Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 25 - Thu nhận (3)
Chương 25: Thu nhận (3)
Thẩm Tây Linh cúi thấp đầu, chỉ thấy bóng của Tề Anh trên đất ngày một
gần hơn, lòng bàn tay nàng rịn mồ hôi, trong tim dâng lên một trận thấp
thỏm bất an, cho đến khi nghe thấy chàng hỏi: “Thân thể đã khá hơn chút
nào chưa?” Lời chàng ngắn gọn, không mang theo cảm xúc rõ ràng khiến
Thẩm Tây Linh không rõ đó là quan tâm hay là trách mắng nàng vì từng có
lòng sợ sống mà buông xuôi. Nàng mím môi, chậm rãi ngẩng đầu, lấy hết
can đảm liếc nhìn chàng một cái. Thấy sắc mặt chàng ôn hoà, không có vẻ
lạnh lẽo như lần trước, trong lòng mới nhẹ nhàng thở ra, cung kính đáp:
“Nhờ công tử quan tâm chiếu cố, ta đã đỡ hơn nhiều.” Tề Anh khẽ gật đầu,
lại liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: “Ban ngày ta có việc, đến tối
sẽ cùng ngươi trò chuyện một phen.” Thẩm Tây Linh không hiểu câu “trò
chuyện một phen” của chàng là có ý gì, chỉ nghĩ có lẽ vì thân thể nàng
đã khá hơn, nên chàng muốn để nàng rời khỏi Phong Hà Uyển. Đây vốn là lẽ
đương nhiên, nàng cũng đã sớm chuẩn bị sẵn tâm lý, nên chỉ bình tĩnh gật
đầu, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.” Tề Anh khẽ “ừ” một tiếng, xoay người rời
đi, nhưng vừa bước được mấy bước lại dừng lại, quay người trở lại, khẽ
nhíu mày hỏi: “Không phải đã cho người đến chăm sóc ngươi rồi sao? Sao
lại một mình ra ngoài dạo?” Thẩm Tây Linh không ngờ chàng lại hỏi vậy,
dường như là quan tâm nàng thật sự. Nàng nghĩ tới những lời Tiêu Tử Hành
vừa nói về Kỳ Sương, khẽ mím môi đáp: “Là do ta muốn ra ngoài đi dạo một
mình… yên tĩnh một chút.” Tề Anh lại nhíu mày, nói: “Chưa khỏi hẳn thì
vẫn nên có người đi cùng. Lần sau đừng làm vậy nữa.” Thẩm Tây Linh nghe
thế thì sững người, trong lòng càng cảm thấy nghi hoặc, lời của nhị công
tử dường như có ẩn ý rằng nàng còn sẽ tiếp tục ở lại Phong Hà Uyển. Nàng
thoáng ngẩn ra, chưa kịp đáp thì chàng đã tưởng nàng đang phản đối việc
có người đi cùng, ngữ khí liền trở nên nghiêm khắc: “Việc này cứ thế mà
làm, đừng tuỳ hứng.” Thẩm Tây Linh bị mắng vô cớ có chút hoang mang. Lúc
lấy lại tinh thần mới biết là chàng hiểu lầm mình, song cũng tự biết vừa
rồi mình đã thất thần, nên không giải thích thêm, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng
đáp một tiếng: “Vâng.” Tuy tuổi nàng hãy còn nhỏ, nhưng dung mạo đã rất
xinh đẹp, mơ hồ có thể thấy được vẻ khuynh thành sau này. Nàng đáp
“vâng” giọng mềm nhẹ, dáng vẻ cúi đầu ngoan ngoãn khiến Tề Anh nhất thời
không nỡ giữ vẻ nghiêm khắc. Sắc mặt chàng dịu lại, hỏi: “Ngươi nhớ
đường về chứ?” Thẩm Tây Linh vốn định miễn cưỡng gật đầu để khỏi phiền
đến chàng, nhưng nghĩ nếu lỡ thực sự lạc đường thì lại càng thêm rắc
rối, chi bằng thành thật. Vì thế nàng cúi đầu, mặt hơi đỏ, khẽ lắc đầu.
Nàng nghe thấy Tề Anh khẽ thở dài, nói: “Đi theo ta.” Tề Anh quay người,
theo con đường lát đá mà đi. Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn bóng lưng
chàng, trong khoảnh khắc chợt nhớ đến lần đầu tiên gặp chàng khi chàng
bước xuống xe ngựa. Khi ấy nàng tưởng đó chỉ là duyên gặp thoáng qua,
không ngờ về sau lại còn nhiều lần tương ngộ. Nghĩ đến đây, nàng có chút
thất thần. Tề Anh thấy nàng chưa theo kịp, bèn dừng chân quay đầu lại.
Thấy tiểu cô nương vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không biết đang nghĩ gì,
chàng liền vẫy tay gọi: “Qua đây.” Thẩm Tây Linh như bừng tỉnh từ trong
mộng, thấy chàng trong bộ bạch y đứng dưới cây bạch mai, quay đầu nhìn
về phía nàng, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó nói thành lời,
vội vàng bước theo sau. Phong Hà Uyển rộng lớn, tôi tớ đông đúc, nàng đi
theo sau Tề Anh xuyên qua vườn tược trùng điệp. Trên đường gặp không ít
gia nhân trong uyển, tất thảy đều cúi người hành lễ với chàng rồi kín
đáo liếc nhìn nàng. Đợi họ đi qua, liền xì xào bàn tán. Thẩm Tây Linh
cảm thấy không được tự nhiên nhưng so với ánh mắt và lời đàm tiếu trắng
trợn từng cùng mẫu thân ra vào tiệm cầm đồ mà nàng từng chịu đựng, thì
những ánh nhìn này vẫn còn nhẹ lắm. Vì vậy nàng giả vờ như không nghe
không thấy, lặng lẽ đi theo sau chàng. Đi được một hồi, cuối cùng cũng
về đến tiểu viện nàng từng tá túc. Tề Anh dừng chân trước cổng viện,
quay đầu hỏi: “Tự vào được chứ?” Thẩm Tây Linh lập tức gật đầu: “Được ạ…
đa tạ công tử.” Tiếng động nơi cửa khiến Kỳ Sương đang nghỉ ngơi bên
trong giật mình, vội vã chạy ra. Vừa trông thấy Tề Anh, nàng giật mình
kinh hãi, vội vàng quỳ xuống hành lễ. Tề Anh nhìn nàng một cái, nhàn
nhạt phân phó: “Trước khi nàng ấy hồi phục, bất kể đi đâu cũng phải theo
sát, chăm sóc chu đáo.” Kỳ Sương cúi đầu, vô cùng kinh hoảng mà đáp:
“Dạ…” Tề Anh lại quay sang Thẩm Tây Linh, nói: “Ngươi nghỉ ngơi trước,
lát nữa ta sai Thanh Trúc tới đón.” Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu,
chàng lại liếc nàng một cái rồi mới xoay người rời đi. _ Phong Hà Uyển
được xây tựa vào núi Thanh Tế, cả một vùng núi non xanh biếc trở thành
hậu viên. Trong hậu viên có dòng suối từ chảy ra từ núi, men theo thế
đất mà đổ xuống, chảy xuôi đến vùng bằng tạo thành một chiếc khe nhỏ.
Vào độ xuân về, hai bên suối anh đào nở rộ, đến lúc hoa rơi như mưa,
cảnh sắc rực rỡ mà tĩnh lặng, quả thực là một chốn thanh u, khác biệt và
tuyệt mỹ. Trước khi núi Thanh Tế trở thành tư trạch của nhị công tử Tề
gia, nơi đây từng là thánh địa thơ hội mùa xuân của văn nhân mặc khách,
cũng là nơi nổi tiếng với chuyện ‘khúc thủy lưu thương’*. Bởi danh tiếng
thơ hội lan xa, gần như đã trở thành truyền thống của giới văn sĩ ở Kiến
Khang, thậm chí khắp cả vùng Giang Tả, Tề Anh cũng không tiện một lời
liền cắt đứt. Bởi vậy, chàng bèn cho tách riêng dòng suối núi và rặng
anh đào khỏi khu viên, mỗi khi đến mùa thơ hội lại cho phép văn nhân lên
núi tụ họp. Còn vào những ngày thường, nơi ấy liền trở thành chốn hội
họp của bằng hữu thế gia, bọn gia nhân sẽ trải hương chiên, bày án nhỏ
và đệm cói, mọi người ngồi quanh đất mà uống rượu trò chuyện, phong nhã
tiêu dao, hết sức hợp với khí chất phóng khoáng của vùng Giang Tả, khiến
người ta mến mộ không thôi. *Khúc thủy lưu thương chỉ hoạt động tao nhã
ngồi bên dòng nước uốn lượn, thả chén rượu trôi theo dòng. Ai ở vị trí
chén rượu dừng lại thì phải làm thơ hoặc uống rượu. Khi Tề Anh đến hậu
viên, chư vị bằng hữu khác đã an tọa uống rượu. Tiêu Tử Hành trông thấy
chàng, bèn cười cùng mấy người khác rằng: “Ta đã bảo hắn với tiểu cô
nương kia có chút mờ ám, không thì sao đến trễ thế? Chắc hẳn là đã nói
không ít lời rồi!” Một nam tử mặc trường sam màu chàm cười tiếp lời:
“Nhị ca đích thực đã đến tuổi nên cưới thê tử, có điều nghe nói cô nương
ấy dường như còn chưa cập kê, liệu có hơi sớm chăng?” “Thì đã sao?” Một
người khác tay nâng cái ấm nhỏ bằng vàng, bật cười, khuỷu tay tựa lên
bàn. “Chưa cập kê thì cũng là tuổi hoa, nếu nhị ca ưng ý, nuôi trước
cũng chẳng sao.” Người mặc y phục màu chàm ấy chính là trưởng tử của Hàn
gia tên Hàn Phi Dự, tự Bá Hành, còn kẻ cầm tiểu chung vàng là đệ đệ cùng
mẫu thân với hắn tên Hàn Phi Trì, tự Trọng Hành. Trước đó Tiêu Tử Hành
lừa Thẩm Tây Linh, chính là mượn danh Hàn nhị công tử này. Hàn gia và Tề
gia vốn giao hảo thân thiết, hai vị đích tử Hàn gia một người hai mươi,
một mười tám, tuổi tác tương đương với Tề Anh, từ nhỏ đã thường qua lại
gần gũi. Hàn Phi Dự năm ngoái đã vượt qua kỳ thi hội, sắp tới sẽ tiếp
tục tham dự kỳ thi xuân, là hậu duệ được Hàn gia kỳ vọng nhất trong thế
