Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 19 Giao phó
Chương 19: Giao phó
Ngục giam của Đình Uý Pháp ngục chuyên tiếp nhận quan lại phạm tội, Thẩm
Khiêm vị Kế tướng triều danh vọng lẫy lừng, cũng đã một ngày sa ngã, rơi
vào hố bùn tăm tối, bị giam giữ nơi sâu nhất trong Đình Uý Pháp ngục.
Trước khi Tề Anh đến thăm, chàng tưởng rằng vị thế thúc thúc này ắt hẳn
sẽ mang dáng vẻ tiều tụy, khốn khổ. Nào ngờ, khi chàng tới, Thẩm Khiêm
đang ngồi bệt trên nền đất trong phòng giam, mắt nhắm nghiền như đang
tham thiền, bình thản tựa như đã nhập định. Cho đến khi nghe tiếng bước
chân, ông mới mở mắt nhìn về phía Tề Anh, mỉm cười nhẹ nói: “Kính Thần
đã đến rồi?” Tề Anh hướng về Thẩm Khiêm hành lễ: “Thế thúc đặc biệt sai
thúc tôn đến, sao vãn bối dám từ chối?” Thẩm Khiêm cười, chậm rãi đứng
dậy, phẩy phẩy vài cọng rơm dính trên áo, nói: “Cảnh tượng này mà ngươi
vẫn gọi ta một tiếng thế thúc, chứng tỏ ta không sai khi đặt niềm tin
vào ngươi. Vào lúc này, người ta có thể tìm được chỉ có mỗi ngươi mà
thôi.” Tề Anh khẽ cau mày. Bốn đại thế gia tuy ngày thường giao thiệp
không ít, nhưng giữa Tề Anh và Thẩm Khiêm thật ra không hề có chút tình
nghĩa gì. Ấn tượng của chàng về vị gia chủ Thẩm gia chỉ là dáng vẻ ôn
hòa thường thấy, khác hẳn với phụ thân chàng là Tề Chương, người nghiêm
nghị ít khi cười nói. Giờ đây Thẩm Khiêm ngồi trong lao ngục, huống hồ
là ông, người gọi là Tề Kính Thần, hay ngay cả phụ thân chàng là Tề
Chương đứng đây hôm nay cũng chẳng làm gì được. Vậy mà sao ông lại chọn
đúng mình? Tề Anh cau mày hỏi: “Dám hỏi thế thúc tìm hạ nhân có việc
gì?” Thẩm Khiêm ánh mắt thoáng chút u sầu: “Thỉnh cầu ngươi cứu mạng thê
tử cùng nhi nữ của ta.” Tề Anh càng nhíu mày: “Phu nhân cùng nhi nữ?”
Việc này thật kỳ quái. Bất luận tình nghĩa giữa chàng và Thẩm Khiêm sâu
đến đâu, cũng bất luận chàng có quyền lực đến mấy, chỉ riêng tiếng tăm
của phu nhân và tiểu thư Thẩm gia lớn như thế, sao có thể dễ dàng bị
tráo đổi? Vẻ trầm tĩnh như nhập định của Thẩm Khiêm dần biến mất, thay
vào đó là nét cấp bách, nói: “Ta không phải nói chính thất và con chính,
mà là…” Hắn nói không rõ, nhưng Tề Anh hiểu ý: Thẩm Khiêm muốn nói không
phải phu nhân chính thất và nhi nữ đích tôn, mà là ngoại thất cùng nhi
nữ ngoài giá thú. Giới thế gia cao môn không thiếu chuyện ấy, chàng từng
nghe nói Thẩm gia có nuôi ngoại thất, nhưng không ngờ chủ gia quyền quý
lại dành tình cảm sâu đậm cho người ngoại thấy ấy và đứa con ngoài giá
thú. Giữa cơn đại loạn, ông không cầu cho mình, không cầu cho con chính
thất, mà lại lo cho họ. Tề Anh hạ mắt, che giấu vẻ khinh thường, bình
