Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 39 - Bái hội (2)
Chương 39: Bái hội (2)
Chuyện này nói ra cũng thật là oan cho Thẩm Tây Linh. Ngay cả bản thân
nàng cũng không ngờ Tề gia lại đãi ngộ mình hậu hĩnh đến thế. Phu nhân
Nghiêu thị hiền hậu khiến người ta kính mà sợ, chính tay sắp xếp cho
nàng một viện nhỏ riêng để ở, trong ngoài đều có nha hoàn, tiểu đồng hầu
hạ chu toàn. Lại còn vì nàng mà sắm sửa y phục, trâm vòng mới tinh, món
nào cũng tinh xảo quý giá. Thẩm Tây Linh đương nhiên không dám nhận, một
mực chối từ. Phu nhân liền ân cần khuyên giải, lại nắm tay nàng mà cười
nói: “Nếu con thật sự không muốn nhận, vậy cứ đi mà nói với Kính Thần.
Những thứ này tuy là ta sai người chuẩn bị, nhưng bạc thì đều là nó bỏ
ra cả đấy.” Thẩm Tây Linh nghe vậy, trong lòng muôn phần ngổn ngang, lại
chẳng còn cách nào từ chối. Không chỉ có thế, Tề Anh còn đưa Thủy Bội và
Phong Thường đến làm nha hoàn thân cận cho nàng. Hai vị tỷ tỷ ấy dung
mạo đoan trang, cư xử ôn hòa, đãi nàng như chính tiểu thư trong phủ. Đặc
biệt hơn cả, Tề Anh còn sai người đem Tử Quân từ Phong Hà Uyển đến bên
nàng. Quản sự nơi ấy nói: “Công tử đã dặn, từ nay về sau để Tử Quân ở
tiểu phòng của tiểu thư mà hầu bếp, hoặc ở trong phòng làm tạp vụ, đều
do tiểu thư phân phó. Còn tiền công tháng của Thủy Bội, Phong Thường và
Tử Quân cũng đều tính vào sổ Phong Hà Uyển, tiểu thư không cần bận tâm.”
Thẩm Tây Linh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, Tử Quân cũng lộ vẻ hân hoan.
Nàng vốn chỉ là một nha đầu hạng thấp trong bếp ở Phong Hà Uyển, nay
không chỉ vào được chính viện mà còn được hầu cận trong phòng, lương
tháng tăng lên mấy phân bạc, sao lại không vui cho được? Thẩm Tây Linh
thật không ngờ Tề Kính Thần lại lo toan vẹn toàn đến vậy. Từ đêm Trừ
Tịch đến nay, chàng vẫn luôn đối đãi với nàng như thể đang nhóm một lò
than trong những ngày tuyết giá, sưởi ấm nàng từ thân đến lòng. Vì vậy
mà nàng không khỏi sinh lòng cảm kích, cũng dần dần đem lòng quyến
luyến. Chỉ là dạo gần đây tuy Tề Kính Thần vẫn nghỉ lại ở bản phủ, nhưng
lại giống như thời gian còn ở Phong Hà Uyển sớm đi tối về, nàng cũng
chẳng mấy khi gặp được. Hai lần tình cờ trông thấy, chàng cũng vội vã,
chẳng kịp nói với nàng lấy một câu. Thời gian lẳng lặng trôi qua, thoắt
đã năm ngày. Hôm nay là ngày đầu tiên ra mắt tiên sinh. Thẩm Tây Linh
vốn chưa từng trải qua lễ nghi lớn như thế, trong lòng tự nhiên bất an,
không biết phải xử sự ra sao cho thỏa đáng. Thủy Bội và Phong Thường
thấy nàng luống cuống thì cùng nhau trấn an, lại còn thay phiên giúp
nàng ăn mặc chải chuốt. Khi đứng trước gương nhìn lại, Thẩm Tây Linh chỉ
thấy dung nhan quá lộng lẫy, không khỏi lúng túng nói: “Có phải là… quá
chói mắt rồi không?” Hai nàng nghe vậy chỉ che miệng cười. Thủy Bội nói:
“Cô nương làm khó chúng nô tỳ rồi. Trong đống y phục mà phu nhân sai
người chuẩn bị, bộ y phục thêu chỉ bạc này đã là giản dị nhất rồi đấy.
Huống hồ cô nương sinh ra đã đẹp thế kia, mặc gì cũng thấy quý, chúng nô
tỳ cũng hết cách. Lúc ấy, Tử Quân vừa từ sân bước vào, thấy dáng vẻ
trang điểm xong xuôi của Thẩm Tây Linh thì sững sờ, đến nỗi suýt làm rơi
nắm đậu lông đang cầm trong tay, tấm tắc không thôi: “Đẹp, thật là đẹp!