hệ này. Trái lại, Hàn Phi Trì có phần phóng túng, bởi có huynh trưởng
chống đỡ phía trước nên đối với việc học hành và khoa cử cũng chẳng mấy
mặn mà, khiến phụ thân hắn đương kim gia chủ Hàn Thủ Tùng đau đầu không
ít. Hai huynh đệ Hàn gia một tung một hứng, vừa dứt lời thì bên kia có
một nam tử mặc trường sam màu lam biếc khẽ bật cười: “Hai người đừng nói
bừa. Dựa theo tính tình của Kính Thần, sao có thể như vậy?” Người này
dung mạo nho nhã, mang khí độ quân tử, chính là Phó Trác, đích tử nhà
Phó gia, hiện đang giữ chức Cấp Sự Trung. Vị công tử này lớn hơn Tề Anh
bốn tuổi, cũng có giao tình thân thiết với Tề Vân, từng là đồng môn với
nhau. Tính tình Phó Trác cẩn trọng, ôn hòa, trước khi Tề Anh mười ba
tuổi đã đỗ bảng nhãn vang dội Giang Tả thì trong hàng con cháu bốn đại
thế gia, người được kỳ vọng nhất chính là vị công tử Phó gia này. Tề Anh
ngồi xuống giữa tràng cười đùa của mọi người, Thanh Trúc dâng trà rồi
lùi ra đứng sau lưng chàng. Chàng nâng chén, khẽ nhấp một ngụm, nhàn
nhạt nói: “Chỉ là một tiểu nha đầu nhặt được thôi, cũng đáng để các
huynh đệ nói mãi không dứt sao?” Hàn Phi Dự cười lớn: “Nhặt hay không
cũng chẳng sao, nhưng nghe tứ điện hạ nói tiểu nha đầu ấy dung mạo rất
xinh đẹp, vậy thì chúng ta tự hỏi một chút cũng chẳng lạ.” Tiêu Tử Hành
cầm một cọng cỏ xoay quanh đầu ngón tay, dáng vẻ lười biếng nói: “Quả
thật là đẹp. Ngươi nhặt từ đâu vậy? Mai mốt ta cũng đi nhặt một người
về.” Cả đám lại bật cười. Tề Anh định chuyển sang chuyện khác, nhưng lại
bị Hàn Phi Trì kéo trở lại. Chàng ngồi nghiêng người, nửa dựa vào bàn,
nói: “Nhặt tiểu nha đầu thì không sao, chỉ sợ công chúa biết được lại
làm ầm lên, khi đó mới thật náo nhiệt.” Tiêu Tử Hành cười nói: “Vừa rồi
ta còn nhắc đến chuyện đó với Kính Thần. Hôm nay Tử Dư cũng muốn đến
cùng ta, ta bèn nói Dung Nhi hôm nay có việc không đến, một nữ nhi lẻ
loi nơi yến tiệc e là không tiện, nên nàng mới bỏ ý định.” Hắn lại liếc
sang Tề Anh, vẻ mặt đầy vui sướng khi thấy người gặp họa: “Nếu hôm nay
nàng ấy đến thật, e là đã nổi giận với ngươi rồi.” Người họ nhắc tới
chính là lục công chúa Đại Lương, Tiêu Tử Dư. Năm nay nàng vừa tròn mười
sáu, là muội muội ruột của Tiêu Tử Hành, mẫu thân là hoàng quý phi xuất
thân từ Hàn gia, là nhi nữ được đương kim thánh thượng sủng ái nhất. Tề
Anh thuở nhỏ từng làm bạn đọc với Tiêu Tử Hành, bởi vậy cũng quen biết
Tử Dư từ bé. Lúc hai người dần trưởng thành, công chúa đối với chàng
sinh lòng khác biệt. Năm ngoái vừa qua lễ cập kê, nàng đã thỉnh cầu với
hoàng đế muốn chọn Tề Anh làm phò mã. Chỉ tiếc rằng thời cơ không thuận,
năm ấy Đại Lương giao chiến với Bắc Ngụy, đại bại tại Thạch Thành, việc
hôn sự liền bị gác lại. Cũng chính bởi trận đại bại ấy, triều đình Đại
Lương tiến hành một loạt thay đổi quyền lực lớn. Không chỉ Nội Các bị
thay đổi, mà cả võ quan quân đội cũng bị điều chỉnh toàn bộ. Gần đây,
Thẩm gia lại bất ngờ sụp đổ, khiến cho khắp Đại Lương tuy ngoài mặt yên
bình, nhưng bên trong sóng ngầm mãnh liệt. Theo lệ cũ của Đại Lương, sau
khi công chúa thành hôn, phò mã sẽ không được trao chức vụ thực quyền.
Mà nay là thời điểm quốc gia loạn lạc, cần dùng người tài, thánh thượng
trọng dụng Tề Anh, muốn chàng trấn thủ biên cương nên tất nhiên không
thể để chàng trở thành phò mã rồi bị trói tay trói chân. Bởi vậy dù công
chúa có khóc lóc cầu xin, hoàng đế cũng không hạ thánh chỉ. Chính vì
thế, mối quan hệ giữa Tiêu Tử Dư và Tề Anh trở nên vô cùng vi diệu. Ai
cũng biết hai người không thể thành thân, lại cũng đều rõ công chúa có
tình ý sâu nặng với Tề Anh, nên rốt cuộc giữa họ là gì thì chẳng ai dám
nói chắc. Chỉ có một điều là ai cũng rõ ràng nếu Tề Anh thật sự thân
thiết với nữ tử nào khác, công chúa nhất định sẽ không chịu nổi. Tiêu Tử
Hành nói đùa như vậy, trên mặt Tề Anh chẳng hiện rõ gì, chỉ nhàn nhạt
hỏi: “Tam điện hạ gần đây vẫn khỏe chứ?” Hoàng đế Đại Lương có bảy nhi
tử. Trưởng tử mất sớm, nhị hoàng tử từng được lập làm thái tử, cưới nữ
nhi Thẩm gia làm thái tử phi, sau bị vướng vào vụ án tham ô của Thẩm
gia, hiện đã bị phế, giam giữ trong Tông Nhân phủ. Ngôi vị thái tử đang
để trống, tam hoàng tử và tứ hoàng tử đều có khả năng kế thừa. Tam hoàng
