Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 164 - Gương vỡ (1)

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
  4. Chương 164 - Gương vỡ (1)
Prev
Next
Novel Info

Chương 164: Gương vỡ (1)

Cuộc chiến cam go chưa từng có ấy kéo dài mãi cho đến tháng mười một,
tiết Hoàng Chung. Đại Lương đánh mất ba châu phía Giang Bắc mà trước kia
bắc phạt mới nhọc nhằn đoạt được, nhưng chí ít cũng còn giữ vững được
phòng tuyến bên dòng Đại Giang. Đôi bên qua lại giao tranh mấy lượt nơi
Bắc Dương Châu và Tây Từ Châu. Bắc Ngụy có lần từng vượt qua thiên hiểm,
đáng tiếc cuối cùng vẫn bị đẩy lùi về phương bắc. Mọi thứ, như thể lại
bắt đầu lại từ đầu. Cũng vào tháng mười một ấy, Thẩm Tây Linh cuối cùng
được thả khỏi Thượng Phương ngục, đồng thời hay tin mình sắp phải gả xa
sang Bắc Ngụy. Người đến đón nàng là Thanh Trúc. Hắn nói với nàng rằng,
nàng đã được đại xá. Bởi vì thánh thượng muốn khôi phục địa vị cho công
tử nên chuyện cũ không thể để lưu lại dấu tích. Bên ngoài đã truyền rằng
việc của nàng vốn là do Lục Chinh hãm hại Tề Anh, thánh thượng đã cách
chức Lục Chinh, lại thay cả quan tư mã chưởng quản hình ngục. Nay nàng
phải đến Lang Gia, trở về cố quận bên nương gia, rồi từ đó xuất giá.
Từng tin ấy, tin nào cũng đủ khiến người chấn động, song khi ấy Thẩm Tây
Linh đã chẳng còn biểu lộ gì. Nửa năm trong lao ngục dường như đã mài
mòn hết thảy mọi cảm xúc của nàng. Nàng chỉ hỏi Thanh Trúc hai điều: Thứ
nhất, công tử vẫn bình an chứ? Thứ hai, Những việc này… chàng có hay
biết không? Thanh Trúc đều gật đầu. Thẩm Tây Linh bấy giờ không nói gì
thêm. Nàng không hỏi mình sẽ gả cho ai, khi nào thành hôn, cũng chẳng
hỏi vì sao lại phải gả đi. Nàng chỉ lặng lẽ cùng Thanh Trúc ngồi xe
ngựa, xuôi về phương bắc. Không khóc, không oán. Thanh Trúc khi ấy nhìn
nàng, lời nghẹn nơi cổ họng, chỉ cảm thấy lòng chua xót, dường như muốn
rơi lệ. Nhưng nàng còn chưa khóc, hắn mà khóc thì thật chẳng ra thể
thống gì, huống hồ hắn cũng sợ nếu mình rơi lệ, e nàng sẽ vì thế mà càng
thêm bi thương. Vậy nên hắn cố nhịn, đưa nàng đến Lang Gia. Đến nơi, Vi
gia ra tận cửa nghênh tiếp, thái độ cung cung kính kính. Nghe nói bọn họ
đều đã bị răn đe một phen, nhiều lời xưa cũ phải sửa miệng. Như trước
kia họ từng quả quyết rằng Vi thị từng bỏ trốn theo Thẩm Khiêm, giờ lại
đổi lời nói rằng đó là do Lục đại nhân của hình bộ ép cung.  Kỳ thực tuy
Vi thị đúng là từng bỏ trốn theo một nam tử Thẩm gia, nhưng người ấy
không liên quan gì đến Thẩm tộc danh môn. Họ chỉ vì bị uy h**p mà buộc
phải vu hãm Thẩm Tây Linh là nhi nữ ngoài giá thú của Thẩm Khiêm. Tất
nhiên, những lời ấy chẳng qua là để che mắt thiên hạ mà thôi. Triều thần
chốn kinh kỳ ai nấy đều hiểu rõ cục diện hôm nay, tương lai của tiểu Tề
đại nhân còn mù mịt vô định, hoặc là vạn kiếp bất phục, hoặc là đông sơn
tái khởi. Bởi thế mà kẻ nào cũng chọn thái độ chờ xem, đối với lời giải
thích do chính thiên tử hạ chỉ, ngoài mặt đều làm ra vẻ tin là thật. Kỳ
thực họ tin hay không cũng chẳng hệ trọng. Bởi lẽ, đây vốn chẳng phải
chuyện người ngoài có thể hỏi đến hay chen vào. Họ chỉ có thể chọn hoặc
là lặng im, hoặc là thuận theo mà thôi. Hôm ấy, người nhà Vi gia nghênh
đón nàng nơi cửa lớn, dáng vẻ cung kính như thể chưa từng có chuyện gì
xảy ra. Nhưng ai nấy đều nhớ rõ ngày xưa tại đại điện, bọn họ từng hung
hăng tàn độc ra sao. Như đại cữu của Thẩm Tây Linh, khi ấy một mực đòi
đem nàng cùng Tề Anh trừ khử cho bằng sạch, lời lẽ cay nghiệt, sắc mặt
dữ tợn. Vậy mà chỉ qua nửa năm, ông ta đã đổi hẳn sắc mặt, dẫn theo toàn
tộc ra tận cửa nghênh tiếp nàng, lời nói ân cần, săn sóc chu đáo, ngay
cả mấy vị di mẫu từng cay nghiệt năm xưa cũng trở nên hòa nhã, chẳng còn
chút gì dáng vẻ kiêu căng lạnh lẽo như năm xưa nàng về Lang Gia cầu xin
họ thu liệm di thể của mẫu thân. Thế thái nhân tình, đổi thay như gió,
người lòng lang mặt thú, thật khiến người chua xót mà cười khổ. Song
Thẩm Tây Linh chẳng hề để tâm, nàng cũng chẳng buồn cùng họ đối thoại.
