Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 35 - Nhập phủ (1)
Chương 35: Nhập phủ (1)
Hôm sau, trời còn chưa sáng, mờ tối tựa sương đêm, giờ Dần vừa điểm thì
Thẩm Tây Linh đã tỉnh dậy. Nàng đêm qua nghe Tề Anh nói hôm nay sẽ đưa
nàng đến Tề phủ liền tức tốc thu xếp hành trang trong đêm. May thay, vật
dụng nàng có chẳng nhiều, một rương nhỏ cũng đủ chứa. Trong rương ấy là
y phục của bản thân, thêm vào đó là hai chiếc đèn hồ ly mới có được hôm
qua và… và chiếc áo choàng lông mà lần đầu gặp Tề Anh chàng đã khoác lên
mình nàng. Nói đến đây, nàng từng mặc qua hai kiện y phục của Tề công
tử, một là chiếc áo choàng lông ấy, hai là đại bào mà hôm nọ khi nàng
ngủ thiếp nơi cửa Vong Thất, chàng đem phủ lên nàng. Đại bào kia sau đó
nàng đã trả lại, còn chiếc áo choàng lông này thì nàng vẫn lặng lẽ giữ
lại. Không phải nàng có tâm tư gì khác, chỉ bởi chiếc áo choàng này từng
phủ lên di thể mẫu thân nàng, nếu đem trả lại thì chẳng tiện chút nào.
Nàng giữ lại, một là để tưởng nhớ mẫu thân, hai là… Chuyện này, là bí
mật sâu kín trong lòng Thẩm Tây Linh, không tiện nói cùng người ngoài.
Đêm qua, nàng dọn dẹp xong xuôi nhưng trằn trọc mãi không yên giấc. Trời
mới hừng sáng, nàng đã thức dậy khoác áo choàng, đứng nơi cửa phòng
mình, dõi nhìn về hướng phòng Tề Anh. Không lâu sau đã thấy chàng xuất
hiện, Thanh Trúc và Bạch Tùng theo hai bên, cả ba người đang đi về phía
cửa lớn. Tề Anh trong ánh sáng mờ ảo của bình minh trông thấy nàng, vẻ
mặt có phần bất ngờ. Chàng chuyển hướng, bước đến gần, trông tiểu cô
nương đã rửa mặt chỉnh tề, thần sắc như sẵn sàng lên đường, chàng khẽ
nhướng mày, hỏi: “Cớ sao ngươi dậy sớm thế?” Thẩm Tây Linh chớp chớp
mắt, nghiêng đầu hỏi lại: “Vâng? Công tử chẳng phải đã nói, hôm nay sẽ
đưa ta đến Tề phủ sao?” Tề anh trầm mặc giây lát, đoạn đáp: “… Nhưng ta
phải vào triều trước đã.” Thẩm Tây Linh: “…” Nàng thật không hề nghĩ tới
điều ấy. Tết Nguyên Tiêu đã qua, năm mới cũng đã điểm, nếu chẳng phải
ngày nghỉ thì Tề Anh hẳn phải vào triều. Thẩm Tây Linh bối rối cúi đầu,
nét mặt thoáng ngượng ngùng. Tề Anh trong mắt thoáng hiện ý cười, tiểu
cô nương này quả thực dễ thương khiến chàng không kìm được, đưa tay vuốt
nhẹ mái tóc nàng, giọng ôn tồn: “Về nghỉ thêm một giấc đi, đợi ta hồi
phủ sẽ tới đón.” Ấy là lần đầu tiên Tề Anh dùng cách thân mật như vậy
đối đãi với Thẩm Tây Linh, hai người đều khựng lại như sực tỉnh. Chàng
cũng sớm nhận ra hành động vừa rồi có phần thất lễ liền vội thu tay về,
song cảm giác ấm áp nơi tay chàng chạm qua vẫn lưu lại nơi tóc nàng,
khiến nàng có phần lưu luyến. Hai người lặng thinh một hồi. Rốt cuộc là
Tề Anh phá vỡ im lặng, khẽ ho một tiếng, nói: “Vào đi, ngoài trời lạnh.”
