Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 170 - Tỉnh mộng (3)
Chương 170: Tỉnh mộng (3)
Cao Mẫn vừa dứt lời, khóe mắt liền lặng lẽ quan sát phản ứng của Tiêu Tử
Dư. Nàng là lục công chúa Đại Lương, từng có một đoạn nhân duyên mập mờ
với Tề Kính Thần, chuyện này truyền tụng đã nhiều năm, đến nay thật giả
khó phân. Tuy cuộc liên hôn giữa hai nước vốn chẳng dính dáng gì đến
tình cảm, bản thân hắn cũng không trông mong nơi nàng chút chân tình
nào, nhưng suy cho cùng vẫn không muốn đội mũ xanh trên đầu một cách vô
ích. Thế nên lần này nói ra cũng là để thăm dò một phen. Không ngờ Tiêu
Tử Dư chẳng tỏ vẻ gì, vẫn thản nhiên thưởng hoa như cũ, tựa hồ đối với
Tề Kính Thần đã hoàn toàn không còn để tâm. Cao Mẫn thấy vậy thì thầm
thở phào, nghĩ thầm rằng chuyện giữa hai người kia, e rằng cũng chỉ là
lời đồn thổi thất thiệt, hoặc nếu quả có từng xảy ra, thì nay cũng đã là
chuyện cũ mai một, chắc không đến mức gây ra rắc rối gì về sau. Còn Hàn
Phi Trì thì dường như không hề nhận ra ẩn ý trong lời hoàng đế, vẫn cung
kính mà trả lời: “Bệ hạ tấm lòng khoan hậu, hạ thần thay mặt Tả tướng
dập đầu tạ ân. Chỉ là thượng quan nay bệnh tình đã ổn, tĩnh dưỡng thêm
vài hôm là có thể bình phục, thật không cần phiền đến ngự y.” Cao Mẫn
gật đầu “vậy thì tốt,” rồi lại nói: “Mồng tám tháng tư là lễ Dục Phật,
ấy là đại điển long trọng không thể vắng mặt. Nếu trước ngày ấy hắn chưa
khỏe hẳn, vẫn nên cho ngự y đến xem xét.” Hàn Phi Trì lại cúi người cảm
tạ, hai bên lại thay nhau nói vài lời khách sáo. Đúng lúc ấy, Cao Mẫn
chợt bật cười, nói: “Nói đến mới nhớ, Kính Thần còn nợ trẫm một ván
thắng bại. Trước khi hắn xuôi nam, nhất định phải cùng lên sân kích cúc,
cũng tiện phân cao thấp với Ôn Nhược một trận. Ván này đã trì hoãn năm
sáu năm rồi, cuối cùng cũng nên có một hồi định luận.” Chúng nhân trong
sân đều bật cười, bầu không khí bỗng trở nên khoan hòa vui vẻ. Ngay cả
Tiêu Tử Dư cũng khẽ mỉm cười, nói rằng: “Sớm đã nghe danh phong khí
phương bắc hùng dũng mạnh mẽ, nghe đâu bệ hạ cũng giỏi kích cúc. Không
biết thần thiếp có vinh hạnh được tận mắt chứng kiến bệ hạ đích thân ra
trận hay không?” Lời nịnh nọt này quả thực hợp tình hợp cảnh, dễ nghe dễ
lọt vào tai, khiến Cao Mẫn cảm thấy khoái ý vô cùng. Hắn thầm nghĩ vị
công chúa Đại Lương này quả thật cũng có đôi phần khôn khéo mềm mại, nếu
đời này phải cùng nàng sống chung trong cung, e rằng cũng không quá nhàm
chán. Trong lòng vừa khởi lên một niềm hứng khởi nhẹ, hắn liền có ý muốn
tán tỉnh thêm vài câu trêu đùa. Chỉ tiếc không may, đúng lúc này có cung
nhân đến báo, nói rằng hoàng hậu Trâu thị mắc chứng đau đầu, thái tử
điện hạ đã nhận được tin tức liền tới xem, thỉnh bệ hạ cũng tới thăm xem
sao. Nguỵ đế vừa nghe liền kinh hãi, chẳng còn bận tâm với giai nhân mỹ
tử của Đại Lương, vội vàng dặn dò vài câu rồi nói sẽ đến xem hoàng hậy.
Tiêu Tử Dư làm bộ kinh ngạc lo lắng, lại đề nghị cùng Nguỵ đế tới thăm
hỏi, Nguỵ đế lại nói không cần, lần này để nàng một mình tự do dạo chơi
ngự hoa viên rồi sẽ đến tạ lỗi với nàng. Nói xong liền vội vã rời đi.
Nguỵ đế vừa đi, Tiêu Tử Dư liền ngay tức khắc thu đi nét cười duyên dáng
trên mặt, xoay người tiện tay bứt một cành du diệp mai, ánh mắt lạnh
lùng hơn, khẽ thì thầm chửi một câu không rõ. Cũng không trách được Tiêu
Tử Dư tức giận, nàng vốn không ưa Cao Mẫn nhưng đành phải giả vờ hòa hợp
để chuẩn bị cho tương lai, nào ngờ hoàng hậu được sủng ái hàng mấy chục
năm lại còn chạy ra phá đám, há chẳng khiến nàng tức điên? Nàng càng
giận chính mình vì thân phận nhỏ bé phải nhún nhường đến tội nghiệp như
thế. Dẫu sao cũng tốt, nàng cũng chẳng còn tâm sức để đối phó với Cao
Mẫn nữa, hắn đi rồi, nàng nhẹ lòng hẳn. Tránh khỏi các cung nhân do Nguỵ
đế sắp đặt hầu hạ bên cạnh cùng quan viên đi theo từ Đại Lương, nàng kín
đáo hỏi Hàn Phi Trì: “Huynh ấy… quả thật không sao chứ?” Ngự hoa viên
rộng lớn, du diệp mai tươi đẹp, nhìn qua lại rất giống với hoa anh đào
sau núi Thanh Tế, nhìn qua liền như trở về Giang Tả, trở về thuở thiếu
thời vô ưu vô lo. Thuở ấy chàng vẫn là Kính Thần ca ca của nàng, giữa
hai người còn có hôn ước ai ai cũng biết, chàng và hoàng huynh nàng cũng
chưa từng tranh chấp thành ra bộ dạng hiện tại, mọi chuyện đều rất tốt
đẹp. Nàng là tiểu công chúa kim tôn ngọc quý, có thể rầm rộ đi theo
chàng chạy khắp nơi, cũng có thể sai Tô Bình mời chàng đến ngự hoa viên
Lương cung để cùng nàng gặp mặt riêng. Không như bây giờ… nàng trở thành
công chúa liên hôn phải van xin người khác ban ân sủng, ngay cả hỏi thăm
chàn cũng phải thận trọng. Hàn Phi Trì nghe công chúa hỏi liền nhíu mày,
nét mặt bỏ đi sự tế nhị lịch sự trước mặt Nguỵ đế, thay vào đó trở nên
lãnh đạm ngang ngạnh. Hắn lạnh nhạt khinh thường một tiếng: “Ngài ấy thế
nào, điện hạ lại không biết sao?” Lời này có phần chất vấn, gần như bất
kính. Tuy Hàn Phi Trì quả thật thân cận với Tiêu Tử Dư, nhưng quân thần
phân biệt rạch ròi, hắn nói vậy là rất không phải phép. Thế nhưng Tiêu
Tử Dư lại không hề tức giận, thậm chí trước lời chất vấn của hắn còn khẽ
co người lại, tay vô thức vò nát cành du diệp mai khiến nhựa hoa thấm
ra, dính nhớp cả lòng bàn tay nàng. Hàn Phi Trì hít một hơi, ánh mắt
nhìn nàng có phần thương hại, nhưng ngoài thương hại còn nhiều hơn là
lạnh nhạt. Hắn cứng nhắc nói: “Nguỵ đế đã có ý thăm dò điện ha, nếu điện
hạ muốn sau này sống dễ dàng phải tuyệt đối quên sạch chuyện cũ, bằng
không hại người hại mình, e rằng khó có kết cục tốt đẹp.” Hắn dừng lại
rồi nói thêm: “Hơn nữa, nếu tính kỹ, giữa hai người cũng không có cái
gọi là chuyện cũ, phải không?” Lời này nói quá độc, khiến Tiêu Tử Dư
móng tay cắm sâu vào thịt lòng bàn tay nhưng không thể phản bác, đành im
lặng. Hàn Phi Trì không nói thêm, hướng phía Tiêu Tử Dư một cái khấu
đầu: “Điện hạ cứ an tâm ở lại trong Nguỵ cung, nếu có chiếu chỉ khác, có
thể bất kỳ lúc nào truyền thần vào cung.” Tiêu Tử Dư không đáp, Hàn Phi
Trì cũng không chờ, quay người đi, vừa bước ra vài bước thì nghe nàng
gọi lại, giọng rất thấp hỏi: “Ngươi oán ta? Nhưng rõ ràng ngươi biết đó