tử tuy mẫu tộc không hiển hách như tứ hoàng tử, nhưng lại thông minh,
mưu trí, rất được hoàng đế tín nhiệm. Trái lại, tứ hoàng tử thì phong
lưu buông thả, dường như không mấy hứng thú với ngôi vị Đông Cung. Gần
đây nghe nói hoàng đế giao vụ án Thẩm gia cho tam hoàng tử xử lý, ngày
đêm bận rộn, triều đình cũng râm ran tin đồn hoàng đế có ý lập Tiêu Tử
Hoàn làm thái tử. Tiêu Tử Hành lại chẳng mấy để tâm, cạn một chén rượu,
nói hời hợt: “Có gì mà không tốt? Chỉ là bận chút thôi. Hôm nay ta gọi
hắn cùng đến, hắn bận không đi được.” Người nói vô tâm, người nghe lại
để bụng. Lời hắn tuy vu vơ, nhưng khiến trong lòng mọi người âm thầm dấy
lên sóng gió. Tam hoàng tử Tiêu Tử Hoàn, trước đây vốn giao hảo thân
thiết với các thế gia công tử như Tề Anh nhưng hiện tại thế cuộc có phần
vi diệu. Hoàng đế tiêu diệt Thẩm gia, tuy có ba đại thế gia hỗ trợ,
nhưng rõ ràng cũng là tín hiệu cảnh cáo các gia tộc khác. Nay lại giao
vụ án Thẩm gia giao cho tam hoàng tử xử lý, có phải là muốn hắn tiếp
bước, tương lai đăng cơ rồi tiếp tục cắt bỏ thế lực các thế gia? Hôm nay
tam hoàng tử không đến Phong Hà Uyển, thực sự là vì bận, hay là đang dần
vạch rõ giới tuyến với các thế gia? Tề Anh nghe vậy thần sắc không thay
đổi, chỉ nhàn nhạt “ừ” một tiếng. Nhưng Phó Trác ánh mắt hơi trầm xuống,
Hàn Phi Dự cũng thoáng hiện vẻ ngẫm nghĩ. Chỉ có Hàn Phi Trì vẫn nhàn
nhã, uống rượu ngắm mai, làm như hoàn toàn không nghe thấy những ẩn ý
trong câu chuyện. Tiêu Tử Hành dường như cũng không phát giác điều gì
khác thường, cười nói với Tề Anh: “Kính Thần, hôm nay ngươi phải nghĩ
xem nên làm thế nào đối phó với ta, bằng không ta mà đem chuyện hôm nay
kể lại với muội ta thì… Ta nhắc ngươi nhé, cái đồ rửa bút lần trước
ngươi còn nhớ chứ?” Tề Anh chỉ cười lắc đầu. Bên cạnh, Hàn Phi Dự cũng
bật cười: “Điện hạ thật rộng lượng, vì một cái đồ rửa bút mà cũng có thể
lừa gạt cả muội ruột mình?” Tiêu Tử Hành cười lớn, vẫn là vẻ hồ ly quen
thuộc. Đám nam tử nâng chén cụng ly, trong ngày đông hiếm hoi có nắng
ấm, tận hưởng một buổi tiệc hiếm hoi bình yên. Từ khi trông thấy nhị
công tử tự mình đưa Thẩm Tây Linh về, trong lòng Kỳ Sương cứ thấp thỏm
không yên. Một mặt nàng ta đoán già đoán non mối quan hệ giữa Thẩm Tây
Linh và nhị công tử, một mặt lại lo lắng tiểu cô nương kia sẽ tố cáo
mình nên tâm thần bất định. Suy đi tính lại, nàng ta thấy tốt nhất là
nên lấy lòng Thẩm Tây Linh. Vừa hay hôm nay thuốc đã sắc xong, nàng ta
liền ân cần mang tới, còn cố ý đặt thêm một đĩa ô mai nhỏ bên cạnh, mỉm
cười nói với Thẩm Tây Linh đang dựa trên giường: “Ngoan nào, uống thuốc
đi, mau chóng khỏe lại nhé.” Dù Kỳ Sương cố giấu vẻ lấy lòng, nhưng vẫn
không qua được mắt Thẩm Tây Linh. Dù tuổi nàng còn nhỏ, nhưng từ bé đã
theo mẫu thân trải qua nhân tình ấm lạnh, sao lại là đứa trẻ chưa hiểu
chuyện đời. Chỉ là tuy nhìn thấu, nàng không hề oán giận, cũng không
muốn vạch trần người ta làm gì, chỉ nhẹ nhàng cảm ơn, rồi ngoan ngoãn
uống thuốc. Sau khi uống thuốc, Kỳ Sương vẫn ở lại bên cạnh nàng, không
rời nửa bước. Thẩm Tây Linh biết nàng muốn thân cận, chỉ là không tìm ra
lời để nói, đâm ra có chút ngại ngùng, bèn nhẹ giọng bảo: “Tỷ tỷ bận rộn
vì muội cả nửa ngày rồi, chi bằng về nghỉ ngơi một lát đi. Muội cũng đỡ
nhiều rồi.” Kỳ Sương đáp: “Nào dám, ta cũng không mệt mỏi gì, ở lại cùng
muội nói chuyện giải buồn một chút cũng tốt.” Thẩm Tây Linh nghĩ ngợi,
rồi khẽ mỉm cười, nói: “Vậy… nếu tỷ tỷ không ngại, không biết có thể
giúp muội tìm lại bộ y phục khi muội mới đến đây được không?” Từ sau khi
đổ bệnh, nàng được người khác thay y phục. Tỉnh dậy mới hay bộ y phục
ban đầu đã không thấy đâu. Kỳ Sương liền nói: “À, bộ y phục ấy à? Muội
chờ ta một lát, ta đi lấy cho.” Thẩm Tây Linh vội cảm tạ. Không bao lâu
sau, Kỳ Sương đã vội vã quay lại, trong tay ôm lấy bộ y phục cũ, đưa cho
nàng, cười hỏi: “Muội xem, có phải là bộ này không?” Thẩm Tây Linh vừa
nhận lấy, một đoạn ký ức khổ đau chợt trào dâng. Hơi thở mẫu thân ngày
một yếu ớt trên đường xuôi bắc đến Lang Gia, những lời lạnh lùng của họ
hàng bên mẫu tộc, tấm bia không chữ trước mộ phụ thân nơi tiểu viện… tất
cả ập đến khiến trái tim nàng như bị bóp nghẹt, khó thở vô cùng. Kỳ
