Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 169 - Tỉnh mộng (2)
Chương 169: Tỉnh mộng (2)
Hắn xưa nay chưa từng vọng tưởng có thể thay thế vị trí của Tề Kính Thần
trong lòng nàng, cũng chưa từng hy vọng giữa hắn và nàng có thể đi đến
một kết cục nào đó. Thế nhưng năm năm cùng nhau chung sống, những tháng
ngày đó đều chân thật rõ ràng. Hắn đã từng nghĩ, nàng sẽ dần dần buông
bỏ chấp niệm không thể thành của năm xưa, rồi sẽ từ từ tiếp nhận hắn.
Thế nhưng Tề Kính Thần vừa đến, chỉ một tin tức thôi cũng đủ khiến nàng
rối loạn tinh thần, cuốn trôi toàn bộ bình lặng nàng đã giữ suốt năm năm
qua. Huống hồ hắn chưa từng đến thăm nàng, vậy mà nàng vẫn ôm lòng si
mê, thậm chí vì thế mà lâm bệnh nặng. Có lẽ giữa cơn bệnh, nàng lại bị
mộng cảnh vây hãm, nhớ về những chuyện cũ nơi Giang Tả nên khi tỉnh dậy,
lại gọi hắn là “tướng quân”, đến cả hắn cũng không nhận ra, coi hắn như
người xa lạ. … Năm năm tình nghĩa, hóa ra còn chẳng bằng một giấc mộng
giữa nàng và hắn ư? Cố Cư Hàn cười khổ trong lòng, mặt ngoài vẫn giữ vẻ
ôn hòa, dịu giọng đáp: “Không có. Hắn đang ở biệt quán của Sứ Quân, sao
có thể đến đây?” Thẩm Tây Linh nghe vậy, thần sắc vẫn có chút ngơ ngẩn,
nhưng cũng chậm rãi gật đầu. Phải rồi… chàng sao có thể đến? Chàng là sứ
giả của Đại Lương, sao có thể tùy tiện bước vào phủ Quốc Công Bắc Ngụy?
Bất luận là lễ pháp hay tình lý, đều không cho phép. Là nàng vọng tưởng
mà thôi. Biệt quán Sứ Quân… Nơi ấy, nàng từng đặt chân tới, từng ở lại
trong phòng chàng. Không biết nay nơi đó có đổi thay gì không? Không
biết chàng có còn ở trong căn phòng năm xưa hay không… Tâm trí nàng trôi
dạt đến nơi xa xôi, một nỗi u buồn sâu lắng dâng lên trong lòng. Nàng cố
gắng trấn định, lại khẽ hỏi: “Ta… đã ngủ bao lâu rồi?” Nàng còn nhớ rõ,
tiệc trà của Chung phu nhân là vào cuối tháng ba. Mà đầu tháng tư, hoàng
đế Bắc Nguỵ sẽ cử hành đại hôn cùng công chúa Tiểu Tử Dư. Đến khi ấy,
chàng sẽ rời khỏi Thượng Kinh, nàng e là chẳng còn cơ hội gặp lại. Thật
ra sau tiệc trà đó, nàng vốn đã từ bỏ ý định gặp lại chàng. Dù sao thì
thái độ chàng cũng quyết tuyệt như thế, năm năm chia lìa, có lẽ chàng đã
không còn yêu nàng, có lẽ chàng đã quên nàng, có lẽ… chàng không muốn
vướng bận điều gì với quá khứ nữa. Tất cả đều có thể. Nhưng… cơn mộng
giữa bệnh này lại quá đỗi chân thật. Đến mức hiện tại, nàng vẫn cảm thấy
mọi ràng buộc đều chỉ vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Rằng bọn họ chưa từng
chia xa, rằng nàng vẫn là người hiểu chàng nhất, rằng chàng sẽ không bỏ
nàng, rằng chàng hẳn là có nỗi khổ riêng. Nàng còn nhớ rõ, trước khi
nàng xuất giá, chàng từng hứa năm năm sau sẽ đến gặp nàng. Nay đúng là
chàng đã đến. Đây là trùng hợp… hay là chàng cố ý? Thật ra, dù là điều
nào cũng chẳng sao. Nếu là trùng hợp, nàng sẽ xem như duyên mệnh định
sẵn còn nếu là cố ý… vậy nghĩa là chàng vẫn chưa quên nàng. Dù là vì
điều gì… cũng đủ để nàng có lý do tiếp tục đi tìm chàng. Ánh nhìn trong