tĩnh đáp: “Thế thúc coi trọng hạ nhân, nhưng thời thế hiện giờ, e là khó
lòng phụng sự.” Thẩm Khiêm như không ngạc nhiên trước lời từ chối của y,
im lặng một hồi rồi giọng điệu trở nên bình thản, nói: “Kính Thần, theo
ngươi, thế nào gọi là ‘thế gia’?” Tề Anh nhướn mày, không hiểu sao thúc
thúc lại hỏi câu này lúc này, suy nghĩ một lát, đáp: “Gia truyền nối
dõi, quyền quý danh vọng.” Thẩm Khiêm mỉm cười nhẹ, thoáng vẻ siêu
nhiên: “Tả tướng tuổi đã cao, thay đổi là điều tất nhiên. Trưởng huynh
Kính Nguyên tài học vững vàng, nhưng trong thời loạn này, khó gánh trách
nhiệm chèo lái Tề gia, cuối cùng, vị trí ấy vẫn phải truyền lại cho
ngươi.” Tề Anh cau mày: “Gia phụ tráng kiện, trưởng huynh thông tuệ hơn
người, thúc thúc quá khen rồi.” Thẩm Khiêm cảm nhận được bất mãn trong
lời nói của chàng, vẫn giữ vẻ bình thản: “Kính Thần, thế gia ngoài nhìn
thì rực rỡ, ta lúc trẻ cũng từng tự hào về gia tộc mình, nhưng theo thời
gian và hiểu rõ hơn, mới biết thế gia ấy chỉ là vỏ bọc ngoài, kim ngọc
bên ngoài mà ruột thì rỗng.” Ánh mắt ông xa xăm: “Ngươi có thể giữ mình
trong sạch, nhưng huynh đệ con cháu trong nhà mỗi người một mưu kế,
chẳng ai bằng lòng, cho rằng tài sản, quyền lực mà gia tộc tích lũy chưa
đủ. Họ đào khoét thế gia, lợi dụng danh tiếng gia tộc để lừa dối thiên
hạ, bóc lột dân chúng. Ngươi muốn ngăn chặn, cuối cùng cũng bất lực.” Tề
Anh nhìn gã chủ gia trong lao ngục, mặc dù thân thể tả tơi nhưng khí độ
vẫn rộng mở thanh thoát. Giọng Thẩm Khiêm trầm buồn đầy bất lực: “Kính
Thần, thế gia là gì? Chỉ là cái vỏ rỗng bọc đầy tham lam và oán khí,
ngoài ra chẳng còn gì nữa.” Tề Anh nhìn ông, nhớ lại những đêm phụ thân
mình làm việc dưới ánh đèn, nhớ đến tranh cãi giữa các thúc bá và phụ
thân, nhớ những vụ kiện cáo của các huynh đệ trong gia tộc, cúi đầu im
lặng. “Người đời bảo ta là Thẩm Khiêm bất tài.” Ông cười khổ: “Ta quả
thật vô năng, không thể kìm hãm con quái vật Thẩm gia, chỉ biết nhìn nó
hoành hành, cuối cùng tự tay chôn vùi sự nghiệp trăm năm, nhưng Kính
Thần à, những gia tộc sụp đổ như vậy, Thẩm gia không phải là đầu tiên,
cũng không phải là cuối cùng.” Ông tỏ vẻ nghiêm trọng, thở dài: “Hoàng
tộc Đại Lương không còn như xưa, đã quá nhu nhược trước thế gia lâu nay,
nam độ đã ba mươi năm trôi qua, mọi thứ đều đã đổi khác. Bệ hạ cuối cùng
sẽ thu hồi quyền lực từng bất đắc dĩ nhường cho thế gia, việc Thẩm gia
sụp đổ chỉ là khởi đầu. Có thể tiếp theo sẽ là Phó gia, Hàn gia, cũng có
thể là Tề gia.” Lời nói từng câu từng chữ in sâu trong tâm Tề Anh. Từ
khi sự việc Thẩm gia xảy ra, những suy tư này vẫn ám ảnh chàng, nhưng