Bảo sao nhị công tử lại quý cô nương đến vậy.” Mấy người cùng phá lên
cười, khiến mặt Thẩm Tây Linh đỏ bừng như hoa đào tháng ba, càng thêm
phần diễm lệ. Vì là ngày đầu tiên ra mắt Vương tiên sinh, nàng sợ mình
lỡ lời hỏng việc, nên cố tình đến chính đường từ rất sớm chờ đợi. Ngồi
chờ chưa đến một nén nhang, đã thấy Triệu Dao cùng mẫu thân là Triệu phu
nhân đến. Thẩm Tây Linh lập tức đứng dậy, khép nép hành lễ. Chẳng ngờ
Triệu tiểu thư vừa trông thấy nàng, ánh mắt liền như muốn tóe lửa. Đừng
nói Thẩm Tây Linh vốn nhạy cảm, ngay cả Thủy Bội và Phong Thường đứng
sau cũng nhìn ra thái độ ấy không ổn. Vẫn là Triệu thị kín đáo kéo tay
nhi nữ, cười dịu dàng mà nói: “Phương tiểu thư không cần cau nệ lễ
nghĩa, mau ngồi xuống đi.” Vừa nói vừa kéo Triệu Dao cùng ngồi, Thẩm Tây
Linh đợi hai người ổn định xong mới nhẹ nhàng ngồi theo. Triệu thị đưa
mắt kín đáo quan sát nàng, trong lòng cũng thầm kinh ngạc. Chỉ là một cô
nhi đến từ Ba Quận, vậy mà thần thái cử chỉ chẳng chút quê kệch, dung
nhan lại xuất chúng, bất giác cảm thấy khác thường. Bà mỉm cười ôn hòa,
dịu giọng hỏi: “Nghe nói Phương đại nhân là tiến sĩ khoa Khánh Hòa năm
thứ sáu, lại vào hàng nhất giáp, Phương tiểu thư là nhi nữ độc nhất của
ông, chắc hẳn được thừa hưởng chân truyền, vào học đường sau này xin nhờ
cô nương chỉ dạy cho Dao Nhi nhà ta nhiều điều.” Triệu Dao biết rõ mẫu
thân chỉ nói lời xã giao, song nghe vẫn không khỏi thấy chướng tai, liếc
mắt trách móc một cái. Thẩm Tây Linh thì cẩn thận đáp lời: “Phu nhân quá
lời, tiểu nữ tư chất ngu độn, chưa bằng được một phần vạn của gia phụ.
Triệu tiểu thư xuất thân danh môn, văn học sâu rộng, chỉ mong được tỷ ấy
chỉ giáo, nào dám nói đến chuyện giúp đỡ?” “Phương tiểu thư khách khí
rồi!” Triệu phu nhân mỉm cười nói tiếp: “Sau này cùng Dao Nhi học cùng
một lão sư, cũng không tiện cứ ‘tiểu thư’ gọi tới gọi lui. Dao Nhi lớn
hơn cô nương một tuổi, chi bằng cô nương cứ gọi nó là tỷ tỷ đi.” Triệu
Dao trong bụng vốn chẳng muốn cùng Thẩm Tây Linh xưng tỷ muội, vừa định
cất lời phản bác thì đã bị mẫu thân lặng lẽ lườm cho một cái, đành cắn
răng nuốt xuống bất mãn. Thẩm Tây Linh tuy không nói lời nào, nhưng
trong lòng đã hiểu rõ mọi sự, khẽ mím môi, thầm nhủ lúc này cứ thuận
theo lời của Triệu thị là hơn, bèn dịu giọng thưa: “Vậy… được phu nhân
cất nhắc, Phương Quân xin phép mạo muội gọi một tiếng tỷ tỷ.” Nàng đứng
dậy, nhẹ cúi người thi lễ với Triệu Dao. Triệu thị gật đầu, ra hiệu cho
nhi nữ hoàn lễ. Triệu Dao tuy lòng đầy miễn cưỡng nhưng cũng chỉ đành