Nàng chỉ lặng lẽ vào phòng mình, nơi mọi thứ hôn sự đã được sắp xếp chu
tất, trang sức trâm vòng, hỷ châu hồng lạp*, phượng bào gấm vóc, thậm
chí cả một bộ giá y tinh xảo tuyệt luân. *hỷ: niềm vui, hỷ sự – thường
chỉ việc cưới gả châu: ngọc, hạt trân châu – ở đây có thể chỉ hạt trang
sức hoặc vật trang trí tượng trưng cho may mắn, hạnh phúc hồng: màu đỏ –
màu của hỷ sự, may mắn, cát tường lạp: nến, sáp – thường là nến đỏ dùng
trong lễ cưới, cúng bái hoặc tế lễ Những vật ấy, thoạt nhìn đã biết
chẳng phải đồ ở Lang Gia, thậm chí không giống phong vật Giang Tả. Nàng
hỏi Thanh Trúc, quả nhiên được biết tất cả đều là sính lễ do phủ Yến
Quốc Công bên Bắc Ngụy đưa tới, do chính vị hôn phu của nàng là Cố tướng
quân Cố Cư Hàn sai người chuẩn bị. Lúc ấy nàng mới biết, người mà nàng
sắp gả cho là ai. Nàng chẳng có phản ứng gì, chẳng mừng cũng chẳng bi,
chỉ như một khôi gỗ mục còn lại là vỏ xác rỗng tuếch. Thanh Trúc ở lại
vài ngày để giúp nàng an bày mọi việc. Hắn còn đưa đến hai nha hoàn lạ
mặt, nói rằng trước ngày xuất giá sẽ ở bên nàng, hầu hạ ăn uống y phục.
Thẩm Tây Linh không từ chối, chỉ hỏi đến tình hình mấy người Thủy Bội,
ngày ấy từng bị bắt cùng nàng, không biết giờ sống chết ra sao. Thanh
Trúc nói họ đều bình an, đều đã quay về Phong Hà Uyển. Nghe vậy, Thẩm
Tây Lịn khẽ gật đầu, chẳng nói thêm lời nào. Sau khi sắp xếp vẹn toàn,
Thanh Trúc cũng đến lúc phải cáo biệt. Mười ngày sau là đại hôn. Cố tiểu
tướng quân không đến tận Giang Tả đón dâu, hắn sẽ chờ ở Đông Bình quận,
bên kia bờ sông. Người nhà Vi gia sẽ đưa nàng sang đó. Thẩm Tây Linh đối
với tất cả mọi an bài đều không chút phản kháng, chỉ đến lúc tiễn Thanh
Trúc đi, mới nhẹ nhàng hỏi một câu: “Trước khi ta đi… còn có thể gặp lại
ngài ấy một lần không?” Khi ấy, nàng tái nhợt đến dọa người, thanh âm
nhẹ như gió thoảng, không nghe ra nỗi oán hờn, nhưng trong mắt lại chất
chứa nỗi sầu u thăm thẳm khiến người ta không dám nhìn lâu. Thanh Trúc
nhất thời cay xè nơi hốc mắt, vội vàng quay mặt đi, đáp: “Chỉ e… không
thể nữa. Công tử, người… rất bận.” Lời vừa ra miệng, hắn cũng chẳng dám
ngẩng đầu nhìn nàng. Chỉ nghe thấy nàng khẽ cười một tiếng, không vui
chẳng buồn, lại khiến lòng người càng thêm nhức nhối. Nàng đáp: “Vậy
cũng được.” Rồi nói tiếp: “Về sau… làm phiền các người khuyên ngài ấy
nên nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.” Lời ấy có phần như biệt ly vĩnh viễn.
