Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 26 - Đổi tên (1)
Chương 26: Đổi tên (1)
Gần đây, ngày tháng của Triệu Dao trôi qua chẳng mấy dễ chịu. Một là bởi
đã lâu nàng chưa được trò chuyện cùng nhị ca. Đêm Trừ Tịch hôm đó, nhị
ca ra ngoài rất lâu, đến khi trở về thì nàng đã ngủ say, cuối cùng vẫn
không thể thực hiện lời hẹn cùng nhau thức qua năm mới. Mồng một, mồng
hai, mồng ba, liền ba ngày nhị ca hiếm khi về phủ, dẫu có trở lại cũng
chỉ đóng cửa ẩn mình trong thư phòng, khiến nàng mãi chẳng tìm được cơ
hội gặp mặt. Hai là vì phụ thân Triệu Nhuận đã quay về Kiến Khang. Việc
này vốn là điều đáng mừng, phụ thân ra làm quan bên ngoài đã nhiều năm,
nay nhờ cữu cữu nâng đỡ mới được triệu hồi về kinh nhậm chức. Nhưng cũng
bởi thế, nàng và mẫu thân phải rời khỏi phủ Tề gia. Việc dọn nhà chẳng
vướng víu gì, vốn dĩ hai mẫu tử nàng đến Tề gia cũng chỉ là trú tạm,
hành trang đơn sơ, thế nên đến mồng tám mọi việc đã thu xếp ổn thỏa.
Ngày mồng tám, phụ thân Triệu Nhuận đích thân tới Tề phủ đón thê nữ,
cũng nhân đó đến bái kiến thượng quan kiêm cữu cữu ruột là Tề Chương.
Triệu Dao cùng mẫu thân đợi trong phòng, trong lòng biết rõ chỉ chờ phụ
thân bước ra từ thư phòng của cữu cữu là cả nhà sẽ phải chuyển về Triệu
phủ, nghĩ vậy nàng chẳng tránh khỏi ủ rũ, mặt mày âm trầm. Đúng lúc ấy,
nha hoàn vào bẩm: “Tứ công tử Tề Lạc tới, muốn gặp tiểu thư để từ biệt.”
Triệu Dao nhớ lại lời mẫu thân từng căn dặn, phải giữ khoảng cách với Tề
Lạc nên toan sai nha hoàn tìm cớ khéo léo từ chối. Nào ngờ mẫu thân lại
nói: “Tứ công tử đến rồi? Mau mời vào.” Nha hoàn vâng lời lui xuống.
Triệu Dao kinh ngạc nhìn mẫu thân: “Mẫu thân, người chẳng phải đã nói…”
Còn chưa dứt lời thì Tề Lạc đã theo nha hoàn bước vào, nàng cũng đành
nuốt thắc mắc vào lòng. Tề Lạc thi lễ với cô mẫu, Triệu thị mỉm cười mời
ngồi, nói: “Kính Khang đến rồi à? Vừa nãy Dao Nhi còn nhắc con, nói là
quyến luyến không nỡ xa các ca ca.” Triệu Dao khựng lại, chẳng hiểu mẫu
thân vì sao đột nhiên bịa chuyện, trong lòng ngờ vực, lại thấy mẫu thân
đưa mắt ra hiệu, nàng đành mơ hồ phối hợp, biểu lộ vẻ mặt luyến tiếc u
buồn. Tề Lạc lòng đầy thương xót, cũng không nỡ để muội muội rời đi
nhưng giờ đây cũng chỉ có thể an ủi: “Thật ra cũng không sao, chúng ta
đều ở Kiến Khang, Triệu phủ lại chẳng xa, sau này ta thường tới thăm
muội là được.” Triệu thị mỉm cười tiếp lời: “Kính Khang từ nhỏ đã là
người trọng tình nghĩa, khó trách Dao Nhi thân thiết với con nhất.” Nghe
thế, Tề Lạc vui ra mặt, đỏ mặt gãi đầu. Lại nghe Triệu thị cười nói:
“Chỉ tiếc là nay mỗi người mỗi việc, Dao Nhi mấy hôm trước còn than thở,
nhớ những năm tháng cùng bốn ca ca chơi đùa. Chẳng như bây giờ, Kính
Nguyên và Kính Thần đều đang làm việc trong triều, đâu còn lúc nào rảnh
rỗi như xưa.” Triệu Dao nghe đến đây mới hiểu được dụng ý của mẫu thân,
vội tiếp lời: “Đúng là như vậy, mấy hôm nay con chỉ ở lại mấy ngày mà
cũng chưa gặp đại ca và nhị ca được mấy lần. Về phủ rồi e là càng khó
gặp hơn nữa.” Tề Lạc thấy muội muội mặt mày ủ rũ, trong lòng càng thêm
xót xa, nghĩ một lát rồi nói: “Đại ca và nhị ca đúng là bận rộn. Đại ca
thì đỡ hơn đôi chút, còn nhị ca hiện đang nhận việc ở Khu Mật Viện, nơi
ấy chẳng khác nào hang hùm đầm rồng, tất nhiên là cực nhọc vô cùng.
