Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 221 - NT4
Chương 221: NT4
Những lời kia tuy như ẩn chứa vài phần uy h**p, song lại lộ rõ sự sủng
ái vô hạn dành cho nàng, khiến cho Thẩm Tây Linh không khỏi bật cười
khúc khích. Vốn dĩ nàng còn đang vương chút dư tình chưa tan sau hồi **
*n vừa rồi, nay bị chàng một phen trêu chọc, cảm xúc say mê liền tiêu
tán quá nửa, hồi phục lại vẻ điềm nhiên rất nhanh. Chỉ là, Thái Phó đại
nhân lại không dễ dàng bình ổn như thế. Dù đã qua một lúc lâu, vẫn khó
tránh khỏi bị dư âm tình động quấy nhiễu. Huống hồ phu nhân của mình lại
phong tình yểu điệu, sinh động như thế, cứ khẽ tựa bên cạnh, đối với
người tâm chí vững vàng như chàng mà nói cũng là một hồi thử thách khó
lòng vượt qua. Chàng thực sự có phần không chống đỡ nổi, bèn dặn dò Thẩm
Tây Linh nghỉ ngơi trước, còn mình thì định một mình ra vườn dạo bước
cho khuây khỏa. Hành động ấy lại khiến Thẩm Tây Linh càng thêm buồn
cười, bất giác nhớ tới thời điểm nàng vừa mang thai, tình cảnh cũng
tương tự. Mỗi khi đêm về có lỡ gần gũi đôi chút, chàng đều phải một mình
ra vườn tản bộ, đến lúc quay về thì y phục đã lạnh hẳn. Nàng nghĩ, bản
thân hẳn vẫn còn chút lương tâm chưa mất. Thẩm Tây Linh mím môi cười,
rồi đưa tay níu lấy tay chàng, lời nói mềm mại quấn quýt: “Chàng đừng đi
nữa, nơi đây là phủ của Vương tiên sinh, chẳng tiện như ở nhà… Chúng ta
đi nghỉ thôi, thiếp sẽ không quấy rầy chàng nữa.” Quả thật, từ Kiến
Khang vượt đường xa đến Hội Kê, tất nhiên Vương tiên sinh muốn giữ họ
lại nghỉ qua đêm. Chỉ là đêm nay khách quý dừng chân cũng chẳng ít,
người ra kẻ vào, quả có phần bất tiện. Thế nhưng, nếu cứ thế mà nằm
xuống, e rằng cả đêm chỉ trằn trọc khó yên, chi bằng ra ngoài đi dạo một
chuyến còn hơn. Sau khi nghĩ vậy, Tề Anh liền đáp: “Ta đi dạo một lát
rồi sẽ về, nàng cứ ngủ trước đi, không cần chờ ta.” Thẩm Tây Linh nghe
thế, trong lòng vừa cảm thấy xót xa, lại vừa buồn cười, không nhịn được
khẽ thở dài một tiếng, rồi cũng ngoan ngoãn gật đầu, để mặc cho chàng
chăm sóc đỡ nằm xuống gối. Chàng khẽ hôn lên trán nàng một cái, sau đó
mới lặng lẽ bước ra khỏi phòng. Ngoài phòng, trăng sáng trong vắt, ánh
sáng như nước, dịu dàng lan khắp. Dẫu sao cũng là phủ đệ nhà người ta,
Tề Anh không tiện đi quá xa. May thay, viện thất mà Vương gia sắp xếp
cho hai người lại gần ngay hậu hoa viên, địa thế lại yên tĩnh, vô cùng
tiện lợi. Hậu viên rộng rãi, đêm thanh vắng không một bóng người, tự
khắc bớt đi bao nhiêu khách sáo phiền hà. Tề Anh một thân một mình dạo
bước trong vườn, để gió thu tháng mười lướt qua y phục mỏng, cơn tình
triều vừa bị tiểu thê tử khơi dậy khi nãy cũng nhờ vậy mà dần lắng
xuống. Chỉ cần nhớ đến nàng, nét mặt Tề Anh liền trở nên ôn nhu lạ
thường. Nhất là đêm nay, chút dịu dàng bất ngờ ấy của nàng khiến lòng
chàng rung động khôn nguôi. Dẫu lúc này đã ra khỏi phòng, tâm vẫn còn
chưa tĩnh, thần vẫn còn lay động. Chàng… quả nhiên là yêu nàng đến độ
không lối thoát. Khóe mắt ánh lên ý cười, Tề Anh thong thả bước vào một
toà bát giác đình, ngồi xuống, thầm tính đợi thêm chốc nữa mới quay về.
Lúc này, tiểu cô nương của chàng hẳn vẫn chưa ngủ say, chàng mà về sớm e
sẽ đánh thức nàng mất. Khoảng thời gian tĩnh lặng giữa đêm khuya, vốn là
điều mà chàng yêu thích nhất thuở trước. Thế nhưng nay chẳng rõ vì cớ
gì, lại cảm thấy có chút tịch mịch khó nói thành lời… Chẳng lẽ… chàng đã
quen có nàng bầu bạn bên mình nên mới dần sinh ra chán ghét cảnh cô đơn
như thế? Thái Phó đại nhân còn chưa kịp suy ngẫm sâu xa hơn, thì một vị
khách không mời đã bất ngờ đánh vỡ sự yên bình ấy. Chỉ thấy một thiếu nữ
chầm chậm bước vào trong đình, dịu dàng hành lễ bên cạnh chàng, giọng
nói trong trẻo như oanh hót: “Tiểu nữ không biết Thái Phó ở đây, mạo
muội quấy rầy, xin đại nhân thứ lỗi.” Hai chữ “quấy rầy” này, nói ra lại
có phần hơi quá. Bởi nếu không phải nàng ta lên tiếng thì ngay cả Thái
Phó đại nhân cũng chưa phát giác có người ở gần. Nàng ta vừa cất lời,
chàng mới nhìn sang, thấy là một thiếu nữ trẻ tuổi, chừng mười lăm mười
sáu. Dung mạo thế nào chàng cũng không để tâm, chỉ loáng thoáng thấy
giữa mi tâm nàng ta có một nốt chu sa, mơ hồ khiến người ta liên tưởng
đến… Văn Văn của chàng. Chàng bất giác nhíu mày. Cô nương này tên là
Trịnh Khanh Khanh, nói cho đúng thì cũng không hẳn là người xa lạ. Nàng
ta là đường muội của Trịnh Hi, vị bảng nhãn năm Khánh Hoa thứ mười bảy.
Về phần Trịnh Hi và Tề Anh có mối quan hệ thế nào, thì phải kể lại đôi
chút mới rõ đầu đuôi. Chuyện là năm xưa, khi nhị công tử Tề gia đích
thân chọn Trịnh Hi làm bảng nhãn, thiên hạ sĩ lâm vùng Giang Tả cùng
giới văn nhân đều ngầm truyền tụng một câu: “Bảng nhãn quý hơn trạng
nguyên.” Bởi vậy, Trịnh Hi sau khi đậu bảng nhãn liền một bước lên mây,
đón nhận không ít vinh quang. Tuy xuất thân hàn môn, nhưng một khi đã
thành tiến sĩ, lại còn được Tề Anh thu nhận làm môn sinh, lập tức trở
thành nhân vật khiến các nhà quyền quý tranh nhau muốn gả nữ nhi. Chỉ
tiếc, những ngày vinh quang ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Năm Gia Hợp
thứ nhất, Tề gia đột nhiên thất thế. Mà đám tiến sĩ đỗ năm Khánh Hòa
mười bảy, tất cả đều bị xem là người của Tề Anh. Bởi vậy cũng vạ lây,
chẳng khác nào chịu một trận tai ương từ trên trời rơi xuống. Trên quan
trường, họ liên tục bị chèn ép. Người đứng đầu bảng là thám hoa Trương
Đức Từ thậm chí còn vì kiên quyết ủng hộ cải cách do Tề gia chủ trương
mà phải bỏ mạng nơi công vụ. Trịnh Hi vốn là kẻ khôn ngoan, vừa thấy Tề
Anh thân mình khó giữ, liền lập tức xoay người tìm đường thoát thân. Hắn
không có khí khái lấy thân báo quốc như Trương Đức Từ, cũng chẳng có
nhẫn lực như Lý Nguy, dám ngồi ghế lạnh giữa triều đình đầy sóng gió.
Bởi vậy chẳng bao lâu sau, hắn đã lặng lẽ về phe Phó gia, trở thành tâm
phúc bên cạnh Phó gia đích tử là Phó Trác. Hắn thừa hiểu người xuất thân
hàn môn như mình, sao có thể thật sự chiếm được chỗ đứng giữa chốn triều
đình Đại Lương này? Cái gọi là công đạo của kẻ hàn môn, cái gọi là tu
thân tề gia trị quốc bình thiên hạ, chẳng qua chỉ là lời hoa mỹ lừa trẻ
con mà thôi. Thế đạo này tàn khốc, lại tr*n tr** đến nực cười. Chỉ có
dựa vào cây cao bóng cả thì kẻ tay trắng như hắn mới mong đứng vững nơi
gió tanh mưa máu. Mà quả thực, theo Phó Trác, hắn cũng đã có mấy năm yên
ổn. Chỉ là Phó gia, suy cho cùng lại không giống Tề gia. Họ bạc tình bạc
nghĩa, dù có thể giúp hắn yên ổn chốn quan trường, nhưng lại keo kiệt
quyền lực, thêm vào đó lòng dạ đa nghi khiến hắn ngày ngày sống trong
cảnh mỏi mệt, lo âu. Tệ hơn cả là cuối cùng, ngay cả Phó gia cũng thất
thế. Điều này, hắn thật sự không thể nào ngờ tới. Vị Thái Phó mà hắn
từng cho là đã lui về phía sau, không ngờ lại ẩn nhẫn lâu đến vậy, sau
đó ra tay quyết đoán không kém gì lưỡi kiếm chém xuống. Trong âm thầm
lặng lẽ, chàng bố trí một ván cờ lớn đến rợn người. Không chỉ khiến ngai
vàng đổi chủ, mà cả triều đình Đại Lương cũng theo đó mà đổi mới toàn
diện. Phó gia bị thanh trừng, người chết, kẻ lưu đày, kẻ bị nhốt vào
ngục. Còn đám quyền quý từng nắm đại cục năm nào, cũng lần lượt bị tước
bỏ thực quyền. Ngược lại, những người xuất thân bần hàn mà hắn từng
khinh thường lại lần lượt bước lên vũ đài quyền lực. Ngay cả Lý Nguy kẻ
đồng khoa tiến sĩ với hắn năm nào, giờ cũng đã trở thành Hữu Phó Xạ của
Thượng Thư Đài. Kỳ thực, Tề Anh xử việc vốn công bằng. Năm xưa Trịnh Hi
lựa chọn đầu quân cho Phó gia, lại từng làm không ít chuyện cản trở cải
cách. Nhưng xét cho cùng hắn cũng chưa từng làm điều gì trái pháp. Bởi
vậy, sau biến cục, hắn không bị biếm truất mà chỉ bị điều chuyển ngang
sang Hàn Lâm Viện, giữ chức Biên tu. Thế nhưng hắn lại không cam lòng.
Không cam tâm để con đường làm quan của mình dừng lại ở đó. Hắn biết,
nếu giờ không tìm cách vãn hồi ấn tượng trong mắt Thái Phó thì đời này e
chỉ có thể làm một viên tiểu quan chức vô danh, trọn kiếp mờ nhạt,
chẳng có gì thành tựu. Hắn nhất định phải xoay chuyển cục diện! Lý Nguy
làm được, cớ gì hắn lại không? Vì vậy, sau loạn núi Hào Sơn, Trịnh Hi
liền ngày đêm suy tính làm sao để được xuất hiện trước mặt Thái Phó. Chỉ
tiếc rằng đối phương nay đã là người quyền cao chức trọng, bên cạnh sớm
chẳng còn chỗ cho hạng người như hắn chen chân. Khi đang rơi vào bế tắc,
nhân dịp nghỉ lễ trở về quê, hắn vô tình phát hiện ra đường muội của
mình, Trịnh Khanh Khanh. Lại chẳng ngờ… nàng lại có vài phần dung mạo
tương tự với phu nhân của Thái Phó! Ngày nay ở Đại Lương ai mà chẳng
biết Thái Phó yêu vợ như mệnh? Ngay cả người tái giá cũng không hề chê
bai, trái lại còn cưới làm chính thê. Nhưng nam nhân trên đời cho dù có
cao nhã quảng độ, sáng rỡ như gió mây, thì liệu thực sự có thể không để
tâm đến quá khứ của ái thê hay chăng? Lúc tình nồng nghĩa đậm thì dĩ
nhiên điều gì cũng dễ bỏ qua, nhưng nếu một ngày tình cảm phai nhạt… thì
sao? Còn Trịnh Khanh Khanh thì khác. Nàng là một thiếu nữ trong sạch,
thanh bạch. Nếu khéo léo điểm thêm nốt chu sa nơi giữa mi tâm, thì lại
càng thêm vài phần giống phu nhân của Thái Phó. Phu nhân nay đang có
thai, Thái Phó trong thời gian ấy, ắt cũng sẽ cần người san sẻ ân cần.
Nếu khi ấy người này vừa khéo thấy được vẻ đẹp của Trịnh Khanh Khanh…
thì chẳng phải, hai nhà liền có thể kết làm thân thích hay sao? Dù cho
Thái Phó không chịu nạp Trịnh Khanh Khanh làm thiếp thì cũng coi như đã
nhận lấy một phần ân tình của Trịnh gia. Mà một người như thế một kho đã
mắc nợ, lẽ nào sau này lại không đề bạt Trịnh Hi trên quan trường? Trịnh
Hi tính toán đâu ra đấy, trước tiên dò hỏi ý Trịnh Khanh Khanh. Nàng quả
nhiên… một ngàn lần nguyện ý. Một người như Thái Phó, thử hỏi có nữ tử
nào mà không động lòng? Huống hồ nàng ta chỉ là một tiểu cô nương xuất
thân hàn môn, so làm sao được với những tiểu thư thế gia chính tông. Vậy
mà những người ấy còn tranh nhau muốn được gả vào phủ Thái Phó đến nỗi
vỡ đầu chảy máu. Nàng ta lại há có thể không cam nguyện? Nhất là hôm
nay, tại yến tiệc chúc thọ của Vương tiên sinh, nàng ta đã tận mắt thấy
được phong tư khí độ của người ấy… Đôi mắt phượng sâu thẳm như ngọc qua
tôi luyện, cử chỉ ung dung, dáng dấp cao quý, chỉ một cái nhướng mày
thôi cũng đủ khiến quần thần nghiêm cẩn, tim nàng thì loạn nhịp không
yên. Nàng ta còn thấy người ấy dịu dàng săn sóc phu nhân của mình… Mà nữ
nhân kia, có gì hơn người? Chẳng qua chỉ là một bộ da mặt coi như ưa
nhìn đôi chút. Trịnh Khanh Khanh nàng ta cũng không hề kém cạnh, lại còn
trẻ trung hơn, thanh khiết hơn, chưa từng bị người khác chạm qua. Thái
Phó chẳng qua là chưa từng thấy nàng ta, nếu đã gặp rồi, hẳn sẽ sớm nhận
ra chỗ tốt của nàng ta. Đến khi ấy, mọi chuyện ắt sẽ xuôi chèo mát mái.
Lòng nàng xao xuyến cả đêm, chỉ mong có cơ hội được diện kiến Thái phó
sớm một khắc. Mãi đến khi đường huynh tìm tới nói rằng nàng ta có thể ra
gặp người, nàng ta mừng rỡ suýt khóc, vội vã trang điểm chỉnh tề. Nàng
ta lấy chu sa điểm lên giữa mày, soi gương cẩn thận, quả nhiên thấy thần
sắc càng thêm thanh lệ, đôi mắt càng thêm linh động. Tâm cũng theo đó mà
vững vàng hơn nhiều, nén lại hân hoan trong lòng, nhẹ nhàng tìm đến. Đêm
nay, ánh trăng mờ ảo dịu dàng, nàng ta nghĩ, trong khung cảnh mộng mị
thế này, ắt càng khiến người ta cảm thấy nàng dịu dàng yếu mềm như ngọc
trong sương. Chỉ là, nàng ta hành lễ xong đã lâu mà Thái Phó vẫn không
nói một lời, cũng không bảo nàng đứng dậy. Trong lòng không khỏi lấy làm
lạ, đang do dự thì chợt nghe người kia khẽ thở dài, rồi nhàn nhạt mở
lời: “Không sao, đứng lên đi.” Chỉ là một câu nói nhàn nhạt, lại càng
khiến tâm tư Trịnh Khanh Khanh lay động mạnh mẽ. Nàng ta cảm thấy đầu óc
mình như quay cuồng, bên tai chỉ còn đọng lại tiếng nói trầm thấp êm ái
của Thái Phó. Tâm lại càng rộn ràng bất định, lúc đứng dậy vẫn mang theo
vài phần hoảng hốt, như thể say giấc mộng xuân chưa tỉnh. Nàng ta cảm
thấy đầu óc choáng váng, bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng nói trầm thấp
mà êm ái của Thái Phó. Tim nàng ta đập loạn không thôi, lúc đứng dậy vẫn
mang theo vài phần ngẩn ngơ chưa tỉnh. Mơ hồ thấy Thái Phó khẽ đưa mắt
nhìn mình một cái, đôi mắt phượng kia diễm lệ tuyệt luân, song ánh nhìn
lại nhạt nhẽo như nước. Chính bởi sự lạnh nhạt ấy, lại càng khiến người
ta cam tâm tình nguyện lao vào như con thiêu thân, chỉ mong lưu lại dấu
ấn trong lòng người. Trái tim nàng ta đập mạnh đến muốn vỡ ra. Chính vào
lúc ấy, nàng nghe thấy người ấy hỏi: “Tiểu thư là ái nữ của Vương gia
sao?” Người ấy… lại nói chuyện với nàng ta. Trịnh Khanh Khanh mừng như
điên, ngay cả đầu ngón tay cũng run rẩy, vội cố nén xúc động trong lòng,
dịu giọng đáp: “Tiểu nữ là người nhà họ Trịnh, tên là Khanh Khanh.”
“Trịnh gia?” Thái Phó hơi nhướng mày, vẻ như đang cố nhớ lại điều gì đó.
Nàng ta há lại không hiểu? Nàng ta quá mong được có thể cùng người kéo
ra chút thân thích, liền nhanh chóng bổ sung thêm: “Đường huynh của tiểu
nữ là Trịnh Hi, đỗ tiến sĩ năm Khánh Hòa thứ mười bảy, may mắn được đại
nhân ưu ái, chính tay đề tên làm bảng nhãn.” Lời nói đã rất rõ ràng, thế
nhưng… nói thực lòng, Tề Anh cũng chẳng nhớ rõ lắm. Chức quan của Trịnh
Hi vốn thấp bé, hơn nữa những năm gần đây học trò dưới tay Tề Anh quả
thực quá nhiều, hắn cũng không thể nhớ hết từng người. Sau loạn núi Hào
Sơn, việc điều động quan lại phần lớn đều do Thượng Thư Đài sơ thảo, về
sau chuyển cho Hàn Phi Trì cùng Lý Nguy duyệt xét. Bản thân chàng chỉ
đích thân can thiệp vào một vài việc trọng yếu, còn lại phần nhiều đều
phó mặc cho cấp dưới xử lý. Tuy vậy, Thái Phó vốn học rộng nhớ dai, sau
một thoáng cân nhắc, cuối cùng vẫn lần ra được cái tên Trịnh Hi, cũng mơ
hồ nhớ lại vài phần tình cảnh những năm gần đây của hắn. Khi ánh mắt hắn
rơi trở lại trên người thiếu nữ trước mặt, mọi chuyện liền đã sáng tỏ.