Sương thấy sắc mặt nàng tái nhợt, vội hoảng hốt, sợ xảy ra chuyện gì rồi
bị trách phạt, liền lo lắng hỏi: “Nha đầu, muội sao vậy?” Thẩm Tây Linh
hoàn hồn, gắng gượng nở nụ cười, khẽ lắc đầu, ý bảo không sao. Kỳ Sương
vẫn chưa yên tâm, lại hỏi: “Đang yên đang lành, sao lại đột nhiên muốn
tìm lại y phục cũ? Là vì bộ này không vừa người sao?” Bộ y phục kia vốn
là do vị hiệp khách mang đến khi nàng trốn ngục, chỉ là thường phục vải
thô, sao sánh được với y phục nàng đang mặc lúc này. Nhưng nàng nghĩ,
hôm nay gặp xong Tề Anh, nàng sẽ rời khỏi Phong Hà Uyển, không tiện mang
theo y phục nơi đây, nên vẫn là nên thay sớm thì hơn. Song những điều ấy
nàng không muốn nói ra, chỉ khẽ cười: “Tỷ tỷ nghĩ nhiều rồi, nơi này mọi
thứ đều rất tốt, muội thực lòng cảm kích.” Kỳ Sương nhìn cô nương nhỏ
tuổi này, lòng thầm cảm thấy nàng khác hẳn lứa tuổi. Không có chút ngây
thơ của trẻ nhỏ lại trầm mặc ít lời, thần sắc lúc nào cũng ảm đạm, ngoài
dung mạo xinh đẹp thì thật chẳng lấy gì làm dễ mến. Nàng ta cũng không
biết nên nói gì thêm, thấy Thẩm Tây Linh có vẻ không muốn trò chuyện,
bèn dặn dò đôi câu rồi lui ra ngoài. Đến khi trời sẩm tối, Thanh Trúc
đến. Hắn là thiếu niên vóc dáng gầy gò, tuổi xấp xỉ Thẩm Tây Linh nhưng
cao hơn nàng nửa cái đầu. Tuy tuổi còn nhỏ, nhưng người trong Phong Hà
Uyển đều rất kính trọng. Ngay cả Kỳ Sương lớn hơn hắn nhiều, khi nói
chuyện cũng rất cung kính. Thanh Trúc đối với sự cung phụng của gia nhân
chỉ thản nhiên đáp lại, nét mặt không chút biểu cảm, chỉ là đến đón
người. Khi ấy, Thẩm Tây Linh đã thay lại y phục cũ, từ bên trong đi ra.
Thanh Trúc lạnh nhạt liếc nhìn nàng từ đầu tới chân, không tỏ rõ gì, chỉ
nói: “Theo ta.” Thẩm Tây Linh theo chân hắn đi qua bao khúc quanh ngõ
rẽ, quả nhiên lại đến trước Vong Thất. Ở cửa Vong Thất, nàng lại thấy
Bạch Tùng. Hắn vẫn ôm kiếm đứng đó, trông thấy nàng cũng chỉ khẽ gật
đầu, không biểu lộ gì. Nhưng Thẩm Tây Linh trong lòng lại có rất nhiều
điều muốn nói, muốn hỏi thương thế của hắn, muốn cảm tạ hắn, nhưng vừa
định mở miệng thì đã thấy Thanh Trúc đẩy cửa, nghiêng người nói: “Vào
đi.” Thẩm Tây Linh chỉ đành nhìn Bạch Tùng một cái. Hắn vốn là người
lạnh lùng, nhưng không hiểu vì sao, lúc này nàng lại cảm thấy thần sắc
hắn có chút dịu dàng, dường như đang cổ vũ nàng. Lòng càng thêm cảm
kích. Thấy Thanh Trúc đã có chút mất kiên nhẫn, nàng không dám trì hoãn,
chỉ nhẹ gật đầu với Bạch Tùng, rồi bước lên bậc thềm, vào cửa. Vong Thất
vẫn như lần trước, bốn phía là những kệ sách cao lớn, trong phòng sáng
sủa và ấm áp. Tề Anh vẫn ngồi ở chỗ cũ, trước mặt là một đống công văn,
đang cúi đầu phê duyệt. Tiếng bước chân của nàng làm chàng ngẩng lên,
thoáng nhìn rồi ra hiệu cho nàng lại gần. Thẩm Tây Linh mím môi bước
đến, chợt nghe chàng hỏi: “Dùng cơm tối chưa?” Thẩm Tây Linh không ngờ
chàng sẽ hỏi vậy, trong lòng thoáng khựng lại, chưa kịp nghĩ gì liền
đáp: “Chưa…” Tề Anh gật đầu: “Vậy cùng ta ăn.” Thẩm Tây Linh ngẩn người,
chưa kịp phản ứng thì Tề Anh đã sai người dọn cơm, bảo Thanh Trúc thêm
một chỗ ngồi bên trái chàng. Các nha hoàn bưng đồ ăn vào, ai nấy đều cúi
đầu không dám nhìn thẳng, ngay cả Thanh Trúc khi vào cũng mặt không đổi
sắc, song Thẩm Tây Linh lại thấy lưng như bị châm chích, chẳng chút
thoải mái. Mãi đến khi mọi người lui xuống hết nàng mới đỡ căng thẳng
hơn chút. Tề Anh nói: “Ngươi cứ tự nhiên.” Rồi gắp đũa trước. Thẩm Tây
Linh vốn không định cùng chàng ngồi chung bàn, cảm thấy như vậy quá mức
vượt lễ. Nhưng nếu không ăn thì càng thất lễ hơn, do dự một hồi, cuối
cùng vẫn cầm đũa lên, lặng lẽ dùng bữa. Nàng không rành lề thói thế gia,
nhưng bữa cơm này của Tề Anh lại khiến nàng kinh ngạc. Tề gia là danh
môn vọng tộc, nhị công tử Tề gia thân phận cao quý, nàng vẫn tưởng chàng
ăn uống tất dùng sơn hào hải vị, lễ nghi rườm rà, nào ngờ ngược lại, chỉ
một bát canh chay, hai món thanh đạm, đều là thứ dân dã thường ngày. Tề
Anh vừa ăn vừa phê văn thư, lúc thấy đoạn trọng yếu thì dừng lại chú
thích, mày lúc nhíu lúc giãn. Thẩm Tây Linh lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng len
lén nhìn chàng. Đến khi chàng phê xong mới cất văn thư sang một bên,
chính thức ăn cơm. Chàng ăn không nhanh không chậm, động tác nhã nhặn.
