Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 191 - Như xưa (2)
Chương 191: Như xưa (2)
Người này đôi khi quả thật rất cố chấp, lại thêm những điểm kiên trì kỳ
quái khó hiểu. Chẳng hạn như trước kia nàng thường thúc giục chàng, bảo
chàng hãy thử trục lợi nàng một phen, vậy mà chàng vẫn không chịu. Rõ
ràng có một lần chàng đã đến Di Lâu dùng bữa cùng với ba vị tân tiến sĩ
năm ấy, song cuối cùng chàng vẫn tự mình trả tiền mới rời đi. Không muốn
bỏ ra một đồng xu nào của nàng, cũng chẳng muốn mượn một chút sức lực từ
nàng. Làm sao chàng có thể như vậy? Thẩm Tây Linh vừa tức giận vừa bất
lực, song chợt nghĩ lại, có lẽ lỗi là tại nàng. Nàng chưa từng có cơ hội
để chứng tỏ bản thân đáng tin trước mặt chàng. Vì thế, nàng liền để củng
cố lòng tin đó, trước mặt chàng tỉ mỉ kể ra thành tựu trong mấy năm gần
đây, còn chút phần phóng đại, nói rõ nàng cùng Cung tiên sinh âm thầm
làm việc, nắm trong tay bao nhiêu chứng cứ quan chức trong triều BắcNgụy
cùng cách nàng đã uy h**p Cố Cư Hàn mới có thể gặp được chàng đều phơi
bày tường tận. Điều này quả thật ngoài dự liệu của Tề Anh, chàng vốn
tưởng Cố Cư Hàn động lòng thương xót nên mới đưa nàng tới núi hoang này,
ai ngờ lại có một câu chuyện sâu xa hơn như vậy. Tiểu cô nương này…
ngoài mặt im lặng chẳng nói lời nào, vậy mà trong âm thầm lại xoay
chuyển được việc lớn. Chỉ là lần này hành sự thực quá mạo hiểm, nếu Cố
Cư Hàn thật sự quyết tâm muốn giết nàng thì sao? Tất nhiên, những vật
nàng nắm trong tay có thể giao cho người khác vẫn có thể khiến triều
đình Ngụy quốc kiêng dè, nhưng chung quy khó tránh được việc lửa bén
thân.. Chàng không hề mong nàng phải chịu lấy nửa phần nguy hiểm. Song
giờ phút này, tiểu cô nương lại đang tựa vào đầu gối chàng mà ngẩng đầu
trông lên, đôi mắt kia rực sáng đến lạ, hiển nhiên là đang mong đợi lời
khen từ chàng. Nếu lúc này chàng lại nói lời ngăn trở thì e rằng sẽ làm
nàng cụt hứng. Nghĩ tới nghĩ lui, dù sao về sau chàng cũng sẽ luôn ở bên
nàng, vậy những việc này cứ để chàng lo liệu là được rồi. Thế nên, lúc
ấy tiểu Tề đại nhân không nói thêm lời dư thừa nào, chỉ giả bộ hết sức
tán thưởng, đưa tay xoa xoa mái tóc nàng, khen rằng: “Ừm, thông minh
lắm.” Lời ấy tuy vắn tắt, nhưng vẫn khiến Thẩm Tây Linh vốn là người dễ
được thỏa mãn cảm thấy vừa lòng. Nhưng rồi nàng lại chợt phát hiện,
người này tuy khen nàng nhưng chẳng có vẻ gì là muốn cùng nàng chia sẻ
những âm mưu trong bóng tối liền càng sốt ruột. Nàng đưa tay đánh chàng
một cái, giận dỗi nói: “Thế sao chàng không chịu nói với ta? Chẳng lẽ ta
còn phá hỏng việc của chàng sao?” Tề Anh chỉ cười khẽ, chẳng đáp, vừa
lúc trên cây tỳ bà có chim nhỏ sà xuống, tiếng hót ríu rít ngân vang,
chàng liền ngẩng đầu nhìn lên chòm lá chỉ vào con chim ấy, hỏi nàng:
“Xem kìa, là giống chim gì vậy?” Rõ ràng là đang cố ý chuyển đề tài.
Chàng sẽ không nói với nàng những việc ấy. Trong lòng chàng, nàng có thể
chẳng còn là trẻ con nữa, nhưng vẫn là người chàng muốn bảo vệ cả đời.
