Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 3 - Phía sau bức bình phong
Chương 3: Phía sau bức bình phong
Xe ngựa lăn bánh chậm rãi, Quốc Công khởi hành. Cố Cư Hàn liếc nhìn Thẩm
Tây Linh đang ngồi trong xe, nàng ôm lò sưởi nhỏ co mình lại nơi góc xe,
sắc mặt đã khá hơn khi còn ở sân kích cúc. Đúng giờ dùng bữa tối, hắn
vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ xe, đúng lúc ngang qua Di Lâu bèn quay đầu
lại, mỉm cười hỏi nàng: “Dạo trước nàng chẳng phải nói muốn ăn bánh ở Di
Lâu sao? Hôm nay có muốn xuống thử một chút không?” Thẩm Tây Linh mím
môi, ghé đầu nhìn qua khe rèm mà hắn vừa vén lên, thấy trước cửa Di Lâu
treo đèn lồng đỏ tươi, bất giác nhớ đến hương vị thơm dẻo của bánh nơi
ấy. Nàng hơi lưỡng lự: “Nếu bị người ta phát hiện ta vừa nói không khỏe
mà tránh mặt, giờ lại theo ngài đến Di Lâu ăn bánh… có phải sẽ không ổn
lắm không?” Cố Cư Hàn đã sớm bảo phu xe dừng lại. Di Lâu là tiệm nổi
danh khắp Thượng Kinh, từ lâu đã được giới quý tộc yêu thích. Bánh ở đây
lại càng nổi tiếng, hương vị loại nào cũng tinh tế đặc sắc, trở thành
một điểm nhấn riêng biệt. Bài trí trong lầu thanh nhã, lầu một là đại
sảnh, lầu ba là nhã gian, còn lầu hai được chia thành từng gian riêng
biệt, dùng rèm lụa và bình phong ngăn cách, vừa tránh làm phiền lẫn
nhau, lại có thể từ trên cao trông xuống tầng một, luôn là vị trí được
ưa chuộng nhất. Dù không phải lễ Tết, muốn đặt được một chỗ ở lầu hai
cũng không dễ. Thế nhưng, gian tốt nhất ở tầng hai lại quanh năm để
trống, chỉ thi thoảng mới có người ghé dùng. Về sau thực khách mới biết,
chỗ đó vốn dành riêng cho phủ Yến Quốc Công. Chẳng phải vì lý do gì đặc
biệt, chỉ là… Di Lâu này, vốn chính là sản nghiệp của Yến Quốc Công phu
nhân. Hôm nay Thẩm Tây Linh gọi bánh táo đỏ, vừa đưa vào miệng, hương
táo lan tỏa, nhân nóng hổi quyện cùng lớp vỏ mềm xốp, thơm dẻo vô cùng.
Cố Cư Hàn nhìn dáng vẻ nàng ăn bánh, tâm tình bỗng nhẹ nhõm hẳn. Những
phiền muộn âm ỉ trong lòng từ sáng đến giờ như tan biến sạch. Hắn rót
thêm cho nàng chút rượu trái cây, nói: “Đừng chỉ ăn bánh, ngay cả hoàng
hậu cũng nhìn ra nàng gầy đi rồi. Lát nữa phải ăn nhiều một chút.” Thẩm
Tây Linh gật đầu vâng dạ, nhưng đợi đến khi món ăn thực sự dọn lên, nàng
cũng chỉ động vài đũa, rồi không ăn nữa. Cố Cư Hàn khuyên nàng rất lâu,
nhưng nàng vốn là người khó bị thuyết phục, nhất là trong chuyện ăn uống
lại càng chẳng chịu nghe. Nàng chỉ thích đồ ngọt, còn cơm nước đàng
hoàng thì lại chẳng buồn động đũa. Hắn dỗ dành đủ điều, nàng cũng chẳng
chịu ăn thêm một miếng. Nếu khuyên mãi, nàng sẽ viện cớ nói dạ dày không
khỏe, nuốt không vô. Cố Cư Hàn bất đắc dĩ, chỉ đành dịu giọng bảo: “Vậy
nàng ngồi đây ăn cùng ta, chờ lát nữa có chút khẩu vị rồi ăn thêm một
miếng bánh, được không?” Thẩm Tây Linh có chút uể oải, nhưng vẫn khẽ gật
đầu đồng ý. Lúc này Cố Cư Hàn mới bắt đầu dùng bữa. Thẩm Tây Linh chống
cằm, xuyên qua màn lụa và bình phong nhìn xuống đại sảnh dưới lầu. Nơi
đó náo nhiệt tưng bừng, người ra người vào không ngớt. Lầu trong đèn
đuốc sáng rỡ, tuy xuân năm nay về sớm, trời đã ấm, nhưng Di Lâu vẫn đốt
địa long, trong phòng ấm áp vô cùng. Nàng nhìn một hồi, bỗng nhẹ giọng
hỏi: “Ngài nói xem, hôm nay… vì sao ngài ấy không tới?” Tay cầm đũa của
Cố Cư Hàn hơi khựng lại, trầm mặc một lát, rồi gắp thêm một miếng cá,
đáp: “Chẳng phải nói hắn bị nhiễm phong hàn sao?” Thẩm Tây Linh khẽ “ừ”
một tiếng, lại hỏi: “Vậy… có nặng lắm không?” “Không biết.” Cố Cư Hàn
đáp bình thản. “Nếu nàng muốn biết, ta có thể sai người đến biệt viện
hỏi thử.” Thẩm Tây Linh mím môi, nhẹ giọng: “Thôi… thôi vậy.” Dừng một
lát, nàng ngẩng đầu nhìn hắn, lại nhẹ nhàng nói: “Chỉ là, nếu sau này
ngài gặp được ngài ấy…” Lời còn chưa dứt, nàng đã thôi không nói nữa. Cố
Cư Hàn đặt đũa xuống, Thẩm Tây Linh ngồi thẳng người nhìn sang. Hắn ôn
hòa nhìn lại nàng, dịu giọng nói: “Tây Linh, nàng không cần như vậy.
Chuyện của hắn, ta tự nhiên sẽ để tâm thay nàng.” Thẩm Tây Linh chớp
chớp mắt, khẽ mỉm cười, gắp cho hắn ít rau hương xuân. Nàng lại hỏi:
“Hoàng thượng và công chúa, khi nào thì thành hôn?” “Theo lý thì sẽ
nhanh thôi!” Cố Cư Hàn ăn món nàng gắp. “Nhưng công chúa Đại Lương thân
phận tôn quý, hoàng thượng lại coi trọng lần liên hôn này, lễ nghi e là
sẽ khá rườm rà.” Thẩm Tây Linh trầm ngâm chốc lát, nói: “Vậy… hai
tháng?” Cố Cư Hàn liếc nhìn nàng, thoáng do dự rồi nói: “Giờ hắn đã là
Tả tướng của Đại Lương, đích thân đưa công chúa xuất giá vốn đã là không
hợp lễ. Muốn ở lại Bắc Nguỵ thêm hai tháng… e là…” Hắn không nói tiếp
nữa. Thẩm Tây Linh gật đầu, khẽ cười nhạt: “Cũng đúng, nhiều nhất… chắc
cũng chỉ một tháng thôi.” Nàng cúi đầu nhẩm tính, thì thầm: “Đã qua hai
ngày rồi…” Cố Cư Hàn khẽ “ừ”, uống một ngụm trà mát, mắt liếc về phía
gian nhỏ bên cạnh, rồi lại gắp cho nàng một miếng bánh, cười nói: “Nàng
đã hứa là sẽ ăn thêm một miếng bánh đấy.” Thẩm Tây Linh nhìn hắn, lại
nhìn bánh, rồi gắp lên ăn thử một miếng, nhưng gần như chẳng cắn đến
phần nhân. Sau đó, nàng cứ dùng đũa mà chọc chọc miếng bánh mãi. Chọc
đến nỗi cái bánh kia cũng chẳng còn nguyên vẹn gì nữa, cuối cùng nàng
ngẩng đầu nhìn Cố Cư Hàn, mím môi nói: “Ta… ta thấy hơi ngột ngạt, muốn
quay lại xe ngồi trước. Ngài ăn từ từ, ăn xong rồi hãy ra.” Nói đoạn,
nàng đặt đũa xuống, dẫn theo đôi nha hoàn thân cận rời đi rất nhanh, để
lại Cố Cư Hàn ngồi nhìn bóng nàng vội vã rời đi mà chỉ có thể thở dài
bất lực. Tiểu nhị của Di Lâu lên rót thêm trà, vị quốc công trẻ tuổi
khách khí cảm ơn một tiếng, rồi phất tay lui hết người hầu. Hắn nhấp một
