Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 4 - Vọng Viên
Chương 4: Vọng Viên
Phủ Yến Quốc Công rộng lớn vô ngần. Sau khi lão Quốc Công qua đời, Cố Cư
Hàn kế thừa tước vị, gia tộc ngày càng hưng thịnh. Trong phủ, thúc bá
huynh đệ đông đúc, tất cả đều ở chung một phủ. Tuy người trong nhà nhiều
là vậy, nhưng viện mà phu thê Cố Cư Hàn và Thẩm Tây Linh ở vẫn hết sức
rộng rãi. Cố gia vốn xuất thân tướng môn, dù là nhà hào quý nhưng trong
việc điêu khắc, trồng vườn lại thiếu phần tinh tế. Lại thêm phong tục
Bắc Nguỵ mộc mạc thô sơ, chẳng thể so với sự cầu kỳ tao nhã nơi thế gia
vùng Giang Tả. Năm xưa Thẩm Tây Linh gả vào phủ, viện của Cố Cư Hàn vẫn
còn đơn sơ giản lược. Hắn sợ nàng thấy buồn tẻ, bèn giao việc tu sửa khu
vườn cho nàng làm chủ. Thẩm Tây Linh liền chọn một mảnh đất rộng, cho
dựng nên Vọng Viên, theo lối Giang Tả mà bày biện đình đài thủy tạ, hoa
cỏ chim cá. Suốt năm năm qua, từng chút từng chút thêm thắt sửa sang,
nay đã thành hình, danh tiếng vang xa khắp Thượng Kinh. Nơi nàng thích
nhất là một hồ nước nhỏ trong vườn. Ven hồ có một đình nghỉ chân, trong
hồ trồng sen, bốn phía là trúc xanh vây quanh tạo thành một khoảng trời
thanh vắng mà phong nhã vô cùng. Tiết này sen chưa nở, khiến hồ có đôi
phần tĩnh lặng, nhưng cá trong hồ lại tung tăng bơi lượn, khiến nơi ấy
thêm phần sinh động. Khi Cố Cư Hàn và Thẩm Tây Linh cùng tản bộ đến đình
bên hồ, nàng nhận lấy hũ gốm nhỏ đựng thức ăn cho cá từ tay nha hoàn,
rồi nghiêng người tựa lan can, bắt đầu thong thả cho cá ăn. Việc cho cá
ăn vốn chỉ để lấy vui. Chỉ cần rắc vài hạt mồi xuống, cá sẽ tranh nhau
bơi đến, từng đám đỏ rực xao động trong nước, cảnh tượng ấy mới khiến
người ta thích thú. Nhưng cá trong hồ Vọng Viên lại quá được nuông
chiều, ngày nào cũng được hạ nhân cho ăn no đủ, thành ra lúc chủ nhân
đến lại chẳng mấy hào hứng. Thẩm Tây Linh cho ăn một hồi, thấy cá cũng
chẳng buồn động đậy, nàng dần dần cũng mất hết hứng thú. Cố Cư Hàn liếc
nhìn nàng, khẽ bật cười: “Tính tình trẻ con, lại còn muốn giận dỗi cả cá
nữa hả?” Thẩm Tây Linh mím môi, đưa hũ thức ăn trả lại cho nha hoàn đứng
bên, rồi ngồi xuống cạnh lan can, chẳng buồn nói gì. Cố Cư Hàn lắc đầu
cười, cũng bảo người đem hũ của mình dọn đi, rồi xua tay cho hạ nhân lui
ra, tự mình đến ngồi bên nàng, dịu dàng hỏi: “Thật sự không vui à? Cùng
lắm thì mai ta bảo họ đừng cho cá ăn, để mai nàng lại tới, cá chắc chắn
sẽ tranh mồi cho mà xem, được không?” Một câu nói khiến Thẩm Tây Linh
không nhịn được cười: “Ta nào có tức giận đến vậy? Ngài rõ ràng biết ta
không phải vì chuyện này.” Cố Cư Hàn cũng bật cười, trong lòng nghĩ: Đây
là lần đầu tiên suốt nửa tháng qua, nàng mới chịu nở nụ cười. Thẩm Tây
Linh nghiêng người, nửa người tựa lên lan can, mắt dõi theo gợn sóng lăn
tăn trong hồ nước, nhẹ giọng nói: “Ôn Nhược, ngài nói xem… có khi nào
ngài ấy thật lòng không muốn gặp ta không?” “Làm gì có chuyện ấy?” Cố Cư
Hàn đáp rất nhanh. “Hắn ta chỉ là bị phong hàn, nàng đừng nghĩ ngợi
nhiều.” Thẩm Tây Linh gượng cười, nụ cười có phần gắng gượng. Mà Cố Cư
Hàn thì ghét nhất là thấy nàng như thế này, u sầu ủ rũ, như sắp khóc.