Huống hồ nhị ca lại thích ở bên biệt viện, dạo gần đây càng hay ở lại
nơi đó, đến ta còn chẳng mấy khi gặp được.” Triệu thị than rằng: “Kính
Nguyên và Kính Thần cũng thật vất vả, dù sao thì ngày lễ ngày Tết, triều
đình cũng nên để người ta được nghỉ ngơi chút mới phải.” Bà cười khẽ,
lại nói: “Nhắc mới nhớ, phủ bên của Kính Thần ta vẫn chưa từng thấy qua,
chẳng rõ là nơi thế nào mà khiến nó mê mẩn đến vậy?” Những lời này vòng
vo uẩn khúc, song kẻ thông minh như Tề Lạc lập tức hiểu ý nghe được
“ngày lễ Tết” là thời điểm, lại bắt được “phủ bên” là địa điểm, hắn chợt
mắt sáng rỡ: “Ta có một chủ ý! Mấy hôm nữa là Tết Nguyên Tiêu, buổi tối
ta sẽ mời mấy huynh đệ cùng đi ngắm đèn. Còn ban ngày, nếu cô mẫu cô phụ
rảnh rỗi thì có thể đưa Dao Nhi đến Phong Hà Uyển dạo chơi. Mọi người
cùng nhau sum họp, chẳng phải rất vui sao.” Một câu này khiến cả Triệu
thị lẫn Triệu Dao đều vui vẻ hẳn lên. Triệu thị cười rạng rỡ, chỉ bảo:
“Vậy cũng tốt, chỉ là e làm phiền Kính Thần…” Tề Lạc vội đáp: “Nhị ca
đâu phải người hẹp hòi như vậy! Cô mẫu lo xa rồi.” Triệu thị mỉm cười
gật đầu: “Vậy thì thật tốt. Dao Nhi, còn không mau cảm ơn tứ ca con đi?”
Triệu Dao hân hoan trong lòng, nghĩ tới Tết Nguyên Tiêu sắp tới sẽ được
ở cạnh nhị ca cả một ngày, lòng vui mừng chẳng tả xiết. Bấy giờ nhìn Tề
Lạc vốn hay lắm lời ồn ào cũng thấy thuận mắt hơn nhiều, nàng liền dịu
dàng cúi đầu nói: “Đa tạ tứ ca.” Tề Lạc nhìn nụ cười rực rỡ như hoa nở
của muội muội, không hiểu vì sao tim lại đập loạn nhịp. Mặt hơi nóng
lên, hắn gãi đầu lắp bắp: “Không… không có gì.” Triệu thị mỉm cười nhìn
hắn, chậm rãi nâng chén trà bên cạnh nhấp một ngụm. Từ mồng ba trở đi,
Tề Anh rất ít khi về ở trong phủ, phần lớn do công vụ tại Khu Mật Viện
chất chồng, nhiều đêm xử lý quá khuya đành ngủ lại quan thự, đôi khi thì
trở về Phong Hà Uyển. Gần đây chàng thường xuyên quay lại Phong Hà Uyển,
nhưng vì đi sớm về khuya nên cũng ít khi chạm mặt với Thẩm Tây Linh.