Thẩm Tây Linh thấy chàng toan bước đi, trong lòng hơi cuống, bất giác
đưa tay giữ lấy tay áo chàng. Tề Anh quay đầu nhìn, mặt nàng hơi đỏ lại
vội buông tay. Tề Anh hỏi: “Có chuyện gì sao?” Thẩm Tây Linh đan tay vào
nhau, nhỏ giọng lắp bắp: “Ta… ta ăn mặc thế này… liệu có được coi là
chỉnh tề không?” Tề Anh liếc mắt nhìn nàng một lượt, y phục tuy giản dị
nhưng sạch sẽ, tóc tai cũng chải chuốt gọn gàng, cả người toát ra vẻ nhu
hòa ngoan ngoãn, chỉ là thần sắc hơi căng thẳng, giống như một tiểu đạo
cô nghiêm nghị. Chàng nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Về nghỉ ngơi chút đi,
sắc mặt ngươi không được tốt.” Hẳn là đêm qua nàng ngủ chẳng đủ giấc,
quầng mắt dưới đôi mi lộ ra đôi chút xanh đen. Thẩm Tây Linh nghe vậy,
càng cảm thấy mình có vẻ bề ngoài nhếch nhác, vội đưa tay che mặt, rồi ủ
rũ gật đầu. Tề Anh lại mỉm cười nhìn nàng, nói: “Ta phải đi rồi. Ngươi
cứ an tâm nghỉ ngơi, đợi ta về sẽ sai người đến hầu hạ ngươi rửa mặt
chải đầu.” Thẩm Tây Linh ngoan ngoãn gật đầu, dịu dàng như một con mèo
nhỏ khiến ánh mắt Tề Anh cũng vì thế mà mềm hẳn đi. Đoạn, chàng rời đi,
nàng đưa mắt tiễn chàng ra tận cửa. Sau khi quay vào phòng, Thẩm Tây
Linh soi gương, quả nhiên thấy hai mắt mình quầng thâm liền xấu hổ che
mặt. Nàng vốn chẳng mấy khi để tâm dung mạo, nhưng hôm nay là lần đầu
tiên vì chuyện ấy mà cảm thấy áy náy, buồn bực. Cảm giác ấy cứ mãi vấn
vít trong lòng nàng, cho đến lúc nàng thiếp đi. Ban đầu nàng không định
ngủ, chỉ muốn đợi nhưng chờ mãi thì mỏi mệt, có lẽ do đêm qua quả thực
ngủ không đủ, cũng có thể bởi trong phòng quá ấm, nàng chìm vào giấc ngủ
lúc nào không hay. Đến khi bị mấy nha hoàn đánh thức thì đã gần giờ Tỵ,
Tề Anh cũng vừa từ triều trở về. Hai nha hoàn tới gọi nàng dậy đều là
người lạ, một tên Thủy Bội, một tên Phong Thường, bảo là do công tử phân
phó đến giúp nàng chải đầu thay y phục. Hai người tay nghề khéo léo, một
trái một phải hầu hạ nàng rửa mặt thay y phục. Thẩm Tây Linh chưa từng
được người khác hầu hạ như vậy, chỉ cảm thấy ngượng ngập, cứng nhắc
không thôi. Hai nha hoàn thấy vậy, chỉ che miệng cười, vừa dỗ dành vừa
khen nàng xinh đẹp, tỉ mỉ chải chuốt suốt một hồi lâu mới dẫn nàng ra
ngoài. Các nàng chải cho nàng kiểu tóc đang thịnh hành nhất trong giới
quý nữ thành Kiến Khang năm ấy, lại thay cho nàng một bộ xiêm y mới, y
phục dài màu tím nhạt, thêu mai trắng nơi tà áo, đường kim mũi chỉ tinh
tế, vải vóc quý giá. Bên ngoài lại khoác thêm chiếc áo choàng viền lông
thỏ, sắc nhạt dịu dàng, nhìn nàng chẳng khác nào một búp bê sứ tinh xảo.
Thẩm Tây Linh chưa từng chải kiểu tóc thế này, cũng chưa từng mặc xiêm y
sang quý đến vậy. Cả người nàng ngỡ ngàng không yên, nhưng tuy từ nhỏ
sống đời thanh bạch, khí chất nàng vẫn ung dung như một tiểu thư xuất
thân danh môn. Phụ thân tuy chẳng đưa nàng vào thế gia nuôi dạy, nhưng
lễ nghĩa giáo dưỡng đều không thiếu. Vậy nên tuy mặc bộ y phục ấy, nàng
chẳng hề có vẻ gì là không xứng, ngược lại khiến người ta cảm thấy, nàng
sinh ra vốn đã là người kim chi ngọc diệp. Thủy Bội và Phong Thường đưa
nàng từ phòng mình đi dọc đến Vong Thất, dọc đường, kẻ hầu người hạ đều
lén đưa mắt nhìn nàng khiến Thẩm Tây Linh có chút ngượng ngập. Đến cửa,
Bạch Tùng như thường lệ đứng ôm kiếm trấn giữ. Khi thấy nàng, cũng ngẩn
ra một thoáng, ánh mắt hiện lên tia kinh ngạc rồi mỉm cười gật đầu. Thẩm
Tây Linh mặt vẫn đỏ bừng như suốt dọc đường đi, khẽ chào Bạch Tùng một
tiếng, theo hai nàng tiến vào. Tề Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa, trước tiên
thấy tà váy tím thoáng qua, rồi mới thấy nàng bước vào, cuối cùng là nốt
ruồi son nơi giữa đôi mày nàng và ánh đỏ phơn phớt trên đôi gò má. Chàng
chợt nhớ lại lần đầu tiên trông thấy nàng. Khi ấy nàng mặc một thân áo
vải đơn bạc, ngồi khuỵu trong tuyết trắng, sắc mặt tái nhợt, cả người
gần như tan hòa cùng tuyết. Lúc ấy, thứ duy nhất nổi bật nơi nàng là nốt
ruồi son giữa đôi mày như đóa hoa nhỏ được họa lên, là gam màu duy nhất
giữa cảnh sắc băng tuyết u buồn. Sau đó chàng đưa nàng về Phong Hà Uyển,
nàng vẫn luôn mặc áo vải mộc mạc. Vốn dĩ chàng không để tâm tới việc
phục sức của nữ nhi nên chẳng cảm thấy có gì không ổn, mãi đến hôm qua
khi Triệu Dao xuất hiện. Tề Anh thỉnh thoảng cũng thấy mình thật kỳ
quái, chẳng hiểu sao cứ hay đem Thẩm Tây Linh ra so với Triệu Dao. Như
hôm qua, chàng thấy tay Triệu Dao hồng nhuận còn tay Thẩm Tây Linh lại
nứt nẻ vì lạnh thì liền cảm thấy không nên. Hoặc khi thấy Triệu Dao xiêm
y lộng lẫy mà Thẩm Tây Linh lại mặc đơn bạc cũng lại thấy không nên. Đêm
qua, đại lộ đèn hoa rực rỡ, mã xa lộng lẫy, Triệu Dao rạng rỡ trong xiêm
y rực màu, cười đùa giữa đèn lồng, hoạt bát sinh động. Vậy mà chàng lại
cứ nghĩ đến Thẩm Tây Linh, tiểu cô nương hay cúi đầu, dè dặt từng bước
kia. Trong lòng chàng luôn tự hỏi, nếu nàng cũng được nâng như nâng
trứng hứng như hứng hoa, cũng được mặc xiêm y quý phái như thế, thì sẽ
có dáng vẻ thế nào? Và hôm nay, chàng đã thấy. Tề Anh vốn là người nhạt
lòng với ngoại vật, càng chẳng phải kẻ ham sắc đẹp, nhưng chàng vẫn biết
Thẩm Tây Linh sinh ra vốn xinh đẹp. Chỉ là hôm nay sau khi chải chuốt kỹ
càng, nàng lại rực rỡ quá mức, vượt ngoài cả dự liệu của chàng. Đêm qua
Thanh Trúc từng chuyển lời Tiêu Tử Hành với chàng rằng: “Cô nương ấy quá
xinh đẹp, điều này thật nguy hiểm.” Khi ấy chàng còn chẳng bận tâm, giờ
phút này lại chẳng thể không đồng ý. Thẩm Tây Linh bước vào Vong Thất,
thấy ánh mắt Tề Anh nhìn mình có chút phức tạp, vẻ mặt cũng nghiêm lại,
bất giác chột dạ, ngỡ rằng mình ăn mặc thế này là không ổn. Nàng khẽ
bước lại gần, cẩn trọng hỏi: “…Công tử?” Tề Anh như mới hồi thần, đáp:
“Sao vậy?” Thẩm Tây Linh ngập ngừng: “Ta như vầy… có phải không nên
không?” Trong lòng nàng quả thực cảm thấy bất an, cảm thấy mình chỉ là
một cô nương không ai nương tựa, lại ăn vận như một tiểu thư cao môn thế
gia, dường như là không đúng. Tề Anh thấu được tâm ý nàng, biết tiểu cô
nương đã hiểu lầm mình, nhưng lại chẳng tiện giải thích rõ ràng, bèn
trầm mặc một lúc, rồi khẽ nói: “Không có gì là không hợp cả. Rất đẹp.”
Chữ “rất đẹp” chàng nói ra, giọng trầm thấp như làn gió nhẹ cuối đông,
khiến người nghe bất giác nóng tai. Mà Thẩm Tây Linh vốn đã đỏ mặt, nay
lại càng e thẹn, dung nhan hồng như đào nở tháng ba. Ánh mắt Tề Anh nhìn
nàng khẽ chấn động, trong lòng càng thêm cảm thán, lời của tứ điện hạ
quả chẳng sai… cô nương này, quả thực là… nguy hiểm. Chàng âm thầm thở
dài một hơi, rồi khẽ ho, nói: “Đi thôi.” Tác giả: Có người ngoài mặt thì
lạnh nhạt như băng, ai ngờ trong lòng toàn nghĩ mấy chuyện mờ ám (ngày
mai ra mắt nhà trai rồi hí hí~)