Nàng vốn sinh ra đã đẹp, dù là dáng vẻ nào cũng khiến người ta xiêu
lòng, nhưng dáng vẻ buồn thương thế này lại càng động lòng người. Tuy
thế, trong thâm tâm hắn vẫn thích nàng hoạt bát, vui tươi hơn. Hắn dịu
dàng nói: “Còn cơ hội mà, đừng nản lòng.” Thẩm Tây Linh vẫn dựa trên lan
can, uể oải nói: “Ngài ấy là sứ thần, ta là quan thê, sao có thể dễ gặp
nhau thế được? Ngài đừng dỗ ta nữa.” “Ta đã bao giờ lừa nàng?” Cố Cư Hàn
đưa tay vén lọn tóc rơi trước trán nàng ra sau tai, khẽ nhắc: “Nàng quên
rồi à? Sắp đến lễ Dục Phật rồi đó.” Đôi mắt Thẩm Tây Linh chợt sáng rỡ.
Giang Tả ở Đại Lương vốn thịnh hành phật giáo, mấy năm gần đây Bắc Ngụy
cũng chịu ảnh hưởng theo, hằng năm đến mùng tám tháng tư đều long trọng
tổ chức lễ Dục Phật. Khi ấy, các chùa miếu đều sẽ cử hành pháp hội tụng
kinh, lấy nước hương tắm tượng Thích Ca sơ sinh, bá tính cũng đổ về hành
thiện bố thí. Trong kinh thành, phàm là thiền viện có chút danh tiếng
đều sẽ tổ chức trai hội vào ngày lễ này. Chùa Ngọc Phật trong kinh là do
hoàng thất đích thân xây dựng, lễ Dục Phật mỗi năm, hoàng đế đều thân
chinh tới dự. Mà hoàng đế đã đến, công chúa Đại Lương ắt cũng phải đi,
công chúa đi rồi thì Tề Anh… Ánh mắt Thẩm Tây Linh lại càng sáng hơn.
“Cuối cùng cũng chịu vui lên rồi?” Cố Cư Hàn trêu nàng. Mắt Thẩm Tây
Linh cong cong, môi khẽ mím cười. Một lúc sau lại ngồi thẳng dậy, đưa
ngón tay ra đếm ngày. Vừa đếm xong đã là hai mươi mốt ngày, sắc mặt nàng
lại xị xuống. Cố Cư Hàn bật cười, dịu giọng dỗ dành: “Dù sao có còn hơn
không, phải không?” Nàng gật đầu. Hắn lại nói tiếp: “Nếu thấy thời gian
chờ đợi quá dài thì kiếm chuyện gì tiêu khiển một chút. Ta nghe nói mấy
hôm nữa Trung Thừa Ngự Sử phu nhân sẽ mở tiệc trà, nàng thử đi giải sầu
xem?” “Không đi.” Thẩm Tây Linh lắc đầu. “Bà ta thân thiết với Bình Cảnh
Hầu phu nhân, ta không muốn bị người khác châm chọc.” Cố Cư Hàn hơi cau
mày: “Bà ta hôm nay làm khó nàng sao?” “Cũng không hẳn.” Thẩm Tây Linh
khẽ cười. “Chỉ là vẫn mấy lời đó, ta cũng quen rồi. Ngài biết mà, tính
ta vốn dễ bỏ qua.” Cố Cư Hàn nhìn nàng hồi lâu, cũng khẽ cười theo. Thẩm
Tây Linh nhướng mày, lại cúi đầu tựa lên lan can, nghiêng đầu nói như
không để tâm: “Thật ra mấy bà ấy châm chọc ta, chẳng qua vì năm xưa họ
từng muốn gả cho ngài không thành. Giờ lại muốn gả người nhà cho ngài,
vẫn không thành. Họ thích ngài, nên mới ghen với ta thôi.” Cố Cư Hàn xoa
nhẹ mái tóc nàng, cười nói: “Nghe sao giống thành lỗi của ta vậy?” Thẩm
Tây Linh cười cong mắt, lại thở dài: “Tiếc là họ không biết ta với ngài
vốn chẳng phải phu thê thật sự, chỉ e đã làm lỡ bao nhiêu nhân duyên tốt
của ngài rồi.” Cố Cư Hàn liếc nàng, không nói gì. Nàng lại ngồi thẳng,
nhìn hắn chằm chằm rồi nói: “Thật ra tiểu thư Tiết Nguyên cũng tốt, dung
mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng, quan trọng nhất là thật lòng với ngài.