Có lẽ nàng cũng hiểu, kiếp này… không còn cơ hội gặp lại chàng nữa.
Thanh Trúc cuối cùng không nhịn được, nước mắt tuôn rơi. Hắn luống cuống
lau nước mắt, rồi nghẹn giọng dặn một câu: “Cô nương, xin… bảo trọng.”
Sáu ngày sau, Thanh Trúc trở về bản phủ. Từ sau biến cố Tề gia vào tháng
ba, công tử chưa từng trở lại Phong Hà Uyển. Lần này hồi kinh sau chiến
sự cũng vẫn ở trong bản phủ, biệt viện kia vẫn vắng lặng, chưa từng đón
chủ nhân trở về. Nơi đó, từng có một nữ chủ nhân. Nhưng nàng… cũng sẽ
không quay lại nữa. Nghĩ đến những chuyện này, lòng người dễ sinh phiền
não, nhất là khi Thanh Trúc nhớ đến nụ cười cuối cùng của Thẩm Tây Linh
lúc chia tay, tiếng cười nhẹ tênh mà như khắc sâu trong lòng, càng nghĩ
càng thấy đau. Tại sao… kết cục lại phải như vậy? Hắn cố nén bi thương,
vội vã bước vào phủ để hồi bẩm. Công tử đang ở Gia Hỉ Đường cùng Nghiêu
thị. Khi Thanh Trúc vào, trong đó vàn tiếng cười đùa rộn rã. Hóa ra là
đại công tử cùng phu nhân mang theo hai đứa bé đến thăm Nghiêu thị. Thái
Nhi vừa tròn nửa tuổi, mập mạp trắng trẻo như ngọc khắc khiến mọi người
đều yêu thích không dứt. Huy Nhi lại đang tranh giành với đệ đệ, khiến
người lớn cũng bị chọc cười. Tựa như phong quang năm xưa của Tề gia lại
có phần hồi phục. Thanh Trúc vừa bước vào liền nhìn thấy công tử nhà
mình. Người vừa hồi triều không lâu, nửa năm chinh chiến khiến dáng
người thêm phần gầy guộc, khí sắc cũng lạnh lẽo âm trầm hơn trước. Dù
đang ngồi trong khung cảnh ấm áp ấy, lại vẫn lộ vẻ lạc lõng, như thể chỉ
là kẻ ngoài cuộc, dõi nhìn người khác hưởng lạc mà chính mình không thể
hòa nhập. Chàng, nhìn qua có chút cô đơn. Cũng vào lúc ấy, chàng trông
thấy Thanh Trúc. Ánh mắt lóe lên đôi chút, như đã hiểu hắn mang về tin
gì. Trầm ngâm chốc lát, chàng mới nghiêng đầu nói với Nghiêu thị: “Mẫu
thân, con ra ngoài một lát.” Nghiêu thị đang ôm Thái Nhi nựng nịu, thấy
nhi tử có ý muốn tránh người liền thoáng biến sắc. Bà đã quá sợ hãi bởi
biến cố suốt nửa năm qua, nghe gió thì sợ mưa, thấy lá rụng cũng kinh
tâm. Tề Anh mỉm cười trấn an: “Không sao.” Rồi rời khỏi Gia Hỉ Đường,
trở về thư phòng. Trong phòng chỉ có nước trà đã nguội và văn thư chất
đầy, nhưng dường như chàng thấy thoải mái hơn nơi ấy, như thể cảnh đoàn
viên ban nãy khiến chàng cảm thấy không yên lòng. Hoặc cũng có thể cảnh
ấy đã gợi nhắc đến một người chăng? Chàng ngồi xuống sau án thư, hỏi:
“Nàng đã an ổn ở Vi phủ rồi chứ?” Nàng, người từng thân mật đến độ xương
tủy hòa làm một nay lại không dám nhắc tên, chỉ có thể dùng một chữ
‘nàng’ thay thế. Chàng… là sợ đau sao? Thanh Trúc cúi đầu đáp: “Dạ, an
ổn rồi.” Rồi kể lại tỉ mỉ tình hình của Thẩm Tây Linh trong mấy ngày
qua. Chàng chăm chú lắng nghe, nghiêm túc hơn cả khi nghị sự triều đình.