đứng dậy, vừa lúc ấy ngoài cửa có tiếng động, là Nghiêu thị đến. Mắt
Triệu Dao sáng bừng lên, làm nũng gọi một tiếng “cữu mẫu” rồi tung tăng
bước về phía bà. Vừa đi được nửa đường thì chợt thấy lão thái thái cũng
đến, bên cạnh còn có một thiếu nữ chừng mười lăm, mười sáu tuổi. Nghiêu
thị vào chính đường, trước tiên đỡ lão thái thái lên ngồi ghế chủ vị,
rồi mới quay sang hỏi Triệu Dao và Thẩm Tây Linh: “Dao Nhi, Văn Văn, hai
đứa đều đến cả rồi à?” Ánh mắt bà dừng lại nơi Thẩm Tây Linh, nụ cười
càng thêm thân thiết: “Nói ra thì đây hẳn là lần đầu tiên Văn Văn gặp
lão thái thái nhà ta nhỉ? Lại đây, để lão thái thái xem nào.” Triệu Dao
đứng bên chứng kiến cảnh ấy, trong lòng giận lắm mà không dám nói. Không
hiểu nha đầu cô nhi kia đã dùng cách gì khiến cữu mẫu yêu thích đến thế,
lại còn gọi thân mật là “Văn Văn”. Mới mấy ngày không đến Tề phủ mà mọi
chuyện đã đổi khác đến nhường này! Còn nữ tử đứng gần lão thái thái kia
là ai? Bộ dạng điềm tĩnh như thể cao quý lắm, lại còn được đứng gần thái
thái như thế, nhìn thôi đã thấy ngứa mắt! Thẩm Tây Linh thì chẳng nghĩ
được nhiều đến vậy, chỉ yên lặng theo lời Nghiêu thị, kính cẩn hành lễ
ra mắt lão thái thái. Lão thái thái hôm nay khí sắc tốt, thần thái hiền
hòa, ngắm Thẩm Tây Linh vài lượt rồi hỏi Nghiêu thị: “Ồ, đây là vị tiểu
thư Phương gia mà các ngươi từng nhắc đến với ta?” Nghiêu thị mỉm cười
gật đầu: “Chính là nàng, nhi nữ của người từng cứu mạng Kính Thần.” Lão
thái thái gật gù, lại quan sát Thẩm Tây Linh thêm chút nữa, đoạn cười
bảo: “Con bé này, dáng dấp thật là ưa nhìn.” Nói rồi quay đầu nhìn nữ tử
đang đứng cạnh mình: “Dung Nhi, con thấy sao?” Triệu thị ban đầu còn
chưa nhận ra thân phận thiếu nữ kia, nhưng vừa nghe lão thái thái gọi
một tiếng “Dung Nhi” liền tỉnh ngộ. Thì ra là tiểu thư Phó gia, muội
muội của Phó Trác, tên Phó Dung. Nói đến Phó gia, lại là một chuyện có
nhiều điều để bàn, nhất là lịch sử gây dựng gia nghiệp, quả thực đáng
khen. Trước khi Đại Lương nam độ, Phó gia chỉ là một gia tộc quan lại
bình thường, tổ tiên tuy nhiều đời làm quan nhưng chưa ai thực sự đứng
hàng quyền quý, vì vậy suốt bao năm vẫn quanh quẩn giữa chốn trung bình.
Mãi đến hơn ba mươi năm trước, khi Đại Lương và Bắc Ngụy khai chiến, kết
cục là quân địch đánh thẳng vào kinh đô, hoàng đế cùng các đại thế gia
bỏ của chạy lấy người, vượt Trường Giang mà xuống Giang Tả mới bảo toàn
được tính mệnh. Trong lần đại loạn ấy, Phó gia liền xuất hiện một nhân
vật đặc biệt chính là tổ phụ của Phó Trác và Phó Dung, tên Phó Tấn.
Không rõ ông may mắn thế nào, mà dẫn dắt chưa đầy năm nghìn quân phủ cầm
chân được Yến Quốc Công vị danh tướng của Bắc Ngụy suốt nửa tháng tại
Hoài Châu, tranh thủ thời gian quý giá để Lương đế kịp nam thoái. Ân
tình cứu mạng lớn lao ấy, hoàng thất nếu không báo đáp thì chẳng phải
mất hết lương tâm. Vậy nên sau nam độ, Phó Tấn liền được phong làm Hoài
Xuyên Quận Công, mấy huynh đệ họ hàng từng theo ông chinh chiến cũng đều
được phong hầu tước. Từ đó Phó gia phất lên, sánh ngang ba đại thế tộc
Tề, Thẩm, Hàn, lập nên thế cục ‘tứ đại thế gia’ ở Đại Lương. Tuy vậy,
Phó gia dù hiện thời thế lớn nhưng nền móng vẫn kém ba nhà còn lại đôi
phần. Khi Phó Tấn mất, địa vị gia tộc liền có phần lung lay, nếu không
phải Thẩm gia bất ngờ sụp đổ thì Phó gia chưa chắc giữ được vị trí ngày
nay. Mặc dù hiện nay Phó gia hơi chao đảo, song các phủ lớn vẫn xem
trọng, bởi lớp hậu sinh Phó gia thực sự xuất sắc. Như Phó Trác, khi nhị
công tử Tề gia còn chưa xuất hiện, hắn đã là nhân tài nổi bật nhất trong
lứa, mười bảy tuổi đỗ nhất giáp đệ thập nhất danh, nay đang làm chức Cấp
Sự Trung, rất được thánh thượng coi trọng. Còn muội muội Phó Dung lại là
khuê tú tiêu biểu trong đám tiểu thư thế gia, dung mạo kiều diễm, tài
văn chương xuất chúng, rõ ràng là được nuôi dạy cẩn trọng nơi đại tộc,
khí độ đoan trang, quý khí thiên thành. Lúc này, Thẩm Tây Linh cũng men
theo ánh nhìn của lão thái thái mà lặng lẽ ngắm nàng tiểu thư Phó gia
kia, chỉ thấy mỹ nhân ấy có đôi mày cong mảnh, mắt phượng nhẹ quét, dung
nhan như tranh vẽ tỉ mỉ, xinh đẹp vô ngần. Điều đáng quý hơn cả là khí
chất nàng, rõ ràng chỉ đứng yên bên lão thái thái, không lời không động,
mà lại khiến người ta cảm thấy nàng đoan hòa, lễ độ, đúng là phẩm hạnh
được dưỡng từ trong cốt cách. Phó Dung nghe lời lão phu nhân, ngắm Thẩm
Tây Linh một thoáng, rồi mỉm cười nhẹ gật đầu: “Quả thật là mỹ mạo xuất
chúng.” Nghiêu thị cười tươi tiếp lời: “Mấy hôm trước Kính An với Kính
Khang về nhà còn bảo cô nương Phương gia đẹp hơn cả người trong tranh,
ta lúc ấy còn bán tín bán nghi, không ngờ hôm nay gặp, đúng là…” Bà nói
chưa dứt thì ngoài cửa đã vang lên tiếng cười nói là Tề Ninh và Tề Lạc
cùng đến. Hai người đầu tiên hành lễ với trưởng bối trên đường, rồi lần
lượt chào hỏi Phó Dung, Triệu Dao và Thẩm Tây Linh. Tề Ninh lén liếc
nhìn Thẩm Tây Linh giữa đám đông, còn Tề Lạc thì lấm lét ngó Triệu Dao,
lại còn len lén vẫy tay với nàng. Triệu Dao vì nãy giờ vẫn tức giận
chuyện Nghiêu thị kể Tề Lạc khen Thẩm Tây Linh đẹp, bèn làm như không
thấy. Tề Ninh cười tươi nói: “Hôm nay là ngày gì mà cả phòng đều rực rỡ
mỹ nhân, bước vào thôi đã thấy sáng rực cả mắt!” Mọi người trong đường
đều bật cười, lão thái thái cũng nửa trách nửa yêu mà nói: “Cái thằng
quỷ sứ này, chỉ giỏi nịnh nọt tỷ muội, chẳng bao giờ chịu yên.” Tề Ninh
bẽn lẽn: “Tổ mẫu nói vậy oan con rồi, mỹ nhân trước mắt, chẳng lẽ con
không được khen?” Lão thái thái lườm một cái: “Nếu ngươi mà dùng được
chút mồm miệng ấy vào sách vở, đã chẳng bị phụ thân ngươi đánh suốt
rồi.” Nghe đến chuyện học hành, Tề Ninh lập tức xụ mặt. Thấy đích mẫu có
vẻ cũng muốn mượn lời tổ mẫu để dạy thêm, hắn vội vàng đánh trống lảng,
quay sang hỏi biểu tỷ Phó Dung: “Dung tỷ tới từ khi nào vậy? Có vội đi
không?” Phó Dung đáp nhẹ: “Mới đến thôi, đến thăm lão thái thái một lát
rồi sẽ đi ngay.” Vừa nghe câu đó, lão phu nhân vội vàng níu tay nàng:
“Con không được đi, phải ở lại bên cô tổ mẫu vài ngày mới được. Ta đã
bảo phụ thân con rồi, muốn con an tâm ở đây lâu chút, nếu con còn nói
đi, ta sẽ giận đó.” Tác giả: Phó Dung vừa tới, cũng là lúc nên để Dao
Dao học thử cách mở khóa vai nữ phụ cho đúng đắn vậy. Than ôi, nhưng
cũng có ích gì đâu? Nam chính trong lòng chỉ ôm chí làm nên nghiệp lớn
với nuôi vợ mà thôi.