Ngài thử suy nghĩ xem?” Cố Cư Hàn im lặng một hồi rồi hỏi: “Sao đột
nhiên nhắc đến chuyện này?” Thẩm Tây Linh ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng
vẫn quyết định nói thật: “Hôm nay hoàng hậu cho gọi ta đến, nói rằng phu
thê ta nên có một đứa con. Nhưng tình cảnh của chúng ta ngài cũng rõ, ta
nghĩ… ngài nên có một thê tử thật sự, vài năm nữa bồng bế một đứa nhỏ,
còn ta…” “Còn nàng thì sao?” Cố Cư Hàn hỏi. Thẩm Tây Linh thở dài: “Có
phải là Tiết Nguyên hay không cũng không quan trọng, ta chỉ sợ đã lỡ mất
cơ duyên của ngài. Ta thì không sao, nhưng ngài không thể cứ vậy cả đời
được.” Cố Cư Hàn tựa lưng vào lan can trong đình, dáng vẻ như thảnh thơi
nhàn nhã, nhưng lời nói ra lại nặng trĩu. Hắn nói: “Tình cảnh hiện tại
của ta, nàng hiểu rõ nhất. Đừng nói đến chiến trường gươm đao vô tình,
chỉ riêng triều đình tranh đấu đã đủ lấy mạng ta rồi. Ta hà tất lại kéo
thêm một nữ tử vô can vào vòng xoáy này?” Thẩm Tây Linh nhìn hắn, trong
lòng cũng ngổn ngang trăm mối. Hiện nay, nhìn thì tưởng Yến Quốc Công
quyền thế ngút trời, thực chất nơi triều đình Bắc Ngụy sóng ngầm mãnh
liệt, chỉ sơ sẩy là có thể tan cửa nát nhà. Hoàng đế yếu mềm, sủng ái
hậu Trâu thị. Quốc cữu Trâu Tiềm nhờ đó mà một bước lên mây, từ tám năm
trước đã làm tể tướng, kết bè kết cánh, bức hại trung lương, nâng đỡ
thân tín, hối lộ mua quan. Loạn ngoại thích đã sớm âm thầm mọc rễ trong
Bắc Ngụy. Cố gia trung thành với hoàng thất, từ đời lão Yến Quốc Công đã
bất hòa với Trâu gia, đến đời Cố Cư Hàn lại càng sâu. Mấy năm gần đây,
nhờ chiến sự giữa Ngụy – Lương liên miên, Cố gia mới được tín nhiệm. Nếu
không, e rằng Trâu gia đã sớm giở đao binh. Hiện giờ, hoàng đế có ba
hoàng tử, bốn công chúa. Trưởng tử Cao Kính, đích tử của Trâu hậu đã hai
mươi bảy tuổi. Hai hoàng tử còn lại, một mới chín tuổi, một mới ba tuổi,
mẫu tộc đều không có chỗ dựa. Chuyện tranh ngôi vốn không cần nghĩ. Nếu
Cao Kính thuận lợi lên ngôi, thì Cố gia… Thẩm Tây Linh lại khẽ thở dài.