ngụm trà, ngồi ngay ngắn tại chỗ, khẽ nâng giọng: “Ngươi đến kinh thành
một chuyến không dễ, nay nàng lại là quan quyến, muốn gặp ngươi càng
không dễ. Mà việc ta xin hoàng thượng mở trận kích cúc ấy… cũng không dễ
dàng, bao nhiêu chuyện khó chồng chất như vậy, thế mà hôm nay ngươi lại
lấy cớ bệnh không đến?” Sau lưng hắn, gian nhỏ kia được ngăn bởi màn lụa
dày và bình phong giấy, chỉ có thể thấy ánh nến mờ mờ phía sau, nếu
không nhìn kỹ, hẳn chẳng ai biết trong đó còn có người. Bên ấy lặng im
thật lâu, mới truyền ra giọng người khẽ đáp: “Chốn đông người, nàng giấu
không được tâm tình.” Cố Cư Hàn khẽ cười, vẫn quay lưng về phía đó, nói:
“Nếu năm năm qua ngươi gửi cho nàng một phong thư, thì có lẽ giờ nàng đã
chẳng đến nỗi giấu không nổi.” Bên kia lại trầm mặc. Ngón tay Cố Cư Hàn
lướt nhẹ vành tách, tâm tình có phần lắng động: “Ngươi sai Hàn Phi Trì
nhắn ta, bảo ta đưa nàng đến Di Lâu lại không để nàng biết là vì ngươi…
Nhưng nếu hôm nay nàng không chịu đến, ngươi sẽ không gặp nàng nữa sao?”
“Tề Kính Thần…” Cố Cư Hàn khẽ thở dài. “Nàng ấy rất nhớ ngươi.” Trong
lầu người đến kẻ đi, náo nhiệt ồn ào, nhưng phía ấy lại tĩnh lặng đến dị
thường. Qua một lúc, đột nhiên truyền đến vài tiếng ho khàn nén lại. Lại
nghe giọng một thiếu niên ở bên trong gọi liên tục: “Công tử.” Một lúc
sau, mới khôi phục yên tĩnh. Cố Cư Hàn có chút kinh ngạc, nghiêng đầu
hỏi: “Ngươi thật sự bị bệnh?” Người kia không trả lời, chỉ nhàn nhạt
nói: “Nàng gầy đi rồi.” Ngón tay Cố Cư Hàn đang miết vành chén chợt
khựng lại, cúi đầu thấp giọng nói: “Từ khi có tin ngươi sẽ đến kinh
thành, nàng liền ăn uống chẳng được bao nhiêu.” Bên kia dường như khẽ
thở dài: “Ngươi đừng quá nuông chiều nàng.” “Ta quản không được.” Cố Cư
Hàn đặt chén trà xuống. “Nếu ngươi lo thì tự đến mà quản.” Bên kia lại
rơi vào trầm mặc. Cố Cư Hàn thở dài, hỏi tiếp: “Ngươi thật sự không định
gặp nàng sao?” Người kia đáp: “Hôm nay đã gặp rồi, còn cần gặp lại làm
chi nữa.” “Nhưng chỉ có ngươi nhìn thấy nàng, còn nàng thì chưa được
nhìn thấy ngươi… Ngươi hiểu rõ tính nàng hơn ta, ngươi biết rõ nàng sẽ
không dễ dàng bỏ cuộc đâu.” Người kia trầm mặc hồi lâu, giọng nói vô
cùng bình thản: “Ôn Nhược, ta không thể gặp nàng nữa.” Cố Cư Hàn cảm
thấy hôm nay mình đã thở ra hết cả một đời uất khí. Hắn nghĩ đến bao
nhiêu bức thư Thẩm Tây Linh vẫn cất kỹ dưới hòm trang sức suốt bao năm,
những bức chưa từng gửi đi, nghĩ đến vẻ mặt bừng sáng của nàng khi nghe
tin người kia sắp tới Thượng Kinh, lại nghĩ đến những ngày gần đây nàng
thầm vui mừng, song lại chẳng thiết ăn uống… Có biết bao lời hắn muốn
nói với người đang ngồi phía sau tấm rèm ấy. Nhưng hắn biết rõ, hắn
khuyên không nổi người kia, cũng như chẳng thể khuyên nổi Thẩm Tây Linh.
Cố Cư Hàn đứng dậy, nói: “Thôi, đây là việc của ngươi, gặp hay không gặp
là do ngươi quyết, nàng còn đang chờ ta ngoài xe ngựa, ta phải đi rồi.”
Người kia khẽ “ừ” một tiếng, coi như từ biệt. Cố Cư Hàn hoàn lễ, đi đến
cửa thì chợt dừng bước, vẫn quay lưng về phía sau, giọng nhàn nhạt vang
lên: “Tề Kính Thần, hôm nay ngươi không gặp nàng… là sợ nàng giấu không
được tâm ý, hay là… sợ chính ngươi không giấu nổi?” Dứt lời, hắn rảo
bước rời khỏi gian phòng. Thẩm Tây Linh ngồi trong xe ngựa chờ rất lâu
mới thấy Cố Cư Hàn trở ra. Khi hắn lên xe, trên tay còn xách theo một
hộp đồ ăn. Nàng thoáng cảm thấy đau đầu, thậm chí có chút thất vọng thở
dài nói: “Ta thực sự không ăn nổi nữa đâu!” Nàng trời sinh dung nhan
diễm lệ, ngay cả khi mang dáng vẻ ủ rũ thế này cũng vẫn toát lên vẻ ngọt
ngào yêu kiều. Cố Cư Hàn nhìn nàng, bất giác bật cười. Sau khi ngồi yên
trong xe, hắn mới nói: “Không phải gì đặc biệt đâu, chỉ là món trứng hấp
thôi.” Hắn mở hộp ra, quả nhiên bên trong là một bát trứng hấp nhỏ nhắn,
màu sắc mềm mại, rắc chút hành xanh, vẫn còn bốc hơi nghi ngút. Thẩm Tây
Linh khẽ động lòng. Nàng từ nhỏ đã thích món trứng hấp, nhất là sau khi
ăn ngọt xong lại càng ưa hơn. Nàng liếc nhìn Cố Cư Hàn, do dự giây lát
rồi đưa tay lấy bát trứng từ hộp ra. Cố Cư Hàn khẽ cười. Hắn nhớ lại khi
vừa xuống lầu, người kia bảo gia nhân đưa hộp thức ăn này cho hắn, rồi
lại nhìn dáng vẻ nàng lúc này, từng muỗng nhỏ nhẹ ăn trứng hấp… trong
lòng bỗng dưng dâng lên trăm mối cảm xúc khó tả. Hắn hỏi: “Sao? Ngon
chứ?” Thẩm Tây Linh chớp mắt, gật đầu, rồi lại hỏi: “Sao ngài lại nghĩ
đến chuyện mang trứng hấp cho ta?” Cố Cư Hàn ho nhẹ một tiếng, đáp: “Lúc
xuống lầu thấy người ta có, nghĩ nàng có lẽ sẽ thích.” Thẩm Tây Linh
cười khúc khích: “Tướng quân bây giờ càng ngày càng đoán chuẩn ý của ta
rồi.” Cố Cư Hàn lại ho nhẹ hai tiếng, ậm ừ mấy câu, rồi quay sang sai
người đánh xe: “Về phủ thôi.” Phủ Yến Quốc Công cách Di Lâu không xa,
chiếm diện tích rộng lớn, lại tọa lạc tại khu vực đắc địa nhất Thượng
Kinh. Đây là sản nghiệp được Cố gia dày công gây dựng qua nhiều đời. Đêm
xuống, ánh đèn trong phủ sáng rực, chiếu rọi một vùng trời, như mãnh hổ
phục địa, uy nghi trấn giữ giữa lòng kinh thành. Khi Cố Cư Hàn đỡ Thẩm
Tây Linh xuống xe, nàng nhìn thấy phủ đệ nguy nga trước mắt, bất giác
cảm thấy tim đập dồn dập. Trong đầu lại hiện lên hình ảnh của những phủ
đệ mà nàng từng quen thuộc, một nơi đã sụp đổ long trời lở đất, còn một
nơi, e là cũng đang chật vật lao đao. Họ cùng nhau bước qua cổng phủ,
ánh trăng dịu dàng trải khắp sân, hai người sóng bước chậm rãi trong
viện, tĩnh lặng mà ấm áp.