Khi lời đã dứt, chàng lại lặng thinh hồi lâu, tựa như thất thần. Rồi
cuối cùng, chàng mới nhẹ nhàng hỏi: “…Nàng có khóc không?” Nàng có khóc
không? Trên đời có bao chuyện chàng phải lo, từ việc quốc gia đại sự,
đến sinh tử của hàng vạn người. Vậy mà vào khoảnh khắc đó, chàng chẳng
nghĩ gì cả. Chàng chỉ muốn biết nàng… có rơi lệ hay không? Thẩm Tây Linh
đương nhiên là không khóc. Nhưng khi bị hỏi câu đó, Thanh Trúc lại không
kìm được mà bật khóc. Hắn tự thấy mình thất thố, vội lau nước mắt, vừa
lau vừa lắc đầu, khẽ đáp rằng nàng không khóc. Nàng chỉ hỏi… có thể gặp
công tử thêm một lần nữa hay không. Tề Anh nghe xong những lời ấy, sắc
mặt chẳng hề biến đổi, thậm chí còn có phần bình thản hơn trước. Nhưng
người thân quen đều hiểu rõ, đó chính là lúc chàng đang âm thầm chịu
đựng cơn đau đớn tận cùng. Chàng rất thống khổ. Càng bình tĩnh, lại càng
thống khổ  Chàng chẳng thốt thêm lời nào, như thể đã hoàn toàn mất hết
hứng thú với việc này, chỉ khẽ động ngón tay ra hiệu cho Thanh Trúc lui
ra. Thanh Trúc hiểu ý, không dám quấy rầy thêm liền khom lưng lui bước
ra ngoài. Hắn biết lúc này, điều công tử cần nhất chính là Thẩm Tây
Linh, nhưng nàng đã không còn bên cạnh, vì thế công tử lúc này chỉ cần
một chốn yên tĩnh mà thôi. Ngay khi cánh cửa khép lại, Tề Anh bỗng nhiên
cơn ho dữ dội, lấy tay ôm chặt vùng bụng giữa, cơn đau khiến lưng chàng
hơi khom lại, sau cơn ho ấy, tay áo chàng đã nhuốm đỏ máu tươi. … Chàng
đã ho ra máu. Dù trông thấy những vệt máu ấy, sắc mặt chàng không hề
ngạc nhiên, như đã quen với nỗi đau này. Cơn đay thắt nơi ấy dường như
không khiến chàng ghét bỏ mà trái lại còn đem lại cho chàng chút an ủi.
Chàng rất cần cơn đau ấy, vô cùng cần. Chàng ngồi trong thư phòng từ ban
ngày cho đến khi màn đêm buông. Chàng… muốn được gặp nàng. Cứ như bao
sớm tối kể từ khi chia tay hồi tháng ba, chàng khao khát được thấy nàng.
Sự mong mỏi ấy trong tháng ba, tháng tư dâng lên mãnh liệt, cuồng nhiệt
và rõ ràng, sau đó dần lắng xuống, trở nên âm thầm sâu sắc. Có lẽ bởi
chính chàng cũng biết, mong muốn riêng tư ấy không thể thành sự thật,
vậy nên chỉ còn cách càng ngày càng ép chặt nó xuống tận đáy lòng. Cuối
cùng biến thành một vết thương bí mật, chẳng ai thấy, chẳng ai hay.
Chàng cũng chẳng cần ai nhìn thấy. Nỗi đau là chuyện riêng tư nhất, cũng
là sợi dây cuối cùng kết nối hai người mà chàng còn có thể trao cho
nàng. Chàng chẳng còn gì để cho nàng nữa, chỉ có thể lặng lẽ từ xa mà
cùng nàng chịu đựng nỗi đau, chỉ thế mà thôi. Chàng hiểu rõ, mình không
thể đến gặp nàng, dây tơ vương vấn chỉ khiến hai người đau đớn hơn, chia
ly cũng thêm phần khó khăn. Kết cục tốt đẹp nhất giữa họ có lẽ là như
lúc này. Không còn gặp nhau nữa, cũng không một lần thốt được lời chia
xa.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
linh vu thien ha
Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4203_ Lục Phong Tử Tháng 1 12, 2026
Chương 4202_ Vật Trong Thạch Thất Thứ Sáu Tháng 1 12, 2026
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
tho-san-hai-tac-gan-da-nhat-1686384988
Thợ Săn Hải Tặc Gan Dạ Nhất
Chương 41: Tứ Hoàng hải quân Vương Hạ Thất Vũ Hải Tháng 1 30, 2026
Chương 40: Hách người nào đó Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 164 - Gương vỡ (1)"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese