Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 224 - NT7
Chương 224: NT7
Tết Nguyên Tiêu vừa qua, trong Hoa Lâm Viên vẫn còn treo đầy đèn lồng
màu sắc, chỉ có điều đèn ở Triều Nhật Lâu và Tịch Nguyệt Lâu đã tắt, bao
phủ một mảng bóng tối. Lúc này hoàng hậu Phó Dung, người đã lâu nay sống
trong Tịch Nguyệt Lâu vẫn chưa ngủ. Nàng ta ngồi một mình bên cửa sổ,
nhìn những ngọn đèn lồng trong vườn rực rỡ, Triều Nhật Lâu không bao giờ
được thắp sáng nữa. Nhìn ra cửa sổ tối đen của Triều Nhật Lâu, nàng ta
không khỏi nhớ đến những câu chuyện cũ về tiên đế năm xưa. Bệ hạ… Nàng
ta vẫn nhớ rõ cái ngày tại núi Thanh Tế trong buổi hội hoa, khi ấy tiên
đế đã đưa tay về phía nàng. Khi đó nàng ta vừa bị muội muội của hắn vung
tay tát trước mặt mọi người, vậy mà hắn thì lại đến trước mặt nàng ta
sau tất cả. Trời xanh chứng giám, điều nàng ta cần xưa nay chưa từng là
sự cứu rỗi mà chỉ là một người có thể sánh vai cùng đi. Và chính vào lúc
nàng ta cô đơn, khốn quẫn nhất, hắn đã xuất hiện, mời nàng ta cùng trèo
lên nơi cao. Sau đó nàng ta đồng ý, và từ đó hai người trở thành bước
đệm cho nhau. Nàng ta thu phục thế lực Phó gia giúp hắn, tìm ra những
thanh đao sắc bén có thể giết được Tề Anh, ứng phó với Hàn gia, làm tất
cả mọi việc vì hắn… Và cũng vì chính mình. Họ từng gần như chạm tay vào
đỉnh cao của quyền lực, thật sự rất gần, tiếc là… cuối cùng vẫn thất
bại. Hắn đã chết. Thiên hạ đều nói, tiên đế thắt cổ tự tận mà chết. Thế
nhưng nàng hiểu quá rõ Tiêu Tử Hành, người đó cũng như nàng, vừa tham
lam, vừa tàn nhẫn. Dù có phải sống trọn đời trong nhục nhã và dè bỉu,
hắn cũng tuyệt chẳng buông bỏ dù chỉ là một tia hy vọng mong manh. Hắn,
tuyệt đối không thể tự vẫn. Hắn là bị giết. Hắn là bị Tề Anh g**t ch*t.
Mặc dù vẻ ngoài như quân tử, nhưng tâm hồn lại như Tu La… Câu đánh giá
của thiên hạ quả là không sai, Tề Anh chính là thanh đao. Tề Anh đã giết
tiên đế, vậy bước tiếp theo là gì, liệu có phải là sẽ giết nhi tử của
nàng ta không? Nàng ta không thể ngồi yên chờ chết. Nàng ta phải giết
hắn. Tề Anh cho rằng chỉ cần đưa nhi tử nàng ta ra làm con rối là có thể
ngồi vững giang sơn, nhưng hắn đã lầm. Lòng người, một khi đã tham thì
không có điểm dừng. Hắn muốn nâng đỡ thứ tộc, hắn muốn đổi mới sơn hà,
nhưng lẽ nào thật sự sẽ được như ý? Những danh môn vọng tộc từng đứng
trên đỉnh triều đình, lẽ nào lại cam tâm nhìn cơ nghiệp mình suy tàn, để
bị kẻ hàn môn vô danh chen chân đẩy khỏi triều đình? Không thể nào. Họ
sẽ phản kháng, họ sẽ tranh giành, họ sẽ không tiếc mọi giá để kéo kẻ cản
đường họ xuống vực sâu. Họ sẽ không để Tề Anh được yên. Nàng ta âm thầm
bày bố suốt bao năm, khiến nhi tử nàng ta lặng lẽ lôi kéo cựu thần, bao
năm ẩn nhẫn, chỉ chờ một ngày tạo phản, chính là đêm nay! Nàng muốn Tề
Anh đền mạng cho tiên đế! Mở đường cho nàng và cho nhi tử nàng ta bước
lên. Bàn tay Phó Dung khẽ run, đó có lẽ là vì khẩn trương, cũng có thể
là vì kích động, chính nàng cũng chẳng phân rõ. Nàng đang chờ… chờ người
của mình trở về báo tin đại sự thành bại, nói cho nàng biết: trước mắt
nàng đây, rốt cuộc là thiên đường hay là địa ngục. Tới rồi. Rốt cuộc,
nàng ta đã nghe thấy bước chân. Gió đêm Hoa Lâm Viên lạnh lẽo thổi qua
cửa sổ, xáo trộn tâm trạng của nàng, móng tay dài cắm sâu vào thịt,
nhưng trong mắt nàng ta lại bùng lên một ngọn lửa nóng rực. Bước chân
dừng lại, cửa mở. Nàng ta nhìn thấy người đến… Là một vị khách không mời
mà đến khiến nàng ta không ngờ tới. Thẩm Tây Linh. Nàng ta vẫn còn nhớ
nàng, ấy là chuyện của rất, rất nhiều năm về trước. Khi ấy nàng còn mang
tên Phương Quân, chỉ là một kẻ đáng thương sống nhờ cửa người, khúm núm
nhẫn nhịn trong bản phủ Tề gia, không dám đắc tội với bất kỳ ai. Thậm
chí đến cả nhi nữ Triệu gia, kẻ đầu óc rỗng tuếch, nàng cũng phải e dè.
Nàng ta gần như chẳng tốn chút sức lực nào đã dễ dàng đuổi nàng ra khỏi
phủ Tề gia. Nhưng ai mà ngờ được, vòng vo bến bãi, cuối cùng nàng lại
trở thành người trong lòng của Tề Anh, trở thành tâm can bảo bối của
người này. Nàng mang trên mình rất nhiều bí mật, về sau còn bị nàng ta
phát hiện là tàn dư duy nhất còn sót lại của Thẩm gia, lúc đó nàng ta
mừng rỡ đến phát cuồng. Chẳng bao lâu sau, nàng ta đẩy nàng bước lên
chính điện triều đình, đập tan bức tường Tề Anh khổ công dựng nên để bảo
vệ nàng, rồi mượn tay nàng kéo cả Tề Anh từ trên mây rơi xuống đất. Khi
ấy nàng ta cứ ngỡ mình đã thắng. Nhưng nàng ta đâu ngờ, đứa cô nhi từng
yếu đuối mặc người chèn ép năm xưa, về sau lại có bản lĩnh lớn đến mức
xoay chuyển càn khôn, phá hỏng đại sự giữa nàng ta và tiên đế… Nàng còn
sinh được một hài tử, và nay nó sắp sửa đoạt đi những gì vốn dĩ thuộc về
nhi tử nàng. Mà giờ đây… nàng ta lại đứng trước mặt nàng. Phó Dung đã
hơn mười năm không gặp lại Thẩm Tây Linh. Dung mạo cô nhi năm xưa trong
ký ức đã mơ hồ nhòe dần khiến nàng ta thoáng chốc không dám chắc. Không
dám chắc nữ tử trước mặt mình lúc này, người không giận mà vẫn mang khí
thế bức người, ánh mắt lạnh tựa sương đông, rốt cuộc có phải là đứa trẻ
từng bị nàng dễ dàng trục xuất khỏi phủ Tề gia hay không… Nếu thật là
nàng… thì cớ gì trong lòng nàng ta lại dâng lên sợ hãi? Sợ hãi chính
người bại trận năm xưa trước mình? Chỉ trong chớp mắt, lòng Phó Dung
bỗng nổi lên từng hồi bối rối. Sự xuất hiện đột ngột của Thẩm Tây Linh
khiến nàng ta rối loạn. Nàng ta không biết điều này có ý nghĩa gì — phải
chăng kế hoạch của nàng ta đã thành? Tề Anh chết rồi, nên người này đến
để báo thù? Hay là… Tề Anh vẫn còn sống? Mọi chuyện đã thất bại? Trong
lòng Phó Dung xoay chuyển vô vàn suy nghĩ, nhưng nàng ta còn chưa kịp
định thần lại thì đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Thẩm Tây Linh:
“Từ đại nhân.” Phó Dung ngẩng đầu, lúc này mới nhìn thấy bên cạnh Thẩm
Tây Linh còn có người khác đi theo. Trong số đó, nổi bật nhất chính là
Tả tướng đương triều, quyền thần đỉnh lập của Khu Mật Viện, Từ Tranh
Ninh. Ông mặt không biểu cảm, chỉ khẽ vung tay một cái, lập tức sau lưng
đã có mấy cung nhân thân hình lực lưỡng xông ra, không chút khách khí mà
nhào lên, thô bạo đè nàng ta xuống đất. Phó Dung tim đập dồn dập không
yên, vừa bị ấn ngã xuống, vừa lớn tiếng quát hỏi Thẩm Tây Linh: “Bổn
cung là sinh mẫu của thiên tử, đương kim thái hậu! Các ngươi sao dám coi
thường pháp chế, lộng quyền mạo phạm như thế? Chẳng lẽ Tề Anh định mưu
phản tạo nghịch hay sao? Hắn—” Lời còn chưa kịp dứt, trong Tịch Nguyệt
Lâu bỗng vang lên một tiếng “bốp” vang giòn như sét đánh, chấn động cả
không gian. Tiếng nói của Phó Dung bị chặt đứt ngay tại chỗ, tựa như có
ai đó bóp nghẹt lấy. Cổ họng nàng ta nghẹn lại, không phát ra được một
lời nào nữa. Là Thẩm Tây Linh. Nàng vung tay, tát thẳng lên mặt Phó Dung
một cái như trời giáng. Cái tát ấy nặng nề vô cùng, nếu không nhờ có bọn
cung nhân phía sau ghì giữ, e rằng Phó Dung đã ngã lăn ra đất. Tất cả
những người có mặt trong sảnh đều chết lặng, chỉ có thể trơ mắt nhìn dấu
bàn tay hiện rõ rành rành trên gò má của Phó Dung, đỏ bừng một mảnh.
Bàn tay Thẩm Tây Linh cũng đã ửng đỏ, nhưng nàng tựa hồ không hề hay
biết, chỉ cúi mắt nhìn xuống Phó Dung. Trong đôi mắt đẹp đẽ kia là hận,
là chán ghét, là căm thù đến tận xương tủy, không chút nào giấu giếm.
“Ai cho ngươi cái tư cách để gọi tên chàng?” Thẩm Tây Linh nói, giọng
lạnh như sương rơi. Ánh mắt cao cao tại thượng, nhìn xuống như kẻ phán
quyết: “Ngươi… cũng xứng sao?” Nàng hoàn toàn khác với người ta vẫn quen
biết. Từ Tranh Ninh vốn là người thân thuộc với vị phu nhân của Thái
Phó. Năm xưa khi Thái Phó còn nắm quyền Khu Mật Viện, ông đã biết đến sự
tồn tại của nàng. Khi bắc phạt và đàm nghị hòa thân, họ từng gặp nhau
tại sứ quán ở Thượng Kinh. Những năm gần đây lại càng thường xuyên qua
lại, ông lại là cánh tay trái tay phải của Thái Phó, cũng là khách quen
tại Phong Hà Uyển, giao tình với phu nhân chẳng ít. Ông từng cho rằng
nàng là một nữ tử dịu dàng, nhu mì, chưa từng nghĩ đến việc có một ngày
nàng sẽ thể hiện ra khí thế lẫm liệt đến vậy. Cái tát vừa rồi hung hăng,
dứt khoát, mạnh đến mức làm trầy cả da mặt thái hậu, vậy mà nàng vẫn
thản nhiên như không. Ông có thể cảm nhận rõ ràng cơn thịnh nộ đang
cuồn cuộn trong người nàng, từng đợt uy áp vô hình tỏa ra xung quanh
khiến người ta bất giác run sợ. Trong khoảnh khắc mơ hồ ấy… nàng lại
giống Thái Phó đến lạ lùng. Phó Dung thì sau khoảnh khắc sững sờ ngắn
ngủi đã dần lấy lại thần trí. Nàng ta từ từ ngẩng đầu, vẻ mặt không có
điên cuồng cũng chẳng vỡ vụn, thần sắc dường như vẫn còn lý trí, vẫn
đang cẩn trọng suy xét điều gì đó. Nàng ta không thể hoảng loạn. Nàng ta
phải tìm cách biết được Tề Anh rốt cuộc là sống hay đã chết. Nếu còn
sống thì nàng ta phải nghĩ biện pháp rũ sạch mọi liên hệ với chuyện đêm
nay. Còn nếu đã chết… thì nàng ta chẳng còn gì phải kiêng dè nữa. Phó
Dung khẽ cụp mắt xuống, khi ngẩng lên lần nữa, trong mắt đã ngập đầy một
tầng lửa giận ngụy tạo. Nàng ta cố ý tỏ ra như một kẻ hoàn toàn không
hay biết chuyện gì, giả làm người ngoài vô can, giận dữ chất vấn Thẩm
Tây Linh: “Ngươi quá cuồng vọng! Thái Phó là thần tử, bổn cung xưng hô
tên húy thì đã làm sao? Ngươi dám vô lễ với bổn cung đến thế, ngươi…”
Lời còn chưa dứt, lại là một cái tát vang trời! So với cái trước, cái
này càng tàn nhẫn hơn. Thẩm Tây Linh ra tay mạnh đến mức sau khi đánh
xong, cả bàn tay cũng run lên vì lực quá lớn, song nàng chẳng thèm đoái
hoài. Chỉ bước lên một bước, ép sát về phía Phó Dung. “Thu lại mấy trò
ti tiện đó đi.” Giọng Thẩm Tây Linh trầm thấp lạnh lùng, mang theo từng
luồng sương giá: “Ngươi chưa từng là kẻ khôn khéo. Chỉ là từ đầu tới
cuối, bất kể là chàng hay ta đều chưa từng muốn chấp nhặt với ngươi mà
thôi.” Gió đêm thổi lạnh ràn rạt, như kiếm sắc lướt qua vách đá. “Ngươi
tưởng mình thông minh lắm sao? Nghĩ rằng chuyện ngươi và nhi tử ngấm
ngầm xúi giục cựu thần không ai hay biết?” “Hay là tưởng rằng đêm nay có
thể một kích đắc thủ?” “Đẩy Phan Hiền ra làm tấm bình phong thì có thể
phủi sạch trách nhiệm? Sắp đặt người Ngụy giả làm thích khách là có thể
phá nát những gì chàng đã khổ tâm dựng nên?” “Phó Dung” Nàng nghiến từng
chữ một: “Ngươi quả nhiên vẫn như xưa, ích kỷ, tàn độc, chẳng hề thay
đổi.” Từng câu, từng lời, mỗi một tiếng đều nện thẳng vào tim gan Phó
Dung. Nàng ta nghe rõ ràng mồn một, nhưng lại không biết phải phản ứng
thế nào. Sao lại thế… sao nàng lại biết hết? Vậy còn Tề Anh thì sao? Tề
Anh… cũng biết rồi sao? Nếu biết rồi vậy Tề Anh sẽ làm gì? Sẽ xử trí
nàng ta ra sao? Còn nữa… còn nhi tử của nàng… Chiêu Nhi của nàng ta… Đứa
trẻ khổ mệnh ấy… Phó Dung thực sự đã rối loạn. Thẩm Tây Linh nhìn thấy
sự sụp đổ hiện rõ trong đáy mắt nàng ta, giọng nói càng trở nên lạnh
thấu xương: “Ngươi nên cảm thấy may mắn, chàng vẫn bình an vô sự. Nếu
không, giờ phút này, thứ ngươi thấy… chính là thi thể nhi tử của ngươi.”
Phó Dung vốn đã lặng đi, dường như chẳng còn nói nổi lời nào. Thế nhưng,
chỉ vừa nghe đến chuyện Thẩm Tây Linh muốn động đến nhi tử của mình,
nàng ta lập tức vùng lên như dã thú bị chọc giận! Nàng ta vùng vẫy điên
cuồng muốn thoát khỏi tay bọn cung nhân, bộ mặt xưa nay luôn đoan trang
đúng mực hoàn toàn vặn vẹo dữ tợn. Những chiếc trâm ngọc cài trên tóc vì
sự giãy giụa dữ dội mà rơi lả tả đầy đất, song nàng ta vẫn không sao
giãy thoát. Sức nàng ta quá yếu, cuối cùng chỉ có thể hung hăng trừng
mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Tây Linh, giọng the thé, đầy căm hận mà hét
lên: “Nhi tử của ta là thiên tử! Là quân thượng của các ngươi! Nếu các
ngươi dám động đến một sợi tóc của nó, nước miếng của thiên hạ cũng đủ
nhấn chìm các ngươi! Các ngươi sẽ không giữ nổi giang sơn này đâu! Rồi
đời đời sau sẽ đều bị phỉ nhổ! Các ngươi… sẽ không được chết tử tế!” Con
thú cùng đường, giãy giụa trước khi chết, cuối cùng… cũng chỉ còn lại
những lời nguyền rủa trống rỗng. Thẩm Tây Linh không hiểu vì sao vào
khoảnh khắc ấy, bản thân lại có thể bình thản đến như vậy. Nàng không
thấy hận, cũng chẳng thấy giận, thậm chí không bi, không hỉ. Nàng chỉ
lặng lẽ cúi mắt, nhìn nữ nhân đang vùng vẫy trước mặt. Nữ nhân này từng
là vị tiểu thư cao quý trong tư thục nàng ngưỡng mộ, cũng từng là người
khiến nàng căm ghét thấu xương nơi đất bắc năm nào. Thế mà giờ đây, khi
đối diện, nàng lại chẳng còn chút cảm xúc gì. Không phải khoan dung,
càng không phải lánh xa, mà là một thứ cảm xúc mơ hồ, khó gọi tên, đến
chính nàng cũng chẳng phân rõ. Còn hơn cả khinh miệt, hơn cả hận thù và
còn hơn cả thương hại… Vậy thì rốt cuộc đó là gì? Nàng không biết. Chỉ
nghe thấy chính giọng nói của mình lạnh lùng đến rợn người, thậm chí còn
mang theo ý cười chế giễu: “Ngươi cho rằng chàng để tâm đến thanh danh
lúc sống hay sau khi chết sao? Hay ngươi tưởng thiên hạ không có mắt?”
“Ngươi và nhi tử ngươi hiện tại chẳng khác gì cá nằm trên thớt, sống
chết chỉ phụ thuộc vào một ý niệm của chàng, hoàn toàn không có chỗ mặc
cả.” Nói đoạn, nàng vươn tay, bóp lấy cằm Phó Dung. Khoảnh khắc ấy,
trong dáng vẻ của nàng hiện lên vài phần tà khí: “Phó Dung, đến giờ này
ngươi còn tham cầu điều gì? Năm xưa ngươi và tiên đế chiếm hết cơ hội,
rốt cuộc vẫn chẳng thể thắng được chàng. Nay ngươi trong tay cái gì cũng
không có, vậy thì còn muốn lấy gì để đánh cược đây?” Câu nói cuối cùng
nhắc đến tiên đế đã đánh tan hoàn toàn phòng tuyến cuối cùng trong lòng
Phó Dung. Nước mắt bỗng chốc tuôn rơi. Nàng ta chưa từng yêu hắn, một
khắc cũng chưa từng. Nhưng không hiểu vì sao, chỉ vừa nghe người khác
nhắc đến tên hắn, nàng lại rơi lệ. Là bởi vì hắn từng là biểu tượng cho
vinh quang và thành tựu rực rỡ nhất trong ký ức nàng ta ư? Hay chỉ đơn
giản là… nàng ta thực sự có chút nhớ hắn rồi chăng? Nhớ một người mà cả
đời cả hai chưa từng thật lòng với nhau. Thẩm Tây Linh nhìn Phó Dung
ngồi sụp xuống đất, dáng vẻ hoàn toàn suy sụp, nước mắt lã chã không
dứt, cuối cùng bật khóc như một đứa trẻ, khóc đến tan nát, khóc đến tàn
tạ. Nàng không rõ trong lòng mình khi ấy là cảm xúc gì, chỉ biết rằng
bản thân không muốn nhìn thêm nữa cảnh tượng này. Cuối cùng, nàng xoay
người, lặng lẽ rời đi. Chỉ để lại lời nói của mình, theo gió đêm lưu lại
trong tòa Tịch Nguyệt Lâu đầy tuyệt vọng ấy: “Chuyện gì cũng đều quá tam
thì ba bận.” Nàng đã bước qua ngưỡng cửa, ánh trăng rọi dưới chân nàng,
như từng bước nở hoa sen: “Nếu còn có lần sau, Phó Dung, hãy nhớ rằng đó
sẽ là lúc ngươi tự tay g**t ch*t nhi tử của mình.”