Chàng có thể cùng nàng hưởng trái ngọt, song tuyệt chẳng muốn nàng cùng
chàng chịu khổ. Những chuyện ấy, để chàng tự mình gánh vác là được. Còn
tiểu cô nương của chàng, cớ sao phải lo nghĩ gì? Thẩm Tây Linh quả thực
muốn bị chàng chọc cho tức chết, nhưng khổ nỗi nói không lại chàng, đành
tự mình bực bội. Chàng lại mỉm cười, cúi đầu khẽ hôn nàng, dỗ dành dịu
dàng, mà nàng thì… thật không có chút tiền đồ, chỉ bị dỗ một chút đã mềm
lòng, thậm chí còn thuận theo chàng mà ngẩng đầu nhìn lên chòm cây, thật
sự đi xem xem đó là chim gì. Nàng nhìn một hồi, rồi nhíu mày nói:
“Chẳng phải là chim sẻ đó sao?” “Thật sao?” Tề Anh dường như còn có chút
hứng thú, lại nhìn kỹ thêm một lúc cho đến khi con chim ấy bay đi mới
nhàn nhạt nói: “Ta thấy giống chim sẻ thông vàng hơn.” Thẩm Tây Linh
chẳng có tâm trí mà tranh luận chim sẻ với chim sẻ thông vàng gì với
chàng liền ủ rũ bên người chàng một hồi, rồi lui về bếp làm cơm. Mà nói
đi cũng phải nói lại, nhân sinh quả thực lắm điều kỳ diệu, như tháng năm
vậy, vốn là thứ rành rành hữu hình, không thể nghịch chuyển, nhưng một
khi gặp được một người nào đó, nó lại như mất hết tác dụng. Người kia
dường như có thể thay thế cả thời gian, hoặc chính là thời gian, có thể
đưa chúng ta quay lại những năm tháng xưa cũ, khiến chúng ta trở về hình
dáng của thuở thiếu niên. Giữa họ, chính là mang ý nghĩa ấy. Chỉ cần ở
bên nhau, tất thảy những đổi thay trong năm tháng đơn độc kia, những
thương tích lưu lại đều như chưa từng tồn tại. Họ rất dễ dàng trở về hồi
ức khi tình còn đậm sâu, hết thảy đều y như thuở ban đầu, ngay cả ánh
mắt nhìn nhau cũng không hề thay đổi, vẫn dịu dàng, vẫn lưu luyến.
Nhưng… e là vẫn có chút thay đổi chăng, ví dụ như vào ban đêm. Nhiều năm
trước, khi họ còn ở bên nhau, cả hai đều tự giữ mình rất đúng mực. Thế
nhưng kể từ sự việc mấy hôm trước… mọi thứ đã khác. Kỳ thực, tiểu Tề đại
nhân ban đầu cũng có lòng giữ lễ quân tử, nghĩ rằng hai người rốt cuộc
chưa kết thành phu thê, đêm đêm kề cận không khỏi thiếu ổn thỏa, vẫn nên
dè dặt giữ chừng. Nhưng mặc cho ban ngày quyết tâm kiên định ra sao, đến
đêm xuống, ý chí ấy lại không tự chủ mà lay chuyển. Song chuyện này…
cũng thật chẳng thể trách tiểu Tề đại nhân. Tiểu cô nương của chàng quả
là quá mức mê người. Trước đây đã xinh đẹp, nay lại thêm phần phong
tình, lại cứ dùng ánh mắt ngập ngừng kia nhìn chàng, như câu hồn đoạt
phách. Phàm là nam nhân bình thường e cũng khó lòng chống đỡ, huống chi
là tiểu Tề đại nhân. Chung quy cũng là người bình thường trên thế gian,
kết quả chính là sau đêm phóng túng hôm đó, chuyện ấy liền tái diễn liên
miên, chẳng ai có cách ngăn nổi. Ai… Mà nói cho công bằng, Thẩm Tây Linh
cũng thực lòng thích gần gũi với chàng. Chỉ có là do thân là nữ tử, mỗi
khi như thế khó tránh khỏi đôi phần thẹn thùng, huống chi mỗi lần chàng
nhìn nàng, đôi mắt phượng kia như rực lửa, khiến nàng vốn đã da mặt
mỏng, lại càng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt chàng. Chàng… chàng thật quá
là gian xảo. Mỗi khi mây tan gió lặng, khoảng thời gian trước khi ngủ
sau mỗi lần ân ái luôn là lúc Thẩm Tây Lăng yêu thích nhất. Lúc ấy giữa
họ rất yên tĩnh, cả hai cũng chẳng nói gì, nhưng sự lặng im đó dường như
lại là sự gắn bó dịu dàng nhất. Họ thường nương náu trong tĩnh lặng, âm
thầm tận hưởng sự đồng hành dịu dàng nhất. Mỗi khi ấy, chàng luôn nhẹ
nhàng xoa lưng nàng, nếu nàng còn đang rơi lệ hay dỗi hờn, chàng sẽ ôm
nàng dỗ dành, dù đúng dù sai cũng sẽ nói là chàng sai, nếu nàng hỏi
chàng sai ở đâu, chàng liền nói mọi chỗ chàng đều sai. Tính tình quả
thực tốt đến mức không ai bì kịp, lần nào cũng dỗ được tiểu cô nương vui
vẻ trở lại. Tối ấy, nàng lại nằm trong lòng chàng làm nũng không chịu
ngủ, lải nhải nói những lời vặt vãnh, chẳng biết sao bỗng nhiên nảy sinh
ý tưởng, liền véo má mình một cái, cau mày hỏi chàng: “Chàng nói xem,
gần đây ta có phải là mập lên rồi không?” Tề Anh bật cười, nhìn nàng một
cái, rồi đưa tay véo bên má còn lại: “Có sao?” “Có mà!” Thẩm Tây Linh
nói chắc như đinh đóng cột, lại sờ tay xuống eo mình, thần sắc càng thêm
khẳng định: “Thật là mập rồi.” Thấy Tề Anh chẳng tin, nàng liền kéo tay
chàng đặt lên eo mình, hỏi: “Chàng xem, chẳng phải mập hơn rồi sao?” Tề
Anh vừa chạm vào liền cảm thấy vòng eo nàng mảnh mai chẳng đầy một nắm,
đến nỗi chàng cũng chẳng dám dùng sức, sợ lỡ tay làm gãy mất. Gì mà mập,
đúng là chuyện tầm phào. Chàng khẽ thở dài, nói: “Không có đâu…” Nhưng
Thẩm Tây Linh vẫn một mực tin là có. Nàng nghĩ, chắc là vì dạo gần đây
lòng rộng mở nên thân thể cũng nảy nở, vui vẻ an ổn bên chàng đã gần nửa
tháng, mỗi ngày đều vui vẻ, đến cả khẩu vị vốn chẳng tốt cũng trở nên
khá hơn nhiều quả thật là, ăn ngon thì béo tốt. Nàng vốn chẳng lấy làm
phiền lòng việc thân mình có phần đẫy đà, chỉ là lúc này chạm tay vào
vòng eo mảnh mai của mình, bỗng đâu trong đầu nổi lên một ý nghĩ:
“…Chẳng lẽ… ta đã mang thai rồi chăng?” Một câu ấy khiến tiểu Tề đại
nhân bất giác ho khan một trận. Chàng dở khóc dở cười, lại đưa tay nhéo
má nàng, nói: “Sao mà đã mang thai nhanh thế được?” Thẩm Tây Linh đối
với việc này cũng không tường tận, ngẫm kỹ lại cũng thấy quả thật không
thể sớm như vậy. Như nàng đệ muội Tần thị năm xưa mang thai cũng phải ba
bốn tháng mới bắt đầu lộ bụng. Nàng gật gù tỏ ý đồng tình rồi lại rúc
vào lòng Tề Anh, vừa rồi còn ríu rít như chim non, lúc này bỗng trở nên
an tĩnh như đang ôm một nỗi niềm trong lòng. Nàng nghĩ một hồi, lại hơi
do dự, rồi khẽ hỏi: “Vậy… nếu thật sự ta có thai, chúng ta phải làm
sao?” Lời này tuy là lo xa, nhưng quả thực rất có lý. Nàng, thật sự có
khả năng đã mang thai. Chẳng nói chi đêm đầu tiên kia đầy mê loạn, chỉ
riêng mấy đêm sau… cũng đã quá đủ rồi. Mặt Thẩm Tây Linh đỏ bừng như
rượu, song trong lòng lại thấp thoáng chút mông lung khó tả. Tuy rằng
dạo gần đây bọn họ đã hòa thuận như xưa, nhưng chàng vẫn không hề nói rõ
hoàn cảnh hiện tại hay những tính toán của mình. Điều ấy khiến nàng khó
tránh khỏi bất an, liệu rằng… chàng vốn dĩ không nghĩ đến tương lai với
nàng? Nàng biết giữa họ là muôn vàn trắc trở, chẳng riêng gì bên chàng
đầy rẫy cạm bẫy, ngay cả nàng đây cũng chẳng khác gì tơ vò rối rắm. Ví
như thân phận nàng hiện giờ, nàng đã từng tái giá, dù rằng có nỗi khổ
riêng, nhưng lẽ nào còn có thể đường đường chính chính bước chân vào cửa
Tề gia? Liệu còn có thể danh chính ngôn thuận làm thê tử của chàng? Nếu
ngay cả danh phận cũng chẳng có, làm sao có thể có con với nhau? Thẩm
Tây Linh không biết. Nàng vốn chẳng phải kẻ tham lam, không mong được
mọi sự tròn đầy. Những ngày tháng bên nhau hiện tại nàng đều coi như là
trộm được, nếu tương lai phải hoàn trả, nàng cũng nguyện chấp nhận.
Nhưng… con người sống trên đời, khó ai tránh khỏi chút tâm vọng. Nàng
chỉ mong rằng, dẫu cho sau cùng chẳng thể có kết cục viên mãn, thì chí
ít chàng cũng từng nghĩ đến việc có một tương lai cùng nàng. Nàng đang
phiêu phiêu với suy nghĩ mịt mờ ấy, bỗng nghe bên tai chàng chậm rãi nói
một câu: “Đương nhiên là sinh ra rồi.” Đương nhiên là sinh ra. Không một
chút do dự, quả quyết, dứt khoát. Thẩm Tây Linh kinh ngạc ngẩng đầu nhìn
chàng. Tề Anh lại thản nhiên nhìn nàng, bắt gặp dáng vẻ sững sờ của nàng
thì khẽ nhướng mày, bật cười hỏi lại: “Việc này có gì phải ngạc nhiên?”
Chính sự quả quyết ấy lại khiến Thẩm Tây Linh á khẩu. Nàng nhất thời
chẳng biết nên nói gì, chỉ cảm thấy tim đập mỗi lúc một gấp. Hồi lâu sau
mới nghèn nghẹn thốt ra một câu: “…Sinh ra? Nhưng chúng ta…” Nhưng chúng
ta… liệu có tương lai chăng? Tề Anh hiểu được ý tứ chưa nói hết ấy,
trong lòng không khỏi thở dài một tiếng. Tiểu cô nương ngốc nghếch này…
ngay cả tương lai còn chưa rõ, mà đã dâng cả bản thân cho chàng rồi sao?
Thật là… Chàng cảm thấy nàng như vậy thật ngốc, nhưng trong tim lại càng
dâng lên nỗi thương xót. Nàng vẫn như thuở ban đầu, rất dễ khiến chàng
đau lòng. Chàng ôm lấy nàng, để nàng tựa vào lồng ngực mình, tay kia nhẹ
nhàng vỗ về mu bàn tay nàng. Lúc ấy, kỳ thực chàng rất muốn cho nàng một
lời hứa hẹn để nàng yên tâm. Nhưng tương lai vốn biến động khôn lường,
ngay cả chàng cũng chẳng dám nói trước, thế nên sau một hồi trầm mặc,
chàng vẫn lựa chọn thật lòng nói ra: “Ta cũng không biết ngày sau sẽ ra
sao, có thể… lần này ta sẽ thất bại.” Thẩm Tây Linh nghe xong lời ấy, dù
hiểu chàng đang nói thật lòng, trong lòng vẫn không khỏi buồn bã. Nàng
vừa định gật đầu đáp một câu, thì chợt nghe chàng nói thêm: “Nhưng nếu
đời này ta có con, thì nhất định… là con của nàng.” Thẩm Tây Linh khựng
lại. Đây không phải là lời hoa mỹ, thậm chí nghe có phần khô khan và
bình thường. Thế nhưng khi rơi vào tai nàng, lại như dòng nước nóng tràn
qua tim, khiến mắt nàng chợt đỏ hoe. Nàng hiểu ý tứ trong lời ấy. Chàng
không thể hứa hẹn rằng kết cục của bọn họ sẽ là tốt đẹp. Nhưng dù kết
cuộc có là bi thương, bọn họ cũng sẽ cùng nhau gánh vác. Chàng đã đem
vận mệnh của hai người, buộc chặt lại cùng một chỗ.