Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 23 - Thu nhận (1)
Chương 23: Thu nhận (1)
Đợi đến khi thân thể của Thẩm Tây Linh khá hơn đôi chút đã là mồng ba
Tết. Nàng bắt đầu lui sốt từ mồng một nhưng khi ấy vẫn còn mơ mơ hồ hồ,
ý thức chẳng mấy tỉnh táo. Đến mồng hai mới đỡ hơn, sang mồng ba mới có
thể xuống giường đi lại, song thân thể vẫn còn vô cùng yếu ớt. Trong
phòng nàng có một tỷ tỷ những ngày qua vẫn luôn ở bên chăm sóc, gọi là
Kỳ Sương, tính tình ôn hòa, đối xử với nàng vô cùng tốt. Hôm nay còn
đích thân dìu nàng ra ngoài tắm nắng. Năm nay Kiến Khang đã lâu lắm
không có một ngày nắng đẹp như thế. Ánh dương rạng rỡ mà ấm áp khiến
tuyết chất trong sân Phong Hà Uyển dần tan. Trong ấn tượng của Thẩm Tây
Linh, suốt mùa đông này trời chỉ toàn mây mù, mưa tuyết triền miên, đột
ngột gặp được ánh nắng tươi sáng thế này, nàng không khỏi thấy có chút
chói mắt. Tính ra nàng đã ở Phong Hà Uyển được mấy ngày rồi vậy mà vẫn
chưa từng nhìn kỹ nơi đây. Hôm nay mặt trời vừa lên, mới thấy trong sân
trồng không ít hoa cỏ, phần nhiều là mai, phần lớn là bạch mai, mỗi khi
gió thổi qua, hương thơm liền thoang thoảng lan xa. Đi thêm một đoạn, từ
xa đã có thể thấy một hồ nhỏ, bên hồ có một đình nghỉ chân, trong hồ
trồng sen, bốn phía lại trồng trúc xanh, là một góc thế ngoại thanh u,
tĩnh lặng mà tao nhã. Chỉ tiếc giờ đang là tháng giêng, chưa đến mùa sen
nở nên có phần tiêu điều. Kỳ Sương thấy ánh mắt Thẩm Tây Linh rơi vào
chốn ấy, liền mỉm cười nói: “Nơi đó không thể đến đâu, công tử không cho
người lại gần, ngay cả Thanh Trúc cũng không được vào.” Thẩm Tây Linh
hơi ngạc nhiên: “Thanh Trúc?” “Là đồng tử bên cạnh công tử, lớn hơn cô
nương không bao nhiêu.” Kỳ Sương mỉm cười đáp. “Hầu hạ công tử đã mấy
năm rồi, là người thân cận nhất bên cạnh công tử đấy.” Thẩm Tây Linh
chợt nhớ ra, đêm ấy khi nàng theo Bạch Tùng đến Phong Hà Uyển chính là
một thiếu niên áo xanh dẫn nàng đến Vong Thất. Hẳn người đó chính là
Thanh Trúc. Thẩm Tây Linh khẽ gật đầu, không nói gì. Kỳ Sương dìu nàng
tiếp tục chậm rãi dạo bước trong viện, rồi như vô tình hỏi: “Tiểu cô
nương, muội với công tử có quan hệ gì vậy?” Câu hỏi này khiến Thẩm Tây
Linh khựng lại. Nàng và công tử Tề gia có quan hệ gì? Thẩm Tây Linh trầm
ngâm nghĩ ngợi. Nàng nhớ đến hôm ở cổng thành, chàng đưa nàng và mẫu
thân ra ngoài, lại phái Bạch Tùng đưa nhà nàng xuôi bắc tới Lang Gia,
còn tự tay lo liệu tang lễ cho phụ thân nàng… Nếu tính ra, đúng là ân
nhân. Nàng vốn định thành thật nói rõ nhưng vừa nghĩ tới thần sắc lạnh
nhạt của Tề Anh trong Vong Thất ngày đó, liền đoán chừng chàng hẳn không
muốn dính líu đến mình. Nếu nàng tự tiện kể ra ân nghĩa ấy, e sẽ gây
phiền phức cho chàng. Nghĩ tới đây, Thẩm Tây Linh cụp mắt đáp: “Không…
không có quan hệ gì cả.” Kỳ Sương khẽ mỉm cười, nói: “Tỷ cũng chẳng có ý
gì khác, chỉ là nghe Lục Tử nói đêm Trừ Tịch, công tử đặc biệt từ bản
phủ sang biệt viện vì muội, còn tự mình chăm sóc muội suốt một lúc lâu
nên mới tò mò hỏi thôi.” Thẩm Tây Linh im lặng. Từ lúc ngã gục trong
tuyết trước cổng Phong Hà Uyển, nàng đã hoàn toàn mất đi ý thức. Nàng
không nhớ gì về chuyện Tề Anh từng đến thăm, cũng chẳng biết những ngày
ấy đã xảy ra điều gì. Dù sau khi tỉnh lại, nghe nói Tề Anh từng đến gặp
nàng, nhưng lòng nàng vẫn thấy khó tin. Không phải nàng nghĩ nhiều, mà
là… đêm ấy rõ ràng chàng lạnh lùng xa cách, chắc hẳn khi nhìn ra nàng
chẳng có ý muốn sống, trong lòng đã khinh thường nàng yếu đuối. Nếu đúng
là vậy, sau đó vì sao chàng còn… Nghĩ không thông, đối diện với câu hỏi
của Kỳ Sương, nàng đành lặng thinh. Kỳ Sương liếc nàng một cái, ánh mắt
mang theo ý dò xét. Trong lòng nàng nghĩ: tiểu cô nương này cứ quanh co
né tránh như thế, hoặc là thật sự không có quan hệ gì với công tử, hoặc
là… có quan hệ rất sâu. Chỉ tiếc sau đêm Trừ Tịch, công tử vẫn chưa từng
quay lại biệt viện, nàng cũng không thể đoán ra được gì thêm, thật đáng
tiếc. Đang nghĩ thế, chợt nghe Thẩm Tây Linh cất tiếng hỏi: “Kỳ Sương tỷ
tỷ, cho muội hỏi… đại ca Bạch Tùng, hiện còn ở đây không?” Kỷ Sương ngẩn
người, rồi như chợt hiểu ra, gật đầu cười đáp: “Bạch đại ca là hộ vệ của
công tử. Công tử đã đi rồi, sao huynh ấy có thể ở lại được?” Thẩm Tây
Linh thoáng lo lắng: “Nhưng huynh ấy từng bị đánh trăm roi, thương thế…
đã đỡ chưa?” “Cái đó tỷ cũng không rõ.” Kỳ Sương đáp. “Nhưng thân thể
Bạch đại ca rất khỏe, chắc giờ cũng không sao rồi.” Thẩm Tây Linh gật
đầu, khẽ nói lời cảm tạ. Kỳ Sương lại hỏi: “Muội quen biết Bạch đại ca
từ trước à? Trông huynh ấy đối với muội rất quan tâm.” Thẩm Tây Linh
nhất thời không biết đáp thế nào, nghĩ một lúc rồi chỉ nói: “Không hẳn
là quen biết từ trước…” Kỳ Sương khẽ nhíu mày, trong mắt lướt qua một
tia bất mãn, song trên mặt vẫn nở nụ cười, đưa tay chỉ về phía chiếc
băng đá trong sân: “Đi lâu như vậy, chắc muội cũng mệt rồi, qua đó nghỉ
một lát nhé?” Thân thể Thẩm Tây Linh hiện đang rất yếu, thật ra đã sớm
mệt mỏi, chỉ là nàng vẫn gắng gượng không nói ra, sợ Kỳ Sương thấy nàng
phiền phức. Nay nghe Kỳ Sương nói đến nghỉ ngơi, trong lòng khẽ thở
phào, liền đáp: “Vâng.” Kỳ Sương dìu nàng ngồi xuống, rồi nói: “Chỗ tỷ
còn có việc, phải đi trước. Muội nhớ rõ đường chứ? Lát nữa có thể tự
mình quay về không?” Thẩm Tây Linh hơi sững người. Thực ra nàng chẳng
nhớ rõ đường, nhưng thấy Kỳ Sương có vẻ vội, cũng không tiện làm phiền,
bèn nói: “Nhớ mà, tỷ cứ đi đi, không cần lo cho muội.” Kỳ Sương gật đầu
rồi xoay người rời đi. Thẩm Tây Linh ngồi một mình trên băng đá, nhìn
quanh thấy cây cối xanh tươi um tùm, lối nào trông cũng giống nhau, lòng
không khỏi thấy mông lung. Ngay khi ấy, phía sau bụi mai chợt vang lên
tiếng cười khẽ của một nam nhân. Thẩm Tây Linh giật mình quay lại, chỉ
thấy có một người nam nhân đang từ sau gốc mai bước ra. Người mà nàng
từng thấy tuấn tú nhất chính là nhị công tử Tề Anh của Tề gia. Tuy chỉ
từng gặp gỡ vài lần ngắn ngủi, nhưng ánh mắt như chứa tuyết giữa đêm dài
trên con phố lớn năm ấy vẫn khiến nàng ấn tượng khó quên. Tề Anh tuy
dung mạo tuấn tú nhưng khí chất lại lạnh lẽo sắc bén khiến người khó
lòng thân cận. Người đứng trước mặt nàng giờ đây thì lại khác hẳn, mắt
hẹp dài mang theo vài phần đào hoa, chưa cần nói hay cười cũng đã toát
ra vẻ phong lưu lười nhác. Đứng dưới gốc mai trắng rợp hoa, hắn nhìn
nàng, ánh mắt như có như không, lại mang vài phần đa tình mê hoặc. Thẩm
Tây Linh không biết người này là ai, trong lòng sinh cảnh giác, vô thức
muốn đứng lên rời đi. Nhưng nam tử ấy chỉ khẽ cười, dáng vẻ rất ung
dung, từ sau gốc mai bước ra, giơ tay làm động tác mời nàng ngồi yên,
rồi dừng lại cách nàng không xa, mở miệng: “Ta vốn không có ý nghe lén,
chỉ là hai người các ngươi càng đi càng gần, ta lại không tránh kịp, vô
tình nghe được vài câu, thật có chút thất lễ.” Hắn nói chuyện với thái
độ lười biếng tùy ý, vừa nói vừa chắp tay thi lễ, như có như không tỏ vẻ
xin lỗi. Thẩm Tây Linh mím môi, nhìn ra người này cũng chẳng thật lòng
thấy có lỗi, nhưng nàng cũng không muốn gây sự, chỉ đáp: “…Không sao.”
Nam tử kia cười cười, ánh mắt lướt qua nàng một lượt, khẽ hỏi: “Nhưng
nhìn ngươi có vẻ lạ mặt, chắc không phải người của Phong Hà Uyển. Nghe
lời nha hoàn vừa nãy, dường như ngươi còn có chút dây mơ rễ má với nhị
công tử và Bạch Tùng?” Ánh mắt hắn mang theo ý vị trêu đùa, bỗng cúi
người sát lại gần nàng, đầu hơi nghiêng, sống mũi gần như chạm vào mũi
Thẩm Tây Linh. Hắn nheo mắt, cười khẽ hỏi: “Tiểu cô nương, ngươi là ai
vậy?”