Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 205 - Ấn định (1)
Chương 205: Ấn định (1)
Vào ngày mồng bảy tháng sáu, cuối cùng Tề Anh cũng tỉnh lại sau cơn
bệnh. Trước đó, cơn sốt cao của chàng đã hạ xuống một lần nhưng rồi lại
tái phát mấy lần. Trước khi tỉnh dậy nhiệt độ cơ thể mới vừa hạ, mở mắt
ra vẫn còn mơ màng, tâm trí chưa hoàn toàn tỉnh táo. Phản ứng đầu tiên
của chàng chính là hỏi: “Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?” Âm thanh của
chàng đã làm kinh động đến người đang ngồi bên giường ngủ thiếp đi là
Thẩm Tây Linh. Nàng gầy đi rất nhiều, gương mặt đã hốc hác, má hóp lại,
đôi môi không còn chút sắc hồng, trông vô cùng tiều tụy. Tuy vậy, khi
thấy Tề Anh tỉnh lại, trong mắt nàng tràn ngập vui mừng. Dù lúc này nàng
gương mặt xanh xao, mắt dưới đầy quầng thâm, vẫn không kiềm chế được
niềm vui, ngồi bật dậy, khí sắc như muốn hồi phục. Nàng đáp: “Hôm nay là
mồng bảy tháng sáu.” Lúc đó, sắc mặt Tề Anh càng trở nên tái nhợt, tựa
như vừa nghe được một tin đại họa, một người sâu sắc và mẫn tiệp như
chàng lại ngẩn ngơ một lúc lâu, không thốt được lời nào. Chàng hiểu
rồi, mọi chuyện đã xong. Tất cả đã kết thúc. Cả chiến lược đã dày công
bày vẽ trong suốt năm năm qua, tất cả những gì chàng từ bỏ, những thứ
chàng phải hy sinh mới có được tình thế hiện tại, những nỗ lực gian
truân để gom góp được thiên thời, địa lợi, nhân hòa… Chỉ trong một
khoảnh khắc… tất cả đã thành tro bụi. Chàng không thể không nhắm mắt
lại. Tề Anh trong suốt cuộc đời đã trải qua vô số sóng gió, mặc dù tài
trí mưu lược nhưng không phải lần nào kế hoạch cũng thành công. Chàng
cũng đã từng trải qua không ít thất bại, chẳng hạn như trên chiến trận
khi bị Cố Cư Hàn phá vỡ thế trận, quân lâm vào cảnh đại bại, sụp đổ như
núi lở. Tề Anh chưa bao giờ sợ thất bại, bởi vì chàng biết mọi chuyện
đều có thể bắt đầu lại từ đầu. Chàng có một ý chí kiên cường, có thể
trải qua vô số lần phá vỡ rồi dựng lại, không ngừng tranh đấu để đạt
được những điều mình mong muốn. Nhưng lần này lại khác. Lần này sự việc
liên quan quá rộng, mỗi quân cờ được đặt vào vị trí đều vô cùng khó
khăn, mà chỉ cần bỏ lỡ lần này, chàng sẽ không biết khi nào cơ hội tiếp
theo mới đến. Huống hồ, thân thể của chàng… Chàng đã không còn chắc
chắn, liệu mình có thể trụ vững trong tình thế bất lợi này bao lâu. Thân
thể của chàng nhất định sẽ sụp đổ trước tâm trí và nếu thật sự đến lúc
ấy, chàng sẽ bảo vệ những người bên cạnh mình như thế nào? Đây là lần
đầu tiên trong đời, Tề Anh cảm thấy mơ hồ. Mơ hồ và bất lực… Chàng cảm
thấy vô cùng tuyệt vọng. Vào lúc ấy, chàng cảm nhận được sự gần gũi của
Thẩm Tây Linh, nàng có vẻ như đang kéo tay áo của chàng, lực kéo nhẹ
nhàng nhưng toát lên vẻ sợ hãi và bất lực. Đúng vậy, chàng đột nhiên ốm
đau, nàng nhất định rất sợ hãi. Chàng không thể để nàng thấy bộ dạng
thảm hại và hoảng loạn của mình, chàng phải trấn tĩnh lại, phải an ủi
nàng, không thể để tiểu cô nương phải chịu đựng khó khăn cùng mình. Tề
Anh lấy lại bình tĩnh, cố gắng kiềm chế những cảm xúc dâng trào trong
lòng, lấy lại sự điềm tĩnh. Chàng mở mắt ra, mỉm cười an ủi nàng, nói:
“Không sao đâu, đừng sợ, ta…” Chàng chưa kịp dứt lời, đã thấy nàng lộ ra
vẻ mặt căng thẳng cực độ và hoảng loạn, tay nàng nắm mấy tờ giấy mỏng,
đôi tay thanh tú run rẩy. Nàng đưa những tờ giấy đó cho chàng, Tề Anh
cảm thấy nàng sắp khóc đến nơi rồi, lại nghe nàng nói: “Ta… ta thực sự
đã cố gắng hết sức rồi, nhưng không biết liệu có đúng hay không… ta…”
Nàng không thể nói tiếp, âm thanh đã run rẩy đến mức không còn thành
câu. Tề Anh không biết là điều gì khiến nàng sợ hãi đến vậy, chàng cũng
không còn tâm trí để an ủi nàng nữa, vội vàng nhận lấy những tờ giấy mở
ra. Đến khi mở ra, chàng mới nhận ra đó là những bức thư. …Tất cả đều là
chữ viết của chàng. Thẩm Tây Linh viết tổng cộng ba bức thư, mỗi bức chỉ
có vài ba chữ đơn giản. Bức thư thứ nhất gửi cho Tiêu Tử Hành: “Vẫn nghe
nam điều, không phụ lòng vua.” Bức thư thứ hai gửi cho Hàn Phi Trì: “Tận
lực chiếm Hoắc Châu, tâm giữ chính đạo.” Bức thư thứ ba gửi cho Từ Tranh
Ninh: “Gia môn trăm năm, nay mong đợi từng khắc.” Nàng dũng cảm viết ba
bức thư này, nhưng mỗi bức đều không dám viết nhiều, sợ viết sai sẽ để
lộ sơ hở, dù chữ viết của nàng giống hệt chữ của Tề Anh, dù nàng rất
quen thuộc với cách diễn đạt và giọng điệu của chàng, nhưng những người
nhận thư đều là những người quen thuộc với Tề Anh, nàng vẫn rất sợ bị họ
phát hiện ra sai sót. Bức thư gửi cho Tiêu Tử Hành rất đơn giản, Thẩm
Tây Linh tin rằng hắn đã nhận được mật báo về việc Tề Anh bị phục kích ở
thành Thanh Uyên. Nếu hắn không nhận được tin tức Tề Anh còn sống thì kế
hoạch ở núi Hào Sơn có lẽ hắn cũng không dám thực hiện. Nàng muốn báo
cho hắn biết Tề Anh vẫn còn sống, như vậy mọi chuyện mới có thể tiếp tục
theo ý chàng. Bức thư gửi cho Hàn Phi Trì là liều lĩnh nhất. Khi còn
nhỏ, nàng đã biết rằng tiểu công tử Hàn gia này có mối quan hệ rất thân
thiết với Tề Anh, mấy ngày trước nàng cũng đã xác nhận với Bạch Tùng,
Bạch Tùng cũng nói rằng Hàn Phi Trì và công tử có giao tình sâu nặng,
thậm chí việc Hàn Phi Tri thi cử và vào làm quan cũng chịu ảnh hưởng từ
Tề Anh, hắn cũng biết mối quan hệ giữa Tề Anh và thái tử Cao Tĩnh của
Bắc Ngụy. Thẩm Tây Linh tính toán rằng, nếu hắn đã biết nhiều như vậy
thì chỉ có thể chứng tỏ Tề Anh tin tưởng hắn, hắn chắc chắn không phải
là kẻ thù của Tề Anh. Thẩm Tây Linh cũng biết Tề Anh vốn định đi trước
đến Hoắc Châu, có kế hoạch dừng lại ở Nhạc An trong chín ngày. Theo suy
đoán của nàng, mục đích của chàng là thu phục thái thú Hàn Thủ Chính ở
Nhạc An. Hàn Thủ Nghiệp nếu muốn hành động táo bạo thì không thể không
chuẩn bị kỹ lưỡng. Ông ta chắc chắn sẽ kiểm tra tất cả các cuộc điều
động quân lính trong Đại Lương, không để Tiêu Tử Hành điều quân đột xuất
làm hỏng đại sự, trong tất cả quân lính, ông ta khó có thể phòng bị hai
loại quân binh, một là quân binh đóng ở biên cảnh quan trọng để đối đầu
với Bắc Ngụy, hai là quân binh của Hàn gia. Thẩm Tây Linh biết Tề Anh là
người có tầm nhìn rộng, đồng thời rất cảnh giác và không dễ dàng tin
tưởng người khác. Dù chàng đã có thỏa thuận mật với thái tử Cao Tĩnh
nhưng chàng cũng không thực sự tin Bắc Ngụy, vì vậy chàng sẽ không động
đến quân lính ở biên cảnh. Chàng chỉ có thể điều động quân của Hàn gia