chưa từng nói ra, cho đến khi chính Thẩm Khiêm tự bộc lộ. Quả thật, kể
từ khi nam độ, hoàng thất lệ thuộc thế gia, triều chính bị thế gia thao
túng, hoàng đế hiện tại từ nhỏ đã bị họ ràng buộc, muốn tự chủ triều
chính là chuyện khó thành. Sự sụp đổ của Thẩm gia nguyên nhân rất phức
tạp, một phần là hành động quá lố của Thẩm gia còn một phần là do sự chỉ
đạo ngầm của bệ hạ, phần khác là đấu đá lợi ích giữa các thế gia. Tề,
Phó, Hàn gia đều không đứng ngoài cuộc. Tề Anh vốn đã lo ngại, từng
khuyên phụ thqan không nên làm tay sai cho bệ hạ, việc trừ khử Thẩm gia
tuy có lợi trước mắt, nhưng nếu nội bộ thế gia tan vỡ sẽ dễ dàng bị bệ
hạ từng bước đánh bại, lúc đó không những không còn quyền lực mà còn
nguy đến mạng sống. Nhưng việc diệt Thẩm gia lúc đó như rút gươm ra khỏi
vỏ, phụ thân chàng dù minh mẫn cũng không ngăn được. Giờ đây, bệ hạ đã
thành công phá huỷ Thẩm gia, thu hồi tài quyền, tuy tài sản và lợi ích
vẫn chia cho ba nhà, nhưng hoàng tộc mới là người hưởng lợi lớn nhất.
Quan trọng hơn, qua việc này, sự tin tưởng giữa các thế gia bị phá vỡ,
ba nhà từng cùng diệt Thẩm gia liệu còn tin nhau được không? Nếu bệ hạ
mất, người kế vị giỏi dùng mưu kế thì các thế gia Giang Tả sẽ đứng trước
nguy cơ khôn lường. Ánh mắt Tề Anh phức tạp, nhìn về phía Thẩm Khiêm.
Người đời cho rằng gia chủ Thẩm gia mê muội bất tài, nhưng nhìn người có
tầm nhìn sâu xa như vậy, sao có thể tầm thường? Sự khinh thường trong
lòng chàng tan biến, nghiêm trang đáp: “Thế thúc nói rất đúng, về sự sụp
đổ của nhà Thẩm gia, Tề gia…” Thẩm Khiêm cười, vẫy tay ngắt lời: “Kính
Thần, nếu muốn xin lỗi thì chẳng cần. Trên đời này ai ai cũng vì lợi mà
bôn ba, mạnh thắng yếu thua là lẽ thường, ba gia tộc kia chỉ biết thuận
thế làm theo. Ta tuổi đã già mà còn không hiểu được đạo lý này thì thật
là ngu muội.” Tề Anh không biết nên nói gì thêm, chỉ cúi người thật sâu
thi lễ với Thẩm Khiêm. Thẩm Khiêm đưa tay ra, cách song sắt nhẹ đỡ, khẽ
than: “Cả đời ta bị gông xiềng của gia tộc trói buộc, nhờ ơn sư trưởng
quá yêu quý mới được nâng lên làm gia chủ, rốt cuộc lại hại người hại
mình. Tâm nguyện ban đầu của ta, thật ra chỉ là muốn có một tiểu viện cũ
kỹ, được sống cùng thê tử và nhi nữ, rảnh rỗi thì làm cho ái nữ một con
châu chấu bện lá… Đáng tiếc…” Ông không nói tiếp nữa. Tề Anh trầm mặc
một lúc, rồi hỏi: “Ta và thế thúc chỉ có vài lần gặp mặt, không rõ vì
sao người lại nói những lời này với ta?” Thẩm Khiêm nghiêng đầu nhìn
chàng, trong mắt là sự sáng suốt được gột rửa bởi năm tháng: “Kính Thần,
tuy ta không thân thiết với ngươi, nhưng biết ngươi là người hiếm có.