Mặc dù chỉ là món thường, nhưng qua cử chỉ của chàng lại khiến người ta
có cảm giác như chàng đang dùng món trân quý. Trong thoáng chốc, Thẩm
Tây Linh bỗng nhớ đến phụ thân mình dù ngày thường ở nhà rất giản dị,
nhưng khí chất thanh cao trong hành vi cử chỉ lại không thể che giấu,
rất giống nhị công tử Tề gia trước mắt lúc này. Nàng ăn ít, chỉ vài
miếng đã thấy no, song thấy Tề Anh chưa buông đũa nên cũng không dám đặt
xuống. Mãi đến khi chàng ngừng lại, nàng mới theo đó dừng tay. Đợi gia
nhân vào thu dọn xong, Tề Anh mới chính thức mở lời: “Hôm nay gọi ngươi
đến, là muốn bàn chuyện sau này, ngươi có tính toán gì không?” Ánh đèn
trong Vong Thất sáng rõ, gương mặt Tề Anh càng thêm rõ nét. Thẩm Tây
Linh thoáng hồi hộp, may mà đã dự liệu trước câu hỏi này, liền đứng dậy,
chậm rãi quỳ xuống hành lễ: “Từ ngày trốn ngục đến nay, mọi sự đều nhờ
công tử chiếu cố, ta đã khiến công tử thêm nhiều phiền toái. Không biết
phải cảm tạ thế nào mới đủ, cũng không dám làm lụy công tử thêm nữa. Hôm
nay ta sẽ rời khỏi Phong Hà Uyển, về sau nếu công tử có điều gì cần, ta
nhất định tận tâm tận lực, không dám chối từ.” Nói xong, nàng lại dập
đầu một cái, rồi quỳ đó, lặng lẽ chờ lời của chàng. Tề Anh nhìn dáng
nàng quỳ nơi đất, tay gõ nhẹ mặt bàn, trong lòng đã nghĩ đến chuyện
khác. Chàng nhớ lại ngày mồng một theo phụ mẫu vào cung chúc Tết, vừa
hồi phủ chưa bao lâu thì hạ nhân vào báo có một lão giả tới gặp, không
đuổi đi được, còn đưa một tờ giấy, nói nhị công tử nhìn thấy tất sẽ gặp.
Tề Anh mở giấy ra, chỉ thấy dòng chữ: “Bắn rụng cầm điểu nơi bờ Giang –
Thẩm.” Hạ nhân thấy chàng nhìn dòng chữ mà trầm ngâm, quả nhiên sai
người mời lão nhân vào, còn đuổi hết người khác ra ngoài. Người nọ dung
mạo bình thường, y phục cũng có phần rách rưới, nhưng vào gặp Tề Anh lại
không hề sợ hãi, chỉ lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ, trình lên
trước mặt chàng. Tề Anh mở ra xem, thấy bên trong đầy giấy tờ nhà đất,
ngân phiếu, thậm chí còn có cả giấy sở hữu muối và trà giá trị đến mức
khiến chính chàng vốn xuất thân thế gia cũng phải kinh ngạc. Một chiếc
hộp gỗ nho nhỏ, có thể mua được cả Kiến Khang cũng không ngoa. Chàng
nhíu mày: “Đây là…?” Lão nhân hành lễ, đáp: “Mạo muội quấy rầy, mong
công tử chớ trách. Tiểu nhân là người cũ của Thẩm tướng gia, được ngài
ủy thác, nhất định phải đích thân giao vật này cho công tử.” Tề Anh đẩy
hộp trở lại: “Các hạ nhầm rồi. Mấy ngày trước ta đã được người của Thẩm
tướng chuyển giao một hộp gỗ, trong đó cũng là ngân phiếu, chỉ là số
lượng không lớn đến vậy.” Lời này là thật, khi ấy vào pháp ngục thăm
Thẩm Khiêm, vài hôm sau có người giao đến một hộp, cũng là chút ngân
phiếu cùng khế ước đất đai. Chàng vốn không ham của, nhưng Thẩm Khiêm
khăng khăng, nên miễn cưỡng nhận lấy. Không ngờ hôm nay lại có người đem
đến thêm một hộp nữa, mà số lượng gấp mười lần. Lão giả thấy chàng đẩy
trả như vậy, trong mắt hiện lên tia kính phục, lại hành lễ nói: “Trước
kia là vật cảm tạ công tử hộ tống phu nhân cùng tiểu thư xuôi bắc tới
Lang Gia. Nhưng Thẩm tướng từ lâu đã lo liệu hậu sự, e nương gia của phu
nhân không chấp nhận nên mới chuẩn bị riêng hộp này giao phó tiểu nhân,
nếu tiểu thư quay lại Kiến Khang mà lại được công tử ra tay tương trợ
thì hộp này phải dâng lên.” Tề Anh không nói gì. Chàng không ngờ một
người như Thẩm Khiêm lại vì ngoại thất và nhi nữ riêng mà tính toán chu
toàn đến vậy. Ngay cả gia tộc bị tịch biên diệt tộc vẫn có thể để lại
được số tài sản khổng lồ. Nếu không nhờ chàng cứu Thẩm Tây Linh hôm
trước, e rằng chiếc hộp này đã bị đốt bỏ. Đây là gì? Một ván cược Thẩm
Khiêm dành cho chàng? Tề Anh trong lòng không thoải mái, trầm giọng hỏi:
“Thẩm tướng có ý gì?” Lão giả đáp: “Phu nhân và tiểu thư là tâm can cả
đời của ngài ấy. Giờ phu nhân đã qua đời, chỉ còn mong tiểu thư bình
an.” Tề Anh cau mày: “Thẩm tướng muốn dùng tiền đổi lấy việc ta thu nhận
nhi nữ của ông ấy?” “Không phải” lão giả nghiêm túc nói. “Nếu ngài có ý
ấy, thì đã đưa hộp này từ lâu, đâu cần đợi đến bây giờ.” Quả thật vậy.