là Hàn Thủ Chính, đây là kết quả mà Tề Anh lựa chọn kỹ càng. Tề Anh muốn
mượn quân của hắn để ổn định thế cờ tại núi Hào Sơn, thậm chí có thể trở
thành con mồi, đồng thời khống chế cả Hàn Thủ Nghiệp và Tiêu Tử Hành
trong tay mình. Sự việc trọng đại như vậy, Thẩm Tây Linh cũng không dám
lơ là, lập tức sai người đi dò la tin tức về Hàn Thủ Chính. Sau khi tìm
hiểu, nàng mới biết được rằng ông là con thứ của Hàn gia, từ nhỏ đã
không hòa thuận với các huynh trưởng ruột thịt, vì thế không thể lưu lại
thành Kiến Khang làm quan mà lại bị điều đi một nơi xa xôi như Hoắc Châu
để làm thái thú. Ông cũng luôn bất hòa với trưởng huynh Hàn Thủ Nghiệp,
nghe nói nguyên nhân là vì nhiều năm trước nhi tử của Hàn Thủ Nghiệp là
Hàn Phi Tùng sau một lần say rượu đã cưỡng ép xí phụ* của Hàn Thủ Chính,
mà Hàn Thủ Nghiệp lại một mực bảo vệ nhi tử, cuối cùng khiến xí phụ của
Hàn Thủ Chính phải nhảy xuống sông tự vẫn. Kể từ đó, hai huynh đệ này đã
không còn liên lạc gì với nhau nữa. *Con dâu Tề Anh vốn định tự mình đến
thuyết phục Hàn Thủ Chính nhưng bỗng nhiên chàng lại bệnh nặng, giờ đây
tự nhiên không thể đến Hoắc Châu, mà quan hệ giữa Tề Anh và Hàn Thủ
Chính cũng không sâu sắc. Dù cho Thẩm Tây Linh giả làm Tề Anh gửi thư
cho ông cũng không thể chỉ dựa vào mấy câu chữ trong thư mà có thể khiến
Hàn Thủ Chính tin tưởng khiến ông vào ngày mồng mười tháng sáu có thể
cho mượn binh lực. Vì vậy, Thẩm Tây Linh suy đi tính lại, cuối cùng đã
gửi thư cho Hàn Phi Trì, bảo hắn tự mình đến thuyết phục thúc phụ. Hành
động này có phần mạo hiểm, bởi Thẩm Tây Linh không thể chắc chắn thái độ
của đám người khác trong Hàn gia. Dù Hàn Phi Trì đứng về phía Tề Anh
nhưng những người khác thì sao? Chẳng hạn như phụ thân hắn, gia chủ Hàn
gia là Hàn Thủ Tùng hoặc huynh trưởng Hàn Phi Dự, họ sẽ có thái độ ra
sao? Có thể họ không muốn mạo hiểm làm phản, đã không còn liên kết với
Hàn Thủ Nghiệp, nhưng cũng có thể họ muốn thử một phen, vì tham vọng
quyền lực, đã bắt tay với Hàn Thủ Nghiệp. Những điều này Thẩm Tây Linh
dù có cố gắng thế nào cũng không thể biết được, nhưng trong tình huống
ngàn cân treo sợi tóc như vậy, nàng chỉ có thể buông tay đánh cược.
Thành hay bại, tất cả đều do trời định. Tuy nhiên, Thẩm Tây Linh suy
nghĩ mãi vẫn cảm thấy hành động này quá mạo hiểm, nếu thất bại, hậu quả
thật không thể tưởng tượng nổi. Chẳng hạn như nếu Hàn Thủ Chính không
đồng ý, nếu ông tiết lộ cho Hàn Thủ Nghiệp hoặc hoàng đế về Tề Anh thì
sao? Tất cả sẽ hoàn toàn sụp đổ! Nhưng Thẩm Tây Linh không thể ngăn cản
khả năng này, tất cả những ván cờ vây đều ẩn chứa rủi ro, điều này không
thể tránh được, nhưng nàng cũng không phải là người không có cách ứng
phó. Vì vậy nàng đã viết bức thư thứ ba gửi cho người đứng đầu mười hai
ty của Khu Mật Viện năm xưa, nay đã được thăng chức làm Phó Sử của Khu
Mật Viện là Từ Tranh Ninh. Nàng biết rằng vị đại nhân này luôn trung
thành với Tề Anh, khi xưa lúc Tề Anh sang Bắc Ngụy hoà đàm, chính là
chàng đã cứu mạng Từ Tranh Ninh, ông không thể không cảm kích và thật
lòng kính trọng Tề Anh. Thẩm Tây Linh viết thư cho ông bởi nàng tin
chắc rằng việc thăm dò tin tức và bố trí cục diện của Tề Anh chắc chắn