Cố Cư Hàn nghiêng đầu nhìn nàng, mỉm cười dịu dàng: “Thế nên, Tây Linh,
từ nay về sau những lời này chúng ta đừng nhắc lại nữa.” Thẩm Tây Linh
ngập ngừng, suy nghĩ rất lâu rồi mới khẽ gật đầu. Cố Cư Hàn ngẩng đầu
nhìn trăng, đứng dậy nói: “Giờ cũng không còn sớm, ta còn chút việc cần
xử lý, về thôi?” Thẩm Tây Linh lại chẳng muốn quay về sớm, sợ một mình
trong tĩnh thất lại sinh thêm phiền não, bèn lắc đầu: “Ngài về trước đi,
ta ngồi thêm một lát.” Cố Cư Hàn ừ một tiếng, lại dặn: “Vậy nàng cũng
đừng ở lại lâu quá, đêm xuống lạnh lắm, kẻo nhiễm gió.” Nàng gật đầu
đồng ý, cũng dặn hắn đừng làm việc quá khuya mà ảnh hưởng sức khỏe. Chỉ
nghe hắn đáp lại: “Đêm nay ta nghỉ lại thư phòng, tối đã dùng cơm xong ở
Tần Lâu, nàng không cần sai người đưa thêm điểm tâm đêm.” Thẩm Tây Linh
khẽ “vâng”. Thấy hắn rời khỏi tiểu đình, còn quay lại căn dặn mấy nha
hoàn bên người nàng phải chăm sóc nàng chu đáo, rồi mới rời đi. Hắn đi
rồi, hai đại nha hoàn bên nàng là Liên Tử và Vãn Chu cùng bước vào đình,
một người khoác áo, một người dâng trà. Phải nói hai người này đều đã
theo nàng nhiều năm, từ lúc nàng mới gả vào phủ Quốc Công, chính tay Cố
Cư Hàn đã đưa họ đến hầu cận bên nàng. Tình cảm giữa chủ tớ cũng vì vậy
mà gắn bó sâu đậm. Vãn Chu dâng trà, cười nói: “Cá béo trong hồ này sống
thật an nhàn. Nếu có kiếp sau, nô tỳ nguyện đầu thai làm cá trong hồ của
phu nhân cũng cam lòng.” Thẩm Tây Linh nghe thế, chỉ khẽ liếc nàng một
cái, chưa kịp đáp thì Liên Tử đã cười mà trách: “Ngươi cũng chỉ có chí
lớn đến thế mà thôi.” Vãn Chu bĩu môi, cười nói: “Nô tỳ thân là hạ nhân,
còn mong cầu gì chí lớn? Không có chí mới dễ sống. Kẻ có chí thì sầu lo
không dứt.” Thẩm Tây Linh khẽ mỉm cười, nhấp một ngụm trà, rồi siết chặt
áo khoác mà Liên Tử vừa đắp lên cho nàng. Liên Tử nhìn ra tâm tình phu
nhân hôm nay không tốt, liền lặng lẽ đưa ánh mắt ngăn Vãn Chu đừng huyên
náo thêm nữa. Hai nha hoàn này vẫn thường hầu hạ bên cạnh Thẩm Tây Linh,
rõ hơn ai hết nàng đã nửa tháng nay chẳng thiết ăn uống. Sáng nay từ bãi
kích cúc trở về, thần sắc càng thêm u uất. Dù tướng quân có ở bên dỗ
dành cả ngày cũng chẳng thấy khá hơn chút nào. Một lúc sau, Liên Tử dè
dặt hỏi: “Hôm nay phu nhân không vui… có phải vì đại nhân Lương quốc, Tề
đại nhân không tới trận đấu kích cúc?” Thẩm Tây Linh không đáp, chỉ khẽ
cười. Vãn Chu liền nói đùa: “Không ngờ phu nhân nhà ta cũng chẳng khác
gì những vị phu nhân khác, cũng mong được gặp Tề đại nhân kia.” Thẩm Tây
Linh nghe vậy, mỉm cười nhướng mày: “Vị ấy vốn xuất thân từ thế gia đệ
nhất Giang Tả, nay là danh thần trong thời loạn, nghe đồn diện mạo lại
tuấn tú lạ thường. Sao, Chu Nhi không muốn nhìn thử hay sao?” Nàng vừa
nhướng mày, dung nhan lập tức nhuốm vẻ mị hoặc, nốt ruồi son giữa mi tâm
càng thêm quyến rũ. Vãn Chu đỏ mặt, ấp úng đáp: “Người như vậy… tất
nhiên nô tỳ cũng muốn nhìn. Nhưng mà dù ngài ta có tốt đến đâu, chẳng lẽ
lại hơn được tướng quân nhà ta? Tướng quân cũng là danh môn thế gia,
cũng là danh thần loạn thế, cũng phong lưu tuấn tú, lại đối xử với phu