không phải ý của ta…” Lời này như câu đố mờ ám khiến người ngoài không
rõ đầu đuôi nghe xong càng mơ hồ, còn Hàn Phi Trì thì biết nàng muốn nói
gì, nét mặt càng lạnh hơn, quay lưng đáp: “Thần không dám.” Hắn có chút
mỉa mai, dừng một lát lại quay lại nhìn nàng, lần này ánh mắt mang phần
hung tàn nói: “Nếu thật sự là ý của điện hạ, ngài ấy nay cũng không tự
mình đến đưa tiễn điện hạ.” Tiêu Tử Dư nghe vậy phản ứng mạnh, lạnh nhạt
cười, nắm tay đầy hoa vụn quăng xuống đất, mắng lại: “Đưa tiễn ta? Huynh
ấy rõ ràng là đến xem tiểu tâm can của huynh ấy, ngươi còn tưởng ta
không biết sao?” Hàn Phi Trì vẫn lạnh lùng nói: “Điện hạ thận trọng lời
nói.” Tiêu Tử Dư tức giận run rẩy, nhìn hắn nói: “Ngươi oán ta, sao
không oán nàng ta? Những tai họa nàng ta mang đến cho huynh ấy, ngươi
chẳng thấy hay sao?” Một khi nhắc đến “nàng ta” kia, tâm tình Tiêu Tử Dư
lập tức mất kiểm soát, giọng sắc bén, khiến cung nhân đi qua ngự viên
cũng lén lút nhìn chằm chằm. Hàn Phi Trì không muốn tranh cãi thêm, có
phần bực dọc, quay người đi, Tiêu Tử Dư nhìn theo bóng dáng ngày càng
xa, chỉ còn lại câu nói: “Đó là ngài ấy cam tâm tình nguyện, còn những
khác thì sao?” Tiêu Tử Dư như bị đánh thẳng vào đầu. Nàng sửng sốt, lúc
này Hàn Phi Trì đã khuất xa, để lại nàng một mình trong ngự hoa viên
rộng lớn hoang vắng, bức tường hoàng cung Bắc Nguỵ đồ sộ vững chắc, nàng
nhìn theo bóng hắn xa dần, lòng tràn ngập buồn bã và bất lực. Hàn Phi
Trì rời cung rồi nhanh chóng trở về biệt quán Sứ Quân. Năm năm trôi qua,
bao nhiêu người sự thay đổi, biệt quán vẫn như xưa, y hệt lúc bấy giờ
khi Tề Anh tới phương bắc hòa đàm. Hàn Phi Trì xuống xe, lúc bước vào
cửa chính biệt quán, hắn đã sớm nhận ra quanh quẩn nơi đây giăng đầy tai
mắt ngầm, hẳn đều là người Bắc Ngụy phái đến để giám sát hành tung của
những kẻ trong quán. Nguỵ đế Cao Mẫn tuy ngoài mặt mang vẻ hòa nhã,
nhưng lòng dạ đế vương xưa nay thâm sâu khó lường, hắn đối với sứ giả
Đại Lương hết sức đề phòng, từng cử chỉ động tĩnh của họ nơi Thượng Kinh
tuyệt đối chẳng thể qua được mắt Nguỵ đế. Vừa vào biệt quán, hắn liền
tiến thẳng đến phòng của Tề Anh, Bạch Tùng đang ôm kiếm đứng ngoài cửa
canh giữ, thấy Hàn Phi Trì liền lễ phép chào hỏi. Hàn Phi Trì gật đầu
đáp lại, liếc nhìn cánh cửa đóng chặt, vội hỏi: “Thế nào rồi?” Bạch Tùng
sắc mặt căng thẳng, nhíu mày lắc đầu. Đúng lúc ấy Thanh Trúc từ trong
phòng bước ra, cũng có sắc mặt nghiêm trọng như Bạch Tùng, Hàn Phi Trì
miễn lễ hỏi thăm, lại hỏi tình hình bên trong, Thanh Trúc đáp: “Ban đầu
đỡ hơn rồi, nhưng từ khi từ bên kia trở về lại…” Nói đến đây, hắn không
khỏi thở dài một tiếng. Hàn Phi Trì nghe vậy, lông mày càng nhíu chặt,
đang định mở miệng thì từ trong phòng vang lên một giọng nói: “Trọng
Hành?” Là giọng của Tề Anh, vẫn trầm thấp, thanh lãnh như xưa, song mơ
hồ lộ vẻ suy nhược. Hàn Phi Trì lập tức lên tiếng ngoài cửa: “Nhị ca, là
ta.” “Điện hạ trong cung mọi việc đều ổn chứ?” Qua cửa, Hàn Phi Trì đáp:
“Mọi việc đều ổn. Hôm nay Nguỵ đế nhắc tới việc đại hôn, xem ra đối với
hôn lễ vô cùng để tâm.” “Vậy thì tốt.” Hàn Phi Trì trầm ngâm chốc lát,
có chút do dự nói: “Hôm nay Nguỵ đế còn hỏi đến nhị ca, nghe khẩu khí
của ông ta, e rằng muốn mời huynh đến dự lễ Dục Phật mồng tám tháng tư…
Việc này…” Từ trong phòng truyền ra một trận ho khan đè nén. Thanh Trúc
lập tức muốn vào phòng. “Không cần vào, không sao cả.” Chàng ngăn mọi
người lại, Thanh Trúc lo đến mức trán đổ mồ hôi nhưng cũng không dám
trái lời. Hắn gần như có thể hình dung ra quang cảnh trong phòng lúc
này, cũng biết dù có vào trong cũng chẳng giúp được gì. Công tử nhà họ…
Trong lòng mọi người đều nặng trĩu. “Mồng tám tháng tư nhất định phải
đi, tránh để người Ngụy sinh nghi.” Tiếng ho đã dứt, thanh âm lãnh đạm
trong phòng lại vang lên. “Huống hồ nếu ta cứ đóng cửa không ra, bên kia
cũng chẳng có cơ hội ra tay.” Lời chàng nói nghe qua thản nhiên, nhưng
ẩn sau đó là hiểm nguy khó lường, đến độ cả Hàn Phi Trì người xưa nay
không sợ trời không sợ đất trong mắt cũng hiện lên vẻ nghiêm trọng. Hắn
nói: “Nhị ca, biệt quán bốn phía đều là người của Nguỵ đế, ta e sẽ không
nhận được tin tức từ gia tộc, đến lúc đó muốn mượn thế Khu Mật Viện cũng
không dễ. Vạn nhất xảy ra…” Hắn lo lắng không thôi, lời mang ý khuyên
can. Song người trong phòng lại vô cùng kiên định, đáp: “Trọng Hành,
không còn thời gian nữa.” Tất cả mọi người trong lòng chấn động, nhất
thời không rõ chàng ám chỉ điều gì. Không còn thời gian nữa ? Là nói nếu
lỡ lần này thì vĩnh viễn không còn cơ hội? Hay là… chính bản thân chàng…
Không ai dám hỏi. Ánh mắt Hàn Phi Trì càng thêm nặng nề, hỏi: “Thế còn
Cố Ôn Nhược, thật sự có thể tin được sao? Nếu hắn trở mặt, mọi sự đều
hỏng! Chuyện này biến số quá nhiều, quá mức hung hiểm, nhị ca xin nghĩ
kỹ!” Trong phòng hồi lâu không còn vang ra thanh âm, song người đứng
ngoài đều là kẻ hiểu chàng, ai nấy đều biết, sự trầm mặc của chàng không
phải là do do dự, mà chính là biểu hiện của quyết tâm, một khi đã hạ
quyết, tuyệt chẳng thay đổi. Bọn họ đều cảm thấy bất lực. Không phải
không tin chàng, mà là… cái giá của thất bại, chẳng một ai gánh nổi.
Chàng sẽ chết. Điều ấy, chàng là người rõ ràng nhất, nhưng cũng chính
chàng lại là kẻ lạnh nhạt nhất với chuyện ấy, dường như chẳng hề để tâm
đến thắng bại được mất, thậm chí chẳng màng đến cái chết của chính mình.
“Bạch Tùng.” Đột nhiên chàng gọi tên Bạch Tùng, khiến mọi người sững
lại. Bạch Tùng lập tức đáp, lại nghe chàng nói: “Mồng tám tháng tư, tất
sẽ hỗn loạn khắp nơi, đến khi đó, ngươi nhớ phải bảo vệ nàng cho thật
tốt.” Nàng. Không ai là không hiểu chàng đang nói đến ai. Chỉ là tất cả
đều bất ngờ, đến cả sống chết còn chẳng để tâm, vậy mà chàng vẫn còn nhớ
đến nàng. Rõ ràng là người tâm như sắt đá, vậy mà… Bạch Tùng kính cẩn
lĩnh mệnh, trong phòng liền không còn tiếng nào vang lên nữa. Có lẽ,
chàng đã mệt đến không còn sức để nói gì thêm.