Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 172 - Lễ Dục Phật (2)

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
  4. Chương 172 - Lễ Dục Phật (2)
Prev
Next
Novel Info

Chương 172: Lễ Dục Phật (2)

Thẩm Tây Linh đâu có nhiều điều kiêng kỵ như vậy. Thứ nhất, tâm trí nàng
chẳng để ở đây, không có ý tranh giành tình cảm với Tiết Nguyên. Hơn
nữa, những sóng gió nàng đã trải qua quá lớn, chuyện như Tiết Nguyên
giận dỗi, trẻ con như vậy, đâu đủ khiến nàng phải động lòng.  Thứ hai,
tiểu thư Tiết gia dù luôn có chút khúc mắc với nàng, nhưng nàng cũng
nhận thấy bản tính nàng ấy là lương thiện. Trái lại, Thẩm Tây Linh từ
trước vẫn cảm thấy chính sự xuất hiện của mình đã cản trở duyên phận
giữa nàng và Cố Cư Hàn, vì vậy nàng luôn cảm thấy có lỗi và nhẫn nhịn.
Hôm nay Tiết Nguyên chủ động đến thăm, nàng lại càng không nỡ để nàng
phải chịu cảnh ‘mời mà không được vào’. Thẩm Tây Linh sai người mời tiểu
thư Tiết gia vào, chuẩn bị trà ngon quả ngọt để tiếp đãi, lại dọn dẹp
một chút rồi mới vào chính phòng gặp mặt. Tiểu thư Tiết gia dù vẫn giữ
thái độ không mấy thân thiện với nàng, nhưng thực tế vẫn âm thầm quan
tâm, lặng lẽ dò hỏi xem nàng đã khỏe lại chưa. Thẩm Tây Linh thấy vậy
cảm thấy nàng thật dễ thương, liền trả lời từng câu hỏi và cảm ơn nàng.
Có lẽ vì vậy mà Tiết Nguyên cảm thấy hơi ngại ngùng, vội vàng chuyển
sang chuyện khác, nhận lấy một cây trâm vàng từ tay nha hoàn và cẩn thận
gói trong chiếc khăn lụa. Nàng giao cây trâm cho Liên Tử, bảo nàng
chuyển cho Thẩm Tây Linh, rồi nói: “Hôm nay ta đến là để trả lại cây
trâm cho phu nhân, hôm trước bảo là làm rơi ở phủ Trung Thừa Ngự Sử, chỉ
là lúc đó mọi chuyện hỗn loạn, không tìm được, gần đây Chung phu nhân
mới tìm thấy, nhờ ta đem đến cho phu nhân.” Lời này vừa nghe là đã rõ là
nói dối. Chung phu nhân là người như thế nào, cả kinh thành này, người
tỉ mỉ chu đáo nhất chính là bà ta, từ lâu đã biết mối quan hệ mơ hồ giữa
Tiết Nguyên và phủ Quốc Công, sao lại có chuyện bà ta tìm Tiết Nguyên để
trả trâm? Chắc chắn là Tiết Nguyên lợi dụng mối quan hệ giữa cô mẫu mình
và Chung phu nhân, nhờ bà ấy đưa cơ hội này tới, còn mục đích gì thì
không thể biết được. Thẩm Tây Linh thấy rất rõ, nhưng cũng không muốn
vạch trần, chỉ theo lời Tiết Nguyrn nhìn cây trâm một lát rồi lắc đầu
nói: “Cảm ơn Tiết tiểu thư đã quan tâm, nhưng cây trâm này không phải
của ta, có lẽ là của người khác.” Đương nhiên cây trâm này không phải
của nàng, hôm đó nàng bảo là làm mất trâm chỉ là một cái cớ, thực ra cây
trâm vàng ấy vẫn yên ổn nằm trong tay áo nàng. Cũng khó cho Chung phu
nhân đã bỏ ra bao ngày tìm kiếm, lại khó cho tiểu thư Tiết gia tận tâm
mang đến. Tiết Nguyên nghe nói cây trâm không phải là của Thẩm Tây Linh,
đôi mày liễu khẽ nhíu lại, có vẻ hơi lo lắng, khi nha hoàn trả lại trâm,
nàng liền tỏ vẻ vội vàng muốn rời đi, nói: “Vậy ta lại đi nói với Chung
phu nhân, bảo bà ấy tìm lại xem sao.” Thẩm Tây Linh biết rõ cây trâm căn
bản là không hề mất, thấy Tiết Nguỷen vội vàng như vậy, nàng cảm thấy có
chút áy náy, nhưng không thể nói ra sự thật, chỉ có thể nói: “Một cây
trâm thôi, cũng không đáng bao nhiêu, tiểu thư và Chung phu nhân không
cần phải vất vả thêm nữa, cứ như vậy đi.” Đây là một câu rất bình
thường, nhưng không ngờ Tiết Nguyên nghe xong lại tức giận, lập tức trợn
tròn mắt nói: “Cây trâm này chẳng phải là do tướng quân đã đặc biệt
giành chiến thắng trong trận đấu kích cúc để tặng cho phu nhân sao? Đồ
ngài ấy tặng, phu nhân sao có thể không trân trọng như vậy?” Thẩm Tây
Linh nghe vậy liền sững sờ, lúc này mới hiểu ra, hóa ra Tiết Nguyên cực
kỳ lo lắng tìm cây trâm cho nàng chỉ vì nó có liên quan đến Cố Cư Hàn.
Nàng thật sự không có mục đích gì, chủ động đến phủ Quốc Công gửi trâm
mà chẳng phải lúc nào cũng cố tình chọn thời điểm có Cố Cư Hàn ở đó, rõ
ràng không phải vì muốn tình cờ gặp mặt hắn. Nàng cũng không có ý muốn
giấu cây trâm Cố Cư Hàn tặng, ngược lại rất tận tâm giúp Thẩm Tây Linh
tìm lại. Chỉ vì nàng rất thích Cố Cư Hàn, cho nên mọi thứ có liên quan
đến hắn nên đều muốn bảo vệ. Với tình cảm này, Thẩm Tây Linh không khỏi
cảm động, cũng khiến nàng nhớ đến chính mình, nàng thật sự cũng yêu Tề
Anh như vậy, may mắn là nàng đã từng nhận được sự đáp lại, còn Tiết
Nguyên thì…? Sau khi tỉnh mộng, Thẩm Tây Linh càng thêm nhiều suy ngẫm
về chuyện nhân sinh, càng cảm thấy rằng đời người thay đổi quá nhiều, dù
là niềm vui nhỏ bé cũng cần phải trân trọng. Nàng thật sự không muốn làm
hỏng duyên phận tốt đẹp của người khác, vì thế hôm nay mới nói với Cố Cư
Hàn về chuyện của Tiết Nguyên, nghĩ cách giúp họ hàn gắn, sửa lại lỗi
lầm của mình. Nàng ngắn gọn nói với Cố Cư Hàn về sự tình của cây trâm,
rồi nghiêm túc nói: “Tiểu thư Tiết gia ta thấy rất tốt, điều tốt nhất là
nàng thật lòng với tướng quân. Nếu tướng quân đồng ý, việc cưới nàng làm
chính thê ta sẽ giúp ngài lo liệu, cũng không phiền gia đình tướng quân
phải bận tâm, như vậy cũng là chuyện vui cho cả hai, chắc chắn Tiết gia
cũng sẽ vui mừng.” Nàng nói bằng giọng dịu dàng, vẻ mặt chân thành,
nhưng lại khiến ánh mắt Cố Cư Hàn trở nên u sầu hơn. Hóa ra, lúc ấy nàng
suýt chút nữa đã đánh mất cây trâm chỉ vì muốn gặp Tề Kính Thần một lần.
Dĩ nhiên, Cố Cư Hàn hiểu rõ vị trí của người kia trong lòng nàng. Nàng
nhớ thương người kia đã năm năm, vì một lần gặp mặt, nàng có thể vứt bỏ
tất cả, chứ đừng nói đến cây trâm mà hắn tặng, ngay cả tính mạng của
mình nàng cũng có thể bỏ ra.  Dù sao, người kia cũng từng vì bảo vệ nàng
mà hy sinh tính mạng, giữa họ đã có những mối liên hệ sâu sắc đến mức
không có gì là quá đáng. Dù họ có làm gì đi nữa đều là hợp lý, không có
chuyện vượt quá giới hạn. Nhưng hắn vẫn không thể tránh khỏi cảm giác
chán nản. Có lẽ cho đến nay nàng vẫn chưa biết được hắn có tình cảm đặc
biệt với nàng. Khi mới thành hôn, nàng cảnh giác vô cùng và còn mang nỗi
đau trong lòng, vì vậy hắn không thể bày tỏ điều gì, trái lại còn phải
giấu kín tất cả trong lòng.  Hắn đã định chờ đợi nàng dần dần vượt qua
những cảm xúc cũ rồi mới nói rõ lòng mình, nhưng không ngờ rằng trong
năm năm qua, nàng càng lúc càng chìm sâu vào ký ức, hoàn toàn không thể
quên được người kia. Vì thế hắn cũng phải tiếp tục giấu kín, đóng vai
người huynh trưởng, người bằng hữu của nàng, không biết sẽ kéo dài đến
khi nào. Kết quả là hôm nay, nàng lại muốn vì hắn mà cưới thê. Hắn đương
nhiên hiểu rằng nàng là vì muốn tốt cho hắn, nàng hy vọng hắn có một gia
đình thực sự, cũng hy vọng hắn có con cái. Một người như hắn, thường
xuyên phải ra chiến trường, việc có con nối dõi là điều vô cùng quan
trọng. Hắn cũng không phải không hiểu, chỉ là hắn không muốn cưới người
khác vào cửa. Hắn luôn cảm giác rằng nếu hắn cưới người khác, nàng sẽ
rời đi, giống như nàng cuối cùng đã tìm được lý do để rời xa hắn. Hắn
không muốn để nàng đi, hơn nữa, chuyện liên quan đến Tề Kính Thần… Ánh
mắt của hắn lại trở nên sâu lắng. Cố Cư Hàn thở dài một hơi, rồi đặt đũa
xuống, nhìn Thẩm Tây Linh, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh một ý muốn
ngay lập tức bày tỏ tình cảm với nàng. Ánh mắt hắn tràn đầy cảm xúc,
nhìn nàng mà nói: “Tây Linh, ta không cô đơn, trong phủ này có nàng, ta
cảm thấy tất cả đều rất tốt.” Câu này thực ra không có gì quá mức, dù
hắn chỉ là bằng hữu, huynh trưởng của nàng cũng hoàn toàn có thể nói như
vậy. Nhưng Thẩm Tây Linh quá nhạy cảm, nàng lập tức nhận ra trong ánh
mắt hắn có chút khác biệt. Nàng nhìn Cố Cư Hàn, cũng mơ hồ nhận ra trong
mắt hắn có một tia sáng khác biệt, thứ ánh sáng mà nàng có chút quen
thuộc, giống như nàng từng nhìn Tề Anh như vậy và Tề Anh cũng đã nhìn
nàng như thế. Họ đều biết đó là ánh mắt như thế nào. Muốn nói lại thôi.
Nàng không chắc cảm giác của mình có chính xác hay không, càng không dám
tin rằng Cố Cư Hàn lại có tình cảm đặc biệt với nàng. Nàng cảm thấy
hoang mang, vội vã quay đi, lập tức cắt đứt một sự liên kết nào đó giữa
hai người. Nàng thậm chí vội vã đứng dậy. Hành động đột ngột này khiến
không khí trở nên lúng túng, Thẩm Tây Linh cảm thấy càng thêm khó xử.
Nàng nghĩ có lẽ mình đã lo lắng quá, nếu nàng hiểu sai Cố Cư Hàn, thì
hành động đứng dậy này thật sự rất không đúng. Nhưng lúc đó nàng không
thể lo nghĩ nhiều, chỉ có thể vội vàng nói: “Ta… ta ăn xong rồi, cảm
thấy hơi đau đầu, muốn về phòng nghỉ ngơi.” Nói xong, nàng không kịp đợi
Cố Cư Hàn trả lời, liền vội vã bước ra khỏi cửa tiểu hoa sảnh. Cố Cư Hàn
nhìn theo bóng lưng vội vã của nàng, tâm trạng lại trở nên phức tạp. Hắn
biết mình đã sai, quá vội vàng, làm nàng sợ hãi bỏ chạy. Hắn vốn không
phải là người nóng vội, trên chiến trường bao nhiêu trận đánh khó khăn
hắn cũng đã chứng kiến, sự rèn luyện về kiên nhẫn và kiềm chế cũng đã
trải qua rất nhiều. Vậy sao hôm nay hắn lại hành xử bất thường như vậy?
Có phải là do sự xuất hiện đột ngột của Tề Kính Thần khiến hắn cảm thấy
nguy cơ? Hay là vì nàng mơ hồ muốn rời đi mà khiến hắn hoảng sợ? Cố Cư
Hàn thở dài. Tây Linh, đến giờ nàng vẫn chưa hiểu. Người kia… cuối cùng
cũng không thể cho nàng một tương lai lâu dài. Thời gian trôi nhanh,
chẳng mấy chốc đã đến lễ Dục Phật mồng tám tháng tư. Lễ Dục Phật hay còn
gọi là lễ Phật Đản, được cho là ngày sinh của Thích Ca Mâu Ni. Lễ hội
này vốn bắt đầu từ phía đông Giang Nam, sau này ảnh hưởng đến Bắc Nguỵ,
trở thành một truyền thống.  Vào mỗi ngày mồng tám tháng tư, các chùa
thường tổ chức lễ tụng kinh, tắm tượng Phật Thích Ca Mâu Ni bằng nước
thơm và tín đồ phật giáo cũng thường hành thiện vào ngày này. Các chùa
danh tiếng ở thượng kinh vào lễ Dục Phật cũng đều tổ chức lễ hội, trong
đó chùa Ngọc Phật do hoàng gia xây dựng, năm nào cũng được Nguỵ đế tự
mình đến tham dự. Cố Tinh Kỳ mong chờ ngày này để được ra ngoài, vì thế
mấy ngày nay nàng rất ngoan ngoãn, thơ văn đều học thuộc rất vững vàng.
Ngay cả khi làm bài tập cũng cẩn thận, khiến cho lão sư và phụ thân đều
rất hài lòng, cuối cùng cũng được phép ra ngoài tham gia lễ hội. Nàng
vui mừng khôn xiết, sáng sớm hôm ấy đã sửa soạn xong xuôi, chạy ngay đến
viện của tẩu tẩu, đúng lúc thì đại ca và tẩu tẩu cũng từ trong viện đi
ra. Nàng ngoan ngoãn chào hỏi huynh trưởng rồi lại chạy đến bên tẩu tẩu
làm nũng, mong rằng khi trở về từ chùa Ngọc Phật, có thể tiện đường ghé
vào Di Lâu để ăn uống một chút. Thẩm Tây Linh vốn luôn yêu quý nàng, gật
đầu đồng ý. Cố Tinh Kỳ vô cùng vui vẻ, từ trong viện ra đến cổng phủ,
suốt dọc đường đều bám lấy Thẩm Tây Linh. Khi ra đến cổng phủ, thấy cả
nhà Cố gia đã chuẩn bị sẵn sàng lên xe. Mọi người lần lượt chào hỏi Cố
Cư Hàn, huynh ruột của Tinh Kỳ là Cố Cư Thịnh thấy nàng dính chặt bên
cạnh tẩu tẩu, không khỏi cảm thấy bất lực, cười nói: “Sáng nay còn nói
không thấy nha đầu quậy phá đâu, thì ra lại đi quấy rầy trưởng tẩu rồi,
nhanh qua đây, xe ngựa của muội đang ở bên đây này.” Nói xong, hắn lại
xin lỗi Thẩm Tây Linh, nàng mỉm cười, nói: “Tam đệ không cần khách sáo,
Tinh Kỳ rất ngoan, không gây phiền toái gì.” Cố Cư Thịnh lịch sự cảm ơn
tẩu tẩu, rồi gọi Cố Tinh Kỳ qua. Cố Cư Hàn chỉ cười, vẫy tay nói: “Nếu
muội ấy thích đi theo tẩu tẩu thì cứ để muội ấy đi.” Rồi quay lại dặn Cố
Tinh Kỳ: “Trên xe phải ngoan ngoãn, đừng làm phiền tẩu tẩu.” Nói xong,
hắn gật đầu với Thẩm Tây Linh, bảo tên sai vặt dẫn ngựa của hắn đi,
quyết định tự mình cưỡi ngựa đến đó. Thẩm Tây Linh không nói gì, chỉ dẫn
Cố Tĩnh Kỳ lên xe ngựa, không lâu sau, xe ngựa đã hướng về núi Già Mạc,
nơi có chùa Ngọc Phật. Cố Tinh Kỳ suốt dọc đường đều không yên lòng,
nàng nghĩ, đại ca mình luôn thích ở cùng tẩu tẩu, sao hôm nay lại tốt
bụng nhường xe ngựa cho nàng, còn mình thì cưỡi ngựa đi? Chắc chắn có
điều gì không ổn. Nàng không khỏi nghi ngờ rằng những suy đoán của mình
mấy ngày trước là đúng, chắc chắn là có hồ ly nào đó lợi dụng lúc tẩu
tẩu bệnh mà đến đào góc tường rồi! Thật đáng ghét, đại ca nàng sao lại
không rõ ràng như vậy, dễ dàng bị đào một cái động đến mức bắt đầu xa
cách với tẩu tẩu rồi.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
thoi-quen-bat-be-hang-ngay-cua-dai-de-1767918603
Thói Quen Bắt Bẻ Hằng Ngày Của Đại Đế
Chương 5: -Vùng Lưu Tán-2 Tháng 1 9, 2026
Chương 4: -Vùng Lưu Tán-1 Tháng 1 9, 2026
phong than chau
Phong Thần Châu
Chương 3: Không có huỷ hôn, chỉ có để tang chồng! Tháng 12 31, 2025
Chương 2: Cửu sinh cửu thế! “Linh khí dồi dào, sung mãn như vậy…” Tháng 12 31, 2025
xuyen-khong-ta-cai-nam-lam-giau-noi-kinh-thanh-1768437045
Xuyên Không Ta Cải Nam Làm Giàu Nơi Kinh Thành
Chương 135 Tháng 1 15, 2026
Chương 134 Tháng 1 15, 2026
ruou-nhat-pha-tra
Rượu Nhạt Pha Trà
Chương 60: End Tháng 1 19, 2026
Chương 59 Tháng 1 19, 2026
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Cả Gia Đình Đại Tướng Chết Trận, Kinh Thành Chờ Ta Huỷ Hôn
Chương 330 Tháng 1 15, 2026
Chương 329 Tháng 1 15, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 172 - Lễ Dục Phật (2)"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese