Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi - Chương 41 - Khảo thí (1)
Chương 41: Khảo thí (1)
Đến giờ cơm tối, Tử Quân từ phòng bếp nhỏ bưng cơm canh dọn lên bàn mà
chẳng thấy bóng dáng tiểu thư đâu. Hỏi qua Phong Thường mới biết, tiểu
thư vẫn còn ở trong nội thất, nghe nói vì mai có khảo thí nên đang gấp
rút ôn bài. Tử Quân bước vào nội thất, quả nhiên thấy Thẩm Tây Linh đang
ngồi bên án đọc sách. Trên bàn thắp ngọn đèn nhỏ, xung quanh là một vòng
sách dày xếp chồng, Thủy Bội ngồi bên bầu bạn. Tử Quân bước vào, cười
bảo: “Tiểu thư hay là dùng cơm trước đi ạ, học hành chậm lại chút cũng
không muộn.” Thẩm Tây Linh tựa như quá mức chuyên chú, chẳng nghe thấy
bước chân của Tử Quân. Đến khi nghe nàng cất tiếng thì giật nảy mình,
phản ứng lại mới nhẹ giọng nói: “Mọi người cứ ăn trước đi, ta lát nữa
dùng sau cũng được… Vẫn còn mấy quyển chưa xem qua.” Thủy Bội ngồi cạnh
che miệng cười khẽ, thầm nghĩ tiểu thư từ trưa tới giờ đọc sách mà trang
sách thì chẳng lật được mấy lần. Xem ra tâm tư không đặt ở chữ nghĩa,
chẳng biết là đang nghĩ đến ai? Nàng liếc mắt trao đổi với Tử Quân rồi
cũng lên tiếng khuyên: “Tiểu thư cứ ăn cơm trước đã, sách vở thì như
biển, một lúc sao học cho xuể? Huống hồ ngày mai là lần đầu người lên
lớp của Vương tiên sinh, chưa từng học qua với ông, ông ấy cũng không
mong tiểu thư phải đáp trôi chảy đâu.” Thật lòng mà nói, hôm nay Thẩm
Tây Linh vốn định bỏ thời gian và tâm trí để đọc sách, nào ngờ từ lúc
trở về từ chính sảnh đến giờ, thần trí nàng cứ như treo ngược trên mây.
Mỗi khi cúi đầu đọc sách, trong đầu lại bất giác hiện lên gương mặt
thanh tú của vị tỷ tỷ Phó gia, bên tai còn văng vẳng tiếng “vậy cũng
tốt” khẽ bật ra từ miệng nhị công tử Tề gia khi chia tay. Thế là trong
lòng càng thêm tạp loạn, cả buổi chiều ngồi bên thư án mà chẳng đọc được
mấy chữ ra hồn. Khi sinh thời, phụ thân nàng thường dạy, học thì phải
chuyên tâm. Nay nàng như chim non mất hướng, sao mà được? Cố ép mình
chăm chỉ đọc tiếp, nhưng Tử Quân và Thủy Bội cứ ở bên cạnh khuyên can
mãi. Thẩm Tây Linh nghĩ, nếu không chịu đi dùng bữa lại phụ lòng các tỷ
trong phòng bếp đã vất vả chuẩn bị, như thế há chẳng phải quá mức kiêu
căng. Thấy vậy nàng bèn nghe lời hai người, đứng dậy ra ngoài phòng ăn
cơm. Chỉ là… nàng ăn không vô bao nhiêu, được mấy miếng liền buông đũa.
Đám nha đầu dọn dẹp mọi thứ xong, Thủy Bội dâng lên một chén trà, dịu
giọng khuyên: “Tiểu thư ở trong phòng ngồi cả ngày rồi, chẳng bằng ra
ngoài đi dạo một vòng, cũng giúp tiêu cơm.” Thẩm Tây Linh khẽ lắc đầu,
lại nghe Tử Quân tiếp lời: “Đi đi mà, chúng nô tỳ đến bản phủ đã mấy
hôm, đến vườn hoa cũng chưa ghé qua đấy.” Vài nha đầu cùng nhau thúc
giục, thật ra cũng vì thấy nàng hôm nay ủ rũ ít nói. Ba nha hoàn này,
nếu tính cả Phong Thường vào, náo nhiệt đến nỗi còn hơn cả tiểu thư nhà
mình chưa tròn mười hai. Bị họ quấn lấy chẳng còn cách nào, Thẩm Tây
Linh đành gật đầu chịu thua: “Thôi được… nhưng đừng đi ầm ĩ quá kẻo
người ta để ý.” Dù ở cùng nhau chưa lâu, Thủy Bội các nàng cũng hiểu rõ
tính tiểu thư, đoan trang trầm tĩnh, lại đang sống dưới mái nhà người
khác nên cẩn trọng là điều thường tình. Ai nấy liền gật đầu đáp ứng.
Phong Thường cười nói: “Ra bốn người đi cùng thì dễ khiến người chú ý,
hay để Thủy Bội theo tiểu thư là được, ta với Tử Quân ở lại canh phòng.”
Tử Quân nghe vậy chu môi tỏ ý không vui, cũng muốn được ra ngoài. Thủy
Bội che miệng cười bảo: “Ngươi theo ra làm gì? Mới mấy ngày mà lạc đường
không biết bao lần rồi. Nếu ngươi đi theo tiểu thư, thì tối nay e là
chẳng biết đường về đâu!” Tử Quân bị nói trúng, xấu hổ thè lưỡi không
dám cãi, đành ngậm ngùi trơ mắt nhìn Thủy Bội đi theo tiểu thư ra cửa.
Tết Nguyên Tiêu chưa qua, đêm vẫn còn vương lạnh. Viện Thẩm Tây Linh ở
vốn nằm mé ngoài, muốn đến hoa viên hay chính sảnh đều phải đi một
quãng. Ban ngày thì đỡ, chứ đêm xuống vừa ra cửa đã vắng hoe bóng người,
lạnh lẽo hơn hẳn. Tử Quân và Phong Thường không thích cái vẻ tiêu điều
ấy, nhưng Thẩm Tây Linh lại thấy dễ chịu. Nàng không muốn gây chú ý, nay
lại mang thân phận kẻ khác, trong lòng vốn đã thấp thỏm. Càng yên tĩnh,
nàng càng thấy yên tâm. Chỉ là đêm nay sự yên ắng kia lại khiến người ta
có phần khó chịu. Không hiểu vì sao, nàng đột nhiên cảm thấy phủ Tề gia
lớn đến ngột ngạt, còn sự vắng lặng kia khiến lòng nàng chùng xuống một
cách khó tả. Gần đây nàng tự thấy mình rất khác lạ, tâm tình trồi sụt
thất thường, đến chính nàng cũng lấy làm phiền lòng. Khi còn sống, phụ
thân từng dạy: “Không vui vì cảnh, chẳng buồn vì thân.” Nàng vẫn tưởng
mình học được đôi phần, nào ngờ… Đang lặng lẽ cúi đầu bước đi, tâm trí
ngổn ngang, chợt nghe Thủy Bội “ủa” một tiếng, rồi vui mừng bảo: “Tiểu
thư nhìn kìa, kia chẳng phải là nhị công tử sao?” Thẩm Tây Linh sững
người, ngẩng đầu theo tay nàng chỉ, thấy một chiếc đèn lồng lắc lư trong
bóng đêm. Người cầm đèn là Thanh Trúc, theo sau là Tề Anh. Nàng hơi ngây
người, Thủy Bội lại che miệng cười, kề tai nàng nói nhỏ: “Nơi này hẻo
lánh thế, nhị công tử đến đây hẳn là để tìm tiểu thư. Hay là chúng ta
qua chào hỏi một tiếng?” Một câu của Thủy Bội khiến tim Thẩm Tây Linh
như đập lệch một nhịp. Nàng ngẩng lên nhìn lần nữa thấy nhị công tử đã
đến rất gần, bèn vội ổn định tinh thần, bước đến thi lễ chào hỏi. Tề Anh
quả là tới tìm nàng. Hôm nay tại chính sảnh đông người, sau lại bị tổ
mẫu sai đưa Phó Dung xuất phủ, chẳng kịp hỏi han nàng câu nào. Nghĩ tới
nàng lần đầu gặp Vương tiên sinh, không biết kết quả ra sao, trong lòng
vẫn canh cánh chẳng yên nên tối đến mới qua xem thử. Không ngờ lại gặp
nàng giữa đường. Ánh sáng đèn trong tay Thanh Trúc soi lên tay áo thiếu
nữ, để lộ ngón tay bị gió lạnh làm đỏ ửng. Chàng nhíu mày, nghiêm giọng
trách Thủy Bội: “Tiểu thư ngươi ra ngoài, sao không chuẩn bị lò sưởi cầm
tay? Thật quá sơ suất.” Giọng nói không hẳn gay gắt, nhưng nét mặt
nghiêm nghị đủ khiến người khác khiếp sợ. Thủy Bội hoảng hồn, sợ bị hiểu
nhầm là đối xử không phải với tiểu thư Phương gia, vội vàng nhận lỗi.
Thẩm Tây Linh thấy vậy cũng áy náy trong lòng. Mấy tỷ ấy đều đối với
nàng rất tốt, nàng sao nỡ để Thủy Bội bị quở trách? Bèn vội vàng nói:
“Công tử hiểu lầm rồi… Là ta nói không cần, vì thấy cầm theo phiền
phức.” Tề Anh không tỏ rõ tin hay không, chỉ nhàn nhạt dặn Thủy Bội: “Đi
lấy một cái mang tới.” Thủy Bội vâng dạ một tiếng, vội vàng quay gót.