nhân hết mực tốt, chẳng hơn người Đại Lương kia nhiều hay sao?” Vừa nói,
Liên Tử vừa kéo tay áo nàng, nhưng Vãn Chu miệng lanh lợi, chưa kéo được
mấy cái đã nói liền một mạch. Thẩm Tây Linh nghe xong, thần sắc thoáng
qua một tia khó tả, chỉ khẽ nói: “Phải, hơn ngài ấy nhiều lắm.” Liên Tử
nhìn nét mặt phu nhân mà không đoán nổi tâm ý, chỉ lặng lẽ xoa bóp vai
cho nàng. Vãn Chu thấy thế cũng ngoan ngoãn quỳ xuống bóp chân cho phu
nhân, vừa làm vừa nói: “Thật ra nếu phu nhân muốn nhìn Tề đại nhân kia
một lần, cũng không phải chuyện gì khó. Người đã ở trong kinh thành,
chẳng lẽ không ra khỏi cửa? Chúng ta chỉ cần dò la một chút, nha hoàn,
tiểu đồng trong các phủ tin tức lanh lẹ lắm, nhất định biết được ngày
nào vị ấy ra ngoài. Đến khi biết rồi, chúng ta tìm nơi xa xa ngắm một
cái, chẳng phải cũng viên mãn rồi sao?” Liên Tử trừng mắt nhìn nàng:
“Ngươi cứ nói thế đi, nếu để tướng quân biết được, e là xé nát miệng
ngươi ra đấy!” Vãn Chu hoảng hốt, nghĩ lại mới thấy lời mình nói chẳng
khác gì xúi phu nhân tư hội với nam nhân bên ngoài. Dù tướng quân có
thương yêu phu nhân đến đâu, cũng nào dung nổi chuyện như vậy! Huống chi
Tề đại nhân lại là người Đại Lương, từng khiến tướng quân chịu thiệt
không ít trên chiến trường. Vãn Chu rối rít nhận lỗi, bỗng nghe Thẩm Tây
Linh hỏi: “Hành tung của ngài ấy… thật sự có thể dò được sao?” Vãn Chu
ngẩn người, ngơ ngác đáp: “Chắc… chắc là được.” “Ừ.” Thẩm Tây Linh khẽ
gật đầu, liếc nhìn Chu Nhi một cái, nhưng không nói thêm gì. Vãn Chu mơ
mơ hồ hồ, chẳng hiểu ý phu nhân, ngẩng đầu nhìn sang Liên Tử, chỉ thấy
nàng mím môi, trao ánh mắt ra hiệu im lặng. Một lúc sau, Liên Tử cất
tiếng hỏi: “Phu nhân có nghe tướng quân nói đêm nay sẽ nghỉ lại nơi nào
không?” Thẩm Tây Linh nhìn theo đuôi cá vừa lướt qua trong hồ, sóng nước
gợn lên đôi ba vệt, đáp: “Ngài ấy bận việc, đêm nay nghỉ ở thư phòng.”
Liên Tử khẽ gật đầu, Vãn Chu lại nói: “Phu nhân sao không khuyên tướng
quân đôi lời, tướng quân ở thư phòng đã ngủ hơn nửa tháng rồi đó…” Thẩm
Tây Linh không lên tiếng. Vãn Chu bĩu môi, không dám nói thêm. Liên Tử
lại cười hỏi: “Vậy phu nhân, nô tỳ sai tiểu phòng bếp hầm cho tướng quân
bát canh, buổi tối đem qua được chứ?” Thẩm Tây Linh đáp: “Ngài ấy bảo
hôm nay đã ăn no, tối không dùng điểm tâm.” Liên Tử che miệng cười:
“Tướng quân ăn hay không là chuyện của người, còn đưa hay không là
chuyện của chúng ta. Chi bằng cứ hầm rồi đem sang đi?” Thẩm Tây Linh
nghĩ, giữa nàng và Cố Cư Hàn vốn chẳng cần làm những chuyện khách sáo
như vậy, nhưng các nha hoàn chẳng biết gì, vẫn một lòng vì nàng lo nghĩ,
nên cũng chẳng tiện từ chối, chỉ gật đầu. Vãn Chu vừa xoa chân cho Thẩm
Tây Linh, vừa cười nói: “Phu nhân nấu ăn ngon, lại hợp khẩu vị tướng
quân. Nếu phu nhân tự tay nấu một món canh, nhất định tướng quân sẽ vui
vẻ vô cùng.” Thẩm Tây Linh cong mắt, đưa tay khẽ gõ lên mũi nàng, cười:
“Ngươi tưởng tướng quân giống ngươi, tham ăn lắm sao?” Vãn Chu nhăn mũi,
cười ranh mãnh: “Tướng quân thì không tham ăn, nhưng người lại tham phu
nhân đó.” Nói xong, cả đám nha hoàn cười rộ cả lên. Thẩm Tây Linh chỉ
cười khẽ, lắc đầu không đáp.