Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 173 - Lễ Dục Phật (3)
Chương 173: Lễ Dục Phật (3)
Cố Tinh Kỳ hốt hoảng. Nàng yêu quý vị tẩu tẩu dung mạo khuynh thành này
nhất, lại càng thích ăn điểm tâm ở Di Lâu do tẩu tẩu mở tiệm làm ra!
Nàng sao có thể để ca ca hồ đồ, để lỡ một hiền thê như thế? Bởi vậy, Cố
Tinh Kỳ trở nên ân cần khác thường, bắt đầu dò hỏi hành tung của đại ca
gần đây, lại còn chủ động xin gánh trách nhiệm khuyên nhủ ca ca. Thẩm
Tây Linh tất nhiên biết tiểu cô muội đã nghĩ sai, song lại chẳng tiện
giải thích mối quan hệ vi diệu giữa nàng và Cố Cư Hàn. Bọn họ chẳng phải
vì hiềm khích mà sinh ra khoảng cách, chỉ là nàng thật chẳng biết phải
đối đãi với chàng ra sao, Cố Cư Hàn ắt cũng cảm nhận được nỗi khó xử ấy,
nên mới cố ý tránh việc ở riêng với nàng quá lâu. Nàng quả thật chẳng
biết nên xử trí thế nào. Thuở trước, người người sự sự quanh nàng đều
đơn thuần. Dù về sau từng xuất hiện chuyện thị phi như việc tam công tử
Tề gia, thì cũng có người đứng ra che chở thay nàng, thành ra nàng chưa
từng trải qua những rối rắm như thế một mình. Chính là nàng quá đỗi ngây
thơ. Tuy vậy, Thẩm Tây Linh cũng không bi quan lắm, trong lòng nàng vẫn
cho là mình nghĩ sai. Dù sao giữa nàng và Cố Cư Hàn cũng không có bao
nhiêu gốc rễ sâu xa, huống hồ hắn đã sớm hay biết chuyện giữa nàng và
người ấy, sao có thể động lòng với nàng cho được? Lùi vạn bước mà nói,
kẻ như hắn, thiên chi kiêu tử biết bao nữ tử mến mộ, nếu nhất thời sinh
cảm mến, ắt cũng chóng tan như khói mây. Tướng quân là bậc quân tử đường
hoàng, quyết chẳng khiến nàng khó xử. Nghĩ đến đây, lòng Thẩm Tây Linh
bỗng nhẹ nhõm không ít, nàng mỉm cười với tiểu cô muội, chỉ nói nàng quá
lo xa. Sau đó liền cùng nàng bàn chuyện sau khi từ Ngọc Phật Tự hồi
thành nên đi ăn gì, quả nhiên tiểu nha đầu rất mau bị dời tâm trí, chẳng
còn truy cứu chuyện rối ren giữa huynh tẩu mình nữa. Hôm ấy dưới chân
núi Già Mạc vô cùng náo nhiệt. Trời trong sáng, nắng ấm chan hòa. Cảnh
xuân tươi đẹp nơi núi non quả là thích hợp du xuân. Dưới chân núi, danh
môn quý tộc tụ hội như mây, đều là chờ ngự giá tới, cùng đế vương Ngụy
quốc lên núi cầu phúc. Khách hành hương thường dân hôm nay đều bị ngăn
cách, chỉ có đôi ba cư sĩ danh tiếng được phép chiếm chỗ dưới núi. Trụ
trì núi Già Mạc là Huệ Giác phương trượng cũng dẫn theo chư vị tăng
chúng, đứng chờ dưới núi nghênh đón hoàng đế. Phương trượng tuổi đã cao,
râu tóc bạc trắng, mặt mày hiền từ. Năm xưa khi thái tử đản sinh, từng
được thỉnh vào cung tụng kinh cầu phúc nên rất được hoàng thất sủng ái,
danh tiếng cũng theo đó mà lan xa. Bao đại tộc quyền quý thường mời ngài
về phủ giảng pháp, nếu bận chẳng đi được, họ cũng tranh nhau đến pháp
hội do ngài tổ chức, thật là nhiệt náo vô cùng. Hôm ấy, lúc còn đang đợi
thánh giá đến, các quý nhân đều không muốn ngồi không, thi nhau đến gần
phương trượng hàn huyên đối thoại. Khi xe ngựa phủ Yến Quốc Công tới,
Huệ Giác phương trượng đã bị vây chặt, song người Cố gia xuống xe vẫn
được đệ tử bên cạnh phương trượng đón tiếp trọng lễ, đặc biệt là Thẩm
Tây Linh còn được mời tới cạnh phương trượng trò chuyện. Chuyện này
chẳng phải vì phương trượng trọng quyền khinh bần, mà là bởi Yến Quốc
Công phu nhân vốn có lòng thành kính với phật pháp. Nhiều năm qua còn
xuất bạc tu sửa Ngọc Phật Tự, có thể coi là một vị khách hành hương đại
công đức. Phương trượng cùng nàng có chút giao tình cũng là lẽ thường.
Tuy được mời, nhưng Thẩm Tây Linh từ xe nhìn ra, thấy phương trượng đã
bị vây kín, chẳng muốn chen chúc giữa nơi đông người, nên từ chối lời
mời của tiểu sa di, rồi tự mình dẫn Cố Tinh Kỳ xuống xe. Phủ Yến Quốc
Công vốn là danh môn đệ nhất, đi đến đâu cũng có người đưa kẻ đón. Cố Cư
Hàn vừa xuống ngựa liền bị đồng liêu trong triều vây lấy, còn bên Thẩm
Tây Linh thì bị các nữ quyến từ khắp phủ lớn vây quanh, đôi bên chẳng
mấy chốc đã bị chia cách. Khắp Thượng Kinh, hầu như nhà quyền quý nào
cũng hay chuyện nàng mới đây lâm bệnh nên các vị phu nhân đến thăm đều
lần lượt hỏi han sức khỏe nàng. Dù là Bình Cảnh Hầu phu nhân xưa nay
chẳng mấy hòa thuận với nàng, cũng không thể phá lệ, nửa khách khí nửa
giễu cợt mà nói: “Nghe nói mấy ngày trước phu nhân đổ bệnh, bệnh tình
còn không nhẹ, chẳng biết nay đã khá hơn chưa, có chịu được gió không?
Trông phu nhân hình như lại gầy đi một chặp, nhất định phải dưỡng thân
cho tốt đấy.” Tuy lời lẽ đầy quan tâm, song ánh mắt lại có phần châm
chọc, như thể ngầm nói Thẩm Tây Linh phúc bạc, thân yếu chẳng thể hưởng
lộc lâu dài. Thân giao của bà ta là Chung thị phu nhân thấy vậy liền vội
vàng đỡ lời, cười tươi với Thẩm Tây Linh, lại nói đầy khiêm tốn đầy cung
kính: “Phu nhân được Quốc Công sủng ái, tự nhiên là vui vẻ không lo. Chỉ
trách tiện thiếp làm hỏng trà hội hôm trước, khiến phu nhân bị cảm mà
sinh bệnh, thật là tội lỗi.” Thẩm Tây Linh đáp mấy câu khách sáo, bà ta
lại nói tiếp: “Còn chuyện cây trâm kia, hôm trước ta nhờ Nguyên Nhi mang
trả lại phu nhân, không ngờ lại lấy nhầm. Mong phu nhân cho ta vài ngày,
ta nhất định tìm ra đúng chiếc trâm, đem về trả lại.” Thẩm Tây Linh vốn
chẳng thân thiết gì với các phu nhân ấy, hôm nay càng không có tâm tình
giả lả cùng họ. Trong lòng nàng chỉ canh cánh một việc là người ấy, vừa
sợ chàng mượn cớ không đến để nàng chẳng gặp được, lại vừa không biết
nếu thực gặp nhau rồi thì nên nói gì cho phải. Bọn họ là cố nhân xa cách
năm năm… tưởng chừng thân mật hơn bất kỳ ai, lại cũng xa cách hơn bất kỳ
ai. Tâm trạng nàng lúc này vô cùng rối bời, vừa tha thiết mong gặp, lại
vừa khẩn trương khó diễn bày. Nàng hồi hộp đến mức… tay cũng khẽ run.
Thật sự chẳng còn sức mà cùng các phu nhân khách sáo, chỉ đáp nhạt vài
câu. Song các phu nhân từ khắp các phủ vẫn không chịu thôi, từng người
nối gót đến quấn lấy nàng trò chuyện, khiến nàng khó tránh phiền muộn.
May mà sau đó Tần thị tới, thay nàng ứng đối phần lớn khách sáo. Một lúc
sau, Cố Cư Hàn cũng đến tìm nàng, vừa trông thấy nàng đang run nhẹ. Hắn
không đoán được là vì nàng sắp gặp lại người kia nên hồi hộp, hay thực
sự là trong người khó chịu. Hắn rất lo lắng, bèn tiến lại gần, nhẹ giọng
hỏi: “Tây Linh?” Thẩm Tây Linh cố gắng trấn định, nhưng thân thể vẫn
không kìm được mà run lên. Nàng chẳng hiểu vì sao mình lại phản ứng khác
thường như vậy, thậm chí còn có cảm giác hoảng loạn, tim đập nhanh,
những phản ứng mà những lần trước nàng tìm chàng đều không hề có. Ngay
chính nàng cũng cảm thấy hoang mang. Cố Cư Hàn thấy sắc mặt nàng tái
nhợt, lông mày bất giác nhíu chặt. Mà lúc này xung quanh đều là người,
cũng không tiện nói chuyện, hắn liền đưa tay nhẹ vòng quanh nàng, không
chạm vào người, chỉ là hộ tống nàng ra khỏi đám đông. Mấy vị phu nhân
vây quanh trông thấy Yến Quốc Công đối đãi ái thê sâu nặng như thế đều
âm thầm sinh lòng ngưỡng mộ, đâu còn dám tiếp tục quấn lấy Thẩm Tây Linh
chuyện trò? Ai nấy đều thức thời mà lặng lẽ tránh đường, để phu thê
người ta có thể lui đến nơi vắng vẻ, nói đôi ba câu chuyện riêng tư. Cố
Cư Hàn hộ tống Thẩm Tây Lịn đi đến chốn yên tĩnh, lúc này mới thu tay
lại, hỏi: “Thân thể lại khó chịu rồi sao?” Thẩm Tây Linh khẽ lắc đầu,
song lại vô thức đưa tay che trước ngực, cảm giác tim đập dồn dập, không
sao kiểm soát nổi. Nàng mặt mày tái nhợt, ngẩng lên nhìn Cố Cư Hàn, nhẹ
giọng hỏi: “Hôm nay… chàng ấy có đến không?” Cố Cư Hàn khựng người một
thoáng, lúc này mới hiểu nàng ra nông nỗi như thế, vẫn là vì người kia.
Hắn khẽ thở dài, trong lòng vì nàng không bệnh mà nhẹ đi một phần, rồi
chậm rãi nói: “Sẽ đến, hôm nay hắn nhất định sẽ đến.” Thẩm Tây Linh nhíu
mày: “Thật chứ?” “Quá tam ba bận.” Cố Cư Hàn cười dịu dàng với nàng.
“Nàng chẳng phải đã tìm hắn ba lượt rồi sao? Hôm nay là lần thứ tư, sẽ
không thất vọng nữa đâu.” Lời này tuy hư vô, nghe như chẳng thật, vậy mà
Thẩm Tây Linh lại tin. Có lẽ bởi nàng đã tận sức, phần còn lại chỉ có
thể giao cho số mệnh. Lúc này đây, nàng tình nguyện tin vào điều mơ hồ
ấy. Nàng nhìn Cố Cư Hàn mỉm cười khẽ gật đầu. Ngay khoảnh khắc ấy, trong
không trung chợt vang lên tiếng huyên náo hỗn tạp, nơi xa cờ xí tung
bay, cung nhân dập dìu, bóng dáng ngự giá ẩn hiện trong đoàn người. Ngụy
Đế giá lâm. Cố Cư Hàn là võ quan đứng đầu triều đình, tất nhiên phải
tiến lên nghênh giá. Hắn vội vã căn dặn Thẩm Tây Linh đôi câu, rồi sải
bước rời đi về hướng ngự giá. Thẩm Tây Linh đứng tại chỗ, điều hòa hơi
thở, cố gắng ổn định lại cảm giác hỗn loạn trong lòng, sau đó cũng vội
vã quay lại đám đông. Tần thị cùng Cố Tinh Kỳ thấy nàng trở về với sắc
mặt khó coi, đều nghĩ nàng lại phát bệnh, liền cùng Liên Tử và Vãn Chu
vây quanh nàng, hỏi han lo lắng. Nhưng nàng chẳng còn tâm trí mà trả
lời, chỉ gắt gao nhìn về phía ngự giá đang tiến lại từ xa, sau đó thấy
có đoàn xe kiệu theo hình chế của Đại Lương cùng đến. Giữa lúc nhân tâm
xôn xao, người người ồn ã, vậy mà nàng vẫn như nghe thấy… Tiếng chuông
đồng khẽ lay. Đinh linh. Đinh linh. Đinh linh…Hoàn toàn giống như mười
năm trước. Nàng càng run rẩy dữ dội hơn. Những người bên cạnh trông thấy
thế đều hoảng hốt, không biết nên làm sao cho phải. Mà đúng lúc này, ngự
giá đã đến trước mặt, chẳng thể tiếp tục cử động, chỉ có thể theo chúng
nhân đồng loạt quỳ xuống, hô vạn tuế. Dưới màn cờ bay phấp phới, Ngụy đế
mình khoác long bào sắc vàng tươi bước xuống long liễn, bên cạnh là
hoàng hậu Trâu thị, thái tử, cùng công chúa Đại Lương xa xứ gả tới.
Không phải. Không phải. Đều không phải người nàng muốn tìm. Nàng theo
đám đông quỳ xuống rồi đứng dậy, thân thể đã như ngọn cỏ trước gió, chao
đảo nghiêng ngả, vậy mà lòng vẫn chưa buông bỏ, mắt vẫn không ngừng tìm
kiếm giữa biển người. Cuối cùng, trong đám quan viên Đại Lương, nàng
nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc. Nàng cố hết sức trông về phía ấy.
…Cuối cùng cũng thấy được chàng. Tề Anh, đó chỉ là một bóng người rất xa
rất xa, nếu không chú ý dễ dàng bị bỏ qua. Nhưng nàng vẫn có thể nhìn
thấy chàng, hệt như năm xưa trước đại điện, bá quan văn võ chen chúc,
đầy rẫy người người, vậy mà nàng chẳng nhìn thấy ai, chỉ có thể nhìn
thấy chàng. Nàng xưa nay vẫn chỉ có thể nhìn thấy chàng. Phần lớn người
ở đây chưa từng được gặp vị sứ giả Đại Lương đại danh đỉnh đỉnh ấy,
những người như Bình Cảnh Hầu phu nhân hay Chung thị đã từng ngóng trông
chàng tại hội kích cúc, giờ rốt cuộc cũng được thỏa ước nguyện. Chỉ tiếc
khoảng cách quá xa, không thể trông rõ, liền thì thầm than phiền. Nhưng
Thẩm Tây Linh không than, dẫu chàng chẳng nhìn về phía nàng, dẫu nàng
chỉ thấy được một bóng lưng mờ nhạt, thế mà chừng đó cũng đủ khiến nàng
không còn run rẩy. Nàng mãn nguyện vô cùng. Mãi đến khi ấy, nàng mới
chợt nhận ra, thì ra nàng chưa từng mong mỏi viên mãn, thậm chí cũng
chẳng cầu được gần gũi, chỉ cần xuyên qua muôn người mà nhìn thấy chàng
một lần từ xa, nàng đã thấy đủ đầy. Như một câu đố kéo dài suốt năm năm
rốt cuộc có lời giải, như một câu chuyện đơn sơ cuối cùng đã được viết
xuống lời kinh. Nàng mơ hồ biết được, ấy chính là kết cục. Một điều kỳ
diệu xảy đến, nàng không còn run nữa. Chính khi đó, nàng bỗng nhớ tới
lời phụ thân dạy thuở thiếu thời: Một cái búng tay bằng sáu mươi sát-na,
một sát-na có chín trăm lần sinh diệt. Giờ đây nàng mới hiểu được. Chỉ
trong khoảnh khắc nàng vượt qua đám đông, nhìn thấy chàng từ nơi xa
thẳm, những chuyện xưa cũ thuộc về riêng hai người bọn họ liền từng lớp
từng lớp tràn về trong tâm trí, rõ ràng chân thật hơn bất kỳ giấc mộng
nào. Trong khoảnh khắc ấy quả thực đã có vô số sát-na sinh diệt không
ngừng diễn ra. Khiến nàng thêm mê mang… Mà cũng như được khai mở. Tác
giả: Lần trước Văn Văn nhớ đến câu kinh phật này là vào ngày tiểu Tề đại
nhân từ quận Nam Lăng trở về Phong Hà Uyển tìm nàng. Tính ra thì thật sự
cũng đã rất lâu rồi. P/S: Chương sau sẽ đi vào tình tiết chính, rất
nhanh sẽ chính thức gặp lại. Lần này ở bên nhau rồi thì sẽ không bao giờ
chia ly nữa.