Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 180 - Gặp được chàng (2)
Chương 180: Gặp được chàng (2)
Chàng đưa tay nhận lấy, lại chẳng ăn. Nàng biết, chàng xưa nay vốn chẳng
mấy ưa trái tỳ bà. Thuở nhỏ nàng theo hầu bên cạnh chàng bao năm, tính
ra cũng chỉ thấy chàng nếm thử vài lần, đếm chẳng hết đầu ngón tay. Vì
thế, đến nàng cũng dần ít ăn thứ ấy. So với tỳ bà, cả hai lại chuộng
nho hơn đôi phần, có lẽ bởi trong Ốc Ngọc viện năm ấy, nàng từng trồng
một giàn nho, cứ đến mùa, nàng lại tự tay hái từng chùm tròn mọng, mang
tới Vong Thất cùng chàng thưởng thức. Mỗi lần nàng tìm đến, chàng đa
phần đang bận phê duyệt công văn, công vụ như sóng trào, đầu cũng chẳng
ngẩng lên nổi. Thế nhưng, phàm khi nàng đến, chàng luôn gác bút, dành
thời gian cùng nàng ăn nho, lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ, chẳng rõ là bởi
nho ngọt thật, hay bởi chính tay nàng hái mà chàng nỡ lòng từ chối. Thuở
ấy, quả thực trong lòng Thẩm Tây Linh không vướng bận chuyện gọt vỏ tỳ
bà mà ăn. Nhưng nàng hiểu, nếu không ăn, e chẳng có cớ nấn ná thêm chốn
này. Bởi vậy, nàng giả bộ như rất muốn ăn, tay cầm trái quả chậm rãi bóc
vỏ, động tác cố tình thong thả từng chút một. Chàng hẳn đã sớm nhìn thấu
lòng nàng, song vẫn chẳng thúc giục, có lẽ đó cũng là sự dung túng sau
cùng mà chàng dành cho nàng. Quả tỳ bà ấy kỳ thực vẫn chưa chín hẳn. Lớp
vỏ vừa lột, nàng cắn nhẹ một miếng, vị chua lặng lẽ lan dài nơi đầu
lưỡi, lại xen lẫn chút đắng, song cũng lờ mờ ẩn một nét ngọt ngào. Tựa
như tất thảy những gì từng có giữa hai người họ. Bất chợt, nước mắt Thẩm
Tây Linh lặng lẽ rơi xuống, ngay cả nàng cũng không ngờ tới. Nàng vội vã
nhấc tay áo lau đi, rồi có chút luống cuống nhìn sang Tề Anh, lúng túng
cất lời, như muốn giấu nhẹm tâm tư: “Quả này… quả này chua quá…” Chua
thì liên can gì đến rơi lệ? Lời ấy nghe ra thật hoang đường, song Tề Anh
chỉ khẽ “ừ” một tiếng, như thể tin là thật. Có lẽ chàng cũng cảm nhận
được sự bối rối nơi nàng, nên rốt cuộc cũng dịu lòng, thay nàng giải
vây, nhẹ giọng hỏi: “Nghe nói mới đây nàng từng bị bệnh, nay đã khá hơn
chưa?” Thẩm Tây Linh không ngờ chàng còn biết đến chuyện mình bị bệnh,
trong lòng bỗng thấy vừa bất ngờ, lại như được ưu ái, vội vàng đáp: “Đã
khỏi từ lâu, vốn chẳng phải chuyện lớn lao gì.” Lời nàng, dĩ nhiên là
giả. Lần trọng bệnh sau trà hội hôm ấy như cuồng phong bão tố, suýt đoạt
mạng nàng. Sau khi tỉnh lại, nàng lại gặp kiếp nạn hỏa hoạn nơi lễ Dục
Phật nàng bị khói hun đến nghẹt thở, thân thể đến nay thực khó nói là
khỏe mạnh. Nhưng nàng biết hôm nay sẽ gặp lại chàng, bởi thế trước khi
ra cửa đã cố ý trang điểm kỹ lưỡng, thoa lên gò má lớp phấn hồng rực rỡ.
Trước khi rời đi, nàng đứng trước gương soi ngắm hồi lâu, cho đến khi
chắc chắn bản thân không còn chút tiều tụy hay vẻ ốm yếu nào mới dám
bước ra khỏi cửa. Nàng vốn chẳng muốn khiến chàng phải lo lắng cho mình.
Tề Anh nghe vậy chỉ khẽ gật đầu, không rõ là có tin hay không, chỉ nhàn
nhạt nói một câu: “Chú ý lo dưỡng thân thể.” Lại ngừng một khắc, thoáng
liếc nhìn nàng, rồi bổ thêm một câu: “Ăn uống cho điều độ.” Lời này, sao
nghe quen đến vậy. Khi còn nhỏ, nàng vốn chẳng thích ăn uống, lại ăn rất
ít, thường mới vài đũa đã bỏ bát xuống. Nàng thể chất yếu mềm, chàng khi
ấy vẫn luôn lo nàng như vậy sớm muộn cũng tổn thương thân thể nên thường
căn dặn bọn Thủy Bội phải trông chừng nàng dùng bữa. Bọn Thủy Bội tuy
ngoài mặt nghe lời chàng răm rắp, kỳ thực đều một lòng nghiêng về phía
nàng. Chàng vừa đi khỏi, nàng chỉ cần năn nỉ dăm câu, các nàng liền
không ép nàng ăn nữa. Về sau chàng phát giác, liền nghiêm nghị giáo huấn
nàng một phen. Từ ấy, chàng thường tận lực ở lại dùng cơm cùng nàng,
thật ra là để tiện trông nàng ăn mà thôi. Nàng khi ấy tuy không thích ăn
nhiều, nhưng lại rất thích ở cạnh chàng. Bởi vậy nàng cũng sinh tâm cơ,
giả vờ ăn không nổi để ép chàng phải luôn kề cận, dần dà đến yến tiệc
cũng chẳng mấy khi chàng chịu đi. Đó thực là quãng thời gian tuyệt đẹp.
Thẩm Tây Linh bâng khuâng hồi tưởng những mảnh ký ức vụn vặt ấy, càng
nghĩ lại, càng thấy chúng giống hệt quả tỳ bà trong tay chua chát mà vẫn
phảng phất vị ngọt. Nàng khẽ cười, gật đầu đồng tình, rồi nói: “Công tử
cũng vậy, nhớ ăn uống cẩn thận, giữ gìn sức khỏe.” Ngồi gần chàng, nàng
lại càng nhận ra sự đổi thay, không chỉ gầy đi mà khí sắc cũng tiêu điều
u tĩnh, tựa hồ còn mang theo vẻ mặt bệnh tật. Nàng chẳng rõ là vì chàng
đã trải qua bao sóng gió sau lễ Dục Phật hay chàng vốn đã mang bệnh từ
lâu. Chàng không còn rạng rỡ như năm năm về trước nữa mà giống như vầng
trăng bị mây mờ che phủ, nhạt nhòa ánh sáng. Nàng biết, sau yến hội,
thiên hạ Bắc Ngụy đều tán tụng công tử của Giang Tả đệ nhất thế gia là
nhân vật siêu quần thoát tục, nhưng kỳ thực chỉ có nàng mới biết chàng
còn xuất chúng hơn gấp bội điều người đời ca tụng. Nàng thực lòng sợ
chàng xảy ra chuyện. Tề Anh nghe nàng nói cũng chỉ khẽ gật đầu, như bằng
hữu cũ lâu ngày tương phùng. Lúc ấy, gió núi lại nổi lên, cuốn rơi một
chiếc lá tỳ bà, rơi đúng lên vạt áo chàng. Chàng nhẹ nâng tay phủi đi,
thuận miệng hỏi: “Cố tướng quân vốn là người biết nặng nhẹ, hôm nay sao
lại dẫn nàng tới đây?” Cuối cùng, chàng cũng hỏi đến rồi. Nhưng Thẩm Tây
Linh nhất thời lại chẳng biết phải trả lời thế nào. Nàng phải nói làm
sao đây? Phải nói rằng suốt năm năm qua, nàng chưa một khắc nào quên
được chàng, thậm chí điên cuồng tới mức vì chàng mà làm đủ điều chẳng
thể tha thứ ư? Phải nói rằng nàng đã uy h**p Cố Cư Hàn, thậm chí đưa sự
tình đến mức tuyệt đường lui, khiến cả nhà họ lâm nguy ư? Phải nói rằng,
để đổi lấy sự bình an cho chàng và chỉ một cơ hội được gặp mặt chàng,
nàng đã giao ra phần lớn tâm huyết gầy dựng bao năm ư? Chàng sẽ nghĩ
sao? Có lẽ chàng sẽ chán ghét sự cố chấp của nàng, cũng có thể cho rằng
nàng ngu muội. Hoặc… lại thấy nàng là kẻ si dại. Nàng thật chẳng còn
hiểu nổi chàng nữa. Không giống năm năm trước, khi ấy họ như tâm ý tương
thông, còn nay vừa như quen thuộc, lại như xa lạ. Mỗi một ánh mắt, mỗi
một lời nói của chàng, nàng đều không sao đoán được. Nếu đã như vậy, thì
nàng thà giữ im lặng còn hơn. Nàng hy vọng trong tâm chàng, nàng mãi mãi
là một nữ tử trong sạch, chưa từng dính chút tăm tối nào. Dù cho kết cục
không có nàng, nàng vẫn muốn mọi hồi ức về mình trong lòng chàng đều
thật đẹp đẽ. Vì vậy, Thẩm Tây Linh đã nói dối. Nàng nói: “Ta cầu xin
ngài ấy, ngài ấy vốn là người mềm lòng, hẳn là thấy ta đáng thương nên
mới đồng ý.” Mềm lòng ư? Cố Cư Hàn sao? Hắn là võ tướng ra trận giết
địch, đời này chẳng biết đã lấy bao nhiêu mạng người. Loại người như
thế, sao có thể ‘mềm lòng’ được, trừ phi… hắn xem nàng là ngoại lệ. Tề
Anh lúc ấy khẽ nhíu mày, chợt nhớ đến hôm trước yến hội, trong Di Lâu
khi còn đứng sau bình phong đã lặng lẽ dõi theo nàng. Khi ấy, nàng cùng
Cố Cư Hàn sánh vai, vô cùng hòa thuận, đến lễ Dục Phật, hắn cũng che chở
nàng suốt dọc đường, thần sắc đầy trìu mến. Hắn hẳn là đ*ng t*nh với
nàng rồi… Nếu vậy, quả thật có thể vì nàng mà phá lệ. Cũng như chính
chàng vậy, dù là ngày trước hay bây giờ, chẳng phải cũng vì nàng mà phá
lệ không biết bao lần hay sao? Tề Anh khẽ bật cười, ánh mắt lại mơ hồ
tối lại, không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu. Thẩm Tây Linh không biết,
chàng thật lòng tin lời nàng, hay chỉ là không muốn tiếp tục đối thoại.
Trong lòng nàng bỗng trở nên lặng câm. Đúng lúc ấy, nàng thấy Thanh Trúc
thò đầu ra từ hậu viện, ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. Cả hai đều
ngẩn người, Thẩm Tây Linh là người lấy lại tinh thần trước, vẫy tay gọi
hắn tới. Thanh Trúc vì thế đành phải vòng từ hậu viện lên tiền sảnh, sắc
mặt lộ vẻ lúng túng, cúi mình chào nàng: “… Tham kiến phu nhân.” Lời
chào thật đúng mực, nhưng khiến ba người nơi đó trong lòng đều dậy sóng,
nhất là Thẩm Tây Linh, sắc mặt nàng bỗng chốc trắng bệch, đến cả lớp son
phấn rực rỡ kia cũng không che nổi. Nàng đáp lời một cách cực kỳ lúng
túng. Thanh Trúc tựa hồ cũng rất khó chịu, thậm chí không dám nhìn thẳng
nàng, chỉ cúi đầu, quay sang hành lễ với Tề Anh: “Công tử…” Chàng như
muốn nói lại thôi, tựa hồ không biết có nên nói điều ấy trước mặt Thẩm
Tây Linh hay không. Nhưng vừa mở miệng, Tề Anh đã nhíu mày, thần sắc
cũng nghiêm nghị hẳn, lạnh lùng cắt lời: “Lui xuống đi.” Tề Anh vốn rất
ít khi trách mắng người khác, vì thế dù Thanh Trúc đã theo hầu bên chàng
mười mấy năm, lúc này cũng không khỏi rùng mình, sợ hãi cúi đầu lui ra
ngoài. Mà Thẩm Tây Linh thấy cảnh ấy, trong lòng càng thêm giá lạnh.
Chàng… thật sự đã xem nàng là người ngoài rồi phải không? Đến mức… không
muốn để nàng biết thêm bất cứ điều gì về chàng. Lẽ nào chàng sợ nàng gây
rắc rối cho chàng? Hay là… chàng cho rằng nàng sẽ hại chàng? Nhưng nàng…
rõ ràng có thể vì chàng mà làm tất cả. Thẩm Tây Linh cúi đầu, chẳng còn
biết phải nói gì, làm gì nữa. Bỗng dưng, nàng thấy việc mình đến gặp
chàng hôm nay, có lẽ là một sai lầm. Dẫu rằng nàng được an ủi, nhưng đối
với chàng, e là một gánh nặng chẳng dễ gỡ bỏ… Quả thật, nàng không nên
quấy rầy chàng thêm nữa. Bàn tay Thẩm Tây Linh bất giác siết chặt, quả
tỳ bà trong tay bị nàng bóp nát, nước quả rỉ ra ướt đẫm cả lòng bàn tay
vậy mà nàng hoàn toàn chẳng hay biết. Nàng chỉ cố gắng đè nén cảm xúc
đang trực chờ vỡ òa, ngẩng đầu cười nói với chàng: “Quả tỳ bà cũng đã ăn
rồi, công tử dường như còn có chuyện bận, ta xin phép cáo lui.” Dứt lời,
nàng lúng túng đứng dậy. Tề Anh tựa hồ không ngờ nàng lại đột nhiên rời
đi, ngẩn người trong khoảnh khắc, rồi cũng đứng lên theo nàng. Chàng
nhìn nàng chăm chú một thoáng, hai tay thả bên thân khẽ động, song rốt
cuộc vẫn không có hành động gì khác. Chàng lặng im chốc lát, sắc mặt
càng thêm tái nhợt, nơi đáy mắt dường như ẩn hiện tia không nỡ, mà Thẩm
Tây Linh lại chẳng dám xác định, nàng nghĩ có lẽ đó chỉ là ảo giác của
riêng mình. Nàng nghe chàng khẽ nói: “Được… vậy đi đi.” Lại là một cuộc
biệt ly nữa. Nói cho cùng, lần từ biệt này không khiến Thẩm Tây Linh đau
đớn đến xé lòng như lần trước tại Lang Gia. Có lẽ vì lần này nàng chẳng
ôm nhiều kỳ vọng, mà chàng cũng không còn yêu nàng như thuở ấy. Chàng đã
dần phai nhạt thì nàng cũng phải gắng gượng mà buông xuống thôi. Nàng tự
khuyên nhủ mình như thế, nhờ vậy mới có thể điềm đạm chào biệt, cử chỉ
chu toàn, dáng vẻ đoan trang hệt như những gì chàng từng dạy dỗ nàng khi
xưa. Nàng xoay người bước đi, trong tay áo còn giấu quả tỳ bà đã bị bóp
nát, bước từng bước rời xa chàng. Nàng chẳng rõ lúc mình rời đi chàng có
dõi theo hay không, bởi vì nàng không dám ngoái đầu lại, nàng sợ bản
thân sẽ yếu lòng mà chạy trở về, càng sợ mình sẽ tham lam đến mức cầu
xin một cái ôm, như thế sẽ thật khó coi. Bởi thế, nàng càng bước càng
nhanh, về sau gần như chạy trốn. Gió núi quất vào mặt đau rát. Nhưng rồi
nàng đột nhiên dừng chân mới sực nhớ, mình còn có chuyện chưa kịp nói
với chàng. Nàng muốn bảo rằng, nàng tuyệt đối sẽ không gây rắc rối gì
cho chàng. Nhưng nếu chàng gặp khó, bất cứ lúc nào cũng có thể phái
người tới tìm nàng… Dù sao, chàng ở Thượng Kinh vốn không có chỗ dựa,
nơi đây đối với chàng chẳng khác nào rồng mắc cạn, nếu cần mượn sức,
nàng nhất định sẽ tận lực tương trợ. Dẫu chỉ là vì ân cứu mạng, và vì
những năm tháng giáo dưỡng khi xưa. Hôm nay nàng còn mang theo một tín
vật, nếu người của chàng bất tiện đến thẳng phủ Quốc Công, chỉ cần cầm
vật ấy đến thương hội của nàng ở Thượng Kinh, giao cho chưởng quầy ở đó,
nàng lập tức sẽ nhận được tin, có thể giúp chàng. Thẩm Tây Linh bỗng cảm
thấy hối hận, trách mình vừa rồi quá xúc động, đến việc hệ trọng như thế
cũng bỏ quên. Nghĩ tới đây, nàng chẳng thể không quay lại một chuyến.
Nhưng nếu chàng thấy nàng đi rồi quay lại, liệu có lại cho rằng nàng si
dại dây dưa? Thẩm Tây Linh nhắm mắt lại, gắng ổn định tâm thần, sau đó
mới xoay người trở lên núi. Si dại thì cứ si dại đi… So với điều ấy, an
nguy của chàng mới là điều quan trọng nhất. Thế rồi, khi Thẩm Tây Linh
quay lại căn viện ấy, nàng nhìn thấy một cảnh tượng mà cả trong mơ cũng
không dám tưởng tượng. Chàng ngã dưới gốc cây tỳ bà, tựa như đã hôn mê
bất tỉnh. Thanh Trúc đang quỳ sụp bên cạnh, vẻ mặt kinh hoàng thất thố,
dưới đất là một chiếc bát sứ đã vỡ tan. Nàng không biết trong bát ấy
chứa thứ gì, chỉ cảm thấy dù đứng cách xa vẫn ngửi thấy một mùi hương
rất lạ. Mùi hương ấy khiến nàng vừa xa lạ, lại vừa mang chút cảm giác
quen thuộc. Tựa như… từng ngửi thấy ở đâu đó rồi. Nàng cố sức nhớ lại,
nhớ mãi, hồi tưởng đến chóng mặt. … Rốt cuộc cũng nhớ ra rồi. Nàng thực
sự từng ngửi thấy thứ mùi ấy. Nhiều năm về trước, ở biệt viện Đông Nam,
trên người một kẻ tên là Dương Đông. Đó là… Ngũ thạch tán. Tác giả:
Trước tiên xin làm nổi bật một điều, truyện đây là kết thúc HE, hai
người họ sẽ không chia xa nữa đâu! Dù hắn có cứng miệng thế nào thì Văn
Văn cũng sẽ không nghe lời nữa, khóa chặt luôn đến tận cuối truyện! Dù
truyện kết thúc rồi thì trong thế giới của câu chuyện, hai người họ vẫn
sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi! Giải thích thêm: Ngũ thạch tán được
xem là một tình tiết ẩn ý cài sẵn từ lâu rồi. Ngay từ quyển 1, khi tiểu
Tề đại nhân không đến sân kích cúc, các quý phu nhân của nước Đại Ngụy
đã từng bàn tán về chuyện này, thật ra họ không đoán sai đâu. Về việc vì
sao tiểu Tề đại nhân lại dính dáng đến thứ này, chương sau sẽ giải thích
rõ ràng luôn nhé~