Thẩm Khiêm không dùng tiền mua lấy sự bảo hộ, bởi ông biết tiền không
thể mua được sự an ổn vĩnh viễn. Thẩm Khiêm không hoàn toàn tin tưởng
chàng, chỉ khi thấy chàng thật sự ra tay cứu giúp thì mới để người mang
hộp tới. Tề Anh lại hỏi: “Nếu thật muốn bảo hộ, sao không trực tiếp giao
tài sản cho nhi nữ của ông?” Lão giả cười khẽ, đáp: “Phú quý trên đời,
không có quyền thì không thể giữ. Tiểu thư giờ chỉ là tiểu cô nương nhỏ
bé, tiền bạc chỉ chuốc lấy họa. Tướng gia từng nói, nhị công tử có lòng
giữ chính đạo, tương lai tất sẽ là người nắm quyền lớn nhất Giang Tả.
Chỉ người như công tử, mới có thể bảo vệ tiểu thư cả đời.” Tề Anh im
lặng một hồi, sau đó khẽ cười: “Nếu ông ấy nhìn lầm thì sao?” “Vậy thì
nhận thua.” Lão giả lại nói. “Tâm nguyện thất bại, cũng chỉ đành cam
chịu.” “Nếu đêm đó ta không giữ nàng lại?” “Thì hộp này…” Lão giả bình
thản nói: “Chỉ đành đốt sạch tan thành tro bụi.” Tề Anh khép mắt, khẽ
thở dài một hơi, trong lòng như nặng ngàn cân, lần đầu tiên thật sự
nghiêm túc suy xét về con người Thẩm Khiêm. Khi ban đầu, chàng chỉ cho
rằng vị Kế tướng kia bất quá cũng chỉ là hạng yếu nhược vô năng. Trong
các đại thế gia, nơi nào chẳng che giấu nhơ uế, Tề, Thẩm, Phó, Hàn, gia
tộc nào dám vỗ ngực tự xưng mình thanh bạch? Duy có đám con cháu Thẩm
gia là phóng túng ngông cuồng nhất, xét đến cùng cũng là vì gia chủ bất
lực, đức hạnh không xứng địa vị, hại mình hại người mà thôi. Thế nhưng
chỉ một lần chạm mặt vội vàng nơi ngục thất Tề Anh đã lập tức hiểu ra,
Thẩm Khiêm là người có tâm cơ sâu tựa vực thẳm. Thế cục Đại Lương hôm
nay, ông nhìn thấu như lòng bàn tay, còn những kẻ trong thế gia bao gồm
cả phụ thân chàng là Tề Chương, e rằng vẫn còn đang chìm đắm trong giấc
mộng. Thẩm Khiêm không chỉ nhìn rõ đại cục, mà còn nhìn thấu cả chàng,
Tề Kính Thần. Mà không chỉ nhìn thấu, ông còn dám đặt cược vào chàng.
Người như thế, nếu năm xưa đem trọn tâm trí dốc vào chốn triều đình
quyền mưu, e rằng Thẩm gia đã chẳng rơi vào cảnh người chết oan uổng,
thiên hạ chê cười. Nhưng ông lại chẳng màng tới những điều đó, tâm niệm
duy nhất chỉ hướng về thê tử và con thơ. Nghĩ đến đây, Tề Anh lại cúi
mắt nhìn thiếu nữ đang quỳ dưới chân mình, Thẩm Tây Linh. Thẩm Khiêm đã
dạy nàng rất tốt. Tuy không lớn lên trong khuôn phép thế gia, nhưng lễ
nghi chu toàn, điều đáng quý hơn là tâm tính vững vàng, biết chừng mực
và hiểu nhân tình, không quá tính toán, cũng không ôm mộng hão huyền.
Nàng rất tốt, mà nếu không phải vì nàng tốt đến thế, chàng đã chẳng dấy
lòng trắc ẩn. Khoảng trầm mặc kéo dài, Tề Anh không nói một lời. Thẩm
Tây Linh cúi đầu, không rõ chàng đang nghĩ gì. Sự yên lặng ấy khiến lòng
nàng bất an, nhưng cũng chẳng dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt đối phương, chỉ
lặng lẽ cam chịu. Không biết đã qua bao lâu, trong tầm mắt hạn hẹp của
nàng bỗng xuất hiện một bàn tay thon dài, sạch sẽ, khớp xương rõ ràng,
cùng với tiếng nói trầm thấp vang lên: “Đứng dậy rồi nói.” Giọng Tề Anh
nhẹ nhàng, tựa hồ mang theo chút thở dài. Thẩm Tây Linh mím môi, do dự
một thoáng rồi mới khẽ đặt tay mình vào tay chàng, thuận theo lực kéo mà
đứng dậy. Dưới ánh nến, nàng thấy rõ dung nhan chàng, lông mày giãn nhẹ,
đường nét tuấn mỹ, tựa như thần tiên nơi lầu son gác ngọc. Tề Anh liếc
nhìn nàng một cái. Thiếu nữ lặng lẽ dõi theo, trông như con mèo nhỏ
ngoan ngoãn khiến người chẳng nỡ lạnh lòng. Chàng lại không nhịn được mà
thở dài: “Nếu từ nay ngươi rời khỏi ta, định sẽ đi đâu? Tiểu viện nơi
trước kia ngươi và lệnh tôn ở đã không thể quay về được nữa, điểm này
ngươi có từng nghĩ đến chưa?” Thẩm Tây Linh khựng người, rồi như bừng
tỉnh. Nàng chưa từng nghĩ đến. Nàng vốn định sau khi rời khỏi Phong Hà
Uyển thì sẽ về lại nơi cũ. Thế nhưng lời Tề Anh vừa nói khiến nàng sực
nhớ lại là nơi ấy đã không thể trở về. Dù không biết Tề Anh dùng cách
nào để cứu nàng cùng mẫu thân khỏi ngục, nhưng nàng hiện giờ rõ ràng đã
là kẻ bỏ trốn. Quay lại nơi cũ chẳng khác nào tự lộ thân phận, chui đầu
vào rọ. Tề Anh thấy nàng ngẩn ngơ thì hiểu ngay, nàng quả thực chưa nghĩ
đến chuyện đó. Chàng im lặng giây lát rồi hỏi: “Nơi ấy không về được,
ngươi định tính sao?” Tính sao? Thẩm Tây Linh suy nghĩ một lúc. Phụ mẫu
đều mất, tộc phụ tuyệt diệt, tộc mẫu lạnh nhạt… đột nhiên nàng cảm thấy
trời đất bao la, mà chẳng có chốn dung thân. Nàng lặng lẽ cúi đầu, trong
mắt hiện lên vẻ mờ mịt. Ngay khi ấy, nàng nghe thấy Tề Anh hỏi: “Ngươi…
vẫn muốn quay về Lang Gia chứ?” Thẩm Tây Linh khẽ cắn môi. Trong lòng
bất chợt hiện lên những lời nhục mạ, giễu cợt mà cữu cữu và cữu phụ đã
từng dành cho mẫu thân nàng. Ngón tay nàng siết chặt lại. “Hay là…”
giọng Tề Anh mang theo chút do dự “…muốn ở lại nơi này?” Thẩm Tây Linh
ngẩng đầu nhìn chàng, kinh ngạc. Gương mặt Tề Anh thoáng chút không được
tự nhiên, lần đầu tiên nàng thấy vẻ thất thố như vậy nơi người luôn cao
quý trầm tĩnh ấy. Chàng ho nhẹ một tiếng, rồi nói tiếp: “Vụ án của Thẩm
gia vẫn chưa kết thúc. Dù có kết thúc, nếu người khác phát hiện ngươi là
nhi nữ của Kế tướng, lúc nào cũng có thể vạ lây. Nếu ngươi không muốn về
Lang Gia, lại muốn ở lại Kiến Khang, vậy thì ngươi sẽ mất tự do. Không
thể rời xa ta, chỉ có thể ở nơi ta cho phép ngươi ở, nếu như vậy ngươi
vẫn muốn ở lại đây sao?” Thẩm Tây Linh ngẩn người, trong đầu trống rỗng.
Chỉ thấy trong đôi mắt phượng sâu thẳm kia của chàng, như có cả dãy núi
non kéo dài, rộng lớn và vững chãi. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng bỗng
thấy lòng mình an ổn hiếm hoi. Rồi nàng nghe thấy chính mình khẽ đáp:
“Nguyện ý.” Mũi bỗng cay xè, nàng nghẹn ngào nói: “… Ta nguyện ý.” Tề
Anh thấy mắt nàng đã hoe đỏ, nhưng vẫn cố kiềm chế không để nước mắt rơi
xuống, trong lòng lại dâng lên một tầng thương xót khó hiểu. Chàng bỗng
có cảm giác mơ hồ rằng bản thân đã bị Thẩm tướng tính kế. Vốn tưởng chỉ
là thuận tay giúp đỡ, ai dè giờ đây lại như thể phải lo cho nhi nữ nhà
người ta cả đời, quả thực là… một khi lên thuyền cướp, muốn xuống cũng
không dễ. Tề Anh định nói mấy câu an ủi nàng, nhưng thân là danh sĩ trứ
danh đất Giang Tả, chàng lại chẳng mấy có thiên phú trong việc an ủi
người khác. Thấy nàng mắt đỏ hoe, chàng ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng chỉ
như một trưởng bối, nhẹ nhàng vỗ vai nàng, nói một câu: “Ừm, vậy thì… ở
lại.” Ngoài Vong Thất, ánh trăng cao treo vằng vặc. Bạch Tùng ôm kiếm,
tựa người vào lan can nơi bậc thềm, bất chợt bật cười. Thanh Trúc đứng
phía đối diện không nhịn được liếc sang, hỏi: “Huynh cười gì?” Bạch Tùng
nhún vai. Thanh Trúc liếc thấy tai hắn khẽ động, hừ một tiếng, nói:
“Huynh tai thính thì giỏi rồi, cũng đâu cần suốt ngày áp tai nghe trộm
chuyện công tử?” Bạch Tùng liếc hắn một cái, không đáp. Thanh Trúc lại
hừ nhẹ: “Nhìn bộ dạng huynh như thế, chắc hẳn công tử đã để cô nương ấy
ở lại rồi. Huynh nâng niu cô nương ấy như thế, rốt cuộc là vì cớ gì?”
Bạch Tùng ngửa đầu nhìn trăng, đáp: “Làm việc tốt, không được sao?”
Thanh Trúc lại cười lạnh: “Tính tình công tử thế nào, ta với huynh đều
biết rõ, người vốn lãnh đạm, tâm tính cứng rắn. Giờ có thể vì một lúc
mềm lòng mà sinh lòng thương tiếc, nhưng liệu được bao lâu? Huynh định
che chở cô nương ấy cả đời chắc?” Bạch Tùng lại động tai, dường như vừa
nghe thêm gì đó trong phòng. Hắn lại nhún vai, chậm rãi nói: “Đường còn
dài lắm, cứ xem tạo hóa khiến nàng ra sao thôi.”