Bệnh tình của nàng giờ đã gần khỏi hẳn, việc tiếp tục để Kỳ Sương chăm
sóc đã trở nên bất tiện. Vì thế, nàng tự chủ động bảo Kỳ Sương không cần
tiếp tục hầu hạ nữa, bắt đầu tự mình xoay sở trong viện. Thế nhưng, thân
phận của nàng trong Phong Hà Uyển lại trở nên vô cùng lúng túng. Dù Tề
Anh đã để nàng ở lại, nhưng lại chưa từng căn dặn nàng nên làm gì. Thẩm
Tây Linh muốn làm một tỳ nữ bình thường trong viện, một là để báo đáp
phần nào ân tình của Tề Anh, hai là để bản thân có việc mà làm. Thế
nhưng Tề Anh chưa từng thông báo gì với gia nhân trong viện về thân phận
hay chức trách của nàng, bởi vậy chẳng ai dám để nàng làm việc gì cả,
khiến nàng cảm thấy mình như người thừa. Kỳ thực, ngay cả Tề Anh cũng
chưa nghĩ xong nên sắp xếp nàng thế nào. Tuy chàng đã giữ lại nàng,
nhưng sự việc lại không hề đơn giản. Thứ nhất, nàng là nhi nữ của Thẩm
Khiêm. Trong khi triều cục hiện nay đang rung chuyển, vụ án Thẩm gia vẫn
chưa có kết luận, Thẩm Tây Linh lại từng vô tình bị tứ hoàng tử Tiêu Tử
Hành nhìn thấy. Nếu có ai từ đó phát hiện ra thân thế của nàng, không
chỉ nàng, mà cả Tề Anh cũng sẽ bị cuốn vào vạ lây. Thứ hai, việc chàng
che chở Thẩm Tây Linh không chỉ là giấu thiên hạ, mà còn phải giấu cả
người trong nhà nhất là phụ thân chàng, Tề Chương. Phụ thân chàng xem
trọng gia tộc hơn tất thảy, nếu biết chàng giữa lúc quốc nạn còn chứa
chấp nhi nữ của Thẩm gia, hẳn sẽ nổi giận không cho phép. Khi ấy nếu bị
ép buộc đuổi nàng đi, e là chàng cũng chẳng có cách nào cứu vãn. Thứ ba,
Thẩm Tây Linh là một cô nương, không phải mèo không phải chó. Chàng đã
thu nhận nàng thì phải chịu trách nhiệm. Nhưng bản thân chàng vừa mới
làm lễ trưởng thành chẳng bao lâu, chưa từng nuôi trẻ nhỏ, càng đừng nói
đến việc dưỡng dạy một tiểu cô nương. Trong thế hệ của chàng, Tề gia chỉ
có nam tử, chưa từng có ai là nữ tử, chàng căn bản không biết nên chăm
sóc một người như nàng ra sao… Tất cả những ràng buộc trùng trùng điệp
điệp ấy rối như mớ tơ vò, khiến Tề Anh nhất thời cũng không thể định
đoạt được nên sắp xếp cho Thẩm Tây Linh ra sao. Chàng không thể che giấu
nàng cả đời. Đừng nói là người ngoài, chỉ riêng phụ thân chàng cũng khó
mà không sinh nghi. Tề Anh suy đi nghĩ lại suốt mấy ngày, cuối cùng vẫn
cảm thấy chỉ có thể tạm thời tạo cho Thẩm Tây Linh một thân phận giả.
Năm ngoái, sau đại bại ở Thạch Thành, Lương đế thân ban thánh chỉ, điều
chàng vào Khu Mật Viện, bổ nhiệm làm Phó Sử. Tin này truyền tới Bắc
Nguỵ, ngay lập tức bên ấy phái thích khách ám sát. Khi đó, bên cạnh Tề
Anh có một vị hạ quan tên Phương Dục Khải, vừa từ Ba Quận điều đến Kiến
Khang nhậm chức tại Khu Mật viện, trùng hợp thay đã vì chàng đỡ một
kiếm, lưỡi kiếm xuyên thấu ngực, chết ngay tại chỗ. Kỳ thực, nếu lúc ấy
Phương đại nhân không ra tay thì Bạch Tùng cũng có thể hóa giải đòn ấy.