May mà viện Thẩm Tây Linh ở cũng chẳng xa, chẳng mấy chốc đã trở về, đem
lò sưởi cầm tay đặt vào tay nàng. Hơi ấm lập tức lan tỏa, khiến nàng dễ
chịu hẳn. Không rõ có nên mở lời cảm tạ, thì đã nghe Tề Anh cất tiếng
hỏi: “Ra ngoài đi dạo à?” Thẩm Tây Linh khẽ “vâng”. Tề Anh gật đầu: “Vậy
đi cùng nhau.” Hai người sóng vai chậm bước nơi đường nhỏ rải đá trong
phủ, Thanh Trúc và Thủy Bội theo sau. Trăng đêm nay sáng như tơ lụa,
khung cảnh tĩnh lặng, chẳng một bóng người. Tề Anh hỏi: “Hôm nay gặp
Vương tiên sinh rồi chứ?” Thẩm Tây Linh gật đầu. Chàng lại hỏi: “Thế
nào?” Nàng ngẫm nghĩ giây lát, mím môi đáp: “Cũng không có gì… chỉ là
tiên sinh bảo ngày mai sẽ khảo thí một trận.” Tề Anh mỉm cười: “Sợ sao?”
Thẩm Tây Linh ngẩng đầu nhìn chàng, bắt gặp ánh mắt phượng mang theo ý
cười, bỗng cảm giác cô tịch vừa nãy dần tan biến. Như đang thổ lộ với
một trưởng bối, nàng khe khẽ nói: “Có… thi kém quá thì xấu hổ lắm.” Tề
Anh thấy nàng nhíu mày, bộ dáng nhỏ nhắn lại đầy lo lắng, không khỏi
thấy buồn cười, bèn khẽ ho một tiếng giấu ý cười, hỏi: “Trước nay đọc
qua những sách gì rồi?” Nghe chàng hỏi vậy, Thẩm Tây Linh khẽ đỏ mặt.
Nàng kỳ thực không quá ưa sách vở nghiêm cẩn, thường chỉ xem du ký,
phong vật chí, hoặc đôi khi đọc mấy truyện chí quái, truyền kỳ linh
tinh. Mấy thứ ấy sao dám mang ra khoe nên nàng lúng túng chẳng biết trả
lời ra sao… Thẩm Tây Linh rón rén ngẩng mắt liếc nhìn Tề Anh, tựa như có
chút do dự, thấp giọng đáp: “Chỉ đọc vụn vặt vài bài thơ thôi ạ.” Tề Anh
khẽ gật đầu, lại hỏi tiếp: “Thơ của ai?” Thẩm Tây Linh đáp mấy cái tên
thi nhân đương thời, Tề Anh nhướng mày: “Là thơ huyền ngôn?” Huyền ngôn
thi, vốn là thể thơ đang thịnh hành nơi Giang Tả, cốt ở đàm huyền vấn
đạo, đôi khi cũng luận phật lý. Thể thơ này, trẻ nhỏ vốn dĩ khó lòng mặn
mà. Thẩm Tây Linh đích thực chẳng mấy ưa thích, song phụ thân nàng lại
rất chuộng loại thi từ ấy, thường bảo dù thơ có phần uẩn ý sâu xa, lại
quá nửa phiêu hốt phù hoa, nhưng đọc vào thì lòng tịnh, bụi trần nhạt
bớt. Tiểu cô nương khẽ cúi đầu, xem như thầm thừa nhận. Tề Anh im lặng
một thoáng, rồi thong thả nói: “Trong thơ huyền ngôn vẫn có bài hay, chỉ
là nay đã ít thấy. Vương tiên sinh xưa nay cho rằng thể ấy thường nông ở
ngoài, thiếu phần nội lực, thành ra có phần hời hợt. Nếu là ứng thí, nên
tránh nhắc đến huyền ngôn là hơn.” Thẩm Tây Linh sớm đã biết Tề Anh năm
mười ba tuổi đã đỗ bảng nhãn, là thiếu niên bảng nhãn vang danh Giang
Tả. Nhưng đây là lần đầu nàng nghe chàng nói chuyện sách vở. Mỗi lời
chàng thốt ra, vẻ mặt tựa hồ cũng đổi khác với ngày thường lúc xét công
văn, vốn hay nhíu mày. Thẩm Tây Linh nhìn kỹ, chợt thấy hàng mi mắt
chàng ấm áp nhã nhặn, khác hẳn ngày thường. Phút chốc, chàng lại tựa như
phụ thân nàng khi bình thơ luận sách, có nét ung dung thong thả. Nghĩ
thế, lòng nàng cũng tự nhiên sáng sủa nhẹ tênh, liền ngoan ngoãn gật