Mục đích của màn gặp mặt đêm nay, chàng đã đoán ra rõ ràng. Loại chuyện
thế này, đối với Thái phó mà nói, đã chẳng còn gì xa lạ. Người đến dâng
người, người dâng lời đẹp, chàng đã từ chối quá nhiều, đến mức sớm đã
cảm thấy mỏi mệt. Chỉ là hôm nay, khi thấy nữ tử trước mặt điểm chu sa
giữa mày, cách làm ấy không hiểu sao lại khiến chàng cảm thấy bất giác
khó chịu. Trầm ngâm trong chốc lát, chàng rốt cuộc nhàn nhạt mở miệng:
“Bảo đường huynh của cô nương tới gặp ta đi.” Trịnh Khanh Khanh thoáng
sững người, ngỡ mình nghe lầm, khẽ hỏi lại: “Ngài… nói gì ạ?” Thái Phó
không buồn liếc nhìn nàng nữa, vẻ mặt càng thêm lạnh nhạt: “Nếu hắn cầu
thì ta sẽ cho hắn một cái kết.” Khi Trịnh Hi vội vàng theo đường muội
đến đình bát giác, đã sớm mồ hôi đầm đìa, lòng bàn tay ướt lạnh, tâm tư
loạn như ma sát, còn căng thẳng hơn trăm lần so với buổi đầu nhập cống,
vào thi tại Giám viện Kiến Khang năm xưa. Vừa thấy bóng Thái phó, hai
chân hắn đã mềm nhũn, tức khắc quỳ sụp xuống, giọng run rẩy vang lên:
“Học… học trò là Trịnh Hi… bái kiến tiên sinh!” Trịnh Khanh Khanh cũng
theo sát sau lưng, vốn tưởng giữa họ có tình sư trò, hẳn sẽ ấm áp hòa
thuận, không chừng còn nhân cơ hội nhắc đến việc của nàng ta. Không ngờ
đường huynh vừa gặp đã quỳ xuống thi lễ lớn đến thế, vẻ mặt sợ hãi như
bị dẫn đến pháp trường. Nàng ta giật mình, vội vàng cũng quỳ theo bên
cạnh. Trong vườn tĩnh lặng vô ngần, tiết cuối thu lạnh lẽo, ngay đến
tiếng côn trùng cũng thưa thớt. Bởi vậy giọng nói của Thái Phó lúc cất
lên lại càng thêm lạnh như sương, vang vọng rõ ràng: “Ngươi với ta chẳng
phải quân thần, cũng chẳng là sư trò, không cần hành đại lễ như thế.
Đứng lên đi.” Lời lẽ khách khí, nhưng công chính vô tư, không nặng cũng
không nhẹ. Nhưng Trịnh Hi lại không dám đứng. Không chỉ không đứng lên,
ngược lại còn bùm bụp dập mạnh hai cái đầu xuống nền đá lạnh, cắn răng,
cao giọng nói: “Học trò ngu muội, năm xưa hèn nhát vô năng, không thể
giúp tiên sinh vượt qua cơn nguy nan, lại còn bị gian thần xu nịnh mê
hoặc, bỏ mặc xã tắc, thực lòng hổ thẹn đến tột cùng!” Hắn dường như hối
hận đến tột cùng, âm giọng đã mang theo nghẹn ngào. Bậc trượng phu bảy
thước thân cao, vậy mà lúc này lại rơi lệ giữa chốn thanh đình: “Tiên
sinh từng ký thác kỳ vọng nơi học trò, phó thác đại sự cho họv trò, tiếc
thay trò lại phụ ân bội nghĩa, vừa thẹn với ân sư, lại càng có lỗi với
lê dân. Xin tiên sinh trách phạt!” Lời vừa dứt, lại bùm bụp ba cái dập
đầu, từng cái đều thật mạnh. Trên mặt đá của đình bát giác, đã có máu
thấm ra. Thế nhưng… Tề Anh nay đã chẳng còn dễ vì những thứ ấy mà động
lòng. Chàng rời mắt nhìn người đang quỳ sát bên mình, nơi ánh mắt kia
phảng phất một tia thương xót mơ hồ. Có lẽ, trong giây lát, hắn cũng nhớ
lại vài đoạn chuyện cũ. Nhớ khi xưa, những ngày Trịnh Hi và đám môn sinh
mới đỗ khoa giáp, chàng từng dẫn bọn họ đến Di Lâu tụ hội. Trên bàn tiệc
năm ấy, các thiếu niên chưa vướng bụi quan trường ai nấy đều thoải mái
bày tỏ chí hướng, lời lẽ hùng hồn, vung tay chỉ điểm thiên hạ, khí khái
phong lưu. Khi ấy, chàng từng nghĩ, một ngày nào đó sẽ đưa Văn Văn rời
khỏi vòng xoáy triều đình, còn vận mệnh tương lai nơi Giang Tả này chàng
ngầm gửi gắm cả cho những học trò trẻ tuổi ấy. Nhưng đáng tiếc… vạn sự
sau cùng đều thay đổi đến không còn nhận ra. Cả niềm hy vọng của chàng
cũng vỡ vụn theo sóng gió của thời cuộc. Phàm là thế sự, đại khái đều
như vậy. Tề Anh lặng im chốc lát rồi mới khẽ cất lời. Trịnh Hi nghe thấy
âm thanh kia, vẫn là giọng nói điềm đạm thuở nào. Giống như ngày ấy tại
Di Lâu, lão sư trẻ tuổi dặn dò họ khi vừa bước vào con đường quan lộ.
“Thế gian vốn biến chuyển không ngừng, người đời mỗi kẻ mỗi ngả, cũng
chỉ là thường tình. Ta nay đã chẳng còn muốn phân rõ phải trái. Cũng
mong ngươi chớ tự trói mình trong hối hận nữa.” Đêm thu tĩnh lặng, trăng
lạnh như nước. Chỉ nghe chàng lại nói, giọng càng nhạt hơn: “Về sau,
quốc gia trăm sự chờ khôi phục, là lúc cần người tài. Ta xử việc ắt sẽ
công bằng, bất kể ngươi hay là người khác, chỉ cần trung vì quốc, lợi
cho dân thì tuyệt chẳng để uổng phí sở học. Ngươi hoàn toàn có thể yên
tâm.” Lời của chàng thật đơn sơ, nghe thoạt thì bình thường, song càng
ngẫm càng thấy nặng nề khiến Trịnh Hi đầu đầy mồ hôi lạnh. Hắn cúi đầu
càng thấp hơn nữa, không dám thốt thêm lời nào. Hắn thầm cảm nhận… con
đường quan trường của mình có lẽ đã khép lại. Hắn không biết lúc này
mình còn có thể làm gì, nên tiếp tục thỉnh cầu thương xót hay nên buông
tay từ bỏ… Hắn biết mình không kém gì Lý Nguy hay Trương Đức Từ, thậm
chí so với nhiều quan mới hiện thời còn giỏi giang hơn, chỉ là đã bước
sai một bước. … Một bước sai lầm nhỏ nhoi mà khiến đời người đổi thay.
Lúc này, Thái Phó đã từ từ đứng lên, không còn cho hắn cơ hội để bày tỏ,
quay người rời khỏi đình. Trịnh Khanh Khang vốn không ngờ chàng sẽ bỏ đi
ngay như thế, cũng không hiểu những lời giữa Thái Phó và Trịnh Hi là ý
gì, trong lòng chỉ một mối lo duy nhất là tìm kiếm chút ân tình trong
ánh mắt lạnh lùng của người nam nhân ấy. Nàng ta vội vã ngẩng đầu, định
gọi chàng lại, đúng lúc chàng dừng bước, quay lại nhìn về phía nàng ta.
Nàng ta bỗng vui sướng ngập tràn, tim đập rộn ràng, nhưng bỗng nghe
chàng nói: “Dùng bút điểm chu sa lên giữa chân mày quả là sắc sảo, nhưng
với Trịnh tiểu thư thì chưa chắc đã hợp, sau này đừng làm vậy nữa.” Đó
là câu cuối cùng chàng dành cho nàng ta, giọng vẫn trầm thấp dễ nghe,
nhưng sắc mặt lại lạnh nhạt, như muốn xa cách ngàn dặm. Hoàn toàn khác
hẳn với thái độ khi chàng ở cùng vị nữ nhân kia… Dù Tề Anh trở về đã cố
gắng bước nhẹ, song khi đến giường bên, nữ nhân đang say giấc vẫn bị
đánh thức. Nàng uể oải động đậy, mắt nặng trĩu khó mở, có lẽ vì ngửi
thấy mùi hương cây bách mà nhận ra là chàng, liền mơ màng hỏi: “… Chàng
về rồi à?” Nàng ngủ rất an ổn, chăn phủ chỉnh tề, gương mặt thanh tú ửng
hồng dịu dàng, bàn tay nhỏ thò ra ngoài chăn cũng còn ấm áp khiến chàng
an lòng. Không rõ vì cớ gì, tâm tình chàng đột nhiên dịu lại đôi phần.
Chàng nhẹ giọng đáp nàng một tiếng rồi thận trọng nằm xuống bên cạnh
nàng. Chẳng mấy chốc, nàng tựa sát vào lòng chàng, mềm mại như tơ như
mây. Đúng là một tiểu yêu tinh bám người. Chàng bất giác khẽ cười, cúi
đầu đặt một nụ hôn đầy cưng chiều lên nốt ruồi son đỏ ở giữa chân mày
nàng, thì thầm dỗ dành bên tai: “Ngủ đi.” Nàng dường như đã mệt nhoài,
chỉ khe khẽ đáp lại một tiếng rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều
đặn, ngoan ngoãn hệt như trẻ thơ. Chàng cũng nhắm mắt theo. Ngoài kia,
ánh trăng mênh mông vô tận.