mắt nàng trở nên kiên định. Cố Cư Hàn trông thấy rõ ràng, hắn biết nàng
vẫn quyết ý đi gặp người kia. Trong lòng hắn, một tiếng thở dài thật dài
vang lên, song cũng cảm thấy có lẽ như vậy lại tốt hơn so với nàng âm
thầm u uất, so với nàng ngã bệnh tương tư, hắn thà để nàng đi tìm người
kia còn hơn. Hắn đáp: “Chừng năm sáu ngày gì đó. Hôm nay là ngày hai
mươi bảy.” Hắn dém lại chăn mền cho nàng, dịu giọng nói tiếp: “Chớ vội,
cứ tĩnh dưỡng thân thể đã. Đến ngày lễ Dục Phật, nàng sẽ có thể đi gặp
hắn.” Hắn hiểu rất rõ nàng đang nghĩ gì, thậm chí còn thay nàng sắp đặt
sẵn. Thẩm Tây Linh nghe đến đây, biết rằng ngày mùng tám tháng tư còn
chưa tới, lập tức thở phào nhẹ nhõm, liên tục nói: “Thế thì tốt rồi… tốt
rồi…” Tựa như một tảng đá nặng trong lòng rốt cuộc cũng được buông
xuống. Cố Cư Hàn thấy nàng như vậy, lòng trăm mối tạp loạn, không phân
rõ là vị đắng hay vị ngọt. Hắn cũng biết, hiện tại nàng hoàn toàn không
để tâm đến tâm tình của hắn. Nàng đang bệnh, lại vẫn còn chìm trong cơn
mộng khiến nàng phải rơi lệ ấy. Hắn tự tay mở cửa để đám nha hoàn mang
thuốc vào. Ban đầu còn định tự tay đút thuốc cho nàng, nhưng nghĩ lại,
thấy như thế có phần thất lễ, e khiến nàng khó chịu, bèn giao cho Liên
Tử thay mình. Đợi đến khi thấy nàng uống hết bát thuốc đen đặc do ngự y
kê đơn, hắn mới ngồi lại bên giường, nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống nghỉ
ngơi. Hắn nói: “Uống thuốc rồi thì nên nghỉ ngơi một lát. Mọi chuyện
đừng nghĩ nhiều, cứ tĩnh dưỡng cho thật tốt.” Thẩm Tây Linh khẽ gật đầu,
đưa mắt nhìn theo hắn rời khỏi phòng. Liên Tử và Vãn Chu cùng hành lễ
tiễn hắn, rồi quay vào định buông mành giường che ánh sáng để nàng dễ bề
nghỉ ngơi nhưng nàng ngăn lại. Ánh mắt nàng lúc này vô cùng sáng rõ,
thậm chí còn có phần sâu thẳm khác thường. Nàng từ từ ngồi dậy, khẽ dặn:
“Đi mời Cung tiên sinh đến gặp ta.” Tin tức Yến Quốc Công phu nhân bình
phục rất nhanh đã truyền tới hoàng cung Bắc Ngụy. Khi ấy, hoàng đế Bắc
Ngụy đang cùng công chúa Đại Lương và phó sứ Hàn Phi Trì thưởng hoa tại
ngự hoa uyển. Lúc này đã là cuối tháng ba. Nếu là ở Giang Tả, hẳn là hoa
xuân đã rực rỡ khắp chốn, hoa anh đào sau núi Thanh Tế cũng đã nở rộ,
nhưng tại Thượng Kinh, tiết trời vẫn còn hơi lạnh. Trong ngự hoa uyển,
nở rộ nhất là hoa mai lá du, tuy có phần cô tịch nhưng lại mang một nét
thanh nhã khác thường. Hoàng đế nghe tin Yến Quốc Công phu nhân tỉnh
lại, tinh thần liền vui vẻ, truyền lệnh ban thưởng cho ngự y chẩn mạch
tại phủ Quốc Công. Sau khi người báo tin lui ra, ngài quay sang cười nói
với công chúa Đại Lương: “Thời tiết lúc này mới ấm lại đôi chút, dễ sinh
phong hàn. Công chúa từ xa tới kinh đô, nếu không quen khí hậu đất bắc
thì càng phải quý trọng thân thể.” Hoàng đế Cao Mẫn năm nay đã qua tuổi
bốn mươi, tuy dưỡng sinh tốt nên thân thể chưa phát tướng, nhưng cũng đã
lớn hơn Tiểu Tử Dư đến cả mười hai tuổi. Lời quan tâm này tuy ôn hoà,
nhưng lại khiến Tiểu Tử Dư trong lòng có vài phần phản cảm và khinh
miệt. Già như thế còn bày đặt thân mật với ta làm gì. Nếu là mấy năm
trước, lục công chúa Đại Lương vốn là người tính tình kiêu căng, muốn
cười là cười, muốn mắng là mắng. Ngoại trừ người trong lòng nàng ra thì
ai nàng cũng chẳng nể nang. Kẻ nào khiến nàng chướng mắt, dù có tỏ ra
cung kính đến đâu, nàng cũng sẽ lạnh mặt, không nể tình mà phũ phàng đáp
trả. Nhưng nay thời thế đổi thay. Nàng đã gả xa, sau lưng không còn phụ
hoàng và huynh trưởng chở che, tương lai còn phải sống ở hoàng cung Bắc
Ngụy suốt mấy mươi năm, nàng không thể đắc tội với Cao Mẫn, thậm chí…
còn phải tìm cách khiến ông ta yêu thích mình. Tiểu Tử Dư không lộ vẻ
khó chịu, chỉ mỉm cười đáp lễ. Tuy mấy năm nay sống không mấy thuận ý,
chẳng còn nét rạng rỡ tinh khôi thuở thiếu nữ, nhưng đôi mắt đào kia vẫn
động lòng người, mang theo vài phần quyến rũ kín đáo. Nàng nói: “Tạ ơn
hoàng thượng quan tâm, nơi này mọi sự đều tốt.” Vẻ nhu thuận ấy khiến
Cao Mẫn càng thêm vừa ý. Cả đời này, hắn ta sủng ái hậu cung nhất là
hoàng hậu Trâu thị, sủng đến hơn hai mươi năm. Đến nay trong cung vẫn
chưa có nữ tử nào có thể lay chuyển địa vị của bà. Song điều đó không có
nghĩa là Cao Mẫn không thích những đóa hoa tươi non mơn mởn. Tiêu Tử Dư
dù đã hai mươi sáu, chẳng còn gọi là xuân sắc thiếu thời, nhưng dung mạo
vẫn còn kiều diễm động lòng, đủ khiến ông ta động tâm. Huống hồ nàng là
công chúa Đại Lương, mà tất cả những gì thuộc về Giang Tả xưa nay đều
mang theo khí chất phong nhã thanh cao. Có thể cùng một nữ tử nơi ấy ân
cần chuyện trò, đối với hắn, cũng là một lạc thú hiếm có trong đời. Cao
Mẫn dường như hứng thú dâng trào, bèn cố ý cùng nàng hàn huyên thêm mấy
lời, lại chuyển sang bàn bạc đôi điều liên quan đến hôn lễ sắp tới. Đúng
lúc phó sứ Đại Lương và quan viên lễ bộ Bắc Ngụy cũng có mặt, liền tiện
thể cùng nhau thảo luận. Cao Mẫn đối với vị phó sứ Đại Lương này coi
trọng đặc biệt, chỉ vì nghe nói hắn là đích tử của Hàn gia đất Giang Tả,
lại còn là người bên mẫu tộc của đương kim hoàng đế Đại Lương. Những năm
gần đây, thế cục Giang Tả chuyển biến không ngừng, giới quyền quý nơi
thượng kinh đều ít nhiều từng nghe qua, còn Cao Mẫn lại càng rõ hơn ai
hết, Hàn gia ngày nay đã không thể so với xưa rồi. Mười năm trước, Thẩm
gia ở Đại Lương sụp đổ trong một đêm khiến toàn bộ thế lực sĩ tộc Giang
Tả tái định hình. Năm năm trước, Tề gia lại gặp biến cố, tả tướng đương
triều cùng con trai là Hữu Phó Xạ Thượng Thư Đài đều vướng vào đại án
ruộng đất bị bãi miễn chức quan, Tề gia từ đó rơi vào cảnh suy tàn. Nếu
không phải họ còn một vị thứ tử hữu năng có thể cứu nguy trong cơn nguy
khốn thì e rằng đã sớm chung số phận với Thẩm gia, hóa thành tro bụi
giữa triều cục rồi. Nói đến Tề Kính Thần, quả thực là một kẻ không dễ gì
mà sống sót được đến hôm nay. Hiện tại, chàng gần như đơn thân độc mã
chống đỡ toàn bộ gia tộc. Nghe nói phụ thân chàng đã không còn để tâm
việc đời, trưởng huynh lại sau biến cố năm xưa sinh lòng quy y, từng có
lần xuống tóc, chẳng rõ sau đó có bị người nhà khuyên hồi hay không. Tam
đệ thì vô năng, chỉ có tứ đệ là có chút bản lĩnh, nay đã nhập quan
trường, song chức vị không cao, xem ra cũng chẳng giúp được gì, cùng lắm
chỉ là hữu danh vô thực mà thôi. Tề Kính Thần không chỉ phải gánh lấy
gánh nặng của cả một gia tộc mà còn phải đấu đá, giằng co cùng Hàn gia
và Phó gia, thật sự là một thân gánh vạn sự, lao tâm tổn sức. Nghe nói
hiện nay chàng kiêm nhiệm chức vụ tại Khu Mật Viện, hoàng đế Đại Lương
lại còn giao cho chàng thay phụ thân nhận chức Tả tướng. Nhưng… chức
tước ấy thì có ích gì? Người sáng suốt ai cũng thấy rõ thế lực Tề gia đã
dần tàn lụi, dù chàng có được ân sủng thêm bao nhiêu thì rốt cuộc cũng
chỉ là ánh tà dương trước lúc hoàng hôn mà thôi. Ngày nay, gia tộc đứng
đầu Giang Tả thật sự chính là Hàn gia, dòng họ mẫu tộc của thiên tử, thế
lực Hàn gia vững chắc hữu hình. Gia chủ Hàn Thủ Tùng tuy không mấy nổi
bật, nhưng đệ đệ Hàn Thủ Nghiệp lại nắm trong tay ba mươi vạn binh
quyền. Môn sinh của hắn là Triệu Khánh Hàm đang chấp chưởng việc phòng
thủ thành Kiến Khang, quyền thế ngút trời. Sau khi Tề gia suy bại, Hàn
gia lặng lẽ thâu tóm thế lực từng dựa vào Tề gia mà sinh tồn, từ đó càng
thêm cường đại, đến mức hiện tại gần nửa triều đình Đại Lương đều thuộc
phe cánh Hàn gia. Số còn lại hoặc dựa vào Phó gia hoặc là thế hệ sĩ tộc
mới sinh từ ảnh hưởng của Tề Kính Thần. Hàn gia, quả thật đang thời huy
hoàng vô song. Còn vị đích tử của Hàn gia là Hàn Phi Trì cũng là một
nhân vật có lai lịch đặc biệt. Nghe nói thuở bé từng được xưng là thần
đồng, nhưng vì bản tính phóng túng, đã thành danh là một công tử lông
bông nơi thành Kiến Khang, thậm chí còn có tai tiếng nộp giấy trắng
trong kỳ thi hương, từng khiến trưởng bối Hàn gia đau đầu không thôi.
Song thế sự xoay vần, chẳng biết vì sao hắn lại đột nhiên tỉnh ngộ, sinh
lòng nhập sĩ. Năm Gia Hợp thứ hai mở khoa ân xá, hắn trúng cử nhân, năm
sau lại đỗ trạng nguyên khiến cả Hàn gia vui mừng không siết. Hắn vốn đã
có danh vọng, nay lại thêm một đoạn giai thoại ‘lãng tử quay đầu’, lập
tức trở thành nhân vật tiếng tăm lẫy lừng. Hàn gia lại ra sức nâng đỡ,
chẳng bao lâu đã thăng tiến như diều gặp gió, hiện đang giữ chức trong
lục bộ thượng thư, ai ai cũng đoán chẳng mấy chốc sẽ lên làm Phó Xạ.
Người này rất có thể sẽ thay thế Tề Kính Thần, trở thành quyền thần mới
của Giang Tả. Cao Mẫn dĩ nhiên xem trọng hắn, lúc này liền cười nói:
“Phó sứ từ xa đến Thượng Kinh, không ngại thì cứ dạo chơi khắp nơi cho
biết tình hình. Chuyện đại hôn, cứ giao cho bộ lễ nước ta phụ trách,
nhất định sẽ không để công chúa chịu thiệt.” Hàn Phi Trì chắp tay thi
lễ, đã hoàn toàn không còn vẻ ngạo mạn phong lưu thuở thiếu thời, trông
chừng rất cẩn trọng chín chắn, đáp: “Liên hôn giữa hai nước là đại sự,
hạ thần đâu dám sơ suất.” Cao Mẫn khoát tay, miễn lễ cho hắn, rồi khẽ
thở dài nói: “Phó sứ vất vả như vậy, cũng là vì Kính Thần bị phong hàn
mà ra… Gần đây hắn có đỡ hơn chút nào không? Có cần trẫm sai ngự y đến
xem qua một chuyến?”