Người có tài, có quyết đoán trong thiên hạ không ít, nhưng vừa có tài
lại giữ được tấm lòng ngay thẳng thì thực sự rất hiếm. Mà ngươi, chính
là một người như thế.” Vừa biết sát phạt quyết đoán, lại cũng biết
thương xót trần ai. Tề Anh không đáp, thần sắc bình tĩnh, không phủ
nhận cũng không thừa nhận. Thẩm Khiêm cũng không để tâm, lại nói tiếp:
“Phu nhân nhà ta họ Vi cùng nhi nữ Văn Văn đang bị giam tại Thượng
Phương ngục. Họ chưa từng hưởng thụ vinh hoa phú quý của Thẩm gia, giờ
đây lại phải vì Thẩm gia mà mang tội, thật sự không công bằng. Ta đã âm
thầm sắp xếp người vượt ngục, đưa hai mẫu tử con rời khỏi thành, xuôi về
phương bắc đến Lang Gia. Chỉ là e trên đường có biến, gặp nhiều trắc
trở, nên mới mạo muội xin ngươi giúp đỡ. Ta không cầu ngươi phải thu
nhận, nuôi dưỡng hay để họ làm phiền ngươi, chỉ cầu ngươi giúp họ thuận
lợi rời thành. Nếu ngươi đồng ý ra tay, ta cảm kích vô cùng.” Nói xong,
ông muốn quỳ xuống hành lễ. Tề Anh vội vàng đưa tay đỡ lấy: “Thế thúc
đừng như vậy!” Chàng nhìn Thẩm Khiêm, lúc này người đàn ông trong ngục
này không còn là vị Kế tướng đương triều, cũng chẳng phải gia chủ của
Thẩm gia nữa, mà chỉ là một phu quân, một phụ thân chân thành, tha
thiết, khiến lòng Tề Anh cũng khẽ run lên, không khỏi cảm động. Chàng
trầm ngâm hồi lâu, mới đáp: “Vãn bối sẽ cố hết sức.” Giọng nói của chàng
rất đỗi bình thản, không thấy vẻ gì là trang trọng hứa hẹn nhưng Thẩm
Khiêm nghe xong lại như trút được gánh nặng, dường như chỉ cần vị nhị
công tử Tề gia mở miệng, tất sẽ giữ lời. Trong mắt Thẩm Khiêm như thoáng
ánh lệ, ông cúi người thi lễ, Tề Anh không thể ngăn lại, đành hoàn lễ.
Một người trong ngục, một người ngoài song sắt, nhưng lại như tri kỷ
tương giao từ thuở xa xưa. Thẩm Khiêm nói: “Ân đức to lớn, không có gì
báo đáp, đành gửi lại chút vàng bạc tục vật. Thẩm gia tuy đã mục ruỗng
nhưng ta đã sớm liệu đến ngày này nên đã chuẩn bị một khoản tài vật, cái
này dùng để cứu lấy mẫu tử họ. Đợi ngươi rời khỏi ngục này, tự nhiên sẽ
có người trao lại.” Tề Anh chau mày: “Thế thúc không cần làm vậy, ta—”
Thẩm Khiêm cắt lời: “Kính Thần đừng từ chối. Vàng bạc tuy tầm thường,
nhưng khi hiểm nguy, lại là chỗ dựa đáng tin nhất. Ta không muốn nói lời
gở, nhưng… nếu một ngày nào đó, Tề gia thật sự gặp nạn… khoản tài vật
này, có thể sẽ hữu dụng.” Tề Anh lặng lẽ không đáp. Thẩm Khiêm cười,
nói: “Ta thật tâm như thế, ngươi cứ yên tâm mà nhận.” Ông dừng một lát,
lại nói: “Nếu ngươi thật sự cảm thấy không tiện ra mặt, không biết có
thể phiền ngươi sai người đưa họ về phía bắc được không? Ngoại thích bên
ấy ta chưa rõ tình hình, nếu có người hộ tống, tất sẽ chu toàn hơn.” Tề
Anh thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Thế thúc cứ yên tâm.” Thẩm Khiêm
giãn mày, như trút được nỗi lòng cuối cùng, ánh mắt ông mang theo nụ
cười thê lương mà thanh thản: “Vậy là… ta có thể yên tâm mà đi rồi.” Tề
Anh chìm trong dòng hồi ức, đến khi Tề Chương thấy nhi tử xuất thần,
liền khẽ cau mày: “Kính Thần?” Tề Anh hoàn hồn, thấy sắc mặt phụ thân
không vui, vội cúi đầu nhận lỗi. Tề Chương khoát tay, thở dài: “Thôi
vậy, gần đây con cũng quá lao lực rồi. Đúng lúc lễ Trừ Tịch tới, hãy
nhân dịp nghỉ lễ mà tịnh dưỡng một phen.” Tề Anh đáp: “Vâng.” Tề Chương
thần sắc nghiêm nghị, nói: “Bất kể hoàng thượng có toan tính ra sao, bất
kể tân quân có ý định thế nào thì thế gia Đại Lương vẫn là thế gia. Nếu
ai cho rằng Tề gia có thể bị dẫm nát như Thẩm gia thì là quá sai lầm
rồi. Kính Thần, công vụ ở Khu Mật Viện tuy gian nan nhưng một khi làm
tốt thì binh quyền quốc gia sẽ nằm trong tay con. Khi đó không chỉ triều
đình mà thiên hạ sông núi đều nằm gọn trong tay. Tề gia, sẽ vô lo.” Tề
Anh cúi mắt, không thấy rõ thần sắc, chỉ đáp: “Vâng, phụ thân.” Tề
Chương gật đầu, trong vẻ mặt nghiêm trang đã lộ chút mệt mỏi: “Không còn
việc gì nữa, con lui đi.” Tề Anh đứng dậy thi lễ, xoay người bước ra
ngoài, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa thì lại bị gọi giật lại: “Kính Thần.”
Tề Anh quay đầu: “Phụ thân?” Tề Chương vẫn đang ngắm chậu cảnh, vừa xem
vừa thuận miệng hỏi: “Vài hôm trước ta nghe nói con bắt người ở cổng
thành? Là chuyện gì?” Tề Anh mắt khẽ động, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh
trả lời: “Là hai tội nô trốn khỏi Phong Hà Uyển phạm lỗi, vốn định đưa
về viện chịu phạt, tình cờ gặp được ở cổng thành.” Tề Trương thản nhiên
“ừ” một tiếng, xem ra không nghi ngờ, chỉ nói: “Chuyện đó vốn chẳng đáng
gì, chỉ là nghe nói hôm ấy Thượng Phương ngục lại có hai kẻ vượt ngục,
chính là ngoại thất và nhi nữ riêng của Thẩm Khiêm, mà hai người con bắt
lại trông khá giống, có phần trùng hợp.” Tề Anh thần sắc không đổi, đáp:
“Đúng là trùng hợp, chỉ là nhi tử nghe nói hai kẻ vượt ngục kia đã bị
bắt lại rồi, bằng không cũng khó mà giải thích rõ.” “Ừ.” Tề Trương gật
đầu, lại nhìn chàng: “Thời buổi rối ren, mọi việc cần thận trọng. Nếu
sau này gặp chuyện tương tự, không cần tự mình ra mặt.” Tề Anh cúi mình:
“Nhi tử ghi nhớ.” Tề Trương phất tay: “Đi đi.” Tề Anh lại thi lễ, rồi
mới lui ra khỏi thư phòng.