không thể vượt qua mắt của Khu Mật Viện. Mà Khu Mật Viện lại là thế lực
của chàng, khả năng phản bội chàng rất thấp. Nếu không, Tề Anh đã sớm
chết rồi, làm sao có thể sống đến hôm nay. Thẩm Tây Linh chỉ viết cho
ông bảy chữ — Gia môn trăm năm, nay mong đợi từng khắc. (ý bảo vệ Tề
gia) Mặc dù Tề Anh không còn ở Kiến Khang nhưng gia đình chàng vẫn còn
bị giam cầm trong thành. Mẫu thân, phụ thân, huynh đệ, con cháu, tất cả
những người ấy đều có thể trở thành con tin. Một khi việc ở núi Hào Sơn
đã an bài, Hàn Thủ Nghiệp rất có thể sẽ sai Triệu Khánh Hàm bắt giữ Tề
gia để uy h**p Tề Anh nhằm lật ngược tình thế. Thậm chí, Tiêu Tử Hành
cũng có thể trong khi lợi dụng Tề Anh lại đề phòng chàng, rất có thể sẽ
gây hại cho Tề gia. Nàng nhất định phải khiến Khu Mật Viện nghĩ cách bảo
vệ Tề gia, như vậy Tề Anh mới không phải lo lắng về gia đình mà yên tâm
làm việc. Mà cho dù tính toán của nàng cuối cùng sai lầm khiến chàng
thất bại, ít nhất gia đình chàng vẫn có thể giữ được mạng sống. Trong
suốt những ngày Tề Anh hôn mê, Thẩm Tây Linh ngày đêm dò la tin tức,
nàng đã dùng hết tất cả những gì mình có, mỗi ngày đều không ngừng suy
nghĩ, còn có sơ hở nào không? Còn có cơ hội nào không? Còn có gì nàng
chưa chú ý đến không? Nàng liên tục suy nghĩ, đến mức tinh thần mệt
mỏi, không ăn không ngủ, ngay cả vết thương trên lưng cũng bắt đầu nhiễm
trùng, nhưng nàng lại không cảm nhận được, chỉ thấy càng lúc càng thêm
bồn chồn lo lắng. Nàng chỉ luôn mong Tề Anh mau chóng tỉnh lại, mong
chàng có thể nói cho nàng biết, rốt cuộc nàng làm đúng hay sai. Nhưng
chàng vẫn không tỉnh. Thẩm Tây Linh không còn cách nào khác, đành phải
quyết tâm, từng bước gửi ba bức thư đi, đồng thời sắp xếp người đưa Tề
Anh trở lại phía nam. Đến gần Tương Châu, nàng biết rằng họ nhất định
phải đến núi Hào Sơn trước khi cuộc nổi loạn bắt đầu, chỉ có như vậy mới
có thể kiểm soát được đại cục. Mà khi họ quay về, tất cả các tuyến đường
thủy đều đã bị Hàn Thủ Nghiệp và Hàn Phi Tùng phong tỏa. Thẩm Tây Linh
nghĩ đi nghĩ lại, lại điều động thương nhân buôn muối của mình, Cung Tốn
giúp họ vượt qua sông đi về phía nam. Nàng đương nhiên biết rằng Cung
Tốn nhiều năm trước đã có giao tình với Hàn Phi Tùng, là người có thể
nói chuyện với hắn, nên nàng đã cùng Tề Anh, Bạch Tùng ẩn nấp trên
thuyền buôn của hắn, đồng thời sắp xếp người giả làm Tề Anh, gây sự chú
ý của Hàn Phi Tùng. Hắn quả nhiên mắc bẫy, họ cuối cùng đã thoát khỏi sự
giám sát và trở về phía nam, mãi đến mồng năm tháng sáu mới đến được
Tương Châu. Giờ đây, Tề Anh cuối cùng cũng tỉnh lại. Thẩm Tây Linh nhìn
Tề Anh vội vã cúi đầu đọc thư, nỗi sợ hãi trong lòng nàng gần như khiến
nàng sụp đổ, nàng sợ mình đã làm sai khiến chàng rơi vào tình thế sống
chết. Nếu thật sự như vậy, thì nàng… Nàng đang lo lắng, tim như muốn
nhảy ra khỏi lồng ngực thì đột nhiên nhìn thấy Tề Anh bất ngờ buông bức
thư, ngẩng đầu lên nhìn nàng. Đôi mắt phượng của chàng sáng rực, chưa
bao giờ lấp lánh và nồng nàn như vậy, thần sắc của chàng cũng rất kích
động. Mười năm quen biết, Thẩm Tây Linh chưa từng thấy chàng biểu lộ cảm
xúc như vậy. Nàng trong đầu hoàn toàn trống rỗng, chưa kịp phản ứng thì
đã bị chàng một tay ôm vào lòng.