Thế nhưng, ông đã ra tay, Tề Anh cũng ghi nhớ trong lòng, bên ngoài liền
nói bản thân chịu ơn cứu mạng của Phương đại nhân. Do mang danh chịu ân
cứu mạng, Tề Anh cũng có lòng muốn chiếu cố thân quyến của người đã
khuất. Nhưng sau khi phái người dò hỏi mới biết, Phương đại nhân xuất
thân hàn môn, gia quyến đều ở tận Ba Quận, mẫu thân tuổi đã cao không
thể dời bước đường xa, thê tử vì thống khổ trước cái chết của trượng phu
nên đã hạ độc bằng thạch tín vào cơm canh, bản thân mất mạng tại chỗ,
nhi nữ Phương Quân vì liều lượng ít nên may mắn được cứu, song từ đó hôn
mê bất tỉnh, như cái xác không hồn, mãi không tỉnh lại. Mẫu thân Phương
đại nhân cũng vì đau đớn quá độ mà đột quỵ qua đời. Tề Anh khi ấy liền
lập tức phái người đến Ba Quận trông nom Phương Quân. Nay lại âm thầm
dụng chút thủ đoạn, dùng thân phận của nàng đổi cho Thẩm Tây Linh, nhờ
đó mà nàng có thể đường hoàng mang thân phận Phương Quân, nhi nữ liệt sĩ
mà sinh sống tại Kiến Khang. Nếu sau này phụ thân chàng biết chàng cưu
mang nàng thì với mối liên hệ từ Phương Dục Khải, cũng tạm coi là có thể
lấy lý lẽ ứng đối. Sự tình an bài đâu vào đấy, trong lòng Tề Anh mới tạm
thở phào nhẹ nhõm. Chàng ngẫm nghĩ, liền viết một phong thư nhỏ trong
nha môn, sai người đưa đến Phong Hà Uyển, báo rằng tối nay hắn sẽ về có
chuyện cần gặp nàng nói rõ. Sau khi để lại tờ giấy ấy, Tề Anh lại tiếp
tục cùng mười hai ty của Khu Mật Viện nghị sự. Không lâu sau, cung trung
truyền chỉ nói Lương đế triệu Tề Anh vào cung diện thánh. Chàng cau mày,
dặn dò các việc trong quan thự rồi theo nội thị nhập cung. Thẩm Tây Linh
nhận được mảnh giấy Tề Anh gửi tới vào giờ mùi. Hôm nay là rằm tháng
giêng, lần gần nhất nàng gặp chàng là ngày mồng ba, tính đến nay đã
nhiều ngày chưa mặt gặp mặt. Dù dạo gần đây Tề Anh có đôi lần ở lại
Phong Hà Uyển, song nàng vẫn chưa lần nào gặp được chàng. Cảm giác của
Thẩm Tây Linh dành cho Tề Anh hiện giờ vô cùng vi diệu. Nàng vừa sợ gặp
chàng, lại vừa mong chờ được thấy chàng. Trong lòng tựa như cuộn chỉ bị
rối càng gỡ càng loạn, khiến ngay chính nàng cũng mờ mịt chẳng hiểu nổi
bản thân. Trong tay nàng là mảnh giấy nhỏ chàng sai người đưa đến, nét
mực tựa hồ vẫn chưa hoàn toàn khô, dường như còn phảng phất khí tức khi
người ấy viết ra, khiến nàng bỗng sinh ra cảm giác rất lạ lùng. Thẩm Tây
Linh chợt nhớ thuở nhỏ từng được phụ thân dạy học chữ, khi ấy đã từng
tập viết mô phỏng nét chữ của Tề gia nhị công tử. Khi đó, ba chữ ‘Tề
Kính Thần’ chỉ là cái tên xa lạ trong lời phụ thân, chẳng ngờ nay lại
trở thành người duy nhất cho nàng chốn dung thân. Nàng nâng mảnh giấy
nhỏ, ngắm nghía hồi lâu. Rõ ràng chỉ có mấy chữ đơn giản, vậy mà nàng đã
nhìn suốt nửa canh giờ, cuối cùng không nhịn được, còn đem bút mực ra,
lặng lẽ chép lại. Chữ nàng mô phỏng được sáu bảy phần, dẫu không thể
sánh với nét bút tung bay như mây nước của Tề Anh nhưng khung cốt đã có.
Năm xưa nền móng học hành của nàng không tồi, tuy sau này không còn tiếp
tục học theo phong cách viết của Tề nhị công tử, nhưng trong nét bút vẫn
ẩn ẩn mang theo chút thần thái của chàng. Thẩm Tây Linh ngắm nghía chữ
mình viết, cảm thấy vẫn chưa vừa ý, song đến cuối giờ thân thì không dám
luyện nữa. Nàng thay y phục gọn gàng, sửa sang tóc tai cẩn thận, sớm chờ
sẵn trước cửa Vong Thất. Trong giấy Tề Anh không nói rõ sẽ về lúc nào,
nhưng nàng vẫn muốn đợi sớm một chút, miễn để lỡ thời khắc. Thẩm Tây
Linh đợi từ giờ thân đến giờ dậu, từ giờ dậu sang giờ tuất, lại từ giờ
tuất sang tận giờ hợi. Mắt nhìn trời Phong Hà Uyển từ ráng chiều đỏ rực
chuyển thành đêm tối đầy sao, nhưng Tề Anh vẫn chưa trở về. *Đại để là
em bé chúng mình chờ anh từ 5 giờ chiều tới tận 11 giờ đêm ha.