đầu. Lại nghe chàng hỏi: “Đã từng đọc Kinh Thi chưa?” Thẩm Tây Linh chớp
mắt, lại gật đầu. Trong Tứ Thư Ngũ Kinh, nàng thích nhất là Kinh Thi,
những thứ khác đều là miễn cưỡng mà đọc. Tề Anh mỉm cười: “Các ngươi
chưa từng theo học với Vương tiên sinh, mai này ứng thí, tiên sinh hẳn
cũng chẳng hỏi quá tường tận. Phần nhiều chỉ sẽ hỏi từng đọc những sách
nào, có cảm nghĩ gì. Nếu ngươi thích thơ, nói về Kinh Thi vẫn vững vàng
hơn là huyền ngôn.” Chàng ngừng một chút, rồi lại thêm: “Tự nhiên, nếu
không thích thì cũng không sao…” “Không, không phải không thích!” Thẩm
Tây Linh hấp tấp nói. “Ta rất thích…” Tề Anh cúi đầu nhìn nàng, khiến
nàng nhận ra mình vừa nói hơi vội, mặt lập tức ửng đỏ, muốn giải thích,
song Tề Anh dường như chẳng bận tâm, chỉ dịu giọng hỏi tiếp: “Trong Thi
Kinh, thích nhất là bài nào?” Nghe thế, Thẩm Tây Linh trầm ngâm một lát,
rồi đáp: “Cát Sinh.” Sắc mặt Tề Anh khẽ động. “Dây sắn kia phủ lên cây
sở, Cỏ liêm thì lan ở ngoài đồng. Nơi đây đã vắng mặt chồng, Một mình
thui thủi ở cùng với ai ? Bụi gai thì sắn lên lấp phủ, Cỏ liêm kia lan
mộ khắp nơi. Ở đây vắng mặt chồng rồi. Cùng ai ta nghỉ lẻ loi chốn này ?
Gối sừng rực rỡ thêu hoa, Chăn gấm trải rộng sắc màu say lòng. Người yêu
chẳng còn cùng ai đỡ đòn? Cô quạnh thức dậy sớm trông? Ngày hè ấm áp,
đêm đông lạnh, Trăm năm sau về lại căn nhà thân. Đêm đông buốt giá, ngày
hè rộn rã, Trăm năm sau vẫn lại quay về chốn xa.” Tề Anh nghiêng đầu ngó
nàng, thấy dưới ánh trăng như nước, tiểu cô nương cúi mi cụp mắt, trong
mắt như còn vương nỗi sầu thầm kín, đoán nàng đang tưởng niệm song thân
đã khuất. Chàng lặng một hồi, rồi nhẹ giọng nói: “Ngày hè nắng ấm, đêm
đông giá buốt, song phụ mẫu của ngưoi đâu cần chờ trăm năm nữa, bởi giờ
đây họ đã trở về mái nhà an nghỉ. Văn Văn, đó chính là đại phúc trong
đại họa.” Có lẽ vì tay ôm lò sưởi ấm áp, khiến Thẩm Tây Linh thấy người
trước mặt cũng dịu dàng khác thường. Đây chẳng phải lần đầu Tề Anh gọi
nàng là “Văn Văn”, nhưng mỗi lần nghe, nàng vẫn thấy mặt mình nóng lên.
Chàng giống bậc trưởng bối, nhưng cũng có khi nàng lại cảm thấy… không
hẳn. Khác chỗ nào, nàng chẳng nói rõ được, mơ mơ hồ hồ là vậy. Nàng ngẩn
ngơ gật đầu. Hai người vô thức mà dạo tròn một vòng trong vườn, rồi lại
quay về chỗ gặp gỡ ban đầu. Tề Anh nhìn sắc trời, nói: “Giờ cũng không
còn sớm nữa, nên về thôi.” Thẩm Tây Linh khẽ vâng, rồi như sực nhớ điều
gì, bèn nói với chàng: “Tạ ơn công tử chỉ dạy. Tối nay ta sẽ về đọc lại
Kinh Thi.” “Đừng thức khuya!” Tề Anh cúi đầu dặn, rồi dừng một chút,
thêm một câu: “Dù có thi không tốt cũng không sao.” Nghe vậy, Thẩm Tây
Linh không khỏi âm thầm thở dài, chẳng lẽ nhị công tử đã coi nàng là kẻ
dốt nát vô dụng? Lòng có chút hờn tủi, chỉ đáp một tiếng: “… Vâng.” Tề
Anh nhìn ra tiểu cô nương đáp lấy lệ, khóe mắt liền hiện ý cười. Sau đó
chàng phất tay ra hiệu bảo nàng vào trong, mãi đến khi nàng khuất sau
cổng viện mới cùng Thanh Trúc quay người rời đi.