Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 18 Triệu Dao (2)
Chương 18: Triệu Dao (2)
Mẫu thân mắng một hồi, lại còn trước mặt nhị ca khiến Triệu Dao hết sức
lúng túng, mặt đỏ càng thêm đỏ. Nhưng lại nghe nhị ca nàng thản nhiên
nói: “Chuyện cũ đã lâu, cô mẫu không cần bận lòng.” Thái độ bình tĩnh,
giọng nói lãnh đạm ấy, giống hệt năm xưa khi nàng làm vỡ món đồ ấy. Khi
đó phụ mẫu nàng đều trách mắng, phụ thân còn muốn đánh nàng, chỉ có nhị
ca đứng ra che chở, nói với phụ thân nàng: “Dao Nhi còn nhỏ, huống hồ
chỉ là một món đồ, cô phụ không cần vì vậy mà nổi giận.” Lãnh đạm, nhưng
lại che chở nàng. Triệu Dao cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên. Dáng vẻ tiểu
cô nương ấy tự nhiên không giấu được ánh mắt người khác. Triệu thị không
nói gì, chỉ liếc nhìn sang tẩu tẩu. Thấy Nghiêu thị vẫn mỉm cười hiền
hòa, cũng không nhìn ra thêm gì khác. Đúng lúc này, ngoài sảnh bỗng náo
động, nghe bọn nha hoàn bẩm lại mới biết là hai vị tiểu công tử Tề Ninh
và Tề Lạc tan học, nghe nói cô mẫu và biểu muội đến liền lập tức chạy
về. Hai công tử này không phải do Nghiêu thị sinh, mà là nhi tử của hai
thị thiếp của Tề Chương. Song Tề Chương và Nghiêu thị phu thê hòa thuận,
lại là tông chủ thế gia, từ trước đến nay vẫn tôn trọng chính thê, không
thiên vị thiếp thất. Dưới nề nếp nghiêm chỉnh ấy, các thị thiếp khác
cũng cung kính với chính thê, không dám l* m*ng. Nghiêu thị lại là người
hiền hậu nên trong nhà trên dưới hòa thuận, Tề Ninh và Tề Lạc cùng
Nghiêu thị cũng rất thân thiết. Nghiêu thị mỉm cười nói: “Hai đứa tiểu
quỷ này, mấy hôm trước nghe nói biểu muội sắp tới liền nằng nặc đòi hôm
nay không đi học, bị phụ thân chúng mắng cho một trận. Sáng nay tuy
ngoan ngoãn đi rồi, nhưng ta đoán chừng cũng chẳng chăm chú vào sách vở.
Xem đi, vừa tan học đã vội vã chạy về rồi.” Lời vừa dứt, liền nghe hai
vị tiểu công tử vừa bước vào vừa cười nói: “Mẫu thân đừng oan cho chúng
con, hôm nay chúng con thật sự chăm học!” Tam công tử Tề Ninh, tự Kính
An, năm nay mười sáu, Tứ công tử Tề Lạc, tự Kính Khang, nay mười bốn. Tề
gia người người đều có dung mạo tuấn tú, mấy vị công tử đều mang vẻ
ngoài và khí chất cao quý. Tề Ninh chính là dáng vẻ thiếu niên sáng sủa
rực rỡ, đôi mắt cực kỳ linh động. Tề Lạc tuy nhỏ hơn, nhưng thân hình
cao lớn, tuổi còn nhỏ mà chỉ thấp hơn tam ca chưa đầy nửa cái đầu. Hai
người vào cửa, trước hết hành lễ thăm hỏi đích mẫu, cô mẫu và hai vị
huynh trưởng, rồi mới cùng biểu muội chào hỏi, Tề Lạc cười hì hì nói:
“Hồi nhỏ chỉ vì biểu muội Dao Nhi cao hơn ta một chút mà tam ca chê cười
ta suốt, nay cuối cùng ta cũng lật mình được rồi, ta cao hơn muội rồi
đó!” Trong sảnh đông người, ai nấy nghe vậy đều bật cười. Tề Ninh không
nhịn được liếc mắt khinh khỉnh, quay sang đệ đệ cười nói: “Đệ cũng chỉ
có từng ấy chí khí thôi, lại đi so vóc dáng với một tiểu cô nương ư?”
Nói xong, hắn lại quay sang Triệu Dao, cười đùa: “Tiểu biểu muội, muội
cuối cùng cũng tới rồi, không thì tứ ca muội sợ là phải trông đến mòn
mắt mất, hắn vừa nghe tin muội muốn đến, liền sáng sớm đã sai người đi
bắt về mấy con dế, nói là muốn bắt đấu cho muội xem vui.” Tề Lạc vội
vàng tiếp lời, đầy hứng khởi: “Đúng đó! Tam ca còn chọn sẵn mấy tửu lâu
mới nổi gần đây, đều là sau khi muội rời Lâm Xuyên mới khai trương. Có
mấy chỗ món ngon tuyệt hảo, chúng ta chỉ đợi muội về để dẫn đi nếm thử
thôi!” Thuở nhỏ, khi Tề Vân và Tề Anh đã vào quan trường, ít khi ở nhà
chơi với mấy huynh muội, nhưng tam công tử Tề Ninh và tứ công tử Tề Lạc
thì tuổi tác xấp xỉ Triệu Dao, thuở bé cùng nhau lớn lên, tình cảm thân
thiết hơn hẳn. Hai người bọn họ tuy chiêu đãi nhiệt tình, lòng dạ ngay
thẳng, nhưng rơi vào tai trưởng bối và các huynh trưởng thì lại khó
tránh khỏi không thuận tai. Tề Vân nhíu mày, nghiêm giọng trách: “Đừng
hồ đồ! Muội muội các đệ là tiểu thư khuê các, sao có thể cùng các đệ
chạy nhảy linh tinh! Huống hồ các đệ còn dám chơi đấu dế? Chẳng lẽ đã
quên lời phụ thân dặn lần trước rồi?” Nghe huynh trưởng quở trách, Tề
Ninh và Tề Lạc lập tức ngoan ngoãn im lặng. Tề Vân tiếp tục khuyên bảo:
“Ta không phải không cho các đệ đưa muội muội đi chơi, nhưng cũng phải
nghĩ đến tương lai. Các đệ xem nhị ca các đệ đó mười ba tuổi đã là bảng
nhãn rồi! Còn hai người các đệ, tính tình vẫn trẻ con như thế, chẳng
trách phụ thân giận dữ!” Tề Vân lại răn dạy thêm vài câu, vì có cô mẫu
và Dao Nhi ở đó nên cũng không tiện nói quá nặng, chốc lát rồi thôi.
Trong lòng hiểu rõ, hai tiểu tử này tuy ngoài mặt ngoan ngoãn, kỳ thực
chưa chắc đã để lời vào tai. Lúc này, có gia nhân vào bẩm, nói rằng Tề
Chương đã hạ triều trở về phủ, còn sai người truyền nhị công tử tới thư
phòng gặp. Tề Anh nghe vậy liền đứng dậy, hướng mẫu thân và cô mẫu cáo
lỗi, lại chắp tay chào huynh trưởng, đoạn xoay người rời đi. Khi đi
ngang qua hai đệ đệ, chàng khẽ dừng bước, liếc nhìn một cái, nói: “Bài
văn phụ thân bảo ta sửa cho các đệ hôm trước, ta đã sửa xong rồi, mai
nhớ qua tìm nhị ca để lấy.” Tề Ninh và Tề Lạc nghe vậy lập tức cúi đầu
đáp “vâng”. Nhị ca tuy không hay quở trách như đại ca, lại càng không
nghiêm khắc như phụ thân, nhưng từ nhỏ bọn họ đã có chút kính sợ chàng
còn hơn cả sợ đại ca. Triệu Dao đứng sau lưng hai huynh đệ Tề gia, lặng
lẽ nhìn bóng lưng Tề Anh rời đi, hai gò má bỗng chốc ửng hồng. Phủ đệ
của đại thế tộc đất Giang Tả, xây dựng ngay ngắn, vuông vức, tuy nghiêm
trang nhưng lại thiếu phần tao nhã như ở Phong Hà Uyển. Tề Anh sải bước
dọc hành lang, tay chắp sau lưng, đi về phía thư phòng của phụ thân Tề
Chương. Tiểu đồng đứng ngoài cửa thấy chàng tới, vội hành lễ mở cửa mời
vào. Trong phòng, Tề Chương đang cúi người ngắm nghía một chậu cây kiểng
đặt trên bàn. Tề Anh tiến lên hành lễ, ông liền đứng thẳng dậy, khẽ phất
tay: “Đến rồi đấy à? Ngồi đi.” Tề Chương, Tả tướng đương triều, nay đã
ngoài năm mươi, nhưng tóc mai vẫn chưa điểm bạc, chỉ giữa mày hằn sâu
vài nếp nhăn do thường cau mày, nhìn qua đã thấy nghiêm cẩn, ít nói. Vị
tướng gia này lăn lộn quan trường mấy chục năm, chưa từng phạm sai sót,
được hoàng đế kính trọng, bá quan khâm phục. Ở nhà lại càng là nghiêm
phụ, Tề Ninh và Tề Lạc thuở nhỏ không ít lần ăn roi, đến cả cẩn trọng
như Tề Vân cũng từng bị rầy la không ít. Duy chỉ với Tề Anh, ông mới có
phần ôn hòa hơn. Hai phụ tử an vị, Tề Chương nâng chén trà nhấp một
ngụm, rồi hỏi: “Gần đây công việc ở Khu Mật Viện vẫn thuận lợi chứ?” Khu
Mật Viện, cơ quan cơ mật trọng yếu nhất của triều đình Đại Lương, phụ
trách quân chính, phòng thủ biên cương, điều binh khiển tướng, cơ mật
xuất chiếu, dưới trướng có mười hai ty phân việc riêng biệt. Nay Tề Anh
giữ chức Phó Sử, tuy chỉ là tứ phẩm, nhưng quyền thế thực tế lại không
nhỏ. Đương kim Chính Sử Trương Hành, tuy tính tình cẩn thận, nhưng lại
lo nghĩ, mềm mỏng, yếu đuối trong việc phán đoán, tài năng còn dưới Tề
Anh một bậc. Tề Anh đáp: “Từ sau đại bại ở Thạch Thành, Khu Mật Viện
người cũ người mới thay đổi liên miên, lòng người khó yên. Trương đại
nhân nay có vẻ sầu lo, e rằng không còn dám tiến hành việc lớn. Mười hai
ty phân việc, kẻ mới người cũ, vẫn cần thời gian hòa hợp. Nhi tử đang
lần lượt làm quen.” Tề Chương gật đầu: “Nhân sự hòa hợp là điều cần
thiết, còn việc chính sự, con cũng phải để tâm.” Tề Anh chắp tay: “Nhi
tử xin ghi nhớ.” Tề Chương lại nói: “Việc điều con vào Khu Mật Viện, đại
ca con có chút dị nghị. Con thấy thế nào?” Tề Anh đáp: “Nhi tử chỉ
nguyện tuân theo phân phó của phụ thân.” Tề Chương thở dài: “Con có biết
vì sao phụ thân lại để con nhận trọng trách này không?” Tề Anh trầm ngâm
giây lát, đáp: “Bởi Bắc Ngụy hung hăng càn rỡ, phụ thân muốn nhi tử gánh
vác quốc nạn.” Tề Chương khẽ cười, quét mắt nhìn chàng: “Không hẳn là
vậy.” Ngừng một chút, lại nói: “Con trả lời chưa thật lòng. Mới vào Khu
Mật Viện được mấy hôm, đã học được kiểu nói quanh co khách sáo như thế
sao?” Tề Anh cúi đầu, cũng khẽ cười, đoạn thành thật nói: “E là bởi vụ
Thẩm gia bị tru di khiến phụ thân lo lắng.” Tề Chương mắt sáng lên, liếc
chàng một cái đầy tán thưởng, rồi thở dài, ánh nhìn trở nên sâu xa: “Ba
mươi năm trước, tiên hoàng nam độ toàn dựa vào sự nâng đỡ của các thế
gia. Những năm gần đây chống cự với Bắc Ngụy, cũng là dựa vào các nhà
thế gia. Nay Thẩm gia diệt vong, dẫu Thẩm Khiêm thật sự vô năng, song
điều đó lại cho thấy rõ hoàng thất Đại Lương giờ đây đã không còn cam
tâm để thế gia chế ngự như trước kia nữa.” Ánh mắt Tề Anh trầm xuống,
bất giác nhớ lại cuộc gặp cuối cùng giữa mình và Thẩm Khiêm trong ngục
hình mấy ngày trước…