỏi tên nàng thì đã biết nàng đã có người
trong lòng. Mà người đó… lại chính là Tề Kính Thần. Ngày đó, trên phố
lớn, nàng quay đầu thấy Tề Kính Thần bước xuống từ xe ngựa, ánh mắt nàng
sáng rực rỡ, rực rỡ đến mức khiến hắn kinh tâm động phách. Nàng chạy đến
phía người kia, chạy rất kiên quyết, như thể dù trời có sập cũng chẳng
thể chia rẽ hai người. Còn Tề Kính Thần vốn là kẻ vô tình lãnh đạm, vậy
mà khi nhìn nàng… ánh mắt lại dịu dàng đến khó tin. Thứ tình cảm ấy
không quá lộ liễu, nhưng lại bền bỉ và sâu đậm, chỉ cần đứng từ xa nhìn
thoáng qua, đã có thể lập tức nhận ra giữa họ là một thứ gắn bó không ai
chen vào nổi. Ấy là một bầu không khí không ai có thể bước chân vào. Cố
Cư Hàn nhìn thấu điều đó. Vì vậy, hắn lập tức thu lại tất cả những tâm
tư không đáng nói, cũng ép bản thân không được nghĩ đến nàng nữa. Nàng
chỉ là một trận mưa bụi vô tình hắn gặp phải trên đường đời, tuy có
khiến lòng hắn rung động một chút, nhưng cũng chưa đủ sâu để gọi là
tình, thậm chí cảm xúc ấy còn chưa rõ ràng đã bị chính hắn dập tắt. Cho
nên hắn có thể rất dễ dàng buông xuống, một cách đàng hoàng, đúng mực.
Nhưng giờ đây, Tề Kính Thần lại muốn hắn cưới nàng. Trong khoảnh khắc
ấy, Cố Cư Hàn thậm chí không biết nên đối diện với chuyện này bằng tâm
tình thế nào. Nếu phải gạn lọc cho rõ, cảm xúc đầu tiên… chính là kinh
ngạc. Tề Kính Thần là người hành sự cẩn trọng, không dễ gì làm việc hồ
đồ. Cố Cư Hàn rất nhanh đã thấy được lý do trong phần cuối bức thư ấy,
thì ra là vì thân thế của nàng, nàng mang dòng máu của Thẩm gia ở Đại
Lương, còn là nhi nữ của Thẩm Khiêm, vị quân chủ cũ. Bốn năm trước vụ
diệt tộc Thẩm gia là một đại án, chẳng những người Giang Tả ai cũng biết
mà người phương bắc cũng từng nghe danh. Cố Cư Hàn không ngờ Tề Kính
Thần lại có gan lớn đến thế, dám âm thầm giữ nàng lại, che chở suốt mấy
năm qua. Giờ đây, e rằng hắn đã cảm thấy sắp lộ chuyện, mà trùng hợp Tề
gia cũng rơi vào hiểm cảnh. Bản thân Tề Kính Thần cũng không còn sức bảo
vệ nàng nữa, vì vậy mới muốn đưa nàng đi, chỉ có rời khỏi Đại Lương nàng
mới có thể sống sót. Quân chủ Đại Lương tuyệt đối không dễ gì để nàng
rời đi, bởi nàng là quân cờ đắc lực để định tội Tề Kính Thần. Nếu muốn
nàng rời khỏi Đại Lương, cần một lý do hoàn hảo và hôn sự chính là cái
cớ dễ thuyết phục nhất. Nhân đó cũng có thể danh chính ngôn thuận chuyển
đi số tài sản khổng lồ kia. Cố Cư Hàn sẽ có được số tài sản gấp mười lần
chiếc hộp gỗ trước kia. Gấp mười lần… Một con số đáng sững sờ mà Tề Kính
Thần đối với người con gái tên Thẩm Tây Linh ấy… lại là một mảnh tình si
đáng sững sờ không kém. Gia tộc của chàng đã cận kề diệt vong, đang là
lúc cần tiền như máu để vực dậy, vậy mà chàng vẫn bằng lòng từ bỏ tất cả
chỉ để đổi lấy một sinh mệnh cho nàng. Chàng yêu nàng đến vậy, cuối cùng
lại phải tự tay đưa nàng gả cho người khác. Ngay khoảnh khắc đó, Cố Cư
Hàn dù chẳng hề biết gì về mối duyên sâu đậm giữa họ, cũng không thân
thiết là bao, vậy mà vẫn không khỏi cảm khái, thậm chí mơ hồ xót xa. Cõi
đời biến hóa khôn lường, tình yêu hận thù lại càng quanh co khó đoán,
đúng là không thể lý giải nổi. Sau đôi chút cảm thán, Cố Cư Hàn lập tức
cân nhắc lợi hại của sự việc này. Nếu có được số tiền ấy, thì lương thảo
cho quân đội gần như cả một năm đã được giải quyết. Một năm là đủ để thu
hồi lãnh thổ đã mất, thậm chí có thể đẩy ranh giới về phía Giang Tả thêm
mấy chục dặm. Nếu chiến sự kết thúc trong vòng một năm, số tiền còn dư
có thể để dành dùng về sau, Cố gia cũng không cần phải chịu sự khống chế
của Trâu gia nữa. Chỉ một cuộc hôn sự mà đổi được cục diện như thế,
đương nhiên là xứng đáng. Huống hồ, hắn vốn cũng có cảm tình với cô
nương tên Thẩm Tây Linh ấy… Hắn sẽ cưới nàng. Cố Cư Hàn sững người trong
chốc lát, trong lòng dâng lên một niềm vui mơ hồ, nhưng ngay sau đó lại
thấy hơi áy náy. Nàng vốn không thuộc về hắn, vậy hắn có phải đang nhân
lúc người khác nguy nan mà chiếm đoạt? Hắn có phần do dự nhưng trước đại
cục, tình riêng trở nên vô cùng nhỏ bé. Hắn sẽ không vì một chút áy náy
đối với nàng mà từ chối số tài sản khổng lồ ấy. Hắn phải thu phục lại
đất nước cho Bắc Ngụy, hắn phải khiến gia tộc Cố gia hưng thịnh lâu dài.
Chuyện này đến đây là quyết định. Tháng năm, Bắc Ngụy chính thức xé bỏ
Gia Hợp Hoà Nghị vừa mới ký, phát động chiến tranh với nam triều. So với
cuộc chiến lần trước đầy vội vã, lần này Bắc Ngụy rõ ràng đã chuẩn bị
đầy đủ. Cố Cư Hàn đích thân dẫn binh, trong trận đầu tiên đã đánh úp
chiếm được Ung Châu, sau đó tiếp tục vững vàng tiến bước, không còn bị
lương thảo cản trở như trước. Chưa đến nửa tháng lại hạ thêm một châu
nữa khiến triều đình lẫn dân chúng Bắc Ngụy đều sôi sục tinh thần. Còn
nam triều thì lại vô cùng lúng túng. Bọn họ từng nghĩ trận bắc phạt
trước đã làm suy yếu Bắc Ngụy, đủ để đổi lấy mười năm thái bình. Không
ngờ mới chỉ vài tháng, người Ngụy lại lăm le gươm giáo trở lại. Thật là…
thật là vô lý đến cùng cực! Tướng lĩnh Đại Lương bị đánh đến mức trở tay
không kịp, vội vàng mặc giáp cưỡi ngựa ra trận, nhưng sao có thể so với
Cố tiểu tướng quân, người đã chuẩn bị chu toàn từ trước? Chưa đầy một
tháng, họ liên tiếp bại trận, xám mặt thảm hại. Tướng quân Hàn Thủ
Nghiệp xui xẻo lại gặp Cố Cư Hàn ở Kinh Châu, lần này bên cạnh ông ta
không còn bị Khu Mật Viện kiềm chế, rốt cuộc có thể phô diễn tài năng
cầm quân. Chỉ tiếc rằng… thiếu đi ‘tiểu tử kia’ trong miệng ông ta, Hàn
tướng quân như mất hồn vía, đầu óc trống rỗng, bị tiếng hò hét sát phạt
của quân Ngụy làm cho hồn phiêu phách tán. Dù cố uống rượu mạnh để lấy
can đảm thì cũng nhanh chóng bị Cố tiểu tướng quân như sao Võ Khúc giáng
thế đánh tan. Hàn tướng quân hoảng loạn không lối thoát, cuối cùng đành
phải trốn trong đại trướng, tức giận mắng chửi khắp nơi, chửi tướng tá
vô dụng, chửi mưu sĩ bất tài, chửi đến cả binh lính. Chửi hết không còn
ai để trút giận, hắn mặt dày viết tấu chương gửi lên triều đình, xin bệ
hạ tạm thời tha cho Tề Kính Thần, nhanh chóng điều chàng ra tiền tuyến
để ngăn chặn thế cục thất bại, nếu không… quân Ngụy sẽ đánh qua cả sông!
Thực ra… không cần lá tấu ấy thiên tử cũng đã hiểu rõ. Lần này, hắn
không thể giết Tề Kính Thần nữa rồi. Nói đến năm Gia Hợp đầu tiên, quả
thật là một năm thăng trầm dữ dội. Tiêu Tử Hành cuối cùng cũng đăng cơ,
đầu năm vừa ký xong hiệp ước đình chiến với Bắc Ngụy, thiên hạ tưởng
chừng bước vào thời kỳ trăm sự chờ hưng khởi, ai nấy đều hớn hở. Hắn còn
thành công nắm được nhược điểm của Tề gia, chỉ còn cách một bước nữa là
có thể lật đổ hoàn toàn bọn họ. Tất cả đều là cục diện mà hắn ngày đêm
mong mỏi. Thế nhưng, ông trời hình như luôn thích trêu người. Ngay khi
thành công chỉ còn cách trong gang tấc thì tất cả lại quay trở về điểm
xuất phát. Chiến hỏa nam bắc bùng nổ trở lại và hắn buộc phải tiếp tục
trọng dụng Tề Anh. Buồn cười đến cực điểm. Tân đế vốn là kẻ tâm cơ thâm
sâu, vậy mà vẫn bị những thăng trầm dữ dội này khuấy đảo tâm trí, hơn
một tháng trời vẫn chưa thể khôi phục bình tĩnh. Cuối cùng, hắn không
nhịn được tự mình đến ngục lao của Đình Úy để gặp Khu tướng. Tiểu Tề đại
nhân quả đúng là có duyên phận với ngục thất này. Đến nay đã vào đây ba
lần, hai lần trước là đến thăm người khác, lần này thì rốt cuộc đến lượt
chính chàng bị giam. Sau buổi thẩm vấn công khai vào tháng năm, chàng
lập tức bị tống vào ngục, tội danh là che giấu hậu duệ Thẩm gia, có tâm
mưu phản nghịch. Tội danh này không hề nhẹ. Trước kia chàng chỉ mới bị
cách chức, giờ thì là thực sự bị bãi miễn hoàn toàn, còn bị giam vào
Pháp Đình Úy ngục để điều tra. Tin mừng duy nhất có lẽ là chưa bị tịch
biên gia sản, người nhà Tề gia chỉ bị quản thúc trong phủ, chưa bị luận
tội. Nhưng bản thân chàng thì không được nhẹ nhàng như vậy. So với huynh
trưởng chàng là Tề Vân, hắn gánh vác còn nhiều hơn. Trưởng quan của Đình
Úy là Lục Chinh đích thân phụ trách thẩm vấn chàng, từ tháng năm đến
tháng sáu, gần như ngày nào cũng tra khảo. Lục đại nhân bình thường
trông có vẻ là kẻ dễ bị thao túng, ai có thế lực thì nghe theo người ấy.
Nhưng thực chất, kẻ như vậy mới là lòng dạ hiểm độc nhất, vì để bảo toàn
bản thân có thể bất chấp thủ đoạn. Hắn biết rõ mình đã đắc tội với Tề
gia đến tận xương tủy, nếu lỡ như Khu tướng mà trở mình được thì đời hắn
coi như chấm hết. Thế nên hắn đã quyết tâm phải ép ra được cái gì đó từ
miệng Tề Anh, sớm ngày ép chàng ký nhận, định án cho xong tránh để đêm
dài lắm mộng. Hôm ấy là ngày thứ hai mươi mốt từ khi Tề Anh vào ngục,
trên người chàng đầy máu me, thân thể đã bị roi tẩm nước muối quất đến
mức không còn hình dạng người, trông vô cùng kinh hoàng rợn mắt. Lục
Chinh phất tay, ra hiệu cho ngục tốt tạm dừng tra khảo, sau đó bước lại
gần, quan sát Tề Anh từ đầu đến chân, rồi khẽ thở dài: “Tề nhị công tử,
ta khuyên ngài vẫn nên khai báo rồi ký nhận đi thôi. Cứ thế này mãi cũng
chẳng giải quyết được gì. Huống hồ, nếu chọc giận thánh thượng, e rằng
còn liên lụy đến người nhà. Việc ấy… cần gì phải thế chứ?” Hắn khuyên
nhủ hết lời, nhưng vẫn không nghe thấy Tề Anh đáp lại lấy một tiếng,
khiến trong lòng cũng có phần nản chí. Quả nhiên… người này xứng đáng là
người từng đứng đầu Khu Mật Viện, e rằng đã sớm quen với mọi thủ đoạn
tra tấn, hơn nữa người của viện ấy ra tay chắc còn tàn nhẫn hơn cả Đình
Úy. Chẳng lẽ là do hắn ra tay còn quá nhẹ nên nửa tháng nay vẫn không
moi được lời nào? Lục Chinh vô cùng phiền muộn, rất muốn ra tay độc hơn,
nhưng tiểu Tề đại nhân từ lâu đã có thanh danh hiển hách, đặc biệt được
các nho sĩ kính trọng. Hiện tại, triều đình có không ít quan viên xuất
thân hàn môn đang để mắt tới vụ án này. Nguyên đại học sĩ Vương Thanh
của Hàn Lâm Viện còn đang dẫn theo tú tài, cống sinh làm loạn ngoài phủ.
Nếu Tề Anh thực sự bị chặt tay gãy chân, e là khó mà giải thích với bọn
họ được… Lục Chinh đau đầu vô cùng, nhất thời không biết nên mạnh tay
hay nhẹ tay. May mà… chưa kịp lo lắng lâu thì hoàng đế đã đích thên đến
Đình Úy. Lục Chinh làm Đình Úy trưởng quan bao năm, chưa từng gặp cảnh
thiên tử giá lâm ngục thất, trong lòng kinh hãi vô cùng. Cứ tưởng rằng
bệ hạ đến để trách tội hắn vì chậm chạp không lấy được khẩu cung, bèn
vội vàng quỳ xuống nhận tội. Hoàng đế bước vào với gương mặt lạnh như
băng, khiến người ta dù đang ở giữa trời nóng tháng sáu, cũng cảm thấy
toát mồ hôi lạnh khắp lưng. Lục Chinh sợ tới mức không dám ngẩng đầu,
nhưng không ngờ bệ hạ không truy cứu, chỉ ra lệnh cho dọn dẹp sạch ngục
thất, bệ hạ muốn một mình nói chuyện với Tề nhị công tử. Lục Chinh nghe
đến đó, trong lòng lập tức cảnh giác, mơ hồ cảm nhận gió chiều đang xoay
chuyển, nhưng hắn không dám hỏi nhiều, chỉ vội vàng lui xuống sắp xếp
theo lệnh. Chẳng bao lâu, nguyện vọng của hoàng